124.
Theo kế hoạch ban đầu của Giang Linh, anh nên tạo mối quan hệ tốt với Hứa Trú, đến nhà Hứa Trú làm khách, nhân tiện mượn cơ hội mang mèo đi.
Anh cũng đúng là làm như vậy.
Ở trường cùng Hứa Trú ăn cơm, lúc du lịch mùa thu mời Hứa Trú dùng bữa, còn đưa Hứa Trú cùng đi chia bánh quy......
Anh tưởng rằng Hứa Trú sẽ vui vẻ, bọn họ sẽ trở thành bạn tốt.
Trên thực tế Hứa Trú cũng đúng thực rất vui vẻ, nhưng có trở thành bạn bè hay không thì còn nghi ngờ, bởi vì Hứa Trú về nhà, nói với mèo là ——
Càng thích anh hơn.
125.
Hứa Trú thích anh, Giang Linh vẫn luôn biết.
Ngay từ rất lâu trước đây anh đã lưu ý tới người này luôn đi theo sau lưng anh, sẽ lén lút nhìn anh, sẽ đi con đường anh từng đi qua.
Khi đó anh không để ý lắm, mãi cho đến khi nghe Hứa Trú chính miệng nói với mèo mới ý thức rõ ràng, người này là thật sự thích anh.
Nhưng Giang Linh đối với chuyện "thích" này vẫn luôn giữ thái độ không để ý, anh chưa từng thích ai, cũng không có cách nào lý giải, luôn cảm thấy loại chuyện này cũng giống như cảm mạo vậy, có thể thỉnh thoảng chính là sẽ rơi vào loại trạng thái như vậy, nhưng chẳng bao lâu sau sẽ khỏi bệnh, cho nên không cần để ý.
Nhưng mà Hứa Trú thích anh, hơn nữa bởi vì anh tiếp cận, hiện tại càng thích anh hơn.
Thế là Giang Linh rốt cuộc ý thức được khuyết điểm chí mạng trong kế hoạch của mình ——
Đây chẳng phải là trong tình huống biết rõ Hứa Trú thích mình lại cho Hứa Trú hy vọng không có hứa hẹn sao?
Cái này với những kẻ treo người khác lên đạo đức yêu đương bằng không kia có gì khác biệt.
Hứa Trú sẽ rất đau lòng nhỉ?
Nghĩ đến đôi mắt giống như ngôi sao ướt át kia, ngực Giang Linh bỗng nhiên trầm xuống một chút, vô luận như thế nào, anh cũng không muốn làm Hứa Trú không vui.
126.
Giang Linh quyết định, trước khi anh nghĩ ra phương pháp mới mang mèo về, bản thân tốt nhất vẫn là đừng quá thân cận với Hứa Trú nữa.
Có lẽ có thể kéo giãn khoảng cách một thời gian trước?
Giống như cảm mạo sẽ khỏi, chờ đến khi Hứa Trú "khỏi bệnh", bọn họ có lẽ có thể thực sự trở thành bạn bè.
127.
Tối hôm đó Hứa Trú lại ngủ rất muộn, cậu ở nhà thu dọn ba lô đi du lịch mùa thu về, mèo ngồi một bên nhìn.
Hộp sushi và bánh kem đều đã trống không, trái cây còn lại vài miếng, mèo ở một bên ăn vụng.
Hứa Trú: "...... Mi có phải đã ăn thanh long không?"
Mèo móng vuốt đỏ chột dạ lắc đầu: "Meo."
Hứa Trú đành phải lấy khăn ướt lau móng vuốt cho nó, lẩm bẩm: "Thôi bỏ đi, mèo hình như có thể ăn thanh long."
Cậu lau móng vuốt cho mèo xong liền tiếp tục sắp xếp, lấy ra cái gì đó, nhắc nhở nói:
"Thanh long không sao, nhưng thứ này rất quan trọng, mi không thể ăn vụng."
Mèo ghé vào gần muốn xem xem là đồ tốt gì, kết quả liền thấy Hứa Trú từ trong ba lô lấy ra một cái —— vỏ lon rỗng được gói 3 tầng trong 3 tầng ngoài.
Giống hệt cái trong tủ rượu ở nhà.
Chỉ là một cái đầy một cái rỗng.
Hứa Trú nâng niu trong tay như bảo bối, bộ dáng rất đắc ý, đưa cái chai đến trước mắt mèo khoe khoang: "Là Giang Linh cho đấy!"
Mèo: "......?"
Cậu nói xong liền đi nén không gian sinh tồn của rượu ba mẹ cậu giấu một lần nữa, dồn hết đống chai lọ kia vào góc, ở chính giữa chừa ra thêm một vị trí, cho vỏ chai nước ngọt rỗng.
Để xong còn không quên dặn dò: "Mèo, mi đừng có trộm đấy nhé."
Mèo phẫn nộ kêu một tiếng: "Meo!"
Ai mà thèm chứ!
128.
Hứa Trú dọn dẹp xong đồ đạc, tắm rửa, kế đến ôm mèo thưởng thức đồ sưu tầm của cậu trước tủ rượu nửa tiếng đồng hồ.
Chờ đến khi thật sự lên giường đi ngủ đã là sau 12 giờ đêm.
Trong khâu nói chuyện phiếm theo thông lệ trước khi ngủ, Hứa Trú nửa híp mắt, ánh đèn bàn nhỏ màu vàng ấm trong phòng ngủ rải lên mặt cậu, làn da hiện ra một loại cảm giác như sữa bò.
Mèo l**m gò má cậu một cái.
Hứa Trú khẽ mở mắt, "Làm gì? Mi đói bụng?"
Cậu xuống giường mở cho mèo một hộp đồ hộp, ngồi trên thảm vừa nhìn mèo ăn vừa suy nghĩ, "Ta cũng hơi đói."
"Nếu sáng mai có thể ăn được bánh bao chiên ở cổng trường thì tốt quá, mèo, siêu cấp ngon luôn."
Hứa Trú nói xong liềnnhíu mày, "Nhưng mà buổi sáng quá nhiều người, muốn ăn thì ít nhất phải dậy sớm nửa tiếng xếp hàng."
"Bánh bao chiên mỹ vị" và "thời gian ngủ quý giá" bị Hứa Trú đặt lên hai đầu cân, cậu nghiêm túc so sánh một lát, cuối cùng vẫn nén đau lòng từ bỏ bánh bao chiên.
129.
Hậu quả của việc ngủ muộn chính là sáng hôm sau Hứa Trú bận bận rộn rộn hoang hoang mang mang loạn thất bát tao tốc độ sinh tử.
Cậu một tay đánh răng một tay hâm nóng cơm mèo cho mèo, cuối cùng rửa mặt cầm cặp mặc đồng phục liền mạch lưu loát, vội vàng nói tạm biệt với mèo một tiếng liền lao ra khỏi cửa, thậm chí quên mang cho mình cái bánh mì làm điểm tâm.
Trường học sau 7 giờ 30 tính là đến muộn, Hứa Trú thành công đến cổng trường lúc 7 giờ 28, cậu nhịn không được nhìn về phía tiệm bánh bao chiên cách đó vài mét một cái, mùi thơm mê người kia bay ra thật xa, đương nhiên, người xếp hàng cũng xếp thật xa.
Đáng ghét!
Vào lúc bất lực nhất lại gặp được bữa sáng muốn ăn nhất!
Cậu canh giờ quẹt mặt vào trường, đau định tư đau, thầm thề trong lòng ngày mai nhất định phải dậy sớm.
...... Ê, từ từ, cậu hình như ngửi thấy mùi thơm của bánh bao chiên ở trong trường.
Còn càng ngày càng nồng, là đói đến mức xuất hiện ảo giác sao?
Hứa Trú mờ mịt day day huyệt thái dương, bỗng nhiên nghe thấy sau lưng có người gọi cậu.
"Hứa Trú."
Cậu xoay người, nhìn thấy Giang Linh đang đứng sau lưng, một bộ đồng phục xanh trắng bình thường cũng có thể mặc rất đẹp, trên mặt là vẻ mặt lịch sự nhưng lạnh nhạt như thường lệ, trong tay xách một cái túi giữ nhiệt —— bên trên là logo của tiệm bánh bao chiên.
Ơ? Trùng hợp vậy? Hóa ra Giang Linh cũng thích bánh bao chiên mỹ vị ôi thật sự là quá có gu, hơn nữa thế mà có thể thành công xếp hàng mua được nhất định dậy rất sớm nhỉ, quả nhiên đồ ngon mọi người đều thích ăn, đồ được Giang Linh thích sẽ trở nên càng ngon hơn, xem ra ngày mai nhất định phải dậy sớm như vậy là có thể ăn bữa sáng giống Giang Linh, thật sự là quá......
Giây tiếp theo, những ý nghĩ lộn xộn trong đầu Hứa Trú bị cắt ngang.
Giang Linh đối diện duỗi thẳng cánh tay, đưa túi giữ nhiệt đến trước mặt cậu.
"Bữa sáng mang cho cậu."
Giang Linh rũ mắt nhìn cậu, trên mặt không có biểu cảm gì, "Coi như là trao đổi với sushi hôm qua."
130.
Rõ ràng đã nói xong không thể làm chuyện khiến Hứa Trú hiểu lầm nữa...... Nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ đáng thương của Hứa Trú khi nói muốn ăn bánh bao chiên, Giang Linh lại cảm thấy ngủ không ngon, cứ giống như chóp đuôi mèo quét đi quét lại trên tim anh.
Thế là sau khi mơ giấc mơ liên quan đến việc mua bánh bao chiên và không bán bánh bao chiên cả một đêm, Giang Linh cuối cùng vẫn dậy thật sớm.
Thôi bỏ đi...... Lần cuối cùng.
Đưa xong bữa sáng lần này liền kéo giãn khoảng cách với Hứa Trú, anh đảm bảo.
131.
Nhiệt độ của bánh bao chiên xuyên qua túi truyền đến lòng bàn tay Hứa Trú, trong buổi sáng hơi lạnh có vẻ đặc biệt ấm áp, Hứa Trú nhìn chằm chằm cái túi kia đủ 3 giây, cậu không có biểu cảm gì, bởi vì cậu nghi ngờ mình đang nằm mơ.
Trên thế giới! Rốt cuộc! Tại sao lại có người tốt như Giang Linh chứ!
Dây thần kinh não của Hứa Trú giờ phút này vận chuyển tốc độ cao, nhanh chóng suy nghĩ xem rốt cuộc mình phải nói cái gì mới có thể biểu hiện tốt một chút trước mặt đối tượng thầm mến, căn cứ vào kinh nghiệm xem tiểu thuyết truyện tranh tác phẩm điện ảnh truyền hình kinh điển nhiều năm của cậu mà xem, cậu hiện tại đương nhiên nên ngẩng mặt lên một góc 45 độ nhìn Giang Linh, vừa mỉm cười vừa nói cảm ơn cậu quá, cậu đối với tôi thật tốt, lần sau tôi cũng mang bữa sáng cho cậu, đúng rồi chúng ta buổi trưa cùng nhau ăn cơm được không —— đây quả thực là câu trả lời hoàn hảo, nói cảm ơn còn khen người ta, biểu đạt hảo cảm còn rất rụt rè, kéo gần khoảng cách còn không mập mờ, hẹn cơm trưa còn hẹn bữa sáng lần sau.
Cậu quả thực là thiên tài yêu đương mưu kế đa đoan bát diện linh lung đùa bỡn lòng người!
Thế là Hứa Trú nói làm là làm, ngẩng mặt nhìn về phía Giang Linh, kết quả đối diện 3 giây, một hơi xì hết, chỉ nói một câu rất nhỏ:
"...... Cảm, cảm ơn."
132.
Hứa Trú đau lòng nhức óc mắng mình 100 câu trong lòng.
Hứa Trú a Hứa Trú, mày thật sự là làm tao quá thất vọng đấy, tao giận mày không tranh, tiếc mày bất hạnh!
Mày là Hứa Trú kém nhất trong khóa Hứa Trú duy nhất tao từng dạy, lần sau ở chung với Giang Linh cũng không thể thất bại như vậy nữa.
Cậu nắm chặt túi bữa sáng, tóc mái bỗng nhiên bị người ta nhẹ nhàng gạt một cái.
Giang Linh cúi đầu ghé sát vào một chút, nghiêm túc nhìn cậu vài giây:
"Luôn che mắt sẽ không thoải mái nhỉ? Như vậy sẽ tốt hơn một chút."
Nhớ lại đôi mắt tròn đen nhánh xinh đẹp khi Hứa Trú ngẩng đầu ban nãy, Giang Linh theo bản năng nói thêm một câu:
"Mắt cậu đẹp lắm."
Lời nói xong Giang Linh mới bỗng nhiên ý thức được mình đây là đang làm gì, anh khựng lại một chút, hơi kéo giãn một chút khoảng cách, trầm mặc.
Hứa Trú cũng khựng lại một chút ——
Ơ, hình như cũng không thất bại lắm?
133.
Con người sao có thể phá vỡ lời thề của mình trong khoảng thời gian ngắn như vậy.
Rõ ràng đã nói xong trước khi Hứa Trú "khỏi bệnh" không thể làm thêm loại chuyện khiến cậu hiểu lầm này nữa, nhưng sáng nay không chỉ không nhịn được mang bữa sáng cho Hứa Trú, còn không nhịn được khen mắt cậu đẹp.
Giang Linh yên lặng thở dài trong lòng, lần thứ 2 thề, lần sau, lần sau tuyệt đối phải giữ khoảng cách với Hứa Trú.
Đúng, vì để triệt tiêu hiểu lầm có thể mang đến cho Hứa Trú do bữa sáng và lời khen ngợi, nên lạnh nhạt hơn một chút.
134.
Ăn được bánh bao chiên mỹ vị người thầm mến tặng, tâm trạng Hứa Trú cả buổi sáng đều rất không tồi, trong đầu chiêng trống vang trời tuần hoàn phát sóng bài 《Vận May Đến》.
Mặc dù thoạt nhìn vẫn là bộ dáng mặt không cảm xúc bình thường kia, nhưng nhìn qua chính là có chút khác biệt vi diệu, cứ như tuy rằng đều là cây nấm âm u sinh trưởng vào buổi tối, nhưng cậu từ nấm phun nhỏ lặng lẽ biến thành nấm hướng dương.
Ngay cả các bạn học xung quanh đều đang thầm thì, nói Hứa Trú gần đây hình như dương gian hơn rất nhiều.
Hứa Trú tưởng rằng niềm vui vẻ này có thể duy trì đến lúc tan học về nhà chia sẻ với mèo, nhưng trên thực tế, tâm trạng tốt của cậu đã đột ngột dừng lại ở tiết thể dục.
135.
Tiết thể dục thứ 4 là tiết cuối cùng buổi sáng, lớp Hứa Trú học cùng lớp Giang Linh.
Lúc vào học mặt trời đang sáng, mọi người vừa đói vừa mệt, bị phơi đến héo hon, từng người từng người giống như rau kim châm nhỏ đáng thương trong ruộng.
Thể lực Hứa Trú quá kém, lúc mới bắt đầu đi học rất kháng cự vận động cần hợp tác đoàn đội trong tiết thể dục, yêu cầu của ba mẹ nhân trung long phượng đối với cậu đã hạ còn hạ, cho nên cậu cuối cùng có được đặc quyền không học tiết thể dục.
Lúc người khác xếp hàng chạy bộ, cậu liền đi dạo trên sân thể dục, bên này đi đi bên kia nhìn xem, sau đó tìm một cái xó xỉnh ngồi xuống, xem Giang Linh và bạn bè chơi bóng rổ.
Ánh mặt trời xuyên qua khe hở của cây rải lên mặt cậu, cậu khẽ nheo mắt, không thích ứng lắm, nhưng không có tránh đi.
Hứa Trú cảm giác được một loại thả lỏng hiếm khi xuất hiện, loại áp lực đè nén như bị đè dưới nước sâu thường thường xuất hiện ngày xưa biến mất hơn phân nửa.
Cậu cúi đầu nhẹ nhàng nhặt một con kiến nhỏ lạc đàn lên, thả lại vào đại bộ đội kiến.
Có lẽ cậu nên thử đi thêm một bước về phía ánh mặt trời và đám đông.
136.
Trước khi tan học, Hứa Trú đi 3 vòng trước máy bán hàng tự động ở sân thể dục, giống như cầu thần bái phật, xoắn xuýt xoắn xuýt, do dự do dự, cuối cùng nắm chặt tay, rốt cuộc vung tay lên mua một chai nước đá.
Giang Linh trước đây cũng mua nước có ga cho cậu, Giang Linh nói bọn họ là bạn bè, Giang Linh buổi sáng còn mang bữa sáng cho cậu...... Về tình về lý, cậu đưa nước cho Giang Linh, cũng rất bình thường mà.
Tốt! Đây là xã giao bình thường của người bình thường! Là bước đầu tiên bình thường bước về phía con đường lớn khang trang bình thường!
Hứa Trú hít sâu một hơi, thân chai lạnh lẽo, thấm đẫm giọt nước, nhưng đặt trong tay cậu lại giống như rất nóng, cậu tay trái đổi tay phải, tay phải đổi tay trái, đánh bản thảo trong lòng cho mình.
Chuyện chào hỏi, rất đơn giản, chỉ cần nói bạn học Giang Linh mời cậu uống nước là được.
Môi cậu khẽ động, lặp đi lặp lại câu này trong miệng, hạ quyết tâm không thể giống như buổi sáng ngay cả câu hoàn chỉnh cũng không nói ra được nữa.
Lúc niệm đến lần thứ 25, chuông tan học vang lên.
Giang Linh xách áo khoác đồng phục đi về hướng của cậu, ánh mắt 2 người không kịp đề phòng chạm vào nhau.
Tim Hứa Trú trong nháy mắt gia tốc đến nhanh nhất, trong đầu cậu trống rỗng một chốc, muốn làm gì ấy nhỉ?
À đúng rồi muốn đưa nước cho Giang Linh.
Rất đơn giản, chào hỏi trước, sau đó đưa nước qua là được, Giang Linh nói cảm ơn, cậu liền nói không có gì.
Đây chính là xã giao bình thường đơn đơn giản giản của người bình thường.
Dễ như trở bàn tay.
137.
Sau đó Hứa Trú tiến lên một bước, lấy hết dũng khí lên tiếng chào hỏi, nhưng chữ đầu tiên còn chưa nói ra, Giang Linh đã giống như nhìn thấy bạn học bình thường quan hệ lướt qua vai nào đó, cực lạnh nhạt gật đầu với cậu một cái, sau đó liền quay mặt đi.
Xã giao bình thường chưa được một nửa đã trực tiếp sụp đổ, lời Hứa Trú còn chưa kịp nói ra khỏi miệng cứ thế kẹt cứng trong cổ họng, nói không ra cũng nuốt không trôi.
Cậu ngẩn ngơ đứng ở đó, hồi lâu mới nhớ tới nước đá trong tay, bởi vì nắm trong lòng bàn tay quá lâu, tay trái đã bị lạnh đến mức hơi tê dại.
...... Giang Linh tại sao lại như vậy?
Là không vui sao? Hay là cậu làm sai chuyện gì?
