10.
Phó Trì ở lì trong phòng suốt một ngày trời, cửa phòng khóa chặt. Từ lúc bình minh cho đến khi hoàng hôn buông xuống mới đẩy cửa bước ra.
Anh ta nhìn tôi, giọng điệu đã bình lặng trở lại: "Mạn Mạn, anh đồng ý với em."
Kiện tụng, khởi tố là phương thức tôi không muốn dùng đến nhất, tôi không muốn đôi bên làm loạn đến mức khó coi. Anh ta có thể bình thản đồng ý, tôi vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Thủ tục ly hôn được thực hiện rất nhanh, chỉ mất vỏn vẹn 3 ngày. Trong 3 ngày này, Phó Trì dường như trở lại dáng vẻ trước kia, mỉm cười lo liệu mọi việc, trò chuyện với tôi bằng giọng điệu thong dong.
Ngày rời khỏi biệt thự, tôi ngồi xổm dưới đất thu dọn hành lý, Phó Trì ngồi trên sofa lặng lẽ quan sát. Phải một lúc sau, anh ta mới lên tiếng:
"Tất cả các công ty đứng tên anh, em đều có 3% cổ phần gốc, em muốn xử lý thế nào cũng được. Mấy căn nhà ở đường Hành Sơn, cả căn biệt thự ở công viên Tây Sơn nữa, đều đã chuyển sang tên em."
Anh ta lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đặt lên bàn: "Trong thẻ này có 300 triệu tiền tiết kiệm, em cầm đi."
Đây là lần đầu tiên tôi biết đến sự tồn tại của số cổ phần gốc đó, nhưng giờ tôi cũng chẳng buồn hỏi thêm. Những thứ Phó Trì đưa đủ để tôi sống không lo nghĩ suốt mấy kiếp, tôi không thanh cao đến mức nói không cần tiền của anh ta. Vì vậy tôi cầm lấy tấm thẻ, nhận lấy tất cả, đây là anh ta nợ tôi: "Cảm ơn."
Anh ta tựa vào sofa, toàn thân chỉ có đôi mắt là còn chút sức sống, thỉnh thoảng lại di chuyển theo bóng dáng tôi.
Khoảng 10 phút sau, anh ta đột nhiên nói: "Mạn Mạn, trời tối rồi, ở lại thêm một đêm đi, sáng mai anh đưa em đi."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, mỉm cười lắc đầu: "Không cần đâu, mẹ tôi đến đón rồi."
Phó Trì nghe vậy thì bật dậy ngay lập tức: "Mẹ tới rồi sao? Để anh xuống đón bà lên." Anh ta vội vàng chộp lấy chiếc áo khoác định đi ra ngoài.
Tôi gọi anh ta lại: "Phó Trì, anh đừng đi."
Anh ta dừng bước, nhìn tôi nghi hoặc.
"Trước đây lần nào gặp mẹ tôi cũng khen anh," tôi nhớ lại những lời bà thường rủ rỉ với tôi rằng Phó Trì hiểu chuyện, biết thương tôi, rồi nói với anh ta: "Trước kia mẹ tôi thực sự rất quý anh, nhưng anh đã làm tổn thương con gái bà. Tôi nghĩ, bà sẽ không muốn gặp lại anh đâu."
Những ngón tay Phó Trì siết lấy chiếc áo khoác đến mức trắng bệch. Anh ta lùi lại mấy bước, suy sụp ngồi xuống sofa.
Khi tôi đẩy vali đến cửa thang máy, Phó Trì vẫn cúi đầu, không động tĩnh. Tôi gọi anh ta một tiếng: "Phó Trì."
"Ừ?" Anh ngẩng đầu đáp lại, mỉm cười nhìn tôi.
Tôi từng nghĩ khi ly hôn cả hai sẽ xâu xé nhau, sẽ ầm ĩ đến mức ai cũng biết, phơi bày những việc khó coi, nhưng không ngờ ngày này đến lại giữ được sự thể diện cho nhau như vậy.
Tôi cười: "Tôi đi đây."
Anh ta muốn tiễn tôi, nhưng tôi đã ngăn lại. Lấy cánh cửa làm ranh giới, chúng tôi thuộc về hai thế giới khác nhau.
Anh ta cúi đầu nhìn ngạch cửa, chớp mắt: "Sau này có việc gì không xử lý được thì cứ tìm anh. Chỉ cần anh còn khả năng, chuyện của em anh nhất định sẽ không mặc kệ."
Tôi xoay người, vẫy vẫy tay, không nói lời nào.
11.
Sau khi ly hôn, tôi đăng nhập vào tài khoản Weibo đã từ lâu không dùng, đăng một bức truyện tranh mới vẽ xong.
Không lâu sau, các fan đã vào bình luận rôm rả:
[Tôi không nhìn lầm chứ, đây là tác phẩm của đại thần Thời Nguyệt sao?]
[Lầu trên, đúng là cô ấy! Không ngờ có ngày tôi còn thấy được Thời Nguyệt quay lại văn phong trước đây, ngọt chết tôi!]
[Ai hiểu cho tôi không, mấy năm qua Thời Nguyệt toàn vẽ mấy thứ u ám, nếu không phải là lỡ mê cô ấy quá thì tôi đã thoát fan từ lâu rồi.]
Nghĩ lại những năm tháng hôn nhân không như ý khiến cả những tác phẩm của tôi cũng nhuốm màu tăm tối, tôi lại một lần nữa cảm thấy ly hôn là quyết định hoàn toàn đúng đắn.
Tôi lướt xuống dưới, thấy một ID quen thuộc: [Vẽ đẹp lắm! Hy vọng từ nay về sau ngày nào bạn cũng vui.]
ID này có thể coi là fan lâu năm của tôi. Tôi nhớ năm thứ hai đại học, khi tôi lần đầu đăng tác phẩm, người này đã theo dõi tôi. Kể từ đó, mỗi bài đăng của tôi người đó đều thầm lặng nhấn thích, mỗi tác phẩm đều để lại lời nhắn: [Vẽ đẹp lắm, cố lên!]
Ngay cả những năm qua khi tác phẩm của tôi bị người ta lên án, mắng đến thương tích đầy mình, người đó vẫn kiên trì bình luận: [Vẽ rất đẹp, đừng bỏ cuộc.]
Tôi khẽ cong môi, trả lời lại một câu: [Cảm ơn bạn.]
Kể cũng lạ, dạo gần đây người tôi thường xuyên gặp nhất lại chính là Lê Viễn.
Có một lần anh ấy dắt chó đi dạo, tôi chằm chằm nhìn hồi lâu mới hỏi: "Đây là chú chó đó sao?"
Năm 2 đại học, tôi và Phó Trì nhặt được một chú chó con bị bỏ rơi ngoài trường, đưa đi kiểm tra xong thì việc nuôi nó trở thành vấn đề.
Cả hai chúng tôi đều không phải người có tính kiên nhẫn, huống hồ lúc đó tôi còn bận vẽ truyện tranh. Khi đó, Lê Viễn đã chủ động nói sẽ giúp giải quyết. Tôi cứ ngỡ anh ấy sẽ đem cho, không ngờ anh ấy lại tự mình nuôi nó khôn lớn.
Lê Viễn mỉm cười, lúm đồng tiền ẩn hiện: "Đúng rồi, nó giờ già rồi, cũng không thường xuyên ra ngoài đi dạo nữa."
Trong thế giới của người trưởng thành, việc nhìn thấu cảm xúc không khó, nhất là khi Lê Viễn cơ bản là không hề che giấu. Cuối cùng, tôi đành phải nói với anh ấy: "Lê Viễn, em chưa sẵn sàng để bước vào một mối quan hệ mới, em rất tận hưởng cuộc sống hiện tại. Hơn nữa, em có nỗi sợ với hôn nhân."
Lê Viễn mím môi, cười: "Mạn Mạn, em đừng sợ. Anh nói anh thích em không phải để bắt em đáp lại, cũng không nhất thiết phải ở bên anh. Anh chỉ hy vọng từ nay về sau, bất cứ lúc nào, dù vui hay buồn, em đều có thể nhớ rằng trên thế giới này vẫn luôn có một người bị em thu hút, cảm phục, trước đây như vậy, sau này cũng vẫn vậy."
Đôi khi tôi tự hỏi, con người Lê Viễn làm thế nào mà có thể hòa quyện giữa sự lạnh lùng và dịu dàng một cách hài hòa đến vậy.
Chương cuối.
Hai năm sau, phòng làm việc của Lê Viễn, người xưa nay luôn kín tiếng, bất ngờ công bố tin vui anh kết hôn, khiến mạng xã hội bùng nổ.
Theo sau sự ngỡ ngàng là những cuộc lùng sục danh tính vợ của Lê Viễn.
Lần theo dấu vết mờ nhạt, cư dân mạng biết được người vợ sắp cưới của Lê Viễn chính là vợ cũ của Chủ tịch tập đoàn Phó Thị. Có vài cư dân mạng không chấp nhận được, xông vào Weibo của Lê Viễn mắng anh là "kẻ đổ vỏ" khi cưới phụ nữ tái hôn. Thậm chí có kẻ còn tìm đến trang chính thức của Phó thị để nhục mạ, khiến phía Phó thị phải đóng cả mục bình luận.
Phóng viên tài chính nhanh nhạy đã mượn cơ hội phỏng vấn Phó Trì, hỏi anh có cảm tưởng gì. Phó Trì đứng trước ống kính sững sờ hồi lâu mới nói được một câu chúc mừng.
Lê Viễn đã tổ chức một buổi họp báo. Tại đó, anh chân thành, khẩn thiết nói: "Nếu không phải là cô ấy, có lẽ cả đời này tôi sẽ không kết hôn. Vì vậy, xin hãy vui cùng với tôi. Tôi còn có thể có khoảnh khắc kết hôn trong đời, đó chính vận mệnh đã rủ lòng thương tôi."
Sau buổi họp báo, cư dân mạng trở nên im lặng lạ kỳ.
Trong đời Lê Viễn, dù người trong giới hay công chúng có nói gì, anh không hề bận tâm. Hai lần duy nhất anh gây nên sóng gió, tất cả đều là vì Hứa Mạn.
Khi mọi chuyện lắng xuống, có fan đã đào được tài khoản phụ của Lê Viễn, phát hiện ra bí mật anh đã chôn giấu nhiều năm.
Trên tài khoản đó, vào ngày Lê Viễn chính thức ra mắt, anh đã đăng một dòng trạng thái: [Nếu đứng ở nơi thật cao, liệu cô ấy có “nhìn thấy” tôi không?]
Trong phút chốc, trên mạng lại dấy lên những cuộc thảo luận sôi nổi, thậm chí có không ít tác giả bắt đầu viết truyện phỏng theo mối tình tay ba giữa Lê Viễn, Hứa Mạn và Phó Trì.
Hứa Mạn cúi đầu nhìn những "thám tử mạng" phân tích rành rọt, ngón tay nhấn vào ID quen thuộc kia. Sau đó, cô cầm điện thoại, đi chân trần chạy vào bếp.
Lê Viễn đang mặc bộ đồ mặc nhà màu xám nhạt, cúi người cắt trái cây cho Hứa Mạn.
Cô thử gọi một tiếng: "Thời Nguyệt giỏi quá?"
"Hửm?" Lê Viễn đang mải mê với đĩa trái cây, vô thức đáp lời.
Giây tiếp theo, anh đờ người, quay lại nhìn Hứa Mạn. Rồi anh lại quay đi, nói nhỏ: "Không biết em đang nói gì, mau mang dép vào đi."
Hứa Mạn nhìn cái ID mang tên [Thời Nguyệt giỏi quá] trên điện thoại, lại nhìn Lê Viễn, ôm trán cười lớn.
Trong tiếng cười vang vang thoải mái của cô, Lê Viễn cũng bất giác mỉm cười theo.
Đám cưới của Lê Viễn và Hứa Mạn chấn động cả thành phố.
Ngày họ kết hôn, Quý Đông Dương đi thẳng từ sân bay đến nơi tổ chức đám cưới. Khi xuống xe, anh gặp lại người quen cũ ở cửa.
Quý Đông Dương xem giờ, thấy vẫn chưa muộn nên đi tới vỗ vai Phó Trì: "Không lên trên xem một chút à?"
Phó Trì mân mê điếu thuốc trong tay, ngước nhìn tòa nhà tráng lệ, nơi có những vị khách vội vã đến, tiếng chiêng trống vang trời. Anh lấy ra một chiếc hộp đưa cho Quý Đông Dương: "Quà cưới, nhờ cậu mang lên giúp tôi."
Quý Đông Dương nhận lấy hộp quà, nhướng mày: "Sao thế?"
Phó Trì bị khói thuốc làm sặc, ho một hồi lâu đến mức ứa nước mắt, mới cười nói: "Sợ cô ấy không nhận." Cuối cùng, anh dặn thêm một câu: "Đừng nói là tôi tặng."
Quý Đông Dương hỏi lại lần nữa: "Thật sự không lên xem sao?"
Phó Trì lắc đầu.
Xem cái gì? Xem họ tuyên thệ bạc đầu giai lão, xem dáng vẻ họ yêu nhau sao?
Có lẽ anh cũng không thể chấp nhận được việc người từng được anh đặt nơi đầu quả tim, người anh từng coi trọng nhất, người anh từng dùng hết sức lực để ôm vào lòng, cuối cùng lại thuộc về vòng tay kẻ khác.
Quý Đông Dương vỗ vai anh: "Tôi lên uống ly rượu mừng đây."
Có lẽ với một người chưa từng có được như anh, sự việc sẽ không đến mức khó buông bỏ hay thất thố như vậy.
Quý Đông Dương nhìn bóng lưng Phó Trì chầm chậm bước vào dòng người, bóng dáng hiu quạnh thê lương. Anh nở nụ cười, trực giác mách bảo anh rằng, cả đời này Phó Trì sẽ không bao giờ vượt qua được, bây giờ mới chỉ là bắt đầu.
Phó Trì dùng chút sức tàn ngồi vào trong xe, ngơ ngẩn nhìn tòa nhà phía trước. Anh không thể ngờ được tâm tư của Lê Viễn lại giấu kín suốt bao nhiêu năm như vậy. Lúc biết được, anh hận không thể g**t ch*t anh ta..
Phó Trì cúi đầu, bỗng bật cười, cười đến mức lồng ngực cũng rung chuyển theo.
Anh sẽ không bao giờ nói cho Hứa Mạn biết, món quà sinh nhật cô thích nhất, một hộp thẻ chứa đầy những bức vẽ truyện tranh mà cô khen là món quà tâm huyết nhất, thực chất là năm đó anh không kịp chuẩn bị quà, Lê Viễn đã chủ động đưa thứ đó cho anh.
Khi Hứa Mạn ra đi, món quà sinh nhật cô thích nhất ấy cô cũng không mang theo, nó bị phủ bụi trong biệt thự.
Anh cũng sẽ không nói cho Hứa Mạn biết, năm đó khi cô bị người ta tung tin đồn ác ý trên diễn đàn, lúc anh còn chưa kịp xử lý thì một mình Lê Viễn đã giải quyết xong mọi chuyện. Khi đó, Phó Trì đã vỗ vai anh ta gọi là "anh em tốt", Lê Viễn chẳng nói lời nào. Phó Trì luôn tưởng rằng vì anh nên Lê Viễn mới giúp đỡ.
Bây giờ nghĩ lại, từng việc đều như lưỡi dao đâm thẳng vào tim anh. Đời này, anh sẽ không bao giờ kể cho Hứa Mạn nghe những việc Lê Viễn đã làm. Anh sẽ mang theo những bí mật này cùng thối rữa dưới mồ, anh ích kỷ đến mức không muốn cho họ bất cứ cơ hội nào để yêu nhau sâu đậm hơn nữa.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh vào màn đêm, Phó Trì dần rời xa những âm thanh náo nhiệt và niềm hạnh phúc ở phía sau lưng.
Mạn Mạn Tình Thâm - Qua Chi Chi
Chương 4
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
