138.
Thái độ lạnh nhạt đột ngột của Giang Linh đối với Hứa Trú giống như một viên đá rơi vào cốc nước nóng.
Tuy rằng cậu quả thực bị viên đá này làm lạnh một chút, nhiệt tình thấp xuống một chút, nhưng không bao lâu liền đem thứ đáng ghét cứng nhắc lạnh lẽo này làm tan chảy đi, lại rất lạc quan cảm thấy có lẽ Giang Linh chỉ là hôm nay tâm trạng không tốt thôi.
Đại khái ngày mai sẽ tốt thôi.
Đại pháp quan thiên vị Hứa Trú ở trong lòng mình thăng đường hội thẩm, tội danh của bên bị cáo Giang Linh là "thái độ lạnh lùng, trước sau bất nhất", dựa theo luật pháp triều đại này vốn nên phán tuyệt giao 3 đến 6 tháng, nhưng đại pháp quan Hứa Trú lật xem nợ cũ, lập tức gõ búa hô vô tội phóng thích.
Bởi vì Giang Linh nói bọn họ là bạn bè.
Hứa Trú trước đây chưa từng kết bạn, cậu phỏng đoán giữa bạn bè chính là như vậy, bao dung một chút, là nên làm.
139.
Buổi tối về đến nhà Hứa Trú chỉ ngắn ngủi ôm mèo 5 phút đồng hồ, hoàn toàn không đi theo quy trình bình thường vừa về nhà đã phải kéo mèo ca hát nhảy múa tán gẫu xoay tròn giao lưu tình cảm 3 tiếng đồng hồ.
Mèo đối với việc này còn khá không thích ứng, kiễng chân đi 2 vòng trong phòng khách, thấy Hứa Trú thật sự rất yên phận, đành phải chạy vào phòng bếp xem Hứa Trú đang làm gì.
"Meo."
Mèo ngẩng đầu đứng trên bàn đảo bếp, muốn xem Hứa Trú có phải đang làm cơm mèo cho nó không, kết quả lại thấy Hứa Trú đang nướng bánh kem, lập tức thất vọng tràn trề.
Nó phẫn nộ chạy tới chạy lui, sau đó phẫn nộ kêu một tiếng, ý đồ dùng sự phẫn nộ thu hút sự chú ý của Hứa Trú.
"Meo!"
Hứa Trú đang ngồi xổm trước lò nướng dán mặt vào quan sát lúc này mới phát hiện mèo tới, cậu qua đây ôm mèo vào lòng, một lần nữa ngồi xổm trước lò nướng nhìn chằm chằm mấy cái bánh kem nhỏ đang xoay tròn kia.
Ánh sáng ấm áp chiếu lên mặt Hứa Trú, da cậu trắng, lúc này liền hiện ra một loại màu vàng kim tông caramel, lúc cười rộ lên thoạt nhìn ngọt ngào.
Cậu dụi dụi mặt vào người mèo, cong mắt nói:
"Mèo, Giang Linh hôm nay mang bữa sáng cho ta đấy, chính là cái bánh bao chiên đặc biệt đặc biệt ngon ta nói với mi tối qua ấy, mi nói xem cậu ấy có phải đặc biệt tốt không?"
Mèo không muốn trả lời loại lời này, vẫy vẫy đuôi có lệ.
Hứa Trú hoàn toàn không để ý, tiếp tục lải nhải:
"Phải có qua có lại mà, ta nướng bánh kem cho cậu ấy ăn, cậu ấy hôm nay hình như không vui, ta có bỏ nhiều đường một chút."
140.
Bánh kem nhỏ mãi đến đêm khuya mới nướng xong, vị chocolate chanh, được Hứa Trú nghiêm túc đựng trong hộp giấy, còn thắt ruy băng, thoạt nhìn rất xinh đẹp.
Dây ruy băng là lần nào đó mua đồ trước kia trên hộp quà có sẵn, lấp lánh mang theo hoa văn ngôi sao nhỏ, chỉ là dài quá, Hứa Trú cầm kéo cắt nửa ngày, còn làm tay mình bị đâm rách một vết nhỏ, cậu không để ý, tiếp tục nghiên cứu cái ruy băng kia, thắt ra được một cái nơ con bướm đẹp nhất.
Mèo ngậm tờ khăn giấy tới lau tay cho cậu, Hứa Trú lúc này mới lau đi mấy giọt máu trên tay, cậu xoa xoa đầu mèo, tâm trạng rất không tồi dọn dẹp phòng bếp.
141.
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp, trong mùi vị bánh ngọt thơm nức, Hứa Trú ôm con mèo đã sớm ngủ say sưa lên giường ngủ, trong mơ luyện tập cả một đêm nên tặng bánh kem cho Giang Linh như thế nào.
Trong giấc mơ của Hứa Trú, cậu một chút cũng không sợ người, xách bánh kem nghênh ngang vào trường học.
Gặp Giang Linh cũng một chút cũng không căng thẳng, vô cùng có phong thái tổng tài bá đạo đặt cái hộp lên bàn người ta, "bộp" một tiếng.
"Đây là đặc biệt làm để tặng cho cậu, ăn đồ ngọt sẽ khiến người ta vui vẻ, tôi đặc biệt bỏ nhiều đường cho cậu, cậu không tin thì mèo có thể làm chứng."
Thế là con mèo không biết từ đâu chui ra lập tức kêu một tiếng hùa theo.
Hứa Trú sờ sờ đầu mèo, nhìn về phía Giang Linh:
"Cho nên lần sau không vui thì tới tìm tôi ăn bánh kem đi, đừng có mặt lạnh với tôi nữa."
Giang Linh gật đầu.
Giang Linh nói được.
142.
Sau khi tỉnh lại Hứa Trú hồi tưởng đủ 5 phút đồng hồ về giấc mộng hợp lý và tốt đẹp này, hơn nữa tin tưởng sâu sắc đây là một giấc mơ báo trước.
Đáng tiếc, cậu quên mất mơ và hiện thực luôn trái ngược nhau.
Ví dụ như hôm nay, cậu cũng không thể một chút cũng không sợ người nghênh ngang vào trường, mà là giống như bình thường cúi đầu trầm mặc giống như u linh.
Cậu cũng không thể giống như tổng tài bá đạo tặng bánh kem, là căng thẳng nửa ngày mới lặng lẽ đưa bánh kem đến bên tay Giang Linh.
Mà Giang Linh cũng không giống như trong mơ gật đầu nói được.
143.
Cái hộp giấy thắt nơ con bướm xinh đẹp kia bị đối phương chắn một cái, trả về theo đường cũ, ý tứ từ chối nhận rất rõ ràng.
Giang Linh không có biểu cảm gì, chỉ là ánh mắt còn lạnh hơn bình thường một chút, như có hơi không kiên nhẫn day day ấn đường.
"Cảm ơn, tôi không nhận bữa sáng người khác tặng."
Anh nói xong xoay người liền đi, không ở lại thêm một giây đồng hồ.
Dưới tán cây sam xanh đậm trong trường chỉ còn lại Hứa Trú đang đứng cứng đờ ở đó.
144.
Hai chữ "người khác" nặng nề đập vào người Hứa Trú, đập đến cậu hoa mắt chóng mặt, trong hoảng hốt còn nghe thấy tiếng lách tách gì đó.
Hoãn một lúc mới ý thức được, à, là tiếng tim vỡ vụn.
Cậu xách hộp bánh kem kia, đầu cúi càng thấp, mũi chân nghiền qua viên đá nhỏ trên mặt đất, hồi lâu mới chuẩn bị về phòng học.
...... Hôm nay, tâm trạng Giang Linh vẫn không tốt sao?
Đại pháp quan thiên vị lần này không có bao nhiêu tự tin gõ búa nữa.
145.
Bánh kem nhỏ chocolate chanh mỹ vị nơi chốn cuối cùng là rơi vào tay khỉ —— trên đường về Hứa Trú gặp phải tổ 2 người Cát Cát Mao Mao.
Bởi vì nguyên nhân mù mặt nghiêm trọng, Hứa Trú thất hồn lạc phách mới đầu căn bản không nhận ra 2 người này, vẫn là bị Mao Áo gọi liền mấy tiếng mới ý thức được là đang gọi mình.
"Làm sao vậy, cậu sao trông có vẻ như bộ dạng quỷ chết chóc thế này?"
Lý Cát tự cho mình là người nghĩa bạc vân thiên vì anh em 2 lực cắm đao, thấy Hứa Trú như vậy lập tức xoa tay hầm hè, "Không phải nói tôi bảo kê cậu sao? Ai bắt nạt cậu, không nể mặt tôi à!"
Mao Áo phụ họa, "Đúng vậy!"
Hứa Trú bị đả kích nặng nề mà tinh thần hoảng hốt u ám mở miệng: "Giang Linh."
Tổ 2 người Cát Cát Mao Mao động tác xoa tay hầm hè lập tức khựng lại: "Hả?"
Hứa Trú hồn vía lên mây lắc đầu, không nói thêm gì nữa, nhớ tới bọn họ lần trước hình như rất thích ăn bánh kem, thế là đưa hộp giấy trong tay qua, sau đó xoay người giống như u linh bay đi mất.
Chỉ nhìn bóng lưng đều có thể nhìn ra cậu hiện tại trên đỉnh đầu mây đen dày đặc, nên phối thêm cái nhạc nền đàn nhị kéo.
146.
Lúc quay về trong lớp đọc bài buổi sáng vừa vặn bắt đầu, Hứa Trú vươn tay vào ngăn bàn lôi sách ngữ văn, đầu ngón tay bỗng chạm phải cái hộp nhựa dài dài dẹt dẹt.
Là cái gì?
Cậu nhíu mày lấy ra xem ——
Là một hộp băng cá nhân.
147.
Hứa Trú tinh thần ủ rũ mãi cho đến trưa cũng không thể khôi phục lại từ trong trạng thái chết chóc, tiếng chuông tan học tiết cuối cùng vang lên, tất cả mọi người lập tức tranh tiên khủng hậu chạy ra ngoài, tốc độ chạy về phía nhà ăn người nào người nấy đều có thể phá vỡ kỷ lục chạy nước rút đại hội thể thao trăm năm của trường.
Hứa Trú bị đám người chen ở cuối cùng, bưng khay cơm của mình tìm một vị trí trong góc nhất từ từ ăn, vừa ăn vừa nhịn không được nhớ tới chuyện buổi sáng, cơm canh trong miệng lập tức trở nên như nhai sáp.
Đáng ghét, trước đây lúc ăn cơm nhớ tới Giang Linh rõ ràng khẩu vị đều sẽ tốt hơn mà.
Tú sắc khả chan (sắc đẹp thay cơm) biến thành tú sắc khả ố (sắc đẹp đáng ghét).
Cậu bỗng nhiên có hơi tức ngực, ăn một miếng cơm lớn.
148.
Hứa Trú rầu rĩ không vui bới cơm canh khó ăn hôm nay, lúc ăn được một nửa nhỏ, cậu như có cảm giác ngẩng đầu, sau đó liền vừa vặn nhìn thấy người hại cậu ăn cơm như nhai sáp kia.
Đầu sỏ gây tội Giang Linh vẫn là bộ dáng thần tình lạnh nhạt xa cách trước mặt người khác kia, nhưng cho dù là như vậy cũng đẹp trai vô cùng, mặc đồng phục đứng trong đám người giống như hạc giữa bầy gà.
Anh đang bưng khay cơm, lơ đãng nghiêng đầu ánh mắt vừa vặn chạm phải Hứa Trú, 2 người cách dòng người nhìn nhau từ xa, giống như lần trước.
Hứa Trú lập tức căng thẳng, cắn chặt cái thìa trong miệng, trái tim đập mạnh từng cái từng cái một.
Nhưng lần này, Giang Linh không có đi tới.
Thậm chí ngay cả cái gật đầu có lệ lạnh lùng cũng không có, đối phương cứ như nhìn thấy người lạ vậy, trực tiếp không chút do dự xoay người, tìm một cái bàn trống khác ngồi xuống.
Phảng phất từ đầu đến cuối đều không lưu ý đến người tên Hứa Trú này.
Thìa của Hứa Trú "cạch" một tiếng rơi xuống khay cơm.
Trái tim vốn đã vỡ thành từng mảnh nhỏ của cậu lần này hoàn toàn biến thành dạng bột phấn.
149.
Giang Linh rõ ràng đã nói, nếu là bạn bè, cùng nhau ăn cơm là rất bình thường.
......
Mây đen trên đỉnh đầu Hứa Trú tí tách tí tách rơi mưa xuống, cậu rốt cuộc không còn tâm trạng ăn đồ ăn nữa, trầm mặc mà không hợp nhau ở trong thế giới ồn ào này.
Cậu nghĩ, cho nên hiện tại, bọn họ không phải bạn bè nữa sao?
Cậu không hiểu xã giao bình thường là dáng vẻ gì, suy đoán hóa ra thời hạn của tình bạn ngắn ngủi như vậy.
Sữa bò hết hạn sẽ làm người ta sinh bệnh, thuốc hết hạn sẽ làm người ta trúng độc.
Vậy bạn bè hết hạn thì sao?
Giang Linh đối với cậu cũng là có hại sao?
150.
Hôm đó Hứa Trú từ sáng sớm vẫn luôn tâm trạng sa sút đến khi tan học, cả người giống như người bóng bay bị xì hơi, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra cảm xúc âm trầm ủ rũ trên người cậu.
Người bóng bay Hứa Trú giống như u linh chậm chạp bay về nhà, sau khi mở cửa liền giống như hoàn toàn xì hết tất cả hơi, mềm oặt dựa vào tường ngồi trên ghế nhỏ mềm ở huyền quan, bắt đầu không nói một lời rơi nước mắt.
Mèo nghe thấy tiếng mở cửa vốn dĩ nằm trên bệ cửa sổ vẫy đuôi, chờ Hứa Trú giống như mọi khi hưng phấn sáp vào đây dán dán với nó, ôm nó kể cho nó nghe những điều tai nghe mắt thấy trong một ngày, nhưng đợi trái đợi phải đuôi đều vẫy mỏi cũng không đợi được người tới.
Mèo nhíu mày, cảm thấy đại sự không ổn.
Nó lập tức nhảy xuống bệ cửa sổ bịch bịch bịch chạy đến huyền quan, ghé đến trước mặt Hứa Trú, kết quả không kịp đề phòng bị một giọt nước mắt to đùng đập ướt lông trên đỉnh đầu.
Mèo lần này ngược lại không xù lông, nó mở to mắt thật cẩn thận nhìn Hứa Trú một lát, vươn móng vuốt nhẹ nhàng móc móc cổ tay áo Hứa Trú.
"Meo."
Giọng điệu kéo rất dài, giống như an ủi.
Hứa Trú tí tách lại là một giọt nước mắt lớn, cảm xúc nén cả một ngày rốt cuộc không nén được nữa, vừa nức nở vừa cúi người ôm mèo vào trong nhà.
Quả thực là ngửa mặt lên trời khóc lớn vào cửa.
151.
Hứa Trú rất ít khi khóc thương tâm như vậy, da mặt cậu mỏng, vừa khóc lên vành mắt chóp mũi đều là màu đỏ, lông mi dài ướt sũng, thoạt nhìn đáng thương muốn chết.
Mèo không biết nên làm thế nào cho phải, sốt ruột nhảy ngang nhảy dọc trên bàn trà, tha tới một đống chocolate cho cậu.
Kết quả Hứa Trú trong nháy mắt khóc tiếng càng lớn hơn.
Cậu ôm mèo vào trong lòng, vừa khóc vừa thuận tay giơ mèo lên lau nước mắt.
"Giang Linh còn không hiểu tính người bằng mi, ta ghét cậu ấy."
Mèo sửng sốt, mờ mịt "Meo?" một tiếng.
Nhưng Hứa Trú vùi mặt vào giữa bộ lông ấm áp của mèo, nhỏ giọng nức nở bổ sung thêm một câu:
"Làm sao bây giờ đây? Nhưng mà ta vẫn thích lắm."
__________________________________
【Tác giả có lời muốn nói】
Điều chỉnh thời gian cập nhật một chút, sau này một tuần 5 chương, thứ 2 thứ 6 nghỉ ngơi, thời gian còn lại như cũ 8 giờ tối cập nhật ^_^
