195.
Giây phút nhận được tin nhắn, Hứa Trú khiếp sợ, Hứa Trú ngẩn ngơ, Hứa Trú hít sâu một hơi, cầm điện thoại giống như hoàng đế mới đăng cơ cầm ngọc tỷ truyền quốc.
Cậu trịnh trọng ngồi xuống, trịnh trọng giơ điện thoại lên, trịnh trọng ôm mèo qua.
"Mèo, mi đọc cho ta dòng chữ này đi, ta hình như bị hoa mắt, nhìn thấy Giang Linh hẹn ta."
Mèo: "...... Meo meo meo?"
Cậu nhìn tôi giống biết chữ không?
Hứa Trú hài lòng gật gật đầu, giơ mèo lên ngửa mặt lên trời cười dài, "Miêu tang, không sai, chính là như vậy, thật sự là Giang Linh hẹn ta nè!"
Cậu nhanh chóng đứng dậy hóa thân thành Hổ Tigger (bạn của anh Tập gấu) uy phong lẫm liệt ở nhà 5 phút đồng hồ, đầu đầy mồ hôi sục sôi nhiệt huyết đọc diễn cảm câu nói kia 3 lần, sau đó ngồi xuống mở ảnh đại diện, chữ ký, vòng bạn bè, khung chat của Giang Linh ra xem đi xem lại.
"Cái này chẳng lẽ không tính là hẹn hò sao? Đây chẳng phải là hẹn hò sao!"
Cậu lạch cạch gõ chữ, "Xem ta khéo léo đưa đẩy miệng lưỡi trơn tru EQ cao trả lời câu cậu ấy như thế nào đây!"
196.
—— "Hứa Trú, thứ 6 muốn cùng tôi đến câu lạc bộ mô hình hàng không chơi không?"
—— "Được."
197.
Sáng thứ 6 ở trường là thời gian hoạt động câu lạc bộ cả buổi sáng, đối với bạn học Hứa Trú có được đặc quyền không tham gia câu lạc bộ mà nói, buổi sáng này cậu thường sẽ dùng để ngủ gà ngủ gật.
Nhưng lần này cậu đặc biệt dậy thật sớm, tiện tay còn xách con mèo trong chăn lên, đặt bên cạnh bồn rửa mặt xem cậu chải chuốt trang điểm.
Giọt nước khi rửa mặt bắn đầy người mèo, mèo rất phẫn nộ nhe răng với Hứa Trú.
Hứa Trú lau khô mặt: "Sáng sớm tinh mơ đã vui vẻ như vậy? Nhưng mà ta cũng thế, chào buổi sáng."
Mèo: "......"
198.
Vì để lúc rửa mặt không làm ướt tóc mái, Hứa Trú bình thường sẽ tiện tay buộc bộ tóc quả táo.
Ví dụ như lúc này, cậu đỉnh đầu có cái búi tóc nhỏ nghiêm túc chăm chú nhìn mình trong gương, nhìn thế nào cũng không hài lòng.
"Mèo, mi nói xem ta có phải nên trang điểm một chút hay gì đó không?"
Bởi vì độ nhận diện đối với ngoại hình rất thấp, Hứa Trú căn bản chưa từng ý thức được mình có một khuôn mặt rất không tồi, da cậu rất trắng, lông mày sinh ra đã đẹp, lông mi đen và rậm, môi hồng răng trắng, là hệ mặt nét đậm rất tiêu chuẩn.
Đặc biệt là đôi mắt luôn không nhìn thẳng vào người khác kia, thật ra tròn và có thần, mí mắt mỏng phác họa ra một độ cong đẹp mắt, nếu mang theo một chút ý cười, sẽ trở nên rạng rỡ lấp lánh.
Mèo lười biếng meo một tiếng, lắc lắc đuôi, ý là không cần.
Đáng tiếc Hứa Trú luôn hiểu sai ý của nó, trước mắt liền gật gật đầu, cầm lấy kem dưỡng da Hoàng Tử Ếch nghiêm túc bôi một lớp.
199.
Tuy rằng bị Giang Linh nói qua là vén tóc lên đẹp, nhưng cân nhắc đến việc hôm nay còn sẽ gặp người khác, Hứa Trú do dự một chút vẫn lựa chọn kiểu tóc quen thuộc ngày thường.
Tóc mái hơi dài rũ xuống, che khuất đôi mắt xinh đẹp kia.
Cậu mặc xong đồng phục, mặt không cảm xúc mím môi, nhìn gương một cái, cảm thấy mình vẫn là như vậy thoạt nhìn thuận mắt.
Chỉ là mọi người hình như đều cảm thấy cậu như vậy rất âm phủ......
Hứa Trú đành phải ôm mèo trước mặt, lải nha lải nhải, "Mèo, ta như vậy rất âm trầm sao? Nhưng bản thân ta cũng không phải người làm người ta thích gì, mọi người ghét ta thì làm sao bây giờ?"
200.
Giang Linh đang ở nhà chuẩn bị ra ngoài khựng lại một chút, thở dài một hơi ——
Hứa Trú hình như căn bản không ý thức được mình siêu cấp vô địch đáng yêu.
Phải nghĩ cách nói cho cậu ấy biết.
201.
Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, nhưng thật sự đợi đến lúc đến trường Hứa Trú vẫn nhịn không được căng thẳng, vừa nghĩ đến một lát nữa phải giao lưu với người lạ cậu liền cứng đờ cả người, ở cổng trường do dự không quyết, phảng phất có một bức tường vô hình đang chặn bước chân cậu.
Hứa Trú lo âu sắp cắn móng tay.
Sau đó, có người đi tới từ sau lưng cậu, rất nhẹ xoa tóc cậu một cái.
"Sao không vào?"
Giang Linh không hỏi cậu có phải sợ hãi hay không, mà là nắm lấy cổ tay cậu, "Chúng ta cùng nhau, đi thôi."
202.
Trong 10 phút đi từ cổng trường đến tòa nhà hoạt động câu lạc bộ, sự chú ý của Hứa Trú gần như toàn trình đều đặt ở bàn tay Giang Linh đang nắm cổ tay cậu.
Đệm thịt ngón tay đối phương dán lên da cậu, xúc cảm ấm áp tê dại từ đó truyền đến, cả cánh tay Hứa Trú đều không dám động đậy, suy nghĩ lung tung người ngoài hành tinh có biết bắt mạch không.
Nếu Giang Linh tốt là người ngoài hành tinh, bắt mạch phát hiện cậu rất yếu ớt sẽ không coi thường cậu chứ?
Nghĩ đến đây, Hứa Trú nhịn không được lén lút ngẩng đầu quan sát biểu cảm của Giang Linh.
Ngược lại không quan sát ra được cái gì, nhưng cậu phát hiện hôm nay Giang Linh không mặc đồng phục, thay một chiếc áo hoodie màu xám nhạt.
Màu nhạt như vậy làm tôn lên con người ôn hòa hơn một chút, tóc mái đối phương bị gió thổi hơi tán loạn, tăng thêm rất nhiều hơi thở thiếu niên, là hai loại cảm giác không giống nhau so với lúc mặc đồng phục bình thường.
Hứa Trú thu hồi ánh mắt, tỉ mỉ hồi tưởng trong lòng một chút, nhưng mà vẫn rất đẹp trai.
203.
Lén nhìn một cái.
Đẹp trai.
Lén nhìn thêm một cái.
Vẫn đẹp trai.
Lén nhìn thêm một cái nữa.
Càng...... Bị phát hiện.
204.
Hứa Trú nhìn trộm không thành còn bị bắt tại trận ngay lập tức đỏ bừng cả mặt, hận không thể vùi đầu xuống đất.
Thôi xong sẽ không bị coi là b**n th** chứ? Giang Linh có tức giận không? Tức giận thì phải làm sao a a a!
Ngay tại giờ phút này Hứa Trú cảm thấy mình giống như con chuột nhỏ ăn trộm dầu không xuống được hoảng hốt lo sợ, cậu lại lo âu muốn cắn móng tay, nhưng trước khi cắn móng tay, cậu mơ hồ hình như nghe thấy có người cười khẽ một tiếng, sau đó Giang Linh buông cổ tay cậu ra, nhéo má cậu nâng mặt cậu lên.
"Tại sao nhìn tôi?"
Giang Linh cúi đầu chăm chú nhìn cậu, rất kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời.
Hứa Trú cảm thấy mặt mình có xu thế càng ngày càng nóng, ánh mắt cậu du di, lông mi chớp chớp, ép mình nặn ra một câu nhỏ xíu:
"Bởi vì...... đẹp trai."
205.
Con trai khen con trai đẹp trai rất kỳ quái sao? Chắc cũng không kỳ quái lắm đâu nhỉ? Sách công cụ xã giao bình thường không dạy cái này.
Hứa Trú xoắn xuýt nhíu mày, gò má vẫn đỏ hồng, lúc mím môi lúm đồng tiền nhỏ bên khóe môi cũng hiện ra.
Cậu chờ đợi câu trả lời của Giang Linh, sau đó liền nghe thấy đối phương hạ nhẹ giọng nói:
"Cậu cũng rất đáng yêu."
206.
Hả?
Hả.
Hả!
207.
Động tác của Hứa Trú cứng đờ, trong đầu cậu, đóa mây nấm thứ 3 cũng nổ tung.
Sức phá hoại của người ngoài hành tinh quả nhiên rất mạnh.
Cậu rốt cuộc biết mục đích Giang Linh tới trái đất là gì.
Sẽ không phải là vì quan trắc nhiệt độ cơ thể con người quá cao nhịp tim quá nhanh chứ!
Cậu cũng rất đáng yêu cậu cũng rất đáng yêu cậu cũng rất đáng yêu......
Ba ơi mẹ ơi, con có thể an yên về trời rồi.
208.
Hứa Trú tâm hồn không yên hồn bay lên trời được người ta nắm tay dẫn đến bên ngoài phòng hoạt động mô hình hàng không.
Trước khi đi vào, Giang Linh nhắc nhở nói:
"Bên trong có bạn học khác, nhưng mọi người đều rất tốt, không cần quá căng thẳng."
Hứa Trú cố làm ra vẻ trấn định gật gật đầu, nói từng chữ từng chữ một:
"Tôi, không, căng, thẳng."
Đây chính là buổi hẹn hò đầu tiên của cậu và Giang Linh, cậu nhất định phải biểu hiện thái nhiên tự nếu mới có thể để lại ấn tượng tốt cho người ta.
Không phải chỉ là mấy bạn học lạ mặt thôi sao? Dù sao cũng không thể ăn thịt cậu, hừ hừ ha hây, cậu đã hoàn toàn chuẩn bị tốt.
209.
Cửa mở ra, bên cạnh cái bàn dài chất đầy vật liệu mô hình hàng không lộn xộn 4 người ngồi, lúc này đồng loạt nghe tiếng ngẩng đầu.
Chu Thụ cách gần nhất chào hỏi: "Ây, Giang Linh cậu đến rồi."
"Đến đúng lúc lắm, chúng ta điều chỉnh thử một lần nữa xuống dưới bay thử."
Những người khác phát hiện Hứa Trú sau lưng anh, lập tức trợn to mắt, mấy người bọn họ vẫn là lần đầu tiên thấy Giang Linh quan hệ thân cận với ai như vậy, lập tức vây quanh mồm 5 miệng 10 thảo luận.
"Ơ, cậu dẫn người tới? Ai thế? Bạn cậu sao?"
"Mau mau mau giới thiệu cho bọn này một chút."
Mà bạn học Hứa Trú vừa nãy còn nói mình không căng thẳng lùi một bước lớn và dịch một bước sang trái, lập tức giấu mình sau lưng Giang Linh, thoạt nhìn tạm thời không định bước ra.
210.
"Bạn tôi, cậu ấy tương đối sợ người lạ."
Giang Linh đưa tay ra sau nắm lấy cổ tay Hứa Trú, vỗ vỗ cậu trấn an, nhỏ giọng hỏi:
"Có thể chào hỏi mọi người không?"
Hứa Trú lúc này mới chậm chạp từ đầu vai Giang Linh thò ra nửa cái đầu, thật cẩn thận nhanh chóng liếc nhìn 4 người đối diện một cái.
"...... Tôi là Hứa Trú."
211.
Cái tư thế sủng vật nhỏ nuôi trong nhà này khiến 4 người đối diện đồng loạt trầm mặc nửa giây.
Chị gái Xã Trường buộc tóc đuôi ngựa cao phản ứng lại trước, tràn đầy hâm mộ nhìn Giang Linh: "Đệt, đáng yêu quá! Cậu kiếm đâu ra vậy, tôi cũng muốn!"
Nam sinh tên Chu Thụ Hứa Trú đã từng gặp trước đó "A" một tiếng, cười híp mắt nói: "Tôi nhớ cậu, Hứa Trú, lần trước gặp các cậu cùng ăn cơm ở nhà ăn."
Nam sinh nhuộm tóc đỏ bên cạnh lập tức nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn Hứa Trú lớn tiếng nói: "Cái gì?! Các người từng cùng ăn cơm! Tôi còn chưa từng cùng ăn cơm với anh Giang!"
Cậu kêu la om sòm làm người ta rất phiền, cuối cùng một cô bé thấp thấp bé bé thoạt nhìn nhỏ hơn mọi người vài tuổi đỡ mắt kính, vỗ vỗ vai cậu coi như an ủi: "Được rồi được rồi, Hứa Trú là bạn của Giang Linh, ăn bữa cơm rất bình thường, anh cũng không phải bạn của Giang Linh."
Trái tim anh trai tóc đỏ trong nháy mắt lách tách vỡ vụn thành từng mảnh.
Mọi người đều cười rộ lên, trong ngoài phòng học tràn ngập không khí vui vẻ.
212.
Hứa Trú người này năng lực xã giao bằng không, nhưng năng lực quan sát coi như bình thường, vừa khéo hôm nay mọi người còn mặc quần áo không giống nhau, điều này làm cho cậu nhận diện thuận tiện hơn rất nhiều.
Chị gái tóc đuôi ngựa cao ồn ào nhốn nháo là Xã Trường, Chu Thụ cười híp mắt thái độ rất tốt, anh trai tóc đỏ thoạt nhìn rất sùng bái Giang Linh, em gái nhỏ nhất nhưng rất có thiên phú an ủi người khác.
Cậu thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Rất tốt, cũng không khó khăn bao nhiêu.
213.
Mọi người tán gẫu vài câu lại ngồi về bên bàn nghiên cứu cái mô hình hàng không kia, người nào người nấy hứng thú bừng bừng, câu được câu chăng.
Đại khái là sợ Hứa Trú trống vắng, thỉnh thoảng mọi người cũng sẽ đưa chủ đề cho cậu, thời khắc này đối với Hứa Trú mà nói chẳng khác nào chơi trò chuyền hoa trong đại hội ngàn người, cuối cùng hoa còn xui xẻo cố tình rơi vào trong lòng cậu.
Góc áo bị cậu nắm đến nhăn nhúm, thường thường là xoắn xuýt nửa ngày mới có thể nói ra một chữ, hoàn toàn không có bộ dáng thao thao bất tuyệt mồm mép lanh lợi khi đối diện với mèo ở nhà, cả người hận không thể co rúm vào trong góc nhỏ.
Quả thực là nhỏ bé, bất lực, còn đáng thương.
214.
Thấy Hứa Trú bộ dáng rất câu nệ, Giang Linh có hơi không yên tâm cậu có thể chấp nhận mức độ xã giao này hay không, lặng lẽ hạ thấp giọng hỏi cậu có ổn không.
Hứa Trú nhẹ nhàng gật gật đầu.
Giang Linh suy tư vài giây, bỗng nhiên nói: "Đối mặt với người sẽ mù mặt căng thẳng, vậy coi mọi người thành động vật sẽ làm cậu thoải mái hơn chút không?"
Hứa Trú khẽ mở to mắt.
Ơ? Hình như...... có thể thử xem.
215.
Chị gái Xã Trường nhiệt tình hoạt bát chạy tới chạy lui, là một con bướm hoa bận bận rộn rộn bay loạn.
Anh trai tóc đỏ đối với cậu luôn là một bộ mặt thối, hình thành sự tương phản rõ rệt với mái tóc đỏ kia, là chim hồng hạc.
Em gái nhỏ là lớp 10 nhảy lớp lên, lùn lùn, nhưng thoạt nhìn rất thông minh, là rái cá nhỏ.
Chu Thụ người này rất không tồi, dương quang cởi mở, vừa nhìn chính là một chú chó Golden lớn.
Hứa Trú lặp đi lặp lại đánh giá 4 người vài lần, câu lạc bộ mô hình hàng không giây tiếp theo biến thành vườn bách thú mở họp, bướm hoa bay trái bay phải, chim hồng hạc kêu la om sòm, rái cá nhỏ ôm khúc gỗ khoa tay múa chân, chó Golden cười ngốc nghếch.
Cảm giác căng thẳng không xua đi được ban nãy bỗng nhiên biến mất không ít.
Làm động vật linh trưởng duy nhất ngồi ngay ngắn trong bầy động vật, Hứa Trú sinh ra một loại cảm giác vinh quang không rõ tên của bách thú chi vương, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
216.
Chiếc máy bay không người lái được đặt tên là A31 trên bàn dưới sự đùa nghịch của mấy người cuối cùng cũng trải qua lần điều chỉnh thử cuối cùng, được mang xuống sân thể dục nhỏ dưới lầu bay thử.
Hôm nay gió rất lớn, tóc của mọi người đều bị thổi rối tinh rối mù, mắt Hứa Trú không còn sự che chắn, cậu rất không thích ứng nheo mắt nhìn chiếc A31 vững vàng bay lên trời sau khi ấn xuống điều khiển từ xa kia.
Cậu tuy rằng không hiễu chế tạo mô hình hàng không thế nào vắng vẻ, nhưng cũng đại khái hiểu được loại máy bay nhỏ này có thể bay lên được coi là thành công, nhìn A31 bay nửa vòng trên sân thể dục, lập tức bắn 3 phát đại bác chúc mừng nhiệt liệt bay thử thành công cho Giang Linh trong lòng, còn phải mang theo bộ lọc dày 80 mét của cậu khen lấy khen để đối tượng thầm mến.
Giỏi quá giỏi quá, thành tích tốt đẹp trai còn biết chế tạo máy bay, buổi tối liền nhân lúc đêm đen gió lớn đập tượng hiệu trưởng ở cổng trường đổi thành tượng Giang Linh, hi hi.
Khen một trận như vậy xong, Hứa Trú nhìn A31 cũng cảm thấy mi thanh mục tú hơn rất nhiều.
Ai nha không hổ là Giang Linh chế tạo, cái máy bay này thật sự quá là máy bay, nhìn cánh máy bay này dài đối xứng biết bao, nhìn màu sắc này tô đều đặn biết bao, bay vững vàng biết bao, vừa nhìn liền tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối sẽ không rơi ——
217.
Bộp.
A31 trục trặc giữa chừng, quang vinh hi sinh.
218.
Hứa Trú ngây ngẩn cả người.
Không phải chứ, sao rơi thật vậy? Cậu lập flag trong lòng cũng tính là độc nãi (lời nguyền xui xẻo) sao?
219.
Chị gái Xã Trường anh trai tóc đỏ chạy chậm nhặt xác của A31 về, mấy người túm tụm một chỗ nhíu mày thì thầm to nhỏ, Hứa Trú cũng nghe không hiểu bọn họ nói gì, đành phải than ngắn thở dài theo ở trong lòng.
Cậu nhịn không được lén lút nhìn thoáng qua Giang Linh đang cầm cánh máy bay kiểm tra, đối phương rũ mắt, lông mày nhíu rất nhẹ, ánh mắt không ôn hòa giống như lúc nhìn cậu trước đó, mang theo chút ý lạnh nghiêm túc.
Đệt, dáng vẻ nghiêm túc của Giang Linh cũng đẹp trai quá...... Không đúng, bây giờ không phải là lúc nghĩ cái này!
Hứa Trú lắc lắc đầu, cậu nghĩ, bạn bè nếu gặp thất bại cảm xúc không tốt, dựa theo lễ nghi xã giao bình thường mà nói, là phải an ủi nhỉ?
Hứa Trú không có kinh nghiệm an ủi người khác gì, cũng không có kinh nghiệm được người khác an ủi gì, nhưng cậu một chút cũng không sợ.
An ủi người ta mà, đơn đơn giản giản.
Không phải là ngữ khí ôn hòa ánh mắt ân cần thấu tình đạt lý ôn nhu hiểu lòng người sao, trong tình huống đối phương thất vọng chán nản xuất hiện giống như một thiên sứ mang theo thánh quang, sau đó cho đối phương một cái ôm ấm áp, v**t v* mặt đối phương, ngữ khí ôn nhu nói cho người đó biết, không sao, tôi sẽ luôn ở bên cạnh cậu.
Đơn đơn giản giản, nói làm là làm!
220.
Thế là khi mọi người bưng xác của A31 về phòng hoạt động trên tầng, Hứa Trú hít sâu một hơi, túm lấy cổ tay áo của Giang Linh.
Giang Linh có hơi nghi hoặc quay đầu nhìn cậu, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy?"
Hai người vốn đi sau mọi người, trong vài giây ngắn ngủi này, chị gái Xã Trường anh trai tóc đỏ bọn họ đã vào thang máy, trong gió ở sân thể dục nhỏ chỉ còn lại 2 người bọn họ.
Hứa Trú thả lỏng không ít, cậu ngẩng đầu lên từng chút một, tóc mái bị gió thổi ra.
Lời thoại và động tác vừa nãy chuẩn bị rõ ràng đã học thuộc lòng làu làu, nhưng hiện tại vừa đối diện với Giang Linh, trong đầu cậu lại trống rỗng.
Nên làm gì ấy nhỉ? Đúng rồi, ôm, phải ôm một cái.
Nhưng Hứa Trú giơ tay lên, dừng lại giữa không trung nửa ngày, cuối cùng vẫn chỉ nắm lấy ống tay áo của đối phương.
"Không, không sao."
Cậu ấp a ấp úng, một câu nói đến đứt quãng, may mà Giang Linh rất kiên nhẫn, rốt cuộc cũng nghe được câu hoàn chỉnh kia:
"Tôi có thể cùng cậu chế tạo máy bay mới."
