QUYỂN 3. GIAM CẦM
Chương 62. Gặp mặt ( Lộ 2 lớp thân phận )
Ký ức trước khi hôn mê tràn về trong tâm trí, tim tôi thắt lại, hoàn toàn tỉnh táo nhận ra một sự thật không tưởng, tôi thế mà bị chính chủ thuê thiết kế ám toán.
Mẹ nó, cái gã chủ thuê chó chết này sao lại làm thế? Hắn muốn gì kia chứ?
Làm lính đánh thuê bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên tôi gặp phải cái loại chuyện khốn kiếp này.
Trong lòng thầm nguyền rủa tổ tông mười tám đời nhà tên chủ thuê, tôi đang nghiêng đầu, định dùng vai nhấn vào thiết bị phát tín hiệu trong xương tai để báo cho Đinh Thành rằng mình đang gặp nguy hiểm, thì nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài phòng tắm truyền vào. Tôi lập tức cúi đầu nhắm mắt lại. Tiếng cửa két một cái, bước chân đã tiến đến sát bên cạnh.
Tôi hé mắt nhìn thì thấy đôi chân của người nọ đang đi một đôi bốt quân đội màu đen.
Kiểu dáng đôi bốt đó trông rất quen mắt, bên hông có một biểu tượng kim loại hình chim Garuda.
“Em định giả vờ ngất đến bao giờ nữa?”
Đột nhiên nghe thấy giọng nói lạnh lùng ấy, đầu óc tôi như bị ngũ lôi oanh đỉnh. Tôi không thể tin nổi ngẩng đầu lên, đối diện ngay với đôi mắt đen dài hẹp bên dưới nốt ruồi quan âm vô cùng quen thuộc. Cả người tôi lập tức hóa đá tại chỗ.
Bạc Dực Xuyên không hề chống gậy, anh mặc một bộ đồ tác chiến màu đen, lặng lẽ nhìn xuống tôi, ánh mắt tối sầm đầy áp chế.
Trong một thoáng, tôi không khỏi hoài nghi có phải mình vẫn đang nằm mơ không, chỉ là dòng thời gian của giấc mơ đã nhảy từ mười năm trước tới năm ngoái. Cho đến khi xương tai lại rung lên một nhịp, tôi mới nhận ra đây không phải mộng cảnh, mà là hiện thực.
“Đại… Đại thiếu gia, sao anh lại ở đây…”
Chẳng phải tôi đã rời khỏi Kuala Lumpur và bị chủ thuê ám toán rồi sao?
Tại sao lại vẫn ở cùng một chỗ với Bạc Dực Xuyên thế này?
“Đại… Đại thiếu gia, anh như thế này là…”
Tôi đột nhiên nhận ra điều gì đó, một ý nghĩ bùng nổ dữ dội sâu trong các dây thần kinh.
“Anh… không lẽ anh chính là, là…” Tôi không dám tin vào điều đó.
“Phải, đúng như em đoán đấy.” Bạc Dực Xuyên mặt không cảm xúc đáp lời.
Đầu óc tôi ù đi, dù đã cố sức giữ bình tĩnh nhưng không thể nào làm được. Suy nghĩ hỗn loạn như đàn cá giữa cơn sóng dữ, ánh mắt tôi chạm phải thiết bị thiết bị đầu cuối quân sự đeo bên hông anh, ngay lập tức tôi đại ngộ. Chắc chắn là vì chuyện năm ngoái, anh đã lần ra manh mối rồi thuận theo đó tra tới ZOO, tra tới tận đầu tôi, nên mới lập ra cái bẫy này để nhử tôi cắn câu, chơi trò thỉnh quân nhập ngũ.
Anh biết tôi là Hồ Điệp, vậy anh có biết tôi… là Bạc Tri Hoặc không?
Trong lòng tôi đang lo lắng không yên thì đột nhiên cằm bị siết chặt, đã bị anh bóp lấy.
“Nói, tại sao lại trộm thiết bị đầu cuối quân sự của anh? Mục tiêu khi em xâm nhập vào quân đội Malaysia năm ngoái chẳng phải đã đạt được rồi sao? Khách hàng đứng sau lưng em còn muốn đánh cắp bí mật quân sự nào khác nữa?”
Dây thần kinh của tôi giật nảy một cái. Thái độ thẩm vấn tội phạm này chứng tỏ anh chỉ biết tôi là Hồ Điệp, chứ không biết tôi là Bạc Tri Hoặc. Lòng nhẹ nhõm đi một phần, tôi nhếch môi. “Thiếu tá Bạc, ngài cũng thừa biết kẻ làm nghề này như chúng tôi thì quan trọng nhất là đạo đức nghề nghiệp. Nếu nói ra, chuyện tôi không còn đường làm ăn chỉ là nhỏ, nhưng đồng nghiệp và ông chủ của tôi đều sẽ bị liên lụy. Thế nên ngài có thủ đoạn thẩm vấn nào cứ việc đem ra dùng, cái mạng rách này của tôi cùng lắm là chết là cùng, còn muốn tôi mở miệng thì tuyệt đối không bao giờ.”
Nếu thực sự nói ra là vi phạm nghiêm trọng quy định của công ty, cha nuôi có nỡ xuống tay thanh lý nội bộ tôi hay không thì chưa biết, nhưng ông ấy chắc chắn sẽ không tha cho Bạc Dực Xuyên, nhất định sẽ giết anh bịt đầu mối.
Biết đâu chừng, ông ấy đã đang trên đường tới đây rồi.
Nghĩ đến đó, lòng tôi chùng xuống. “Tôi cảnh cáo ngài, tốt nhất là thả tôi ra ngay bây giờ. Nếu mất liên lạc với công ty quá lâu, ông chủ sẽ đi tìm tôi. Ngài cũng sắp giải ngũ rồi, hà tất phải tự chuốc lấy rắc rối? Ngài tưởng đám thuộc hạ đó bảo vệ nổi ngài sao? Cho dù bọn họ có canh gác 24/24…”
Bàn tay đang bóp cằm tôi chợt siết mạnh, ép chặt vào yết hầu khiến tôi tức khắc ho sặc sụa.
“Em còn dám nhắc đến thuộc hạ của anh? Bạc Dực Xuyên gằn từng chữ, giọng nói như nghiền nát giữa kẽ răng, “Em có biết hiện Lặc Sa đang nằm trong phòng hồi sức tích cực, có nguy cơ thành người thực vật không? Tại sao em lại ra tay tàn độc với cậu ấy vậy hả? Giết cậu ấy thì tiền thưởng của em sẽ tăng lên à? Bạc Tri Hoặc, anh cứ ngỡ em chỉ là tự mình sa đọa, tham tiền hạ tiện, không ngờ em lại trở nên máu lạnh đến nhường này!”
Một tiếng sét nổ vang trong đại não tôi, trời long đất lở, máu huyết chảy ngược. “Anh biết…”
Lớp kén bảo vệ bấy lâu nay bị đập tan tành trong tích tắc. Đối diện với anh, tôi cảm thấy như trái tim mình bị mặt trời thiêu rọi đến thủng lỗ chỗ. Đầu óc tôi rối bời, hoảng loạn không biết phải làm sao, chỉ biết cúi đầu không dám nhìn anh. Thế nhưng bàn tay đang bóp cằm tôi lại dùng lực, ép tôi phải ngẩng mặt lên. “Phi vụ năm ngoái em nhận đã khiến anh bị tình nghi phạm tội lơ là trách nhiệm, bị Cục An ninh Quốc gia điều tra. Trong thời gian bị giam lỏng tại nhà, anh đã nhờ người tra đến ZOO, tra được hồ sơ của Hồ Điệp, lẽ nào lại không tra ra em là ai? Bạc Tri Hoặc, em có biết việc đánh cắp thiết bị quân sự của anh, tiết lộ bí mật quốc phòng sẽ khiến anh phải mang tội gián điệp, thậm chí là tội phản quốc không? Khi làm những việc đó, có giây phút nào em cân nhắc hay quan tâm đến sự sống chết của anh không? Em nói cho anh biết, từ quá khứ đến hiện tại, trong từng sự việc một, rốt cuộc anh đã làm gì có lỗi với em mà em phải hãm hại anh đến mức này?”
Mấy chữ cuối giọng anh đã khản đặc, không còn ra tiếng người, gần như là đang gào thét.
Tôi nhìn anh, không thốt nên lời, lồng ngực đau thắt, hít thở khó khăn.
“Nói cho anh biết, rốt cuộc anh có chỗ nào có lỗi với em?” Ngón cái của anh ma sát mạnh bạo lên môi tôi, những vết chai sần do cầm súng thô ráp khiến da môi tôi đau rát, hổ khẩu siết chặt cạy mở hàm dưới của tôi. “Nói!”
Răng tôi đánh cầm cập vào nhau, cố sức nhếch khóe môi. “Không có.”
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, hàng mi rung lên, hốc mắt hơi ửng đỏ.
“Một phút, một giây, đều chưa từng nghĩ đến anh.” Tôi nhe răng cười thành tiếng, “Anh trai à, con người em từ trước đến nay luôn ích kỷ tư lợi, chỉ nghĩ xem bản thân sống có sướng hay không thôi, chẳng phải anh đã biết từ lâu rồi sao?”
Anh lặng đi, đến cả hơi thở cũng như đóng băng lại.
Tôi không hề do dự cúi đầu, cắn một miếng thật mạnh vào hổ khẩu của anh. Nhân lúc anh đau đớn nới lỏng tay bóp cằm, tôi co hai chân đang bị trói lại, đạp mạnh vào lồng ngực anh.
Bạc Dực Xuyên không kịp đề phòng, bị tôi đạp lảo đảo lùi lại hai bước. Tôi lập tức nhảy lên ghế, gỡ sợi xích còng tay ra khỏi vòi hoa sen. Thấy anh lao tới, tôi tung người nhảy lên, dùng xích còng quàng qua gáy anh, mượn đà va chạm tông mạnh anh vào tường, rồi chéo hai tay dùng sợi xích siết chặt cổ anh.
“Đưa chìa khóa còng đây, thả em ra!” Tôi trừng mắt nhìn anh. Một khi cả hai lớp thân phận đã bị l*t s*ch sành sanh, tôi chẳng còn lý do gì để che giấu thực lực của mình nữa.
Bạc Dực Xuyên không nói một lời, ánh mắt dữ dội nhìn chằm chằm vào tôi, gân xanh nơi cổ anh nổi lên cuồn cuộn.
Thừa biết cái tính sắt đá của anh cực kỳ khó khuất phục, tôi nghiến răng, hạ quyết tâm dồn hết sức vào hai tay, định siết cho anh ngất đi mới thôi. Ngờ đâu cổ tay bỗng bị siết chặt, anh đột ngột đẩy mạnh về phía trước khiến tôi mất trọng tâm ngã ngửa ra sau. Sợi xích còng tay chưa kịp nới lỏng đã bị anh nhoài người đè nghiến xuống dưới. Cảm nhận sức nặng nghìn cân trên người, tôi thầm kêu không ổn. Trong kỹ thuật nhu thuật kiểm soát mặt đất, thể hình và cân nặng cực kỳ quan trọng, mà cả hai khoản này Bạc Dực Xuyên đều chiếm ưu thế tuyệt đối so với tôi. Lần trước khi thâm nhập căn cứ quân sự Malaysia tôi đã từng giao thủ với anh, thừa hiểu một khi bị anh áp chế hoàn toàn thì muốn xoay chuyển tình thế gần như là không thể. Tôi siết chặt lấy cổ anh không dám lơi tay, cố dùng đòn khóa chữ thập sở trường để phản chế, nhưng hai chân bị dây da trói chặt căn bản không nhúc nhích nổi, bị anh dễ dàng dùng đầu gối đè nghiến lại.
“Bạc Tri Hoặc, em muốn siết chết anh?” Hơi thở anh nặng nề và nóng rực, ánh mắt âm u tột độ, giống như một con thú dữ bị dồn đến đường cùng. “Vì tiền thưởng, vì bảo vệ đồng bọn mà em muốn lấy mạng anh sao?”
Tôi không muốn lãng phí sức lực nói nhảm với anh, nghiến chặt răng tăng thêm lực đạo. Với người bình thường, việc ép mạch máu cổ dẫn đến ngạt thở hôn mê chỉ mất mười mấy giây, nhưng cơ cầu vai của Bạc Dực Xuyên cực kỳ phát triển, có lẽ anh sẽ trụ được lâu hơn. Tôi không dám nới lỏng, anh nhìn trừng trừng tôi, tóm lấy cổ tay tôi cố sức kéo hai tay tôi ra. Ánh mắt anh càng lúc càng tối sầm, đột nhiên anh cúi đầu, húc mạnh trán mình vào trán tôi.
Sau gáy va xuống sàn không kịp đề phòng, tôi thấy nảy đom đóm mắt, suýt chút nữa là bay màu. Đúng lúc này, thiết bị trong xương tai rung lên một nhịp khiến tôi rùng mình tỉnh táo lại. Tôi lập tức trả lễ cho Bạc Dực Xuyên một cú húc trán tương tự, tranh thủ lúc anh ngửa đầu né tránh liền siết chặt cổ anh, dùng xích còng tì mạnh vào động mạch cảnh. Nhưng rồi tôi thấy một bàn tay anh buông cổ tay tôi ra, thò xuống dưới. Giây tiếp theo, một cơn đau nhói ập đến nơi đùi tôi.
Nhìn xuống dưới, trong tay anh rõ ràng đang cầm một ống tiêm.
“Biết ngay là đối phó với em không dễ dàng gì.” Anh cười lạnh một tiếng, ấn pít-tông xuống tận đáy rồi quăng ống tiêm sang một bên. Ngay lập tức, tôi cảm thấy cổ tay bủn rủn như bị điện giật. Chỉ trong hơi thở, cơ bắp toàn thân như đồng loạt đình công, nới lỏng ra ngoài tầm kiểm soát.
Bạc Dực Xuyên thở hổn hển, gạt đi vệt máu chảy từ giữa trán xuống sống mũi. Anh thô bạo bẻ quặt hai tay tôi ra, sờ vào vết hằn đỏ ửng trên cổ do bị tôi siết, lệ khí trong mắt càng đậm, rõ ràng là đang giận đến mất kiểm soát.
“Anh… anh tiêm cái gì vào người em?” Tôi thở không ra hơi, đầu óc vẫn còn tỉnh táo nhưng tứ chi và thân mình chẳng còn chút sức lực nào, mềm nhũn ra như không có xương.
“Một chút thứ khiến em biết điều hơn.” Bạc Dực Xuyên đứng dậy, lôi xếch tôi từ dưới đất lên, vác bổng lên vai như vác một bao tải rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Giây tiếp theo, trời đất đảo lộn, tôi rơi bịch xuống một mặt phẳng mềm mại. Chớp chớp mắt, tôi mới nhìn rõ anh quăng mình lên một chiếc giường có bốn trụ, treo rèm đỏ thẫm. Tấm gương đối diện giường phản chiếu rõ mồn một đôi mắt xanh, bất chợt nhìn thấy khuôn mặt thật của chính mình, tôi lại nảy sinh cảm giác hơi xa lạ.
Lớp hóa trang bán vĩnh viễn trên mặt tôi đã bị anh tẩy sạch sành sanh.
“Anh trai, làm gì vậy?” Đối diện với anh bằng khuôn mặt thật, lòng tôi có chút chột dạ, chỉ biết cười yếu ớt, cố làm ra vẻ lả lơi phả một hơi về phía môi anh. “Anh… anh ném em lên giường làm gì? Định chơi SM với em à?”
Cổ tay thắt lại, bị kéo tuột l*n đ*nh đầu, dùng vòng da có xích khóa chặt lại. Ngay sau đó, cổ chân cũng bị anh kéo ra hai bên, xích vào trụ giường, khiến cả người tôi bị trói thành hình chữ Nhân (人).
Tấm gương đối diện phản chiếu dáng vẻ của tôi lúc này. Trên người ngoại trừ chiếc quần trong thì chỉ còn lại kẹp vớ và kẹp áo sơ mi, tay chân lại bị dây da trói chặt, nhìn thực sự khó coi đến cực điểm. Dù tình cảnh này khiến người ta khó mà không nghĩ xiên xỏ, nhưng tôi hiểu rất rõ, Bạc Dực Xuyên tuyệt đối không bao giờ chơi trò trói buộc với tôi. Khả năng anh định trói tôi lại để tra tấn bức cung, hoặc đơn giản là khống chế chờ người bên quân đội hay Cục An ninh đến áp giải đi nghe còn có lý hơn.
Tôi cứ nghĩ như vậy, nhưng sau khi trói tôi xong, Bạc Dực Xuyên không hề đứng dậy mà lại chống tay phủ bóng xuống người tôi. Đôi mắt đen kịt nhìn xuống, ánh mắt ấy làm tôi chợt nhớ đến con chó săn Tamaskan của cha nuôi.
“Anh…” Tôi rụt cổ lại, đột nhiên cảm thấy hơi sợ anh.
