Chương 3 – Dấu son xưa cũ, cố nhân tương phùng
(*) Gốc 朱砂痣,故人逢.
朱砂痣 nốt chu sa là nốt ruồi đỏ ( xuất phát từ tiểu thuyết Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng của Trương Ái Linh ), có thể hiểu là người tình trong mộng, một ký ức đẹp đẽ, một người mà ta từng khao khát có được nhưng không thành, hoặc một người để lại dấu ấn không thể phai mờ trong lòng.
故人逢 cố nhân phùng, gặp lại người cũ. Hai cụm từ này ghép lại có thể hiểu là: Gặp lại người cũ, như chạm vào nốt ruồi son trong tim, diễn tả cảm xúc bàng hoàng, đau đớn xen lẫn hạnh phúc khi tình cờ gặp lại một người mà mình đã từng khắc cốt ghi tâm, người đã trở thành vết son không thể tẩy xóa trong ký ức.
…
Tôi liếc nhìn mấy tên lính đánh thuê trong nhà kho, nhẩm tính xem nếu hạ gục sạch bọn chúng thì có bao nhiêu phần thắng. Đếm xong quân số, tôi đành phải từ bỏ ý định. Trong trạng thái thể lực tốt nhất, tôi có thể đấu một chọi bốn, nhưng đó là khi đánh tay không hoặc đấu dao, còn cái nơi đầy rẫy quân số mà mỗi tên đều lăm lăm một khẩu AK-47 thế này, tôi sợ mình chưa kịp ra tay đã bị bắn thành tổ ong rồi.
Không còn cách nào khác, đành phải cam chịu.
Tiếp đó, tôi cùng mấy heo con có vẻ ngoài trắng trẻo, tuổi đời còn rất trẻ bị áp giải lên xe tải, cậu thiếu niên vừa mới bắt chuyện với tôi khi nãy vậy mà cũng nằm trong số đó.
Mấy người họ đều đã bị no đòn, mặt mũi sưng vù bầm tím, sợ đến mức ỉa đái không tự chủ khiến thùng xe nồng nặc mùi xú uế. Thế nhưng cậu thiếu niên kia vừa thấy tôi thì mắt bỗng sáng lên, cố nhích lại gần chỗ tôi với vẻ mặt có chút vui mừng, rõ ràng là vẫn chưa biết mình sắp bị tống đi đâu.
“Anh trai, là anh ư?”
Tiếng “anh trai” này khiến tôi thẫn thờ một thoáng, cảm giác như nhìn thấy chính mình năm xưa, lòng không kìm được mềm xuống. Cứ dễ dàng tin tưởng người lạ thế này, hèn gì lại bị lừa tới đây. Tôi thầm thở dài trong lòng.
“Anh trai, anh có biết Geylang là nơi nào không?” Cậu ta khẽ hỏi.
Tôi không nỡ nói thẳng, liếc nhìn mấy heo con thực chất vẫn còn là trẻ con này một lượt, rồi nhìn sang tên lính đánh thuê ở ghế phụ, cùng con đường rừng tối om ngoài cửa sổ. Tất cả những khổ cực tôi từng nếm trải trong những năm qua chạy ngược chạy xuôi một vòng trong đại não.
“Này nhóc, nếu cho cậu tự do, cậu muốn làm gì?” Tôi nghiêng đầu, dùng vai chạm vào thiết bị phát tín hiệu trên vành tai, mỉm cười với cậu ta.
“Đến tiệm cơm làm phục vụ rửa chén, hoặc làm công cho nhà hàng, việc chân tay gì em cũng làm được. Em muốn sau này kiếm được tiền sẽ gửi về cho các em đi học.”
“Ồ,” tôi trêu, “vậy bản thân cậu không muốn đi học à?”
Cậu ta rủ mắt, lắc đầu: “Muốn chứ, nhưng không có tiền đóng học phí.”
“Anh đóng cho cậu, có được không? Anh đưa cậu đi học.” Tôi hạ thấp giọng. Cậu ta mở to mắt nhìn tôi rồi lại cười khổ, chắc là tưởng tôi đang nói đùa.
Nhưng nửa giờ sau, khi chiếc xe chở chúng tôi bị vài chiếc mô tô chặn đứng bên đường, và gã tài xế bị lôi xềnh xệch khỏi ghế lái, cậu ta cuối cùng cũng nhận ra những gì tôi nói có lẽ là thật. Lùa mấy đứa nhóc xuống xe, tôi nhảy xuống, đá văng khẩu AK bên cạnh tên lính đánh thuê vừa bị Suriname tông mô tô cho dở sống dở chết.
“Có nhầm không vậy, A Hoặc, mày làm từ thiện đấy à? Thả mấy đứa nhóc này làm gì? Đây có phải việc trong kế hoạch đâu? Tao còn tưởng mày gặp chuyện gì rồi chứ.” Suriname nhìn mấy thiếu niên đang co rúm bên lề đường như đám chim cút đầy ngơ ngác, há hốc miệng kinh ngạc.
“Coi như tích đức đi, tao cũng muốn đi học lắm chứ, tiếc là không còn cơ hội nữa rồi.” Tôi tự lẩm bẩm. Hồi còn đi học thành tích của tôi cực kỳ tốt, nếu không phải vì những chuyện xảy ra sau đó, có khi tôi đã thực sự cõng linh hồn của Bạc Dực Trạch đỗ vào trường đại học lý tưởng của nó rồi cũng nên.
“Vậy mấy đứa nhóc này xử lý sao đây?” Suriname hỏi tôi.
“Nhét cho mỗi đứa ít tiền rồi đưa chúng đến chỗ hải quan. Bây giờ người của quân đội đang ở đó, bọn chúng không dám làm bậy đâu.”
“Em không đi!” Cậu thiếu niên vừa bắt chuyện với tôi trên xe đột nhiên lên tiếng, nhảy bổ đến cạnh tôi: “Em muốn đi theo anh. Anh nói sẽ đưa em đi học, có thật không anh?”
Tôi nhìn cậu ta, nhóc con này gan cũng lớn thật, thấy đám liều mạng như chúng tôi mà chẳng hề nao núng. Tôi hơi bất lực: “Ngoan nào, về Trung Quốc trước đi, để lại số tài khoản, anh sẽ chuyển tiền cho.”
Dù sao đợi đến khi tôi chết, số tiền tích góp được cũng chẳng cần dùng để chuộc thân nữa. Tiền nhiều tiêu không hết, tôi lại chẳng có hậu duệ, năm ngoái tôi đã đem số tiền này tài trợ cho một cô nhi viện. Vài trăm ngàn đô la để nuôi mấy đứa trẻ mồ côi đó đến tuổi trưởng thành là chuyện nhỏ, nuôi thêm hai ba đứa trẻ đi học nữa vẫn thừa thãi chán.
“Mấy thằng heo chó này…” Tên lính đánh thuê nằm dưới đất bắt đầu tỉnh lại, vừa mở miệng chửi bới liền bị tôi bồi thêm một cú đá khiến gã ngất xỉu lần nữa, xương mũi phát ra một tiếng rắc giòn giã.
“Chuyện lúc nãy là sao? Người bắt liên lạc với tôi đâu?” Tôi quay sang nhìn Đinh Thành.
“Xảy ra chuyện ngay sau khi cậu đi. Đám băng đảng người Hoa ở phố Tàu Penang thanh toán lẫn nhau, thằng khốn đó đen đủi bị chém nát bét rồi, đứa thay thế cũng bị trọng thương. Người mới phụ trách khu này cha nuôi vẫn chưa kịp liên lạc, cũng may là cậu không sao.”
“Ê Đen, đến chưa vậy? Đêm nay ông chủ khu Golden Mile tới đó, thiếu gia Bạc gia bao trọn gói để tiếp khách quý, dặn rõ là đều phải lấy hàng mới, bên mày…”
Thiếu gia Bạc gia?
Một giọng nói phát ra từ đâu đó khiến tim tôi nảy lên một cái, tôi nhìn về phía nguồn âm thanh, là bộ đàm trên ghế lái. Tôi dí súng vào đầu gã tài xế, lôi gã đến trước bộ đàm, nhìn gã rồi lắc đầu. Gã hiểu ý, run rẩy trả lời: “Sắp… sắp đến rồi, trên đường có chút trục trặc.”
“Ngoan lắm.”
Tôi vỗ vỗ mặt gã, lục soát người gã, lôi ví tiền ra. Mở ví ra xem, bên trong rơi ra tấm ảnh một người phụ nữ bế một đứa nhỏ, diện mạo người Hoa, đứa nhỏ trông rất giống gã. Bối cảnh là một tiệm món quay ở phố Tàu, không may là tôi và Bạc Dực Xuyên từng đến đó ăn rồi nên nhận ra ngay lập tức.
Tôi cười híp mắt: “Oa, vợ con trông xinh xắn đấy, chắc không phải sống ở phố Tàu đâu ha? Tụi tao cũng ở đó đấy, có tính là hàng xóm không ta?”
Mặt gã trắng bệch, môi lập bập: “Các người là ai, muốn làm gì? Có phải người của lão Lôi muốn cướp mối không? Tôi chỉ là người làm thuê thôi, cầu xin các người, đừng làm khó tôi!”
Tôi đứng dậy, xách gã ném lên ghế lái: “Lát nữa khi mày đưa tao đến Geylang, đừng có nói năng lung tung. Cứ nói là đồng bọn của mày xuống xe đi tiểu, đám heo con bỏ chạy nên nó đuổi theo, trên xe chỉ còn lại một mình tao thôi.”
Nói đoạn, tôi chỉ tay về phía khẩu súng bắn tỉa sau lưng “Thằn Lằn” đang đứng cách đó không xa: “Thấy thằng kia không? Nó bắn chuẩn lắm đấy, trong vòng tám trăm mét một phát nát đầu là chuyện thường.”
Gã tài xế run như cầy sấy, gật đầu lia lịa.
Suriname kinh ngạc: “Rõ ràng chúng ta đến đây để trộm đồ của nhà họ Bạc, cứ đợi liên lạc lại với đầu nậu rồi đưa mày đến trung tâm môi giới người hầu là được, mày đến Geylang làm gì? Bán thân à?”
“Mày không nghe thấy lúc nãy đối phương nhắc đến việc thiếu gia Bạc gia bao trọn gói hử?” Hình ảnh chiếc trực thăng của quân đội Malaysia cứ lởn vởn trong đầu tôi, nhịp tim bất giác tăng nhanh. Liệu có phải… là anh không?
“Coi như lần này cậu may mắn, đánh bậy đánh bạ cũng trúng. Lần sau cậu còn tự tiện làm bậy thế này, tôi sẽ báo cáo với ông chủ đấy.” Đinh Thành nãy giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng đâm ngang một câu với khuôn mặt vô cảm.
Tôi một tay gác lên vai hắn ta, vê vê một lọn tóc xoăn bên thái dương. Đinh Thành ngoài ba mươi, tháo kính ra trông giống Lương Triều Vỹ thời trẻ, kiểu đẹp trai rất nội liễm. Tôi thổi một hơi vào tai hắn ta, thì thầm: “Chuyện nhỏ nhặt này anh đừng nói vội, sau này tôi tự giải thích với cha nuôi. Nhiệm vụ lần này kết thúc, đợi tôi nhận được tiền thù lao, chúng ta cùng đi thuê một căn nhà nhỏ ven biển nhé?”
Lời còn chưa dứt, vành tai Đinh Thành đã đỏ rực. Sự thật chứng minh mấy ngôi nhà cũ kiểu này là kém chịu nhiệt nhất trước trò châm lửa lung tung của tôi. Tôi cười lớn rồi buông hắn ta ra, bước lên xe. Dù sao cũng sắp chết đến nơi, tôi chẳng ngại vướng thêm vài món nợ đào hoa, miễn là sau này tiền bạc sòng phẳng, chắc hắn ta cũng chẳng oán hận gì tôi.
Xe chạy thẳng đến cửa một hộp đêm ở Geylang. Tôi ngước mắt nhìn, cái tên nghe khá hào nhoáng “Golden Mile”, trang trí theo kiểu kiến trúc Thái Lan kim bích huy hoàng, quy mô xem chừng không nhỏ. Gã tài xế khá biết điều, làm đúng theo lời tôi dặn, bàn giao vài câu với đám nhân viên ở cửa rồi rời đi. Bị dẫn vào trong là công đoạn lăn tay, ký hợp đồng và kiểm tra sức khỏe. Sau một chuỗi quy trình, tôi bị đeo một chiếc vòng cổ bằng da, phát cho một bộ đồng phục, rồi bị nhốt vào một căn phòng nhỏ để tắm rửa.
Vừa mới mặc xong chiếc q**n l*t, cửa phòng tắm đột nhiên bị đẩy tung ra. Tôi giật mình, xuyên qua làn hơi nước thấy một gã trang điểm đậm, mặc xường xám đứng ở cửa. Gã liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, hừ nhẹ một tiếng qua mũi: “Chẳng phải có người mới đây sao, mặc đồ nhanh vào rồi cút ra ngoài, có khách quý đến rồi!”
Một giọng nói khác vọng vào từ bên ngoài: “Nó vừa mới tới, ngay cả lớp huấn luyện còn chưa học, biết hầu hạ người ta kiểu gì?”
Gã mặc xường xám phẩy tay, hai nam phục vụ áo sơ mi trắng lập tức xông vào chỉnh đốn cho tôi: “Mày thì biết cái đếch gì! Vịt thì phải bị đuổi lên giá mới gọi là vịt, hôm nay thiếu gia Tú Thần làm chủ chi, đã nói là muốn toàn hàng zin, không phải hạng như nó thì là ai?”
Tôi vốn còn đang mải suy nghĩ về câu “vịt bị đuổi lên giá mới gọi là vịt” thấy thật có lý nên chưa kịp định thần, thì bất thình lình nghe thấy cái tên kia, tim chợt thắt lại.
*Chú thích: Câu gốc “vịt bị đuổi lên giá” (quảy áp thượng giá) là một câu thành ngữ Trung Quốc, chỉ việc ép buộc ai đó làm việc vượt quá khả năng. Ở đây tác giả chơi chữ vì vịt còn là từ lóng chỉ nam kỹ.
Tú Thần? Người đến hôm nay không phải là…
Không đợi tôi kịp chần chừ, tôi đã bị hai tên phục vụ kẹp chặt lôi ra khỏi phòng.
Nhìn ra ngoài cửa, ngoài tôi ra còn có vài đứa mặt mũi còn rất non nớt, cùng lắm chỉ mười bảy mười tám, có cả nam lẫn nữ, đều cúi gầm mặt. Cổ bọn họ cũng đeo vòng da giống tôi, mặc loại áo chỉ gồm vài sợi dây da và quần da bó sát cạp thấp, gần như chẳng che đậy được gì. Tôi bị đẩy xuống cuối hàng, cổ bị móc xích vào, giống như một xâu thịt nướng chuẩn bị được đưa lên lò.
Tôi muốn cười. Đây chẳng phải là vịt quay sao?
Ánh đèn trong hành lang hộp đêm tím đỏ lờ mờ, âm nhạc dập dìu chói tai. Đi ngang qua các phòng bao đều thấy tắt đèn trống không, rõ ràng vị khách quý đêm nay đã bao trọn cả quán.
Phô trương thế này, tôi càng nghi ngờ phỏng đoán của mình là đúng.
Đến cuối hành lang là một phòng bao sang trọng với cánh cửa đôi. Gã mặc xường xám gõ cửa, đợi một lát cửa mới mở ra từ bên trong. Hai bên ghế sofa mây là hơn mười bóng người cao lớn trong bộ vest xám đen đứng lù lù như cột trụ, nhưng trên ghế sofa chỉ có hai người đàn ông đang ngồi. Một tên lớn tuổi đầu trọc, người còn lại là một thanh niên mặc chiếc sơ mi thắt nơ màu đỏ rượu mới nhất của GUCCI. Tóc gã dài hơn cả tóc tôi, buộc lại thành một túm sau gáy và nhuộm màu đay đậm, trông chẳng khác gì người mẫu nam trên sàn diễn thời trang quốc tế. Thế nhưng đôi mắt phượng lờ đờ với đuôi mắt rủ xuống cùng một vết sẹo nhỏ hình chữ J dưới khóe mắt phải đủ để tôi nhận ra ngay lập tức, đó chính là Bạc Tú Thần.
Tôi không thể ngờ rằng mười năm sau, mình lại gặp lại kẻ này trong tình cảnh như vậy này.
Kẻ mà trong suốt những năm tháng từ một đứa trẻ trưởng thành thành thiếu niên đã luôn bám lấy tôi như loài dây leo kịch độc, chực chờ siết nghẹt cổ họng tôi bất cứ lúc nào.
Phía sau vang lên tiếng gã xường xám hối thúc chúng tôi ngồi xuống cạnh khách. Vì gương mặt giả này còn phải dùng để vào Bạc gia nên tôi cúi thấp đầu, ngồi về phía tên đầu trọc. Còn chưa kịp ngồi vững, không biết đứa hậu đậu nào đã huých tôi một cái. Tôi không kịp phòng bị, đứng không vững nên ngã nhào thẳng vào lòng tên đầu trọc.
Rượu trong tay hắn ta lập tức đổ đầy lên người tôi, chảy ròng ròng từ ngực xuống. Trong khi tôi vừa xin lỗi vừa thầm chửi rủa trong lòng, thì “chát” một tiếng, một cái tát giáng thẳng xuống mặt khiến tai phải tôi ù đi. Tôi nén cơn giận muốn rút súng bắn vỡ đầu gã, không hé răng nửa lời, nhưng còn chưa kịp đứng thẳng lại thì cánh tay đã bị kéo mạnh một cái, cả người ngồi bệt lên đùi tên đầu trọc.
“Trắng trẻo đấy chứ, mặt mũi cũng được, trước đây chưa thấy qua, hàng mới à?” Đôi mắt híp của hắn ta quét từ trên xuống dưới người tôi. Tôi thầm nguyền rủa tổ tông mười tám đời nhà hắn, giả vờ thẹn thùng cúi đầu để tránh làm Bạc Tú Thần thấy quen mặt.
“Dạ, là người mới vừa tới hôm nay đấy, Tạ Tứ gia thấy vừa ý là tốt rồi. Bạc Tam thiếu, hai người cứ từ từ chơi nhé.” Gã mặc xường xám cười nịnh nọt rồi lùi ra ngoài đóng cửa lại.
Tạ Tứ gia? Tôi đang suy nghĩ xem họ Tạ này có phải là nhà họ Tạ ở Kuala Lumpur hay không thì nghe thấy tiếng cười từ bên cạnh truyền đến: “Tạ Tứ gia, lát nữa hãy chơi tiếp nhé? Hay là chúng ta bàn chuyện chính trước?”
Giọng nói của Bạc Tú Thần so với thời thiếu niên đã thay đổi không ít, trầm thấp và dịu dàng hơn, nhưng nghe vào vẫn khiến tôi cảm thấy khó chịu toàn thân như trước. Tên đầu trọc bóp mạnh vào mông tôi một cái, tôi vốn đã không nhịn nổi nữa, định đứng dậy nhưng hắn ta lại ôm chặt lấy eo tôi không chịu buông tay. Tôi chẳng còn cách nào đành nghiến răng chịu đựng.
“Tôi biết, nhiều chuyện không tiện nói qua điện thoại, để lại bằng chứng thì không hay. Tôi đã chịu đến đây thì đương nhiên là nể mặt Bạc Tam thiếu, Tam thiếu cứ việc mở lời, chỉ cần Tạ Tứ này làm được, nhất định sẽ giúp.” Tên đầu trọc thấp giọng nói, liếc nhìn xung quanh một lượt, “Tôi chưa từng đến chỗ này, người ở đây không nói năng lung tung chứ?”
Giọng điệu của Bạc Tú Thần vô cùng hiền hòa: “Tạ Tứ gia cứ yên tâm một trăm phần trăm, tiệm này tôi là cổ đông lớn nhất, đứa nào dám nói bậy, tôi nhất định sẽ mời đứa đó đến trang trại cá sấu của Bạc gia chơi một chuyến.”
“Ôi chao, Tam thiếu làm người ta sợ chết đi được.” Cô nàng tiếp viên bên cạnh nũng nịu kêu lên, nhưng vẻ sợ hãi trên mặt thì không giống như đang diễn. Tên đầu trọc cười ha hả, những người khác cũng phá lên cười theo.
Bạc Tú Thần cũng mỉm cười nhạt, rót cho hắn ta một ly rượu Gin: “Tạ Tứ gia ở phương Bắc chắc cũng có nghe phong phanh, sau khi bà thái mất, mối quan hệ giữa Bạc gia và Hoàng gia có chút thay đổi. Những năm gần đây, việc làm ăn của gia đình không còn thuận lợi như trước. Tôi nghe nói, Tạ Tứ gia dạo này đi lại rất mật thiết với bên Tam Giác Vàng, có đường dây bên đó, nên muốn hỏi mua của Tạ Tứ gia ít hạt giống.”
Tên đầu trọc đang định uống rượu thì tay bỗng khựng lại, sắc mặt biến đổi: “Cậu nghe chuyện đó từ đâu?”
Tam Giác Vàng? Hạt giống? Tôi giật mình, chẳng lẽ thứ gã ám chỉ là…
Bầu không khí trong nháy mắt trở nên đông đặc, nhưng Bạc Tú Thần vẫn không đổi sắc mặt, nụ cười không hề giảm bớt: “Tạ Tứ gia cứ yên tâm, tôi tự nhiên có đường dây của mình. Tôi còn biết gia huấn nhà họ Tạ không cho phép dính vào m* t**, việc riêng của Tạ Tứ gia nếu để Tạ lão gia biết thì không hay đâu. Nhưng tôi ấy mà, cái gì cũng muốn thử một chút, vậy nên Tạ Tứ gia chi bằng chia cho tôi một ít, cùng nhau kiếm tiền đi?”
“Tiểu Thần, cậu không phải đang đe dọa tôi đấy chứ?” Tên đầu trọc đặt ly rượu xuống, khóe mắt hơi giật giật, chằm chằm nhìn gã, “Gia huấn nhà họ Tạ không cho dính m* t**, chẳng lẽ Bạc gia không vậy sao? Sao nào, Bạc lão gia tử đổi tính rồi à? Bỏ mặc sản nghiệp trăm năm của gia đình không làm, lại muốn mạo hiểm dính vào hàng đen?”
Trong lòng tôi thầm thắc mắc, trăm phương ngàn kế cũng không hiểu nổi. Cho dù quan hệ giữa Bạc gia và Hoàng gia không còn tốt như trước, nhưng dù sao cũng có công lao trăm năm, quốc vương đương nhiệm kiểu gì cũng không làm khó Bạc gia. Bạc gia thầu hai mỏ khoáng sản ở Tây Borneo, có thể khai thác được đá quý và vàng, ngoại trừ phần vượt quá giới hạn phải nộp lên thì phần còn lại đều có thể giữ lại cho mình. Thêm vào đó còn có các đồn điền hương liệu và cao su lớn nhỏ, việc làm ăn dù có tệ đến mức nào cũng không đến mức phải đụng vào m* t**.
Trừ phi… đây là Bạc Tú Thần tự tác chủ trương.
Tôi liếc về phía Bạc Tú Thần, thấy gã nhếch mép, cười mà như không cười: “Ông ấy lúc này, e là chẳng còn quản nổi nữa rồi…”
Lời vừa dứt, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập phá đồ đạc.
“Này, đêm nay Bạc Tam thiếu bao trọn gói rồi, không được vào! Đám kiêu binh các người cũng dám…”
“Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn xem đây là ai, cút đi!”
Một trận náo loạn từ xa tới gần, trong chớp mắt đã ép sát cửa phòng. Tôi còn chưa kịp rời khỏi lòng Tạ Tứ gia thì cánh cửa đã bị tông mạnh “rầm” một tiếng. Khoảnh khắc sau, hơn mười bóng người ùa vào chiếm trọn phòng bao, tất cả đều mặc áo thun đen kết hợp với quần rằn ri. Họ không mang theo súng, nhưng trên thắt lưng đều khảm quân huy chim thần Garuda với số hiệu đội “07” — Đội đặc nhiệm số 7 Garuda, trong đó có vài gương mặt tôi đã từng chạm trán khi thực hiện nhiệm vụ năm ngoái.
Tạ Tứ gia vẫn đang ôm chặt lấy tôi chưa buông tay, lúc này muốn tránh cũng không kịp nữa. Tôi đành phải ép đầu thật thấp, nhìn về phía sau đám lính đặc nhiệm kia, nhịp tim tăng tốc điên cuồng.
Vào giây phút nhìn thấy gương mặt ấy, tiếng tim đập ồn ã trong màng nhĩ bỗng dừng lại, như một cơn cuồng phong chợt lặng thinh trong tích tắc.
Dưới nốt ruồi Quan Âm đỏ thẫm là đôi lông mày đen đậm và ánh mắt sắc lẹm, vừa quen thuộc nhất lại vừa xa lạ nhất. Trong những giấc mộng nửa đêm anh gần tôi nhất, nhưng ngoài hiện thực anh lại cách tôi xa nhất.
Người mà tôi ngày nhớ đêm mong, chỉ cách tôi vài bước chân, đang ở ngay đó.
(*) bà thái tức là bà cố
