175.
Những lát cà rốt nhỏ trong khay cơm dường như đang công khai chế giễu toàn diện tình cảnh xấu hổ hiện tại của 2 người.
Giang Linh day day sống mũi, động tác rất nhanh ăn hết chúng, anh khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề:
"Đúng rồi, nam sinh vừa nãy tên Chu Thụ là thành viên câu lạc bộ mô hình hàng không, bọn tôi sẽ tự chế tạo máy bay không người lái, rất thú vị."
Anh nhìn về phía Hứa Trú, "Cậu thì sao, có tham gia câu lạc bộ nào trong trường không?"
Hứa Trú chậm chạp lắc lắc đầu.
Giang Linh rất kiên nhẫn, hạ nhẹ giọng hỏi tiếp:
"Tại sao không thích chơi cùng mọi người?"
Vấn đề này Giang Linh đã nghi hoặc rất lâu, lúc đầu tiên anh để ý tới Hứa Trú chỉ cảm thấy người này vừa âm trầm vừa hướng nội, luôn cô đơn lẻ loi một mình, hoàn toàn không hòa nhập, vốn tưởng rằng tính cách bản thân Hứa Trú là như thế, nhưng sau này từ góc nhìn của mèo mà xem, Hứa Trú ở nhà vốn dĩ đâu có bộ dáng đó, rõ ràng hoạt bát vui vẻ hiếu động nói nhiều...... Vậy xem ra Hứa Trú chỉ là vì nguyên nhân nào đó mà không thể thể hiện tính cách bản thân trước mặt người khác mà thôi.
Anh không có ý đi dò hỏi sự riêng tư của Hứa Trú, chỉ là luôn nhịn không được muốn giúp người này thêm một chút.
176.
Sau khi Giang Linh hỏi xong, Hứa Trú trầm mặc rất lâu, lâu đến mức Giang Linh tưởng rằng cậu sẽ không trả lời, cậu mới do dự ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen xinh đẹp có hơi khúm núm và trốn tránh:
"Bởi vì......"
Giọng Hứa Trú rất nhỏ, nhưng vẫn cố gắng hoàn chỉnh nói một câu thật dài: "Tôi, tôi khi giao lưu với người khác sẽ rất căng thẳng, cho nên, cho nên rất khó bắt đầu một tình bạn."
Một loại chướng ngại xã giao chịu ảnh hưởng của tâm lý và cảm xúc.
Giang Linh hơi gật đầu, kế đến nghĩ, nhưng Hứa Trú đối xử với chó chó mèo mèo hoàn toàn không phải như vậy, cái gì căng thẳng hay không căng thẳng, gặp mèo lần đầu tiên đã có thể ôm mèo mang về nhà, tắm rửa đút cơm nói chuyện ôm ngủ thao thao bất tuyệt tán gẫu.
Cho nên đây là chứng chướng ngại xã giao chỉ nhằm vào con người?
Anh cân nhắc câu chữ còn muốn hỏi lại, nhưng chưa kịp mở miệng, liền nghe thấy Hứa Trú nhỏ giọng bổ sung một câu.
"Hơn nữa, tôi mù mặt rất nghiêm trọng, nhận không rõ mọi người."
177.
Dứt lời, Giang Linh rất nhẹ nhíu mày một cái, rũ mắt trầm tư một lát.
Đây vẫn là lần đầu tiên Hứa Trú thảo luận những chuyện này với người ngoài bác sĩ ra, hơn nữa đối phương còn là đối tượng thầm mến của cậu, thấy Giang Linh không nói lời nào, tay Hứa Trú lập tức nắm chặt lấy góc áo, trên tim giống như cắm một cái chong chóng tre của Doraemon, treo lơ lửng trên trời cao bay bay, luôn cảm thấy giây tiếp theo chong chóng tre sẽ mất linh sau đó rơi cái bịch từ trên trời xuống biến thành thịt vụn.
Chuyện gì thế này chuyện gì thế này tại sao cậu ấy không nói chuyện nữa?! Nhíu mày? Nhíu mày là có ý gì a a a? Cậu ấy sẽ không cảm thấy mình bị bệnh tâm thần hay là hội chứng tuổi dậy thì gì đó chứ? Hay là nói cậu ấy không tin mình mù mặt? Nhưng mà mình thật sự mù mặt mà! Hay là cậu ấy cảm thấy mình vừa sợ xã hội vừa mù mặt quá nhiều tật xấu, chuẩn bị thu hồi lời mời làm bạn bè với mình? Đệt! Biết sớm đã không nói thật với cậu ấy, chân thành là tuyệt kỹ tất sát, hoàn toàn chân thành là tất sát mà, mình bây giờ nên nói cái gì cứu vãn một chút, hay là nói mình lừa cậu ấy......
"Hứa Trú, Hứa Trú."
Bạn học Hứa Trú hoàn toàn chìm đắm trong thế giới nội tâm của mình hoàn toàn không nghe thấy Giang Linh gọi tên cậu mấy lần, mãi cho đến khi đối phương vươn tay quơ quơ trước mắt cậu cậu mới phản ứng lại, mở to mắt nhìn Giang Linh, tràn đầy thấp thỏm nuốt nước miếng một cái, chờ đợi đón nhận sự ghét bỏ và chỉ trích đến từ Giang Linh.
Nhưng bất ngờ là, điểm cắt vào của đối phương lại là phương diện cậu hoàn toàn không suy xét đến.
Trong mắt Giang Linh mang theo ý cười, hỏi cậu:
"Nhưng tại sao, cậu có thể nhận ra tôi?"
178.
Trái tim bị treo trên chong chóng tre kia của Hứa Trú xoay 2 vòng với tốc độ máy b** ch**n đ** trên trời cao sau đó xoay vòng vòng từ từ rơi xuống.
Tim cậu đập thình thịch thình thịch, há miệng ngậm miệng, không biết nên trả lời thế nào.
Chẳng lẽ phải nói: "Xin chào thân ái, bên này giải thích cho ngài một chút, tôi trong tình huống mù mặt vẫn có thể nhận ra ngài có 2 nguyên nhân, về mặt chủ quan là vì tôi thích ngài, về mặt khách quan là vì ngài thực sự quá đẹp trai" sao?
Hứa Trú mặt đỏ bừng, góc áo sắp bị chính mình giật rách.
179.
May mà Giang Linh cũng không định hỏi đến cùng, hoặc có lẽ là vì nhìn ra sự quẫn bách của Hứa Trú, anh thấu tình đạt lý đổi chủ đề:
"Không sao, không cần quá để ý, căng thẳng hoặc là mù mặt cũng không ảnh hưởng cậu là người như thế nào."
Anh vẫn muốn cổ vũ Hứa Trú chủ động thử xã giao, không nhanh không chậm nói:
"Đại bộ phận bạn học đều rất tốt, tiếp xúc một chút, mọi người đều sẽ nguyện ý kết bạn với cậu."
Hứa Trú cũng không biết có nghe lọt hay không, đầu sắp thấp đến trong đĩa, cách vài giây mới nhỏ giọng nói:
"Giống...... giống như cậu vậy sao?"
180.
Giang Linh nhất thời không phản ứng kịp, "Cái gì?"
Hứa Trú giống như rốt cuộc cũng hạ quyết tâm ngẩng đầu nhìn anh, ửng hồng trên mặt chưa phai, giọng nói mang theo chút âm cuối run run, đại khái là bởi vì không quen nhìn thẳng, ánh mắt không tự nhiên trốn tránh:
"Giống như cậu tốt thế này sao?"
Tốt đến mức nguyện ý mua nước có ga cho cậu khi vốn không quen biết, nguyện ý làm bạn với cậu trong tình huống không ai để ý tới cậu, nguyện ý giúp cậu tặng bánh quy lúc du lịch mùa thu, nguyện ý cùng cậu ăn cơm ở trường, nghe cậu nói chuyện......
Hứa Trú cảm thấy ngực mình nóng lên, giống như có một con mèo lông xù nằm ở bên trên, lông mèo nhỏ bé mềm mại quét tới quét lui cọ tới cọ lui, tăng thêm cho cậu một chút xúc động trước đây tuyệt đối sẽ không có.
Cỗ xúc động này thúc giục cậu nhìn thẳng người trước mắt, ánh mắt đừng du di nữa, đừng sợ nữa, cũng đừng do dự nữa.
Cậu đã xem rất nhiều sách về xã giao bình thường, cậu biết, nói lời cảm ơn sau khi chấp nhận ý tốt là lễ nghi xã giao cần thiết.
Thế là Hứa Trú hít sâu một hơi nhỏ, cậu nhìn về phía Giang Linh, nghiêm túc nói:
"Cảm ơn cậu, chủ động nói chuyện với tôi, cảm ơn cậu tốt như vậy."
181.
Hai người trước đây không phải chưa từng nhìn nhau, nhưng lần này đặc biệt khác.
Giang Linh lần đầu tiên đối mặt nhìn thấy ánh mắt không trốn tránh của Hứa Trú như vậy, bởi vì tóc được vén lên, đôi mắt kia liền không chịu bất kỳ sự che chắn nào, đen nhánh ướt át, giống như ngôi sao trong mưa, cứ như vậy không chớp mắt nhìn anh.
Mặt đỏ hồng, d** tai cũng đỏ hồng, bởi vì căng thẳng mà hơi mím môi, 2 tay nắm chặt nắm lấy góc áo, thoạt nhìn có một loại thấp thỏm sau khi lấy hết dũng khí.
Thế giới giống như trong nháy mắt bị ấn nút tạm dừng, người xung quanh đều dừng lại, âm thanh cũng biến mất, trong lòng Giang Linh bỗng nhiên nảy ra một ý niệm rất không hợp thời ——
Hứa Trú hình như thật sự có hơi quá đáng yêu đấy.
182.
Rất lâu —— hoặc có lẽ chỉ là ngắn ngủi trong nháy mắt, anh rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, thế giới tạm dừng lại tiếp tục tiến về phía trước.
Giây đầu tiên âm thanh biến mất quay trở về, Giang Linh nghe thấy chính là nhịp tim của mình.
Giang Linh có dự cảm, anh tối nay có thể sắp không ngủ được tiếp.
183.
Cơm trưa ăn xong, Giang Linh về ký túc xá, đi ngang qua máy bán hàng tự động của trường vẫn không quên mua nước cho Hứa Trú.
Người trong trường đã đi gần hết, trống trải, ánh mặt trời sáng ngời, Hứa Trú ôm món đồ sưu tầm mới của cậu chậm rãi về nhà, thuận tiện hồi tưởng bữa trưa ăn tuyệt diệu tuyệt luân này.
Gió thổi bảng thành tích bảng đỏ thi tháng kêu phần phật, Hứa Trú dừng bước chân nghiêm túc thưởng thức thành tích ưu tú của Giang đại học thần một lát, tiếp đs thưởng thức khuôn mặt ưu tú của Giang đại học thần trên tấm ảnh 2x3 bên cạnh một lát nữa.
Trước đây cậu cũng thường xuyên nhìn ảnh chụp của Giang Linh như vậy, thậm chí từng nảy sinh ý niệm nhân lúc không ai chú ý trộm tấm ảnh đi, nhưng bởi vì buổi tối nằm mơ mơ thấy sau khi cậu trộm ảnh chú cảnh sát lái xe tăng bao vây trường học muốn bắt cậu quy án, cậu sợ tới mức tỉnh giấc, cho nên không dám.
Cậu còn nhớ trong mơ khi chú cảnh sát tuyên án tội danh của cậu nói:
"To gan! Ảnh chụp của Giang Linh chỉ có thể nhìn từ xa không thể đùa giỡn, mi có ý đồ chiếm làm của riêng, phạt mi ăn cà rốt 50 năm!"
Hứa Trú tỉnh dậy bị dọa toát một thân mồ hôi tin tưởng sâu sắc.
Chú cảnh sát nói không sai, cậu khi đó cũng đúng thật là nghĩ như vậy, tuy rằng rất thích Giang Linh, nhưng cậu chưa từng nghĩ tới phải cùng Giang Linh phát sinh chuyện gì, chưa từng nghĩ tới theo đuổi, thậm chí chưa từng nghĩ tới chủ động nói chuyện với Giang Linh.
Dũng khí và năng lực giao lưu với người khác của cậu đã sớm không biết ném tới xó xỉnh nào.
Nhưng hiện tại không giống cho lắm nữa, Hứa Trú nghĩ, Giang Linh hiện tại chính là chủ động trở thành bạn bè của cậu.
184.
Hứa Trú lần đầu tiên cảm thấy mình là một người khá tham lam vô độ được đằng chân lân đằng đầu.
Cậu cảm thấy, chỉ là bạn bè không đủ.
Cậu còn muốn đến gần hơn một chút.
Những dũng khí trước đây không có, dũng khí vĩnh viễn cũng không có khả năng sinh ra này, là Giang Linh cho cậu.
185.
Gió vẫn đang tiếp tục thổi, ánh mắt Hứa Trú dời khỏi ảnh chụp của Giang Linh, một lần nữa rơi xuống trên bảng thành tích.
Phía sau xếp hạng đứng nhất là một số điểm rất cao.
Hứa Trú bẻ đầu ngón tay đếm một chút, cậu phải rất nỗ lực mới có thể tỏ ra không kém Giang Linh quá nhiều.
Yêu sớm quả nhiên ảnh hưởng thái độ học tập.
Ví dụ như cậu hiện tại thế mà bắt đầu muốn nỗ lực học tập vì để đến gần Giang Linh hơn.
186.
Thế là buổi trưa hôm nay Hứa Trú không về nhà, một mình cậu quay về phòng học xoa tay hầm hè chuẩn bị làm một trận lớn với bài thi.
Ánh sáng rực rỡ từ ngoài cửa sổ chiếu vào, gió mùa thu hơi lạnh thổi rèm cửa rất đẹp, trong phòng học yên tĩnh chỉ còn tiếng sột soạt rất nhỏ của ngòi bút tiếp xúc mặt giấy.
Kịp trước khi giờ học buổi chiều bắt đầu, Hứa Trú vừa vặn làm xong một tờ bài thi toán.
Cậu thở phào một hơi dài, ưỡn ngực ngẩng đầu, khoảnh khắc đóng nắp bút lại, có sự kiêu ngạo của chiến sĩ thu đao vào vỏ!
Liếc mắt nhìn đáp án.
Sai.
Sai.
Sai quá sai.
187.
Hứa Trú phẫn nộ vo tờ bài thi thành một cục ý đồ tiêu hủy, nghĩ tới nghĩ lui chuẩn bị mang về nhà cho mèo ăn luôn.
188.
Bởi vì buổi trưa không về nhà, Hứa Trú buổi chiều tan học luôn cảm giác đặc biệt nhớ mèo.
Hơn nữa hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, cậu hiện tại giống như một chai nước có ga bị người ta lắc lư đầy đủ, nếu không phát tiết một chút thì sắp nổ tung mất.
Chờ thang máy, lên lầu, ấn vân tay, mở cửa.
Hứa Trú dùng tốc độ nhanh nhất xông vào cửa nhà, cặp sách ném ở huyền quan một cái, cả người giống như vận động viên thể dục dụng cụ đội tuyển quốc gia 1 bước nhảy 3 bước bay nhanh vọt tới trước mặt mèo, giơ mèo lên bắt đầu xoay vòng.
Mèo vừa uống sữa xong, suýt chút nữa bị cậu xoay cho nôn ra.
Mèo phẫn nộ kêu to: "Meo!"
Hứa Trú cho nó một cái ôm thâm tình, sau đó hít sâu một hơi, tốc độ nói cực nhanh:
"Mèo mi tuyệt đối không tưởng tượng được hôm nay đã xảy ra chuyện gì đâu, Giang Linh hôm nay giống như NPC trò chơi vô danh kỳ diệu refresh ở trạm tàu điện ngầm dưới lầu nhà chúng ta, hơn nữa còn mang bữa sáng cho ta, cậu ấy nói muốn ta tha thứ chuyện trước đây cậu ấy thái độ không tốt với ta, bảo ta đừng ghét cậu ấy! Đệt mợ ta sao có thể ghét cậu ấy ta sắp thích cậu ấy chết mất còn thích hơn Lười Dương Dương thích bánh cỏ xanh Tôn Ngộ Không thích đào tiên Hoa Phi thích Hoan Nghi Hương được không hả! Thái độ không tốt với ta là Giang Linh xấu, người như ta trắng đen rõ ràng đương nhiên sẽ không ghét Giang Linh tốt, nhưng mà Giang Linh tốt dường như là người ngoài hành tinh biến thành, không sao cái này không quan trọng. Buổi trưa cậu ấy còn đợi ta ăn cơm, khen ta vén tóc lên xinh đẹp còn nói muốn mua kẹp tóc nhỏ cho ta! Mèo ơi mi biết kẹp tóc nhỏ là cái gì không? Mi căn bản không biết nhưng không sao cái này không quan trọng, sau đó cậu ấy còn thay ta ăn cà rốt giống hệt như mi vậy, lần trước ta không nên nói cậu ấy không hiểu tính người bằng mi, cậu ấy còn......"
Mèo: Bánh mì nguyên cám không đường thét chói tai.JPG
Mèo nghe mà đầu óc ong ong, 5 lần 7 lượt định chen vào nói không thành, cuối cùng đành phải phẫn nộ ấn một móng vuốt lên môi Hứa Trú, dùng ngôn ngữ cơ thể biểu thị "câm miệng".
189.
Hứa Trú bị bịt miệng yên tĩnh 3 giây.
Sau đó thực sự nhịn không được, ôm mèo lăn qua lộn lại trên sô pha, cười rất vui vẻ, mắt cong thành một độ cong đáng yêu vô địch.
Ngay cả chính cậu cũng không phát hiện, lúc cậu cười to, bên môi có một cái lúm đồng tiền nhỏ.
"Toang rồi ta thích cậu ấy quá, thích quá thích quá đi."
190.
Hứa Trú hứng thú bừng bừng dứt khoát nhảy dựng lên từ trên sô pha, coi nhà thành sân khấu minh tinh lớn, cầm điều khiển từ xa làm micro, bắt đầu thỏa thích thể hiện lời tỏ tình của mình với khán giả.
Thỉnh thoảng còn muốn tương tác với khán giả, "Tiếp theo mời một vị khán giả may mắn lắng nghe 3 bài thơ tình yêu tôi ngẫu hứng sáng tác cho Giang Linh!"
"Tèn ten ten ten —— chính là bạn đó!"
Khán giả duy nhất bị chỉ trúng • Mèo: ...... Ở đây còn có người khác sao?
191.
Khán giả duy nhất giả: Mèo.
Khán giả duy nhất thật: Giang Linh.
192.
Bị buộc thông qua linh hồn phân thần nghe Hứa Trú tỏ tình hết mình một tiếng đồng hồ, Giang Linh chậm rãi thở phào một hơi, úp tờ bài thi chưa viết một chữ nào lên mặt với ý đồ hạ nhiệt vật lý cho mình.
Da dẻ vốn trắng lạnh của anh nổi lên một tầng màu đỏ không tan đi được, thậm chí còn có xu thế càng ngày càng đậm.
Mấy cái lộn xộn như "Thích Giang Linh quá", "Muốn yêu đương với cậu ấy", "Siêu cấp vô địch thích cậu ấy!"...... tranh nhau chen lấn chui vào trong tai anh.
Hứa Trú, Hứa Trú còn thật sự khá...... khá hoạt bát.
Giang Linh dường như bất đắc dĩ thở dài một hơi, anh nhắm mắt, hồi tưởng lại lúm đồng tiền nhỏ khi Hứa Trú cười to, không hề để ý khóe môi mình cũng cong lên một chút.
193.
Người hoạt bát như vậy làm người trong suốt ở trường học thực sự là không nên, cứ kéo dài như vậy cũng không có lợi cho sức khỏe tâm lý của Hứa Trú.
Giang Linh nghĩ nghĩ, cảm thấy muốn giúp Hứa Trú giảm bớt chứng sợ xã hội, đầu tiên phải dẫn Hứa Trú đi làm quen nhiều bạn bè hơn một chút.
Thế là anh lấy điện thoại ra, ấn mở khung chat với Hứa Trú.
194.
Hứa Trú đang ở nhà sục sôi nhiệt huyết diễn thuyết bỗng nhiên nghe thấy âm thanh thông báo điện thoại của mình vang lên một tiếng.
Cậu có hơi nghi hoặc, bởi vì bình thường căn bản không ai nhắn tin cho cậu.
Tin nhắn rác sao? Hay là ba mẹ nhân trung long phượng của cậu?
Hứa Trú buông điều khiển từ xa micro xuống, mở phần mềm xã giao ra, sau đó liền đột nhiên không kịp phòng ngừa nhìn thấy tin nhắn mới đến từ Giang Linh vừa mới kết bạn hôm nay.
Đối phương hỏi cậu:
"Hứa Trú, thứ 6 muốn cùng tôi đến câu lạc bộ mô hình hàng không chơi không?"
