Cũng đúng, dù sao Tiya cũng là người chuyển giới, đâu có bầu bí được, anh hoàn toàn có thể bắn vào trong không cần dùng bao. Cú đấm của tôi giống như đánh vào bông gòn, trong lòng càng thêm bực dọc, tôi tiện tay ném hộp Durex sang một bên rồi vào nhà vệ sinh xả nước cho anh.
Vừa bước ra, Bạc Dực Xuyên đã tự mình cởi áo trên, dáng vẻ anh tr*n tr** chỉ mặc độc chiếc quần âu ngồi đó khiến tai tôi nóng bừng, tim đập thình thịch, cơn giận trong lòng cũng theo đó mà vơi đi phân nửa. Tôi bước tới giúp anh cởi nốt chiếc quần âu, chỉ còn lại chiếc q**n l*t kiểu boxer. Nghĩ bụng chắc anh cũng sẽ không cho tôi cởi tiếp như lần trước nên tôi cúi người dìu anh đứng dậy. Nhờ việc bây giờ anh đã có thể chống gậy đi được một lúc nên việc dìu anh vào bồn tắm dễ dàng hơn nhiều so với lần đầu. Trong lòng còn canh cánh chuyện chiếm lấy tài khoản quân đội, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức cảnh xuân hay tranh thủ ăn đậu hũ của anh. Đặt anh vào bồn tắm xong, tôi định chuồn về phía phòng: “Đại thiếu gia, anh cứ ngâm một lát nhé, tôi đói quá, đi ăn cơm trước đây, anh ngâm xong thì gọi tôi.”
Tôi vừa đứng dậy, anh đã ngước đầu nhìn lại. Dưới hàng mi dài ướt sũng, đôi mắt đen sâu thẳm đầy vẻ u ám nhưng ánh nhìn lại sắc lẹm: “Người em ướt nhẹp hết cả rồi, không tắm luôn đi?”
Tôi cúi nhìn xuống, quả thật trên người đã ướt đẫm, tình trạng này mà vội vàng đi ăn thì có vẻ khả nghi quá. Sợ anh nảy sinh nghi ngờ, tôi đành cởi nốt quần áo rồi mở vòi hoa sen.
Nước nóng xối lên người, hơi nước mịt mù khiến toàn thân tôi thả lỏng, tâm trí cũng bất giác mà bay bổng theo. Nghĩ lại thì hồi nhỏ chúng tôi chưa từng tắm chung trong một phòng như thế này. Ở phòng thay đồ đều là các ngăn riêng, lúc còn ở Đông Uyển cũng là ai nấy tự tắm. Nhưng năm ngoái, trong phòng tắm công cộng tại căn cứ quân sự ở Sarawak, chúng tôi đã từng tắm chung. Chỉ có điều khi đó cũng giống như bây giờ, Bạc Dực Xuyên chẳng hề hay biết rốt cuộc tôi là ai. Lúc đó tôi còn lén dùng khăn tắm của anh, nhìn bóng lưng anh rồi tự xử, cảm giác k*ch th*ch kinh khủng, cái vị đó đến tận bây giờ vẫn còn khiến tôi nhớ mãi không quên.
Hồi tưởng lại cảnh tượng khi ấy, tôi không khỏi thấy rạo rực, cảm giác nếu cứ tiếp tục thế này thì thằng nhỏ sẽ chào cờ mất, tôi vội vã tắt vòi hoa sen, kéo chiếc khăn tắm trên giá xuống quấn lấy nửa th*n d***. Ngoái đầu thấy Bạc Dực Xuyên đang nhắm mắt dưỡng thần, tôi biết cơ hội đến rồi, nhẹ chân nhẹ tay bước ra ngoài rồi khép cửa lại.
Đến bên tủ đầu giường cầm điện thoại của anh lên, tôi thử mật mã khóa màn hình bằng ngày sinh của anh, đúng như dự đoán, không mở được. Bạc Dực Xuyên không đời nào lại dùng mật mã đơn giản như vậy. Tôi lại thử tiếp mã số thẻ quân nhân, biển số xe, tất cả đều sai. Thấy sắp chạm ngưỡng cơ chế khóa máy một giờ, tôi không dám thử bừa nữa, nên gõ nhẹ vào thiết bị nhỏ gắn trong xương tai, dùng mã Morse thông báo cho Đinh Thành gửi một con trojan tới.
Chiếc tai nghe này có thể dùng như một bộ nhớ lưu trữ, nhưng vẫn cần kết nối ngoại vi với một thiết bị điện tử có màn hình. Thông qua kết nối Bluetooth với điện thoại của Bạc Dực Xuyên, tôi có thể thử đưa trojan vào. Nếu nhập thành công, tôi sẽ có thể thông qua thiết bị điện tử kết nối với tai nghe để điều khiển từ xa hậu đài điện thoại của anh.
Chẳng mấy chốc, Đinh Thành đã phản hồi. Tôi bật Bluetooth trên đồng hồ, đang định tìm kiếm Bluetooth của tai nghe thì đồng hồ bỗng rung lên, hiện ra một dòng tin nhắn:
“Bạc Dực Xuyên sẽ không bao giờ lưu mật mã của kho vàng dưới lòng đất hay két sắt trong điện thoại đâu, đừng tốn công vô ích. Tôi đã nói rồi, muốn lấy được viên huyết bồ câu chỉ có một cách duy nhất, là khiến chính tay anh ta lấy ra đưa cho cậu.”
Ai thèm tìm viên huyết bồ câu cho hắn chứ, tôi bây giờ làm gì có tâm trí mà rảnh rỗi như vậy.
Tôi chẳng buồn để ý đến hắn, tiếp tục tìm kiếm tín hiệu, nào ngờ màn hình đồng hồ chớp tắt một cái rồi tự động tắt nguồn. Tôi tức đến mức đứng bật dậy tại chỗ, mả cha nó, cái tên chủ thuê này toàn phá hỏng việc của tôi!
Khó khăn lắm mới chộp được cơ hội này… biết thế vừa nãy nên cầu xin Bạc Dực Xuyên mua cho một cái điện thoại. Tôi như ngồi trên đống lửa, nhìn về phía cửa. Nếu bây giờ ra ngoài mượn điện thoại của hai tên vệ sĩ với lý do gọi điện về nhà, không biết họ có cho mượn không, nhưng rủi ro quá lớn, e là thời gian cũng chẳng đủ…
“A Thật, lấy quần áo vào đây.”
Đúng lúc này, từ trong nhà vệ sinh truyền ra giọng của Bạc Dực Xuyên.
Tôi thầm thở dài, lau sạch dấu vân tay trên điện thoại rồi đặt về chỗ cũ, lấy quần áo đẩy cửa đi vào.
Dìu anh ngồi lên mép bồn tắm, tôi lơ đễnh lau khô người cho anh, ánh mắt dừng lại ở chiếc q**n l*t boxer đã ướt sũng. Tôi biết thừa là anh chắc chắn không muốn tôi thay cho mình, nhưng đây là cơ hội để thử khởi động lại đồng hồ. Tôi nhét quần áo vào tay anh rồi quay người định đi: “Anh thay xong thì gọi tôi.”
“Đứng lại đó cho tôi.”
Tôi ngẩn người, nghiêng đầu nhìn anh: “Sao vậy đại thiếu?”
Bạc Dực Xuyên nhíu mày, nhìn chằm chằm tôi, yết hầu chuyển động một cái: “Thay quần cho tôi, bác sĩ bảo hôm nay tôi không được cúi người quá mạnh.”
Trên người anh bây giờ chỉ còn độc một chiếc quần, nói là thay cái gì thì quá rõ ràng rồi.
Trong lòng tôi như có đàn ngựa chạy rầm rập, anh chỉ là do bất tiện về cơ thể nên mới nhờ, chứ chẳng hề có ý đồ gì khác. Thế nhưng đối với tôi, cảnh tượng này chẳng khác nào màn khiêu khích đỉnh cao, làm sao tôi chịu thấu? Nghĩ đoạn, tôi cười gượng gạo: “Đại thiếu gia, tôi là gay mày. Anh phơi cái đó ra cho tôi xem, anh chịu nổi không?”
Anh cau mày, có chút mất kiên nhẫn: “Bảo em thay thì thay đi.”
Tôi không kìm được cắn môi, miễn cưỡng xây dựng tâm lý rồi ngồi xổm xuống, nín thở kéo chiếc q**n l*t của anh xuống. Ánh mắt tôi không tự chủ được lướt theo hai đường nhân ngư tuyến sâu hoắm bên hông anh trượt xuống dưới, bên trong mép quần, phong cảnh hùng vĩ thấp thoáng ẩn hiện.
Tim tôi đập tận cổ họng, sống mũi nóng ran, cảm thấy như sắp chảy máu cam tới nơi. Tôi bịt mũi lại, ném chiếc q**n l*t vào người anh rồi lao ra ngoài.
Đẩy cửa sổ ra, tôi hít sâu vài hơi mà vẫn không thể bình tĩnh lại. Dưới mũi nóng rát, sờ một cái, quả nhiên một tay toàn máu.
Rõ ràng biết tôi là người đồng tính mà còn làm vậy, đây rõ ràng là cố tình chỉnh người mà!
Cảnh tượng vừa nhìn thấy cứ lởn vởn trong đầu không tan, tôi vùi khuôn mặt đang nóng bừng vào lòng bàn tay. Đúng lúc này chiếc đồng hồ lại rung lên liên hồi. Tôi bực bội vô cùng, thừa biết tên chủ thuê chắc lại sắp trách tôi bỏ chạy giữa chừng, bỏ lỡ cơ hội ngon ăn để quyến rũ Bạc Dực Xuyên, tôi vốn không muốn quan tâm, nhưng vì phải dò Bluetooth nên đành chịu. Vừa nhìn vào màn hình đồng hồ, thấy nó đã khởi động xong, tôi vừa bật Bluetooth lên thì nghe thấy tiếng Bạc Dực Xuyên từ trong nhà vệ sinh vọng ra: “A Thật, còn không mau dìu tôi ra ngoài?”
Tôi xoa xoa mặt, nghĩ đến những ngày tháng thế này không biết còn phải kéo dài bao lâu, tôi chỉ hận không thể nhảy thẳng từ cửa sổ này xuống.
“A Thật?” Giọng anh cao lên.
Mẹ nó đúng là kiếp trước gây nghiệp chướng mà. Tôi bất đắc dĩ quay lại nhà vệ sinh, thấy anh đã mặc q**n l*t vào rồi, đôi mày nhíu chặt, rõ ràng là vì lúc nãy cúi người tự làm nên giờ thấy không thoải mái lắm. Tôi lại thấy hơi xót, vội khoác áo choàng tắm lên người anh, dìu anh đứng dậy.
“Tôi cần cạo râu.” Vừa đặt anh xuống giường, anh lại lên tiếng.
Không biết tại sao nhưng giọng điệu của Bạc Dực Xuyên nghe có vẻ thấp thoáng vài phần vui vẻ. Tôi liếc nhìn anh, thấy vẻ mặt anh vẫn lạnh nhạt không khác ngày thường là mấy, chỉ là thêm một chút lười biếng sau khi tắm xong, anh tựa vào thành giường, hơi ngước cằm nhìn sang: “Đứng ngẩn ra đó làm gì? Không nghe thấy tôi nói gì à?”
Tôi đành phải quay lại nhà vệ sinh lấy dao cạo râu, hầu hạ anh cạo xong, lại sấy tóc cho anh, lúc này mới có thời gian rảnh để sấy khô tóc mình.
“Qua ăn tối đi.”
Vừa sấy tóc xong, liền nghe thấy anh nói.
Tôi đã sớm đói lả người, bèn chuyển cái bàn lại gần sát mép giường, ngồi đối diện với anh rồi tháo mở mấy hộp đồ ăn. Một phần cơm cốt dừa gói lá chuối, một phần cơm cà ri satay, kèm theo món gỏi trộn rojak và bún Laksa, cùng hai chén thạch ái ngọc.
Thấy anh vươn tay lấy mất phần cơm cốt dừa tôi vốn ưa thích, tôi không nhịn được kêu “ây” một tiếng.
Bạc Dực Xuyên nhướng mí mắt nhìn tôi, đuôi mày khẽ nhướn lên: “Hửm?”
Tôi giận mà không dám nói, chỉ biết mím chặt môi. Người này bị làm sao vậy? Ngày trước anh không thích cơm cốt dừa kia mà, nói là không khoái đồ ngọt, vậy mà giờ lại cứ chăm chăm giành giật đồ tôi thích!
Thấy anh đã gắp một miếng cơm cho vào miệng, tôi đành phải nhẫn nhịn, cam chịu cầm lấy phần cơm satay. Tôi vừa vươn tay định lấy phần Laksa thì lại bị anh nhanh tay hơn một bước cướp mất.
Tôi siết chặt đôi đũa trong tay, chỉ hận không thể chọc nát tay anh, cố nhịn cười nói: “Đại thiếu gia thích đồ ngọt quá nhỉ?”
Anh đáp một tiếng “ừm” rồi từ tốn thưởng thức, chẳng buồn đoái hoài đến tôi.
Tôi nhịn rồi lại nhịn, mắt thấy anh sắp ăn sạch sành sanh mấy miếng cơm gói lá chuối, rốt cuộc không thể chịu nổi nữa, tôi vung đũa gắp lấy một miếng thật nhanh, thừa lúc anh chưa kịp phản ứng đã tống luôn vào miệng.
“Sao em lại cướp cơm của tôi?” Anh trầm giọng chất vấn.
Tôi nhai đến mức hai má phồng lên, giả vờ như không nghe thấy, cúi đầu húp một ngụm thạch ái ngọc, cũng chẳng thèm trả lời. Món cơm cốt dừa này ngon đến chết đi được, vị lạc rang, nước cốt dừa và tôm khô hòa quyện trong từng nắm gạo nếp khiến miệng tôi đầy ắp hương vị. Tuy hơi kém cạnh một chút so với món của dì Ramu làm nhưng cũng thuộc hàng hảo hạng, không biết là mua ở cửa hàng nào tại Malacca nữa. Tôi nuốt miếng cơm xuống mà vẫn còn thòm thèm, định bụng sẽ chôm thêm miếng nữa, nhưng ngước mắt nhìn lên thì hộp cơm của Bạc Dực Xuyên đã sạch bách, không còn lại một hạt.
Tôi tức đến mức suýt thì bẻ gãy cả đôi đũa.
Nếu không phải vì đang khoác trên người cái vỏ bọc người hầu này, tôi đã nghi ngờ anh cố tình bắt nạt mình rồi.
Nhưng dù không phải cố ý đi chăng nữa, thì cả đêm nay tôi cũng chẳng muốn nói chuyện với anh thêm một câu nào nữa.
Tôi dọn dẹp bát đũa rồi vứt vào thùng rác, bê ghế ngồi ra sát cửa sổ ngắm cảnh sông Malacca. Hai bên bờ sông người đông như kiến, dưới dòng sông, tên cơ đồng giả kia đang nhảy vũ điệu tế lễ trên chiếc du thuyền, phải nói là nhảy ra dáng ra hình, cực kỳ chuyên nghiệp, nhìn là biết đã tập luyện từ trước rồi. Không biết Bạc Dực Xuyên đã tìm ra người này từ khi nào, nhưng chắc chắn là đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước khi lên du thuyền rồi.
Có phải là từ cái đêm tôi mặc bộ đồ cơ đồng hát xướng tại yến tiệc gia đình để quyến rũ Bạc Long Xương, anh đã bắt đầu lập kế hoạch này rồi không?
Cơm cốt dừa gói lá chuối Nasi lemak
Gỏi trộn Rojak