152.
Giang Linh tối hôm đó lại không ngủ được.
Anh mặc đồ ngủ ngồi trước bàn, nhíu mày lật bài thi sột soạt, lòng dạ rối bời, hơn một tiếng đồng hồ cũng không làm ra được một bài nào.
Rõ ràng ngòi bút đang tính toán những công thức phức tạp kia trên giấy, nhưng không biết xảy ra chuyện gì, cuối cùng viết ra đều là tên của Hứa Trú.
Anh thở dài, trong đầu toàn là đôi mắt ướt át và khuôn mặt khóc đến ửng đỏ của Hứa Trú, tay không tự giác vê góc bài thi, giống như là muốn giúp người ta lau nước mắt nhưng không làm được.
153.
Tờ bài thi kia cuối cùng vẫn bị cất đi nguyên dạng, Giang Linh yên lặng ngồi trước bàn một lát, lấy từ trong ngăn kéo ra một quyển nhật ký.
Anh là một người rất kỷ luật và có quy hoạch, quen với việc sắp xếp trước kế hoạch thường ngày cho mình, như vậy có thể khiến anh bất kể làm chuyện gì đều có sự chuẩn bị thuận buồm xuôi gió.
Ví dụ như hôm qua, anh đã viết vào trong nhật ký ——
"Kế hoạch kéo giãn khoảng cách với Hứa Trú"
Bên dưới kèm theo một dòng chữ nhỏ: Kế hoạch này nhằm mục đích thông qua việc điều chỉnh thái độ đối với Hứa Trú, khiến Hứa Trú không còn lún sâu vào chuyện yêu sớm không có ý nghĩa nữa, sớm ngày "khỏi bệnh", đợi cậu ấy biết sai đường mà quay lại, là có thể trở thành bạn bè chân chính.
Sắp xếp ngày đầu tiên của kế hoạch chia làm 3 cột, lần lượt là:
Khôi phục thái độ xã giao bạn học bình thường với Hứa Trú, không nói chuyện với Hứa Trú, không ăn cơm với Hứa Trú.
Giang Linh mặt không cảm xúc đánh dấu tích vào phía sau mỗi một cột.
Cột dưới cùng là phản tư kế hoạch.
Ngòi bút dừng lại, anh rũ mắt trầm mặc một lát, viết xuống:
"Kết quả: Thất bại.
Nguyên nhân: Ngày đầu tiên thực thi, tôi hối hận."
154.
Giang Linh vẫn có thể nhớ lại rất rõ ràng biểu cảm thất vọng buồn bã của đối phương khi anh không chào hỏi Hứa Trú.
Cũng nhớ rõ bóng dáng Hứa Trú một mình cúi đầu, cô đơn ăn cơm trong nhà ăn buổi trưa.
Nước mắt của Hứa Trú là ấm áp, rơi vào trong lớp lông tơ của mèo, giống như một hồ nước nhỏ, lúc khóc giọng rất thấp, tủi thân biết bao.
Giang Linh nhớ tới một chút, trong lòng liền khó chịu một chút.
Anh cũng không muốn như vậy.
Anh chỉ là không muốn Hứa Trú lại vì hành vi của anh mà hiểu lầm, lún càng ngày càng sâu trên con đường đơn phương, nhưng anh cũng không hy vọng Hứa Trú khóc, cũng không muốn Hứa Trú đau lòng.
Càng không muốn, Hứa Trú ghét anh.
155.
Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?
Giang Linh day day ấn đường, thở dài thêm một hơi, thầm nghĩ cái này còn khó hơn làm bài thi nhiều.
Nhưng mặc kệ thế nào...... Anh lại nhớ tới bóng dáng cô đơn lạc lõng của Hứa Trú, ít nhất không thể để Hứa Trú cứ lẻ loi một mình như vậy.
156.
Giang Linh vẫn luôn không hiểu lắm tại sao Hứa Trú ở trước mặt người khác luôn tỏ ra âm trầm lạnh lùng, từ chối giao lưu.
Rõ ràng ở nhà sẽ nói rất nhiều, cũng sẽ cười rất vui vẻ, một bộ dáng rất hoạt bát.
Anh không có cách nào tìm hiểu nguyên nhân hình thành tính cách kỳ quái này, nhưng xét theo hiện tại, Hứa Trú xác thực có nguyện vọng muốn hòa nhập với mọi người.
Giang Linh cảm thấy đây là một chuyện tốt, nhiều bạn bè một chút có lợi cho tính cách của Hứa Trú, hơn nữa...... nếu có nhiều bạn bè hơn, Hứa Trú đại khái cũng sẽ không để ý đến anh như vậy nữa nhỉ.
Đến lúc đó Hứa Trú sẽ quen biết nhiều người thú vị hơn, sẽ có đối tượng yêu thích hơn.
Đến lúc đó, bọn họ có thể trở thành bạn bè chân chính.
157.
Đêm nay.
Hứa Trú ôm mèo cuộn mình ở một góc giường lớn, khóc mệt ngủ thiếp đi, trên mặt vệt nước mắt chưa khô.
Mèo dùng đuôi quét quét đuôi mắt cậu.
Giang Linh nhắm mắt, thầm niệm một câu ngủ ngon.
158.
Không ngoài dự đoán, ngày hôm sau Hứa Trú lại dậy muộn.
Cậu vội vội vàng vàng đánh răng rửa mặt, trong lúc dọn dẹp đồ đạc tranh thủ mở cho mèo một hộp đồ hộp, sau đó đeo cặp sách lao nhanh xuống lầu.
Cổng khu chung cư cách trạm tàu điện ngầm khoảng 3, 400 mét, dựa theo tố chất thân thể và tốc độ chạy thấp hơn xa so với học sinh cấp 3 trung bình của Hứa Trú, cậu phải chạy mất 3 phút, hơn nữa còn sẽ chạy đến thở hồng hộc.
Nhưng mà hôm nay dưới sự áp bách của khả năng đến muộn, tuyển thủ Hứa Trú lần đầu tiên chạy ra được thành tích tốt 2 phút 58 giây.
Cậu quẹt thẻ vào trạm, tay chống lên đầu gối th* d*c từng ngụm nhỏ, bởi vì không kịp ăn sáng còn chạy một trận thể dục buổi sáng thế này mà mắt nổ đom đóm.
Đáng ghét, cái thể chất bánh quy đụng một cái là nát gì chứ, đợi quay về sẽ lấy bột protein làm cơm ăn!
Hứa Trú yên lặng oán thầm trong lòng một trận, kết quả vừa mạnh mẽ đứng thẳng dậy liền tối sầm mắt mũi.
Bước chân cậu lảo đảo một cái, trước khi suýt ngã sấp xuống thì cổ tay được người ta nắm lấy một cái, Hứa Trú không quen có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào với người khác, cậu theo bản năng muốn rút tay về, nhưng ngước mắt nhìn lên liền ngẩn người ——
Giang Linh?
Sao cậu ấy lại ở đây?
159.
"Vẫn ổn chứ? Là tụt đường huyết nhỉ."
Giang Linh thấy Hứa Trú đứng vững mới buông bàn tay đang nắm cổ tay người ta ra, lông mày khẽ nhíu lại, "Chưa ăn sáng sao?"
Hứa Trú không nói chuyện, cậu còn chưa phản ứng kịp đây là tình huống gì.
Chạy trong vòng 3 phút ông trời ban thưởng cho cậu, đối tượng thầm mến từ trên trời rơi xuống?
Trong lòng cậu theo bản năng định tự động phát bài 《Vận May Đến》, nhưng cậu cũng không quên hôm qua người này còn lạnh băng không để ý tới cậu, 《Vận May Đến》 vừa mới mở đầu đã bị cậu "bộp" một cái đập nát nút dừng.
Hứa Trú luôn là người nếu người khác đi về phía cậu 99 bước thì cậu nguyện ý đi ra một bước, nếu người khác rời xa cậu một bước thì cậu sẽ nhanh chóng rút lui 18000 dặm.
Tuy rằng nể tình cậu thích Giang Linh có thể giảm giá cho 18000 dặm này, nhưng hiện tại, cậu không làm được việc giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lông mi dài của Hứa Trú rũ xuống, che khuất thần sắc trong mắt, cậu mím môi, tránh ánh mắt của Giang Linh, tiếp tục không nói lời nào.
Cậu có hơi không hiểu nổi Giang Linh đây là đang làm gì nữa.
Hôm qua không phải còn lạnh băng không để ý tới người ta sao? Tại sao hôm nay lại trở nên giống như trước kia.
Sẽ không phải thật sự là người ngoài hành tinh ngụy trang chứ?
160.
Tư duy Hứa Trú phân tán, nhanh chóng bắt đầu cân nhắc trong lòng rốt cuộc Giang Linh tốt là người ngoài hành tinh hay là Giang Linh xấu là người ngoài hành tinh.
Ngay khi cậu đang bẻ đầu ngón tay đếm xem rốt cuộc Giang Linh nào giống người hơn một chút, tàu điện ngầm bọn họ đợi rốt cuộc cũng đến.
Giờ cao điểm buổi sáng, đám người trên sân ga chen chúc xông lên, chuyến này không đuổi kịp thì khẳng định sẽ đến muộn, nhưng người thực sự là có hơi quá nhiều...... Hứa Trú do dự nửa giây, cổ tay cậu lại bị nắm lấy.
Giang Linh tận lực ngăn cách sự tiếp xúc giữa cậu và đám đông, kéo cậu mấy bước vào trong toa xe, sau đó ấn cậu ngồi xuống chỗ trống duy nhất.
Biển người chen chúc mà ồn ào, tiếng điện thoại, tiếng nói chuyện, tiếng trẻ con khóc lóc om sòm thay nhau vang lên.
Hứa Trú hơi ngửa đầu, vừa vặn đối diện với Giang Linh đang đứng trước người cậu.
Đối phương giống như mới ý thức được phải buông tay cậu ra, sau khi buông ra liền tìm trong túi áo đồng phục một chút, mở lòng bàn tay về phía cậu ——
Là một viên chocolate.
"Ăn một viên kẹo trước đi." Giang Linh lắc lắc cái túi giấy vẫn luôn xách ở tay kia, "Tôi mang bữa sáng cho cậu, đợi đến trường đưa cho cậu."
161.
Lúc nói chuyện, Giang Linh vẫn là bộ dáng không có biểu cảm gì kia, nhưng ánh mắt và giọng điệu đều đủ ôn hòa.
Hứa Trú ngẩn ngơ nhìn anh vài giây, mắt hơi sáng lên, công thức thật quen thuộc, mùi vị thật quen thuộc.
Ngay tại giờ phút này, Hứa Trú muốn nước mắt lưng tròng gào thét —— đây là ai! Đây chẳng phải là tinh linh vườn trường truyền bá hòa bình và tình yêu thương, dịu dàng lương thiện người đẹp thiện tâm của cậu sao!
Quả nhiên! Giang Linh xấu mới là người ngoài hành tinh giả mạo!
162.
Đại pháp quan gõ búa, nghiêm túc tuyên án ——
Giang Linh mang bữa sáng cho người ta, Giang Linh tốt.
Người ngoài hành tinh giả mạo Giang Linh không để ý tới người ta, người ngoài hành tinh xấu.
163.
Mùi vị ngọt ngấy của chocolate tan chảy trong khoang miệng, đường phân lan truyền, đầu óc vốn choáng váng của Hứa Trú tỉnh táo hơn rất nhiều, sao bay đầy trước mắt cũng biến mất không ít.
Cậu vò vỏ kẹo nilon kia kêu sột soạt, 2 người trầm mặc nhìn nhau một lát, Giang Linh rốt cuộc mở miệng trước, giọng nói rất nhẹ, mang theo áy náy:
"Hứa Trú, xin lỗi, hôm qua thái độ của tôi với cậu rất tệ."
Anh rũ mắt nhìn Hứa Trú, đồng tử đen nhánh phản chiếu rõ ràng dáng vẻ của Hứa Trú, "Là bởi vì......"
Giang Linh nhất thời không biết nên giải thích thế nào, chẳng lẽ phải nói là bởi vì sợ cậu lại tiếp tục thích tôi cho nên mới cố ý muốn kéo giãn khoảng cách? Vậy thì có hơi quá đáng.
Nhưng trong vài giây ngắn ngủi anh do dự tìm từ ngữ, Hứa Trú buồn bực mở miệng, bổ sung cho câu nói kia:
"...... Là bởi vì, tính cách của tôi rất tệ nhỉ."
Hứa Trú nói xong liền rũ mi xuống, chocolate đã ăn xong, chỉ còn lại dư vị hơi đắng.
Cậu cho rằng logic của mình rất chính xác —— bởi vì tính cách của cậu rất tệ, không thích nói chuyện không cách nào giao lưu, cho nên mới không có ai muốn làm bạn với cậu.
Nhưng giây tiếp theo, Giang Linh hơi cúi người tới gần cậu.
Giống như sợ toa xe ồn ào nói chuyện nghe không rõ, người này ghé vào càng gần hơn, đệm thịt ngón tay ấn lên gò má Hứa Trú, khiến người ta ngẩng đầu lên đối diện với mình.
"Hứa Trú, đừng nói như vậy."
Giang Linh nhíu mày, đôi mắt đen nhánh nghiêm túc chăm chú nhìn Hứa Trú, "Thái độ với cậu không tốt hoàn toàn là lỗi của tôi."
"Cậu đừng nói mình tính cách rất tệ, hiện tại rõ ràng là tôi đang cầu xin cậu tha thứ."
Câu nói này đối với Hứa Trú có sức tấn công có thể so với phái 10 con mèo lật bụng vẫy đuôi trước mặt cậu, mắt cậu khẽ mở to, giọng nói càng nói càng nhỏ hơn:
"...... Tha, tha thứ cái gì."
"Sau này mỗi ngày tôi đều mang bữa sáng cho cậu."
Giang Linh sờ sờ mũi, không tự nhiên dời ánh mắt đi, khẽ ho một tiếng thấp giọng hỏi:
"Có thể đừng ghét tôi không?"
