Đầu óc Mạc Anh đau như búa bổ, cơ thể rệu rã như thể vừa bị lũ cá mập con nghịch ngợm ở nhà nghiền qua nghiền lại cả chục lần. Nàng nhắm nghiền mắt, miệng rên hừ hừ định xoay người, lại thấy đuôi cá của mình như bị thứ gì đó trói chặt, vùng vẫy nửa ngày cũng không thoát ra được, uất ức đến mức muốn phát khóc.
Nhưng nàng đợi mãi mà chẳng thấy ai tới dỗ dành mình.
Trong lòng đấu tranh dữ dội hồi lâu, nàng mới lén lút hé mở một con mắt. Đập vào mắt đầu tiên là một cánh tay đang vắt ngang hông nàng, trên đó đầy rẫy những vết nhào nặn, xanh xanh tím tím đan xen. Rõ ràng nhất là những dấu răng đều tăm tắp trên cổ tay với hai chiếc răng nanh nhọn hoắt – nhìn qua là biết ngay kiệt tác của nàng.
"Cô mà còn làm loạn, tôi cắn cô đấy."
Sau đó, chính nàng lại là người bị cắn trước.
Một vài đoạn ký ức xấu hổ của đêm qua chợt loé lên trong đầu, Mạc Anh theo bản năng sờ lên tầng mây vừa bị người ta nhào nặn đến phát đau kia. Quả nhiên, cảm giác đau rát vẫn còn vương vấn.
Nàng bị cái con người này chơi hỏng rồi!!!
Mạc Anh bực bội định ngồi dậy, nhưng vừa gồng mình lên thì cái eo mềm nhũn đã khiến nàng ngã nhào trở lại. Chiếc đuôi vàng óng rực rỡ bị vùi trong đống chăn, cái chóp đuôi vẫn còn hơi vểnh lên như muốn ra hiệu rằng mình vẫn còn ở đây.
Còn Lâu An Nhiên nằm bên cạnh thì ngủ rất ngon lành, dường như chẳng hề bị những động tĩnh lớn của bạn giường làm thức giấc. Cô chỉ theo bản năng vươn tay ra s* s**ng, cuối cùng ôm chặt lấy nàng như ôm một chiếc gối ôm yêu thích.
Mạc Anh đi chân trần trên thảm tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng cũng thấy bộ nội y của mình mắc trên tay nắm cửa phòng vệ sinh. Quần áo ướt sũng vì bị ngâm trong nước bấy lâu, nàng nhìn bằng ánh mắt chán ghét, nhưng vì không tìm được đồ thay thế, nàng đành phải muối mặt tròng chúng lên người lần nữa.
"Nhóc con, em không thấy cởi hết mấy thứ vướng víu này ra thì sẽ thoải mái hơn sao? Ơ, cái áo này của em sao lại đâm tay thế nhỉ?"
"Tất nhiên rồi, bộ này chỉ có tôi mới cởi được thôi."
"Vậy chúng ta cùng làm nhé?"
Đêm qua trong cơn mê muội, dưới sự dẫn dụ bằng chất giọng trầm thấp của Lâu An Nhiên, nàng thế mà lại bám chặt lấy con người này không buông, còn tay nắm tay kéo cô cùng c** đ* với mình.
Mạc Anh lắc lắc cái đầu nhỏ, cố gắng xua đi đống ký ức hỗn loạn đó. Nàng vẫn chưa hiểu nổi tại sao mình lại đi tìm con người để giao phối, trong khi họ thậm chí còn chẳng có đuôi.
Nàng vén mái tóc dài sang một bên, nghiêng người soi gương. Nơi cổ áo, một chiếc vảy vàng nhỏ xinh nằm im lìm, tỏa ra ánh kim lấp lánh như một dấu ấn đặc biệt, bên trên dường như còn thấp thoáng hai cái tên.
Là tên nàng sao?
Để nhìn cho rõ, nàng dứt khoát ngồi lên bàn trang điểm, dán sát vào gương để soi kỹ hai cái tên mờ ảo ấy.
"Lạ thật, sao trên vảy cá của mình lại mọc ra chữ?"
"Lâu... An... Ni."
"Lâu... An... Nhiên."
Mạc Anh ngơ ngác nhìn bóng mình trong gương. Ngay khi nàng vừa đọc xong ba chữ "Lâu An Nhiên", đầu óc bỗng choáng váng. Trước mắt nàng hiện ra một quyển sách nhỏ, trông rất giống mấy cuốn truyện mà Tứ tỷ hay mang về đọc lúc rảnh rỗi. Cuốn sách tự động mở ra, tỏa sáng như những vì sao nhưng lại mang cái tên cẩu huyết vô cùng: 《Tình nhân bí mật của Ảnh hậu》.
Sau khi bị ép buộc tiếp nhận gần hết nội dung cuốn sách, Mạc Anh đờ người nhìn mình trong gương. Trải qua một đêm được nuôi dưỡng, đôi mắt lục bảo trong veo dường như đã được khai sáng, rực rỡ lấp lánh và mang theo nét quyến rũ trưởng thành của nữ giới.
Nàng thấy mình còn xinh đẹp hơn trước nữa!!!
Nhưng, nàng là ai? Nàng đang ở đâu? Nàng đang làm cái gì thế này???
Cuốn sách đó là một bộ tiểu thuyết bách hợp, kể về mối tình ngược luyến tơi tả của hai nữ chính. Toàn bộ cốt truyện xoay quanh sự nghiệp và tình yêu của Lâu An Ni. Còn nữ chính kia, thật chẳng ra làm sao, cũng tên là Mạc Anh.
Chỉ riêng việc trùng tên đã khiến Mạc Anh bực bội – sao lại có con người dám dùng tên nàng cơ chứ! Càng điên tiết hơn khi Mạc Anh trong sách là một người phụ nữ không não, số phận bi thảm đã đành, lại còn thích tự chà đạp bản thân.
Mạc Anh trong sách sau khi có tình một đêm với Lâu An Ni đã chấp nhận l*m t*nh nhân bí mật vì cái lý do không thể công khai luyến ái. Sau đó nàng ta bị cuốn vào scandal đạo nhái, Lâu An Ni khóc lóc quỳ cầu nàng tha cho em gái nhỏ, dùng đủ mọi lời lẽ ngon ngọt để dụ dỗ... Mạc Anh kia sau một hồi đau khổ lại dễ dàng tha thứ, mặc kệ cư dân mạng chửi bới mình là kẻ đạo nhái. Nàng ta vẫn cam tâm l*m t*nh nhân trong bóng tối, dùng mọi tài nguyên để nâng đỡ Lâu An Ni, để rồi cuối cùng mất hết người thân, mất cả tự do.
Yêu đương đến mức mất trắng tất cả sao?
Mỗi khi thấy cái kẻ trùng tên "Mạc Anh" làm những chuyện hèn mọn đó, nàng lại tức đến mức má phồng lên như cá nóc, cảm thấy mình bị xúc phạm nghiêm trọng. Nàng giận dữ muốn tìm cuốn sách cẩu huyết kia để xé xác nó ra, nhưng nó đã biến mất không dấu vết như khi mới xuất hiện. Quá tức giận, nàng đấm mạnh xuống bàn trang điểm. Không biết có phải khách sạn rút ruột công trình không mà cái bàn rắc một tiếng, nứt ra một đường dài ngay giữa.
Mạc Anh bước ra khỏi phòng tắm với dáng vẻ của một con cá mặn ỉu xìu. Nàng đi chân trần đến trước mặt Lâu An Nhiên, nhìn chằm chằm gương mặt mềm mại ấy hồi lâu, nhất là đôi môi gợi cảm kia – dù không còn vị quả mọng nhưng có vẻ cũng rất ngon.
Trên cổ Lâu An Nhiên vẫn còn buộc dải lụa trắng nàng xé ra từ chiếc váy, hiệu quả che sáng cực tốt. Đêm qua, từ đầu đến cuối nàng đều không để con người này có cơ hội phát hiện ra bí mật của mình.
"Lâu, An, Nhiên."
"Lâu, An, Ni."
Nếu gặp người trùng tên trong sách thì thôi đi, nhưng tại sao "Mạc Anh" trong sách cũng là một tiểu streamer thích ca hát? Cũng ra ngoài và gặp gỡ một gã lừa đảo? Thậm chí cũng vì bị hạ dược mà đua xe suốt đêm với Lâu An Ni...
Dù thực tế có chút sai lệch so với sách, nhưng Mạc Anh vẫn thấy rất khó chịu.
Hơn nữa, trong sách cũng ghi chép không ít về Lâu An Nhiên.
Trong cuốn tiểu thuyết đó, Lâu An Nhiên là một đại ác ma chính hiệu, tính cách cố chấp, thô bạo, lãnh khốc và vô tình. Nhà họ Lâu cơ bản đều bị hủy hoại trong tay kẻ điên này. Cô ta không chỉ diệt môn mà còn định hủy hoại cả Lâu An Ni... Mạc Anh – người tình nhỏ bên cạnh Lâu An Ni – dĩ nhiên cũng không thoát khỏi bàn tay b**n th** đó.
Vừa mới xuân phong nhất độ với ác ma xong, Mạc Anh: "..."
Lâu An Nhiên khẽ cau mày, trở mình để lộ tấm lưng trần với những dấu vết thảm không nỡ nhìn, nào là vết cào, nào là vết cắn. Mạc Anh nhìn mà chột dạ vô cùng. Đối với nàng, những chuyện trong sách quá phức tạp, nàng chẳng có hứng thú đi kiểm chứng xem chúng là thật hay giả. Lâu An Ni không liên quan đến nàng, còn Lâu An Nhiên...
Nếu để Tứ tỷ biết nàng đi giao phối với con người— Mạc Anh tự nhủ với lòng mình rằng cái loại người hung dữ và đầy nguy hiểm như Lâu An Nhiên, tốt nhất là sau này đừng bao giờ gặp lại.
Không gặp = Không có chuyện gì xảy ra.
Hạ quyết tâm xong, lúc rời đi nàng còn quyến luyến liếc nhìn cái ổ nhỏ của mình lần cuối. Những cánh hoa hồng trong bồn tắm nằm héo rũ trên sàn nhà lạnh lẽo như vừa bị một gã hái hoa tặc dày vò tơi tả, chẳng còn ai ngó ngàng tới.
......
Lâu An Nhiên tỉnh giấc, ánh đèn neon bên ngoài đã rực rỡ từ lâu. Từ căn phòng tổng thống xa hoa nằm trên tầng cao nhất nhìn xuống, có thể thu trọn vào tầm mắt cả vạn ánh đèn dầu của phố thị. Ngẩng đầu lên là bầu trời sao lộng lẫy, nơi đây quả thực là không gian tuyệt vời nhất để nhấm nháp một ly rượu vang đỏ và ôm lấy mỹ nhân.
Ngay khi mở mắt, cô đã muốn mời nhóc con cùng thưởng thức chai vang đỏ mà mình trân quý bấy lâu. Trong tình cảnh ngày hôm qua, khui rượu có chút lãng phí. Cô thầm tưởng tượng dáng vẻ nhóc con khi say, đôi mắt mê ly ngã gục vào lòng mình...
Đáng tiếc, nhóc con ấy lại có quá nhiều sở thích kỳ lạ.
Bịt mắt thì đúng là k*ch th*ch thật, nhưng nếu đối tượng đổi lại một chút thì tốt biết mấy.
Lâu An Nhiên tiếc nuối vươn vai một cái, đang định tìm kiếm nhóc con đã mang lại cho mình một đêm trải nghiệm kinh ngạc thì nhóc con đâu chẳng thấy, chỉ thấy Trữ Thư đang co rụt trong góc phòng như một bức tượng, không thốt lên lấy một lời.
Nụ cười trên môi cô lập tức tan biến: "Sao cô lại ở đây?"
"Sếp ơi, đừng giận, đừng giận, sếp xem cái này trước đã." Trữ Thư vội vàng đưa chiếc máy tính bảng qua. Những tin tức giải trí nóng hổi trong hai ngày nay cô đã thuộc nằm lòng, "Xem xong sếp sẽ hiểu vì sao em phải có mặt ở đây."
—— #Chấn động! Đại tiểu thư nhà họ Lâu vừa về nước đã cùng tiểu thư nhà họ Triệu thuê phòng khách sạn. ——
Bên trên đính kèm bức ảnh Lâu An Nhiên mở cửa đứng đối diện với Triệu Luna. Những người khác có mặt lúc đó đều bị cắt bỏ, dấu vết chỉnh sửa quá lộ liễu.
Lâu An Nhiên cười nhạo: "Ảnh từ đây tuồn ra ngoài thì không phải bà mẹ kế của tôi thì chắc chắn là Lâu An Ni. Đi tra xem hôm qua kẻ nào báo tin cho bà ta, đã đến lúc phải dọn dẹp mấy kẻ ăn cây táo rào cây súng rồi."
—— #Lâu tổng nhắc đến chuyện đại hỷ của con gái lớn, vốn đã có ý định liên hôn với nhà họ Triệu, hôn lễ định vào tháng sau. ——
—— #Bóc trần cuộc sống thác loạn, ăn chơi trác táng của đại tiểu thư nhà họ Lâu ở nước ngoài. ——
—— #Những bí mật không ai biết của nhà họ Lâu. ——
—— #Lâu An Nhiên nam nữ đều ăn. ——
Lâu An Nhiên liếc qua một lượt. Đối với những tin đồn nhảm nhí này, cô đã sớm không còn lạ lẫm. Hết bới móc vết đen lại đến thêu dệt chuyện xấu, chẳng có chút gì mới mẻ. Cô ném chiếc máy tính bảng sang một bên, thản nhiên hất chăn đứng dậy, để thân trần mình bước vào phòng tắm: "Tôi thấy mấy thứ này vẫn chưa đủ để làm lý do cho việc cô tự ý xông vào phòng tôi đâu."
Trữ Thư vội vàng quay mặt đi. Đối với phụ nữ, đặc biệt là người luôn áp bức mình trong công việc như sếp, cô không có chút hứng thú nào: "Sếp ơi, một tin tốt và một tin xấu, sếp muốn nghe cái nào trước?"
Lâu An Nhiên tháo dải bịt mắt vẫn treo trên cổ xuống. Quan sát kỹ, cô nhận ra chất vải này rất giống với chiếc váy mặc sát người của nhóc con kia. Sau đó, cô vô tình nhìn thấy trên cổ tay trái của mình xuất hiện một chuỗi hạt, quấn ba vòng, đỏ rực như máu. Mỗi hạt đều căng mọng như đậu đỏ, tròn trịa và sáng bóng, dưới ánh đèn không hề thấy một tì vết nào... Cảm giác đeo trên tay lạnh lẽo, càng làm tôn lên làn da trắng nõn nà của cô.
"Tin xấu."
Trữ Thư nghe tiếng nước chảy tí tách bên trong, không thể phớt lờ những dấu vết nồng nhiệt đến mức càn rỡ để lại trên người sếp mình. Cô nén lại tâm hồn hóng hớt đang trỗi dậy, hắng giọng nói lớn:
"Tổng chủ biên họ Tống cảm thấy sếp không có thành ý. Em gọi ba cuộc điện thoại cũng không ngăn nổi ông ta tung tin tình ái của sếp bay đầy trời."
"Còn ông ba sếp nữa – Lâu tổng, ông ấy nhắn sếp cút ngay về nhà để bàn chuyện hôn sự, sếp phải cho nhà họ Triệu một lời xin lỗi."
Trữ Thư thè lưỡi, làm mặt quỷ. Nguyên văn lời của Lâu tổng thực chất là thế này: Bảo cái đứa con bất hiếu đó cút về đây cho tao! Làm ra cái chuyện đồi phong bại tục như vậy còn mặt mũi nào mà ở bên ngoài? Nếu nó không kết hôn với Luna thì đừng bao giờ bước chân về cái nhà này nữa, tao coi như không có đứa con gái đó!
Lâu An Nhiên không biểu lộ cảm xúc gì, nhanh chóng tắm rửa. Lúc bước ra, mái tóc cô vẫn còn đang nhỏ nước nhưng cô chẳng hề bận tâm, chỉ liên tục mân mê chuỗi hạt trên tay. Từng viên hạt chạm vào nhau phát ra những tiếng thanh thúy, nghe thôi cũng thấy tâm tình sảng khoái: "Nói tin tốt đi."
Trữ Thư theo bản năng nhìn đồng hồ: "Sếp à, tính từ lúc em vào phòng đến giờ, sếp đã ngủ liên tục hơn 24 tiếng rồi."
Lâu An Nhiên thực sự kinh ngạc: "Hai ngày? Cô nói tôi đã ngủ hai ngày rồi sao?"
Là trợ lý thân cận, Trữ Thư rất rõ tình trạng sức khỏe của Lâu An Nhiên. Cô bị mất ngủ kinh niên, thường xuyên thức trắng đêm, nếu có ngủ được cũng là nhờ thuốc ngủ mà chợp mắt được một hai giờ.
Thế cho nên khi Lâu An Nhiên biến mất quá lâu, cô trợ lý suýt chút nữa đã gọi cảnh sát. May mà đã hỏi ý kiến bác sĩ tâm lý trước, và lời của bác sĩ là: Hoạt động t*nh d*c phù hợp có thể giải tỏa căng thẳng và xoa dịu tâm trạng.
Dù sao thì đây cũng chẳng phải chuyện gì xấu.
Lâu An Nhiên nhìn quanh một lượt: "Lúc cô vào đây có thấy nhóc con đó không?"
Trữ Thư đảo mắt liên hồi, không đoán được ý tứ trong câu hỏi của sếp. Theo lý mà nói, trong tình cảnh hôm qua, tiểu mỹ nhân kia chắc hẳn phải biết danh tính của sếp mình. Nếu là hạng người muốn bám lấy đại gia, nàng ta phải ở lại để thương lượng mới đúng.
Lặng lẽ bỏ đi là có ý gì chứ?
Lâu An Nhiên đi tới đi lui kiểm tra, xác định nhóc con không còn ở trong phòng, bèn giơ chuỗi ngọc màu đỏ trên cổ tay lên: "Đẹp không?"
Trữ Thư đã để ý từ nãy nhưng sợ chạm vào họng súng của sếp. Giờ thấy sếp chủ động hỏi, cô mới quan sát kỹ, thậm chí còn định đưa tay sờ thử, nhưng người sếp keo kiệt của cô đã né tránh ngay. Cô chỉ có thể vây quanh nhìn tới nhìn lui, rồi kích động rút điện thoại mở bộ sưu tập ảnh để đối chiếu. Càng xem cô càng kinh hãi, cuối cùng chụp luôn bức ảnh cổ tay trắng ngần của sếp rồi gửi đi hỏi người quen...
Nhìn thấy tin nhắn phản hồi ngay lập tức, mắt Trữ Thư trợn tròn, tay cầm điện thoại run rẩy: "Sếp ơi, cái này... hình như là cực phẩm Huyết Xà Cừ."
Huyết Xà Cừ cực phẩm trên thị trường cực kỳ khó tìm, huống hồ đây lại là một chuỗi 108 hạt.
Quả là một món quà quá lớn!
Trữ Thư ngưỡng mộ thốt lên: "Sếp ơi, món này từ đâu ra thế?"
Lâu An Nhiên không thèm để ý đến cô, trầm tư suy nghĩ: "Nhóc con để lại trước khi đi. Cô nói xem, em ấy cố tình tặng tôi cái này là có ý gì?"
Trữ Thư đoán rằng tiểu mỹ nhân có diện mạo như người ngoại quốc kia hẳn là có thân thế không tầm thường. Nhưng cái kiểu sau một đêm ân ái rồi tặng đồ thế này, chẳng phải là một hình thức trả tình phí trá hình sao? Giống như trong phim, tra nam thường ký một tấm séc để làm phí chia tay kèm theo câu: Xin lỗi, mối quan hệ của chúng ta chỉ đến đây thôi.
Trữ Thư không dám nói ra vì sợ ngày mai phải cuốn gói thôi việc, chỉ dám thầm gào thét trong lòng: Sếp ơi, hình như sếp bị người ta "ăn xong rồi quỵt" thì phải!
