Chương 36 – Nắm thóp
(*) Gốc là 婚后拿捏
Tôi thật sự không thể hiểu nổi tại sao Bạc Dực Xuyên lại hỏi tôi câu hỏi quái đản đến mức này, nhất thời ngẩn người không biết phải trả lời ra sao. Chưa kịp phản ứng lại, anh đã hỏi tiếp: “Ý tôi là, so với a ba tôi, ai thu hút hơn?”
Tôi há hốc miệng, không biết nên nghi ngờ mình bị loạn thần kinh hay là tai có vấn đề nữa: “Đại thiếu gia, anh… tại sao lại hỏi chuyện này?”
Anh lặng đi một chút: “Không cần hỏi nhiều, chỉ cần trả lời tôi là được, không được nói dối.”
Lòng tôi rối như tơ vò. Chẳng lẽ cái gọi là “lựa chọn tối ưu” của anh không hề liên quan đến lợi ích, mà đơn giản là anh đã có người trong mộng, hơn nữa người đó lại có qua lại với Bạc Long Xương? Ngoài tôi ra, không phải chỉ còn nhị di nương và tam di nương sao? Nhưng việc Bạc Dực Xuyên thích mẹ của Bạc Tú Thần là điều tuyệt đối không thể xảy ra. Vậy thì… trước mắt tôi bất giác hiện lên dáng vẻ phong tình diễm lệ của tam di nương Tiya.
Anh ta là góa phụ của Bạc nhị gia Bạc Long Thịnh, đang độ xuân sắc, nhiều nhất cũng chỉ ba mươi tuổi. Dù là người chuyển giới, nhưng trong mắt những gã đàn ông thẳng tắp thì anh ta chẳng khác gì phụ nữ. Hơn nữa, xét về nhan sắc và khí chất của Tiya, dù có đi thi Hoa hậu châu Á cũng đủ sức đè bẹp tất cả đối thủ.
Với vẻ đẹp mặn mà kiểu chị đại thế này, việc tạo ra sức hút đối với một gã trai tân thuần khiết như Bạc Dực Xuyên là hoàn toàn có khả năng. Ngay cả khi anh là trai thẳng chính hiệu, thì Tiya vẫn hoàn toàn có thể được coi là phụ nữ. Thích anh ta chẳng cần phải vượt qua bất kỳ rào cản tâm lý nào, hoàn toàn khác với quá trình đấu tranh nội tâm của một người từ thẳng chuyển sang cong.
Ngực tôi đau nhói, một cảm giác âm ỉ khó chịu, tôi không muốn tin vào suy đoán của mình. Tôi gượng cười: “Tôi… đại thiếu gia, tôi là gay, không phải phụ nữ, anh hỏi tôi thì chẳng có giá trị tham khảo nào cả.”
“Thứ tôi muốn hỏi, chính là cảm nhận của những người như…” Anh ngập ngừng, dường như đang cân nhắc từ ngữ, “…những người đồng tính như em. So với a ba tôi, có phải tôi… không đủ trưởng thành?”
Cơn đau âm ỉ trong lồng ngực phút chốc trở nên nhọn hoắt, như một nhát dao đâm trúng tim.
“Đại thiếu gia, anh hỏi câu này, là vì… anh đã có người thương rồi sao?”
“Ừ.” Anh đáp.
“Vậy người mà anh thương,” tôi nuốt khan, khó khăn nặn ra từng chữ qua kẽ răng, “chẳng lẽ tâm trí người đó đặt nơi lão gia, nên anh cầu mà không được?”
Anh im lặng vài giây.
“Ừ.”
Hơi thở tôi như ngưng lại: “Anh thích người đó, không liên quan đến giới tính?”
Anh dường như suy nghĩ một lát rồi đáp: “Phải.”
Đầu óc tôi uỳnh một tiếng.
Tôi đoán không sai chút nào, người anh thích chính là Tiya.
Đáng tiếc thay, rõ ràng là trong lòng Tiya không có anh. Từ chuyện anh ta muốn dùng chiếc thẻ phòng đó để hãm hại tôi và Bạc Dực Xuyên là đủ thấy, anh ta chỉ quan tâm đến sự sủng ái của Bạc Long Xương và cặp con cái thuộc về Bạc nhị gia dưới gối mà thôi.
Để có được một người như Tiya, chỉ khi Bạc Dực Xuyên trở thành người cầm lái nhà họ Bạc và đá văng được cha mình xuống đài, thì mới có cơ may đạt được ước nguyện. Nghĩ kỹ lại, ngoài việc đòi lại tài sản cho mẹ mình, thì việc có được Tiya đối với anh cũng là một động lực cạnh tranh vô cùng quan trọng.
Nghĩ theo hướng này, mọi thứ bỗng trở nên hợp tình hợp lý đến lạ.
Cảm giác như có hòn đá mắc trong cổ họng, tôi gượng cười: “Nếu so về sức hút của người đàn ông trưởng thành, thì đại thiếu gia so với lão gia quả thật có kém hơn một chút. Đó là thứ khí chất được thời gian tôi luyện, đại thiếu gia không thể so sánh được. Nhưng mẫu đàn ông làm cha có cái vị của cha, còn chó sói nhỏ cũng có ưu thế riêng của chó sói nhỏ. Đại thiếu gia hà tất phải lấy điểm yếu của mình ra so với điểm mạnh của lão gia làm gì? Đại thiếu gia còn trẻ, kiểu gì cũng sống lâu hơn lão gia mà, đúng không?”
“Chó… sói nhỏ?” Bạc Dực Xuyên lặp lại từ này.
Tôi ngước mắt nhìn anh, thấy anh có vẻ vừa hoang mang vừa ngỡ ngàng: “Tôi là… chó sói nhỏ?”
Đối với Tiya mà nói, chẳng phải anh chính là kiểu chó sói nhỏ sao? Đúng chuẩn mô típ chị đẹp và em trai chó nhỏ kinh điển rồi còn gì!
Tôi cười rồi gật đầu. Bạc Dực Xuyên quanh năm suốt tháng ở trong quân đội, chắc bình thường chẳng xem mấy tin tức giải trí hay mấy cái app mạng xã hội linh tinh, mấy từ lóng này đối với anh có lẽ hơi lạ lẫm.
Anh hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể: “Chó sói thì cứ là chó sói, tại sao lại phải thêm chữ nhỏ vào? Tôi nhỏ chỗ nào?”
Đàn ông tối kỵ nhất là bị chê nhỏ, mà anh thì đúng là chỗ nào cũng không hề nhỏ, không chỉ không nhỏ mà còn rất lớn. Tôi bất giác nghĩ lệch lạc, vội vàng kéo dòng suy nghĩ về: “Đại thiếu gia ít tuổi hơn lão gia, đương nhiên là chó sói nhỏ rồi. Anh xoắn xuýt chuyện này làm gì? Đợi đến tuổi của lão gia, đại thiếu gia tự nhiên cũng sẽ có phong vị của daddy thôi, vội cái gì chứ.”
Bạc Dực Xuyên bỗng im bặt, sắc mặt chuyển từ nhiều mây sang âm u chỉ trong nháy mắt. Những ngón tay đang đặt trên đùi anh cũng co quắp lại, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, khớp xương trắng bệch.
Thế là xong, bị tôi làm cho hỏng tâm trạng rồi.
Tôi chỉ thấy hả hê được đúng một giây, rồi bất giác lại thấy xót xa cho anh. Chẳng vì lý do gì khác, tôi hiểu quá rõ cái cảm giác thầm yêu một người mà không thể có được, nỗi lòng đè nén mười năm như một, không thể thốt ra thành lời là mùi vị thế nào. Tôi thì biết mình chẳng có hy vọng gì, nên chưa bao giờ dám mơ tưởng đến việc theo đuổi, dù không tự cứu được mình nhưng cũng đã quen với sự dằn vặt rồi. Dao cứa thêm bao nhiêu nhát cũng chỉ đâm vào vết thương cũ nát, chẳng còn mấy giọt máu để mà chảy nữa. Còn anh, lại bị cái ý niệm ấy treo lơ lửng, cứ như đi ngược dòng nước, chỉ có thể đứng từ xa nhìn người mình yêu ở bên cạnh cha mình mà không cách nào chạm tới. Trái tim anh vẫn là một miếng thịt tươi sống, tràn đầy máu chảy.
Bắt anh chỉ có thể dựa vào sự chờ đợi mới mong có được hy vọng, thật quá tàn nhẫn.
Nghĩ đoạn, tôi đặt tay lên mu bàn tay anh, vỗ vỗ như muốn an ủi: “Không ngờ đại thiếu gia lại là người si tình đến vậy. Tôi cứ tưởng anh giống như một tảng băng trôi, vô tình vô dục, sẽ chẳng bao giờ động lòng với ai chứ.”
Anh rút tay lại, lạnh lùng nói: “Ai vô tình vô dục? Tôi là người bình thường, không giống em, không tim không phổi, hoàn toàn chọn đối tượng giao phối theo bản năng động vật.”
Tôi nghiến răng, mả cha nó, anh nói ra câu này chẳng khác nào đang khoét vào tim tôi vậy, Bạc Dực Xuyên.
Cảm giác này cứ như quay lại mười mấy năm về trước. Cứ hễ chúng tôi ở cạnh nhau là thế nào cũng xảy ra chuyện, hoặc là anh mắng tôi, hoặc là tôi đấu khẩu với anh, chẳng bao giờ có lấy một phút giây hòa thuận. Nhưng bây giờ tôi ở cạnh anh là để làm việc lớn, tuyệt đối không được để mối quan hệ trở nên như ngày xưa.
Nghĩ vậy, tôi mỉm cười, đưa tay móc lấy tấm thẻ quân nhân trước ngực anh mà nghịch: “Đúng, đại thiếu gia nói chí phải, tôi đúng là cái thứ rác rưởi chọn đối tượng giao phối theo bản năng động vật. Còn anh thì thâm tình trọng nghĩa, anh thì giữ mình trong sạch. Nhưng người khổ sở dằn vặt là anh, người cầu mà không được là anh, người âm thầm ghen tuông đấu đá với lão gia cũng chính là anh. Còn tôi thì sao? Tôi chỉ cần thả mồi một cái là lão gia đã mê mẩn tôi đến thần hồn điên đảo rồi. Thiếu tá Kamal mới chỉ gặp tôi một lần đã muốn đòi lão gia nhường tôi cho gã ta, Tam thiếu gia chẳng phải cũng đang chực chờ đó sao? Tôi muốn bám cành cao nào là bám cành đó, muốn ngủ với ai là ngủ với người đó. Nếu nói ra, thì anh còn chẳng bằng tôi đâu.”
Bạc Dực Xuyên nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt ngày càng u tối.
Thấy sắc mặt anh âm u mù mịt sắp sửa đổ mưa rào đến nơi, không đợi anh bùng nổ, tôi đưa tay nâng cằm anh lên: “Thế nào, có muốn học cách câu người mình thích từ cái đứa rác rưởi này không?”
Nhìn biểu cảm của anh thay đổi trong chớp mắt, tôi biết mình chắc chắn đã nói trúng tim đen của anh rồi.
Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng: “Em dạy tôi?”
“Ừm.” Tôi nhướng mày. Dù bình thường tôi chỉ chọn giải quyết nhu cầu chứ không đặt nặng tình cảm, cứ muốn là lên giường, nhưng thế nào cũng hơn hẳn cái tên ngốc này. Không nỡ nhìn anh dằn vặt giống mình thì còn biết làm sao? Chỉ có thể tranh thủ thời gian này khai sáng cho anh, kẻo sau này khi đã ngồi vào vị trí gia chủ rồi, đến cách chinh phục Tiya cũng không biết. Chẳng lẽ lại lấy danh nghĩa con nối nghiệp cha để ép Tiya theo mình? Nếu sớm chiếm được Tiya, anh vừa bớt được một kẻ thù, lại thêm được một trợ thủ đắc lực, nhất cử lưỡng tiện.
Anh nheo mắt nhìn tôi đầy dò xét: “Em biết tôi để ý ai sao mà đòi dạy tôi? Định dạy thế nào?”
“Biết chứ, là tam di nương Tiya chứ còn ai?” Tôi cười khẩy, “Bên cạnh cha anh chỉ có chừng ấy người, không phải anh ta thì là ai? Chẳng lẽ là mẹ của Bạc Tú Thần?”
Đồng tử anh co rút lại, nhất thời cứng họng, rõ ràng là bị tôi nói trúng tim đen khiến anh không kịp trở tay.
“Thôi được rồi, đại thiếu gia,” tôi vỗ vỗ vai anh, “Tôi đã lên chiếc thuyền này của anh rồi, coi như người một nhà, không có gì phải ngại ngùng thừa nhận cả. Thích ai đâu phải chuyện mình muốn kiểm soát là được, không có gì đáng xấu hổ đâu.”
Anh lại hít sâu một hơi, dường như đang cố gắng ổn định lại cảm xúc, gật đầu im lặng hồi lâu. Mãi đến khi thật sự bình tâm lại, đôi mắt đen láy của anh mới khóa chặt lấy hình bóng tôi: “Vậy em dạy tôi đi, làm sao để câu được người mình thích, dạy cho người đó không thể rời xa tôi?”
Tôi nuốt khan một cái, lồng ngực nhói lên như vừa nuốt phải một mảnh thủy tinh. Tôi quay mặt đi, không muốn nhìn vào mắt anh: “Chuyện này ấy à, trước hết, chắc chắn là phải đánh vào sở thích, khiến người đó chú ý đến anh, nhưng cũng không được quá lộ liễu, quá chủ động, không thì lại thành cái kiểu chó săn. Phải thả mồi, cho người ta ngửi thấy mùi rồi mới thu dây lại, đợi họ chủ động đuổi theo. Rồi anh lại tung mồi, cho họ nếm thử chút vị, lại thu dây. Vài lần lạt mềm buộc chặt như vậy, nhất định sẽ tóm gọn được người ta. Ví dụ như cách tôi làm với lão gia ấy. Lão gia thích nghe hát, tôi liền vô tình bộc lộ vài ngón nghề trước mặt ông ấy, khiến ông ấy nảy sinh hứng thú, rồi tôi…”
“Đủ rồi.” Bạc Dực Xuyên đột ngột ngắt lời tôi, “Cái trò hèn hạ này của em, tôi không học nổi.”
“Sao lại là hèn hạ?” Tôi quay sang nhìn anh, phát hiện mặt anh đen như đít nồi, ánh mắt lạnh lẽo, vẻ mặt đó chẳng khác nào cái đêm năm ấy anh đứng ngoài cửa linh đường.
Những ký ức không muốn nhớ lại ùa về, hơi thở tôi bỗng trở nên khó nhọc, hệt như lại bị ai đó bóp nghẹt cổ.
Tôi con mẹ nó nhịn đau dạy người mình thương cách tán tỉnh người khác, tôi dễ dàng lắm chắc? Vậy mà còn bị nói là hèn hạ!
Tôi giận quá hóa cười: “Được, đại thiếu gia cao thượng thanh cao, còn tôi là thứ rác rưởi hèn hạ. Vậy thì anh cứ nín nhịn đi, cứ làm một lão đàn ông còn trinh cả đời đi, chết cái tâm đó rồi đi xuất gia luôn cho rồi, ngũ uẩn giai không là sạch sẽ nhất.”
Nói xong, tôi đứng phắt dậy.
“Em đi đâu?” Anh rõ ràng bị cái miệng độc địa của tôi chọc giận, giọng điệu không giấu nổi mùi thuốc súng.
“Ra ngoài hít thở không khí, hút điếu thuốc,” anh đang bốc hỏa, tôi dĩ nhiên không thể đâm đầu vào nòng súng, kiểu gì cũng phải ra ngoài né một chút. Tôi cười nhạt: “Phiền đại thiếu gia ân chuẩn, tránh cho tôi đứng đây chướng mắt anh.”
“Không được đi.” Anh lạnh lùng nói, giọng điệu vẫn độc đoán hệt như ngày trước.
Tôi lập tức nổi tính bướng bỉnh cố hữu, tôi đây cứ đi đấy thì sao nào? Bước vài bước tới cửa, kéo cửa ra thì đụng ngay hai tên vệ sĩ. Một tên trong đó cung kính đưa cho tôi hai cái túi: “Đây là quần áo thay và bữa tối, phiền thiếu tá phu nhân mang vào trong.”
Thiếu tá phu nhân cái con mẹ nhà anh, đồ chết tiệt.
“Các anh tự mang vào cho thiếu tá đi, phiền nhường đường.” Tôi kéo cửa, vừa định lách người đi ra thì nghe thấy tiếng cười lạnh của Bạc Dực Xuyên phía sau: “Nếu cậu ta dám bước chân ra khỏi cửa này, các cậu cứ tống thẳng cậu ta vào đồn cảnh sát. Nói là tên lao động đen này vì muốn làm hộ chiếu mà lừa đảo kết hôn, còn lừa cả một sĩ quan cấp cao.”
Hai tên vệ sĩ nhìn nhau, đặt túi xuống cửa, rồi lẳng lặng lùi ra ngoài đóng cửa lại.
Tôi hít sâu một hơi, đầu óc ong ong như muốn nổ tung.
Hồi nhỏ anh đã là chuyên gia nắm thóp tôi rồi, không ngờ tôi mang một thân phận giả quay về vẫn cứ bị anh nắm thóp chết ngắc. Đúng là kiếp trước gây nghiệp chướng gì không biết. Tôi cố bình tĩnh lại một lát, ngoái đầu cười: “Lúc đại thiếu gia làm hộ chiếu cho tôi là đã tính đến nước này rồi đúng không? Rốt cuộc ai mới là kẻ hèn hạ hả?”
Bạc Dực Xuyên mặt không cảm xúc, chẳng hề tỏ ra áy náy: “Lấy quần áo qua đây, dìu tôi đi tắm.”
Nếu là ngày trước, chắc chắn tôi sẽ đôi co với anh đến cùng, cho đến khi anh dùng vũ lực áp chế, trói tay trói chân tôi rồi tiện thể cấm tiệt món ăn vặt của tôi. Mặc dù với tình trạng sức khỏe hiện tại của Bạc Dực Xuyên, nếu tôi thật sự làm căng, anh chắc chắn không khống chế được tôi, nhưng thân phận giả này hiện tại không cho phép tôi làm thế. Đứng tại chỗ giằng co với anh một lúc, cuối cùng tôi cũng phải xuống nước, xách túi đi đến bên cạnh anh.
Lấy bữa tối ra đặt lên bàn, rồi lấy quần áo ra, vừa nhìn vào trong túi tôi sững người, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Hai tên vệ sĩ này mua cái gì không mua, lại mua cả một hộp Durex! Chẳng lẽ bọn chúng tưởng tôi và Bạc Dực Xuyên kết hôn thật nên đêm nay sẽ dùng đến? Anh có bị bỏ thuốc đâu! Đúng là hai củ khoai lang mà.
Vừa ngước mắt lên đã chạm ngay phải ánh nhìn của anh, tôi biết thừa chắc chắn anh cũng đã nhìn thấy. Trong lòng bí bách, tôi dĩ nhiên không bỏ lỡ cơ hội chọc tức anh, vươn tay lấy hộp Durex ra, nhếch môi: “Chậc, đại thiếu gia chắc chưa dùng cái này bao giờ nhỉ? Có cần tôi dạy anh không?”
Anh im lặng nhìn tôi vài giây rồi mới lên tiếng: “Tôi không cần thứ này.”
