Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 12



164.

Mãi cho đến khi ra khỏi trạm tàu điện ngầm, vào trường học, nhận lấy bữa sáng của Giang Linh vào phòng học, Hứa Trú đều duy trì bộ dáng hồn bay lên trời.

Câu "Có thể đừng ghét tôi không" kia tuần hoàn phát sóng trong đầu cậu, từ não trái truyền đến não phải, sau đó từ não phải truyền đến não trái, tiếng vang tiếng vang lại tiếng vang.

Hứa Trú còn nhớ rõ ánh mắt Giang Linh nhìn cậu khi nói chuyện, trong tròng mắt đen thẫm chỉ có một mình cậu, bọn họ dựa vào nhau gần như vậy, gần như ngay cả có mấy cọng lông mi đều có thể đếm rõ...... Dựa theo kịch bản thường thấy của phim điện ảnh phim truyền hình tiểu thuyết truyện tranh truyền thống, hình ảnh này tiếp theo rõ ràng nên ——

Dừng lại!

Hứa Trú xoa xoa lỗ tai nóng bừng của mình, hít sâu một hơi, ra lệnh cho đầu óc mình không được suy nghĩ tiếp nữa.

Cậu nhân lúc còn chưa bắt đầu giờ đọc bài buổi sáng mở cái túi giấy xi măng đựng bữa sáng kia ra, bên trong là một chai sữa bò và một phần bánh sandwich.

Rất tốt, cậu muốn đem chai sữa bò này cùng hai cái vỏ lon nước có ga kia cất vào tủ rượu trong nhà sưu tầm.

Từ từ, Giang Linh vừa nãy hình như nói sau này mỗi ngày đều mang bữa sáng cho cậu...... Xem ra là đến lúc đem mấy chai rượu loạn thất bát tao của ba mẹ cậu ném vào phòng chứa đồ linh tinh thôi.

Đúng rồi, Giang Linh còn nói gì nữa nhỉ?

Ban nãy cả đường đều bị câu "Có thể đừng ghét tôi không" kia làm cho tâm hồn không yên, Hứa Trú nỗ lực hồi tưởng một lát, động tác cắm đầu ăn sandwich lập tức khựng lại.

Cậu nhớ ra rồi.

Giang Linh nói, buổi trưa cùng ăn cơm trưa đi.

165.

Đối với Hứa Trú mà nói, nhận được lời mời ăn trưa đến từ đối tượng thầm mến chẳng khác nào năm 11 tuổi nhận được giấy báo trúng tuyển của học viện ma pháp.

Cảm xúc âm trầm vốn có của cậu quét sạch sành sanh, tinh thần chấn hưng, ngay cả tiếng đọc bài buổi sáng cũng lớn hơn bình thường một chút, vừa chi hồ giả dã vừa triển vọng bữa trưa tốt đẹp 4 tiếng đồng hồ sau, cả người từ nấm phun nhỏ âm u biến thành nấm hương dương nhỏ có thể sản xuất 15 ánh mặt trời sau đó biến thành nấm hướng dương lớn có thể sản xuất 25 ánh mặt trời.

Buổi sáng là 2 tiết học liền nhau, 2 tiếng toán học 2 tiếng tiếng Anh, vốn dĩ là sự kết hợp ngủ gà ngủ gật, nhưng Hứa Trú mắt cũng không nhắm một cái, từ sáng sớm đến trưa đều tinh thần sáng láng. Chỉ đợi chuông tan học vừa vang lên cậu liền ra ngoài, lúc đi ngang qua gương soi dung nhan ở cửa sau còn thuận tiện liếc nhìn mình trong gương một cái —— màu da tái nhợt, biểu cảm âm trầm u ám, tóc che khuất mắt và khuôn mặt không cảm xúc.

Thoạt nhìn giống nhân vật phản diện nào đó......

Bước chân Hứa Trú khựng lại một chút, sau đó nhớ tới lần trước Giang Linh nói......

"Mắt cậu rất đẹp."

166.

Ngắn ngủi 2 phút, bạn học trong lớp giống như hổ đói vồ mồi đã nhanh chóng đi hết.

Trong phòng học trống trải chỉ còn lại một mình Hứa Trú, cậu đứng trước gương soi dung nhan nhìn nhau với chính mình một lát, sau đó thăm dò vươn tay, vén tóc mình lên trên một chút.

Ơ? Như vậy thoạt nhìn hình như là sẽ không lộ ra vẻ âm sâm như trước nữa, nhìn đồ vật cũng sẽ rõ ràng hơn rất nhiều, dường như còn khá không tồi, nhưng mà không có tóc che nhìn không quen lắm, hơn nữa như vậy xác suất không cẩn thận đối diện với người khác chẳng phải là sẽ tăng lên rất nhiều sao, lỡ như tầm mắt chạm nhau phải làm sao, nghĩ thôi đã thấy đáng sợ, không được không được vẫn là khôi phục nguyên dạng thôi......

Hứa Trú vẫn không quen lắm việc mình có thể thản nhiên nhìn thẳng người khác trong tình huống không có che chắn, cậu giơ tay liền muốn gạt tóc mình vừa vén lên xuống, nhưng vừa mới chạm vào sợi tóc, ngón tay đã bị người ta nhẹ nhàng ngăn cản một chút.

Giang Linh không biết xuất hiện từ lúc nào đứng ở cửa, nghiêm túc đánh giá cậu 2 giây, trong mắt mang theo chút ý cười hiếm thấy.

"Như vậy rất xinh đẹp."

167.

Nguyện ý vén tóc lên lộ ra đôi mắt giống như là ý nguyện tích cực ứng đối với chứng sợ xã hội, Giang Linh vốn dĩ cảm thấy Hứa Trú cần nhiều bạn bè hơn, hiện tại đương nhiên là lựa chọn cổ vũ.

Anh giúp Hứa Trú chải vuốt lại vài sợi tóc bị vén lộn xộn, nhưng bởi vì chất tóc thiên mềm, luôn còn có tóc vụn trượt xuống từ bên trán.

Giang Linh đành phải buông tay xuống, ôn giọng dò hỏi: "Sẽ cảm thấy không thích ứng sao?"

Hứa Trú lại nhịn không được rũ mắt xuống từ chối đối diện, cậu gật gật đầu, nhưng cách hai giây, lại bổ sung một câu:

"...... Nhưng cũng ổn."

Cũng ổn chính là ý không ghét.

Giang Linh cong khóe môi rất nhẹ, "Không sao, từ từ sẽ quen."

Ánh sáng giữa trưa chiếu vào, sợi tóc của Hứa Trú bị chiếu ra một tầng màu nâu vàng, Giang Linh lại nghĩ đến xúc cảm khi mình vừa chạm vào tóc Hứa Trú, là trơn bóng ấm áp, anh bất giác vê vê đầu ngón tay mình, bỗng nhiên nảy sinh ra một loại tâm trạng tương tự như "nhìn thấy mèo hoang siêu cấp đáng yêu đồng thời siêu cấp nhát gan bên đường", rất muốn sờ thêm một cái nữa, nhưng lại sợ làm đối phương sợ hãi, đành phải tạm thời nhịn xuống.

Nhưng bất kể thế nào, hôm nay Hứa Trú nguyện ý vén tóc lên chính là biểu hiện có tiến bộ, mà Giang Linh là một người luôn ủng hộ thưởng phạt phân minh.

Thế là anh nói, "Tôi mua kẹp tóc nhỏ cho cậu đeo."

168.

Kẹp tóc nhỏ?

Kẹp tóc nhỏ!

Hứa Trú khẽ mở to mắt, trong đầu bùng nổ một đóa mây nấm, mây tản đi, rào rào rơi xuống một đống kẹp tóc nhỏ đủ màu sắc, bằng nhựa bằng kim loại bằng lông nhung đan len...... ào ào bao trùm lấy cậu.

Cậu mặt đỏ đỏ đỏ tim đập đập đập, vừa đắm chìm trong biển kẹp tóc vừa mờ mịt nghĩ, cái này là có thể tùy tiện tặng sao? Xã giao bình thường giữa bạn bè là như vậy sao? Cái này có phải hơi quá mập mờ không!

Tháng trước còn hoàn toàn không thân học thần cao lãnh đối tượng thầm mến tháng này liền muốn mua kẹp tóc nhỏ cho cậu.

Hợp lý sao? Cái này hợp lý sao!

Quả nhiên Giang Linh tốt mới là người ngoài hành tinh giả mạo nhỉ!

169.

May mà Hứa Trú là một học sinh cấp 3 trưởng thành mặc cho nội tâm sóng to gió lớn biểu cảm vẫn có thể lù lù bất động.

Cậu nhanh chóng ảo tưởng một lượt về màu sắc kiểu dáng chất liệu của kẹp tóc nhỏ trong đầu, sau đó rụt rè chuyển chủ đề, hỏi nhỏ:

"Cậu, sao cậu lại ở đây?"

Giang Linh nghe vậy liền rũ mắt nhìn cậu, rất nhẹ nhàng nhướn mày một cái:

"Quên rồi sao? Chúng ta nói xong trưa nay cùng nhau ăn cơm mà."

"Tôi đương nhiên là đang đợi cậu."

170.

Hứa Trú hít sâu một hơi: "......"

Đóa mây nấm thứ 2 trong lòng cậu cũng nổ tung.

Giang Linh tốt, cậu là người ngoài hành tinh cũng không sao cả, hiện tại tôi là phái Giáng Lâm.  (người ủng hộ người ngoài hành tinh đến trái đất trong Tam Thể)

171.

Trong nhà ăn rất nhiều người, ồn ào náo nhiệt, Hứa Trú và Giang Linh đi vào vừa vặn gặp mấy nam sinh thoạt nhìn đã ăn xong cơm đi ra ngoài.

Đối phương dường như quen biết với Giang Linh, cách thật xa đã vẫy tay chào hỏi.

"Giang Linh, Giang Linh! Trùng hợp quá, đang có việc muốn nói với cậu đây." Nam sinh cầm đầu chạy chậm mấy bước tới, "Câu lạc bộ bọn tôi thứ 6 tuần sau bay thử A31, cậu nhớ tới nhé ——"

Cậu nói còn chưa dứt lời, tầm mắt rơi xuống trên người Hứa Trú, lập tức kinh ngạc nói: "Ê, đây là ai?"

Hứa Trú bỗng nhiên bị điểm danh giật nảy mình, cậu vẫn không quen lắm với việc giao lưu với người lạ, theo bản năng liền trốn ra sau lưng Giang Linh, ngón tay cũng không tự giác nắm chặt lấy cổ tay áo của Giang Linh, cậu theo thói quen cúi đầu, nhưng lại quên mất tóc vừa mới được vén lên một ít, hiện tại không có thứ gì có thể che mắt, trên khuôn mặt vốn không có cảm xúc hiện rõ một tia hoảng loạn.

Cả người thoạt nhìn giống như một con vật nhỏ khúm núm, có loại đáng thương khiến người ta muốn bắt lấy một cái.

Giang Linh quay đầu nhìn cậu một cái, biết điều chỉnh chứng sợ xã hội phải tiến hành theo trình tự, ngược lại cũng không nói thêm gì, mặc cho Hứa Trú túm cổ tay áo anh.

Anh mở miệng thay cho Hứa Trú, "Hứa Trú lớp 7, bạn tôi."

"Ồ ồ."

Nam sinh kia gãi gãi đầu, cũng không để ý thái độ lạnh nhạt của Hứa Trú, tùy tiện cười với Hứa Trú: "Tôi tên Chu Thụ, đi trước đây, cậu nếu có hứng thú thì thứ 6 cùng tới chơi với Giang Linh ha."

Hứa Trú lúc này mới lặng lẽ thò nửa cái đầu ra từ sau lưng Giang Linh, lấy hết quyết tâm khí thế hào hùng, sau đó gật gật đầu biên độ nhỏ xíu.

172.

Bữa trưa 2 người ăn là mì trộn ngon tuyệt được đông đảo giáo viên và học sinh trong trường săn đón nhiệt tình.

Trong tình huống đại bộ phận thức ăn trong trường đều khó mà nuốt trôi, mì trộn dai trơn tươi ngon đậm đà hương vị được coi là số ít mỹ vị.

Tuy rằng lần nào cũng phải xếp hàng dài, nhưng Hứa Trú trong tình huống có thời gian vẫn không biết mệt mỏi xếp hàng hết lần này đến lần khác.

Chỉ là khuyết điểm duy nhất của món mì trộn này chính là bên trong bỏ lát cà rốt —— hơn nữa còn là loại lát cà rốt luộc nước nửa sống nửa chín dính nước sốt vừa ngọt vừa mặn.

Hứa Trú vừa nghĩ đến loại khẩu cảm đó liền cả người khó chịu.

Cậu từ nhỏ đã không thích ăn loại lương thực cho thỏ này, thậm chí còn từng cảm thấy thiên địch của mình chính là cà rốt, trình độ ăn một miếng là sẽ chết toi ngay.

Thỉnh thoảng ở nhà không muốn nấu cơm gọi đồ ăn ngoài, nếu không cẩn thận gọi phải cơm canh có cà rốt, Hứa Trú sẽ quyết đoán lấy nước sạch tráng qua sau đó ném vào trong bát của mèo, còn muốn dỗ dành lừa gạt mèo nói cái này có thể bổ sung vitamin A, là đồ tốt cho mèo.

Số lần nhiều, con mèo thông minh đều tập mãi thành quen, thậm chí sẽ tự động gạt vào trong bát mình khi nhìn thấy trong bát cậu có cà rốt.

Cứ giống như Giang Linh hiện tại vậy.

Hứa Trú bỗng nhiên ngẩng đầu: ......?

Từ từ, hình như có chỗ nào không đúng.

173.

Hứa Trú trơ mắt nhìn Giang Linh tách đũa ra, vươn đũa vào trong bát cậu, gắp đi lát cà rốt trong bát cậu.

Động tác đó gọi là một cái hồn nhiên thiên thành hành vân lưu thủy liền mạch lưu loát.

2 người nhìn nhau.

2 người ngẩn ra.

2 người trầm mặc.

174.

Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, động tác của Giang Linh dừng lại đủ 3 giây mới chậm rãi buông đũa xuống, anh nhìn chằm chằm Hứa Trú, giọng điệu trịnh trọng:

"Thật ra, tôi đặc biệt thích ăn cà rốt."

Gò má Hứa Trú đỏ thấu từng chút từng chút mộy, cậu ngẩn ngơ gật đầu.

"À...... Ồ."

Ồ ha ha hóa ra là bởi vì Giang Linh đặc biệt thích ăn cà rốt a cậu còn tưởng rằng quan hệ của bọn họ đã thân mật đến mức có thể tự nhiên như thường ăn cơm của đối phương chứ!

Đáng ghét rốt cuộc tại sao Giang Linh có thể nắm bắt khoảng cách xã giao của bọn họ thành thạo điêu luyện như vậy chứ.

Đây chính là thiên phú xã giao của người bình thường sao? Từ từ không đúng, Giang Linh tốt căn bản không phải người bình thường, cậu ấy là người ngoài hành tinh.

Cậu ấy đến trái đất rốt cuộc có mục đích gì vậy!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...