Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 15



221.

Gió trên sân thể dục lại lớn thêm, cuốn theo những chiếc lá rẻ quạt vàng óng, mùi hương thực vật khô ráo của ngày thu cuộn trào trong luồng gió trong suốt.

Đôi mắt Hứa Trú giống như một đầm nước trong veo, ánh mắt Giang Linh rơi vào trong đầm nước ấy, nhịp tim bất quy tắc trong một thoáng.

Trước khi anh kịp phản ứng lại, cánh tay mình đã bất giác nâng lên, vươn tay xoa xoa đầu Hứa Trú.

Khóe môi anh nhếch lên một chút, cúi đầu nhìn Hứa Trú:

"Hứa Trú, cảm ơn cậu."

Thật ra trong thực nghiệm bay thử mô hình hàng không, việc bay thử thất bại là chuyện như cơm bữa, mấy người bọn họ đã sớm quen, giống như làm sai một bài toán vậy, không ai sẽ vì chuyện này mà đau lòng ủ rũ.

Nhưng sao Hứa Trú lại đáng yêu như vậy chứ?

Rõ ràng không dám nói chuyện, còn phải lấy hết dũng khí nói với anh, nói muốn cùng anh chế tạo máy bay mới.

222.

"Đúng rồi."

Nhìn tóc mái bị gió thổi loạn của Hứa Trú, Giang Linh như nhớ ra điều gì, từ trong túi áo hoodie móc ra một cái hộp nhỏ, "Tôi có đồ cho cậu."

Hứa Trú do dự một chút mới nhận lấy, đầu ngón tay tái nhợt ấn lên hộp quà nhỏ màu vàng xinh đẹp kia, không mở ra ngay mà ngẩng đầu nhìn Giang Linh trước, trong ánh mắt mang theo chút chần chờ:

"Là cái gì?"

"Kẹp tóc nhỏ lần trước đã hứa với cậu."

Giang Linh hơi cúi người đến gần, thay cậu vén lại lọn tóc rối loạn, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Hứa Trú, "Đều là tôi tự chọn, không biết cậu có thích không, nếu không muốn đeo ở trường cũng không sao, có thể đeo ở nhà."

Hứa Trú động cũng không dám động, cứng đờ đứng ở đó, khó khăn lắm mới từ trong cổ họng nặn ra được một tiếng "Ừm".

223.

Gần quá, thật sự quá gần.

Hứa Trú cảm thấy mặt mình sắp bốc cháy, đặt hai miếng bánh mì gối lên đều có thể biến thành lát bánh mì nướng.

Tình huống này rõ ràng nên hào phóng nói cảm ơn với người ta, nhưng chuyện gì thế này, hệ thống trung khu trong não cậu hình như vừa nhìn thấy Giang Linh liền đình công, lại bắt đầu mất khống chế nhiệt độ cao.

Mùi nước giặt trên người Giang Linh từng sợi từng sợi chui vào khoang mũi Hứa Trú, cậu gần như cảm thấy hơi choáng váng, nhịp tim ồn ào càng lúc càng dồn dập, cậu siết chặt chiếc hộp nhỏ trong tay, hận không thể gục đầu vào đống lá rụng trên mặt đất.

Giang Linh khom lưng, tay áp vào má cậu để cậu ngẩng đầu lên, "Cúi đầu như vậy sẽ không thoải mái nhỉ."

Nhiệt độ nóng hổi trên má và lòng bàn tay áp vào nhau, bầu không khí xung quanh dường như cũng bị hơi nóng như vậy nhuộm đẫm, hòa tan, trở nên nóng hầm hập, dính dính nhớp nhớp.

Hứa Trú ngước mắt nhìn người trước mặt, suýt chút nữa bị con sóng lớn mập mờ ập vào mặt đập chết, cậu nắm chặt tay, khó khăn lắm mới ấp a ấp úng định nói chút gì đó.

Nhưng còn chưa mở miệng, trên đỉnh đầu hai người bỗng nhiên truyền đến một trận gầm thét đến từ anh trai tóc đỏ ——

"Này! Hai người đang làm cái gì đấy? Ai cho các người cách gần như vậy!"

Hứa Trú giật nảy mình, theo bản năng lùi lại nửa bước, ngẩng đầu nhìn lên lầu, liền thấy trên ban công phòng hoạt động chen chúc 4 cái đầu người đang xem náo nhiệt.

Chị gái Xã Trường, em gái nhỏ và Chu Thụ đều là vẻ mặt hóng hớt, chỉ có fan em trai trung thành của Giang Linh là anh trai tóc đỏ đang phá phòng gào to.

"Hứa Trú cậu tránh xa anh Giang ra cho tôi, tôi! Không! Cho! Phép!"

224.

Hứa Trú trầm tư.

Chim hồng hạc từ chối trùng bias?

225.

Sau khi hoạt động câu lạc bộ kết thúc, cái hộp màu vàng ấm kia Hứa Trú không nhịn được đã mở ra ngay trên tàu điện ngầm.

Bên trong đựng một đống lớn kẹp tóc nhỏ, đều siêu cấp đáng yêu.

Có hoa nhỏ bằng len dệt, đá thủy tinh lấp lánh, còn có dâu tây nhỏ.

Hứa Trú suýt chút nữa thực hiện một bộ xoay người trên không lộn xuôi lộn ngược 360 độ trên tàu điện ngầm, cậu hít sâu một hơi, cảm thấy mình cần thiết phải làm một tủ trưng bày trang sức cho mấy cái kẹp tóc nhỏ này.

Khi đang cấu tứ phương án thiết kế tủ trưng bày, điện thoại của cậu rung lên một cái.

Giang Linh: [Về đến nhà chưa? Kẹp tóc thích không?]

Hứa Trú điên cuồng lăn lộn trong lòng.

Đương nhiên thích! Kẹp tóc nhỏ đáng yêu tôi hôn hôn hôn! Quả thực là thích đến mức phế tẩm vong thực oanh oanh liệt liệt khua chiêng gõ trống bùm bùm chéo chéo!

Hứa Trú: [Ừm.]

226.

Mèo phát hiện hôm nay sau khi Hứa Trú về nhà thì đặc biệt yên tĩnh.

Không giống như trước kia lôi kéo nó nhảy múa, cũng không nhảy loạn kêu loạn, sau khi vào cửa v**t v* nó 2 cái liền chạy thẳng vào thư phòng, bày sách vở lấy bút ra trên bàn, ngồi rất ngay ngắn.

Mèo nghi hoặc mở to mắt, vây quanh Hứa Trú xoay 3 vòng, cắn cắn ống quần cậu, "Meo?"

Hứa Trú đẩy mèo ra, vẻ mặt nghiêm túc:

"Mèo, đừng làm phiền ta, ta hiện tại là một học sinh lớp 12 thời gian gấp rút nhiệm vụ nặng nề."

Cậu phải nỗ lực học tập lội ngược dòng mới có thể đến gần đối tượng thầm mến phẩm học kiêm ưu của cậu.

Vừa nghĩ tới Giang Linh, Hứa Trú liền giống như thủy thủ Popeye ăn rau chân vịt, chưa bao giờ cảm thấy hứng thú học tập của mình sung túc như thế!

Cậu nhanh chóng chải tóc thành dáng vẻ người lớn, tóc mái quá dài dùng kẹp tóc dâu tây trong hộp nhỏ kẹp lên.

Tốt!

Cậu xoa tay hầm hè làm một lèo!

Hứa Bách Thảo, chính là lúc này!

Cậu trịnh trọng mở cặp sách ra, sau đó từ trong cặp móc ra một cục ——

Tờ bài thi toán lần trước sai quá sai nhưng vẫn chưa kịp tiêu hủy.

227.

Con số 14 sáng chói trên bài thi dường như đang tiến hành cười nhạo không tiếng động đối với cậu.

Sắc mặt Hứa Trú trong nháy mắt giống như ánh đèn quán Karaoke biến ảo khôn lường, ý chí chiến đấu vừa bùng lên ngay giờ phút này vỡ tan tành đầy đất.

Đáng ghét! Hiện thực thế mà tàn khốc như vậy!

Cậu còn nhớ lần thi tháng trước trên bảng đỏ Giang Linh thi toán được 141.

Giang Linh tốt quả nhiên là người ngoài hành tinh nhỉ, nếu không đều là người trái đất, dựa vào cái gì cậu mới chỉ thi được 14 chứ!

Số 1 bị thiếu kia của cậu đâu?

1 của cậu đâu?!

228.

Con đường học bá của Hứa Trú cứ thế chết ngắc ngay bước đầu tiên.

Cậu ôm mèo khóc lớn kể khổ, còn nhân cơ hội cọ hết nước mắt lên người mèo.

Mèo giãy giụa vài lần cũng không thể thoát khỏi vận mệnh trở thành khăn lông, đành phải ủ rũ cụp đuôi vừa l**m lông vừa nghe cậu quỷ khóc sói gào.

"Mèo, sao lại như vậy, toán học khó quá hu hu hu, nếu thành tích có thể tốt hơn một chút thì đã tốt hu hu hu, ta thích Giang Linh quá, rất muốn cùng Giang Linh vào một trường đại học hu hu hu."

Cậu nước mắt lưng tròng sầu mi khổ kiếm lật đi lật lại cục bài thi nhăn nhúm kia, chóp mũi và vành mắt đều đỏ bừng, đồng tử đen nhánh ướt át, lông mi dài bị nước mắt làm ướt thành từng sợi từng sợi, trên đỉnh đầu còn kẹp một cái kẹp tóc dâu tây nhỏ lấp lánh, ngoại trừ đáng thương ra, thoạt nhìn thực sự có hơi đáng yêu.

Thế là mèo tha thứ cho lỗi lầm nghiêm trọng lấy nó làm khăn lông của người này, hảo tâm l**m l**m mặt cậu coi như an ủi.

229.

Sau khi trải qua lặp đi lặp lại rà soát tình hình học tập của mình, Hứa Trú đã có nhận thức rõ ràng về khoảng cách hiện tại giữa cậu và Giang Linh, đồng thời lau nước mắt rất lạc quan tỏ vẻ, thật ra cũng không kém bao nhiêu —— mới là lạ.

Cậu xấp xỉ chỉ thi được một nửa số điểm của Giang Linh.

Giang Linh thi 700 cậu thi 300 thì, sau này Giang Linh học đại học hàng đầu cậu học Hogwarts  sao?

Bạn học Hứa Trú than ngắn thở dài, cảm thấy mình cần phải nỗ lực hơn một chút nữa.

230.

Bạn học Hứa Trú từ nhỏ thành tích đã không tốt lắm, cũng không phải bởi vì chỉ số thông minh của cậu có vấn đề gì, chỉ là cậu ở trường học sẽ bởi vì áp lực xã giao mà học không vào, ngồi giữa các bạn học sẽ khiến cậu rất hoảng loạn luống cuống.

Ba mẹ nhân trung long phượng của cậu cũng từng nghĩ tới việc cho cậu thôi học ở nhà tìm gia sư dạy kèm riêng, nhưng kế hoạch này thực thi được 3 ngày thì bị gián đoạn, bởi vì Hứa Trú gặp gia sư giống như chuột gặp mèo trốn ở các ngóc ngách trong nhà không dám xuất hiện, một tiếng đồng hồ học thì có 59 phút đều là thời gian chơi trốn tìm.

Huống chi bác sĩ tâm lý cũng không đề nghị Hứa Trú thoát ly môi trường xã giao bình thường, để cậu lớn lên ở trong trường giống như những đứa trẻ khác mới là tốt nhất.

Thế là ba mẹ nhân trung long phượng đành phải từ bỏ ý niệm có một đứa con trai nhân trung long phượng, không hề hỏi đến tình hình học tập của Hứa Trú nữa, con trai có thể trưởng thành bình thường bọn họ đã rất thỏa mãn.

Cứ như vậy, bạn học Hứa Trú bao nhiêu năm nay đều giống như nhân viên ngoài biên chế của trường học tự do tự tại không ai quản mà lớn lên, đến nỗi năm lớp 12 này còn có thể không chút gánh nặng tâm lý giành lấy bài thi toán 14 điểm quang huy lấp lánh.

Đương nhiên, đó là trước kia.

Hiện tại sau khi quyết định muốn đến gần Giang Linh, bạn học Hứa Trú đã nghiêm túc chế định cho mình một bộ kế hoạch học tập nghiêm khắc trọn vẹn, biểu hiện cụ thể là:

Sau này buổi trưa ăn cơm xong, cậu phải hủy bỏ thời gian về nhà nghỉ trưa, ở lại trong phòng học trống trải luyện thêm cho chính mình!

231.

"Cho nên, mèo, sau này buổi trưa ta không về nhà nữa."

Hứa Trú không yên tâm cho lắm, ôm mèo lải nhải giống như gửi gắm con côi, "Buổi sáng ta chuẩn bị cơm sẵn cho mi, buổi trưa mi nhớ ăn, khát thì uống nước, đừng để bản thân chết đói. Chán thì xem tivi, ta biết mi biết dùng điều khiển từ xa, rảnh rỗi không có việc gì làm đừng có luôn ngủ khò, cũng phải rèn luyện thân thể, hay là ta mua cho mi cái điện thoại nhé? Nhớ ta thì gọi điện cho ta......"

Mèo mở to mắt mờ mịt nhìn Hứa Trú, nhân loại đây là muốn một đi không trở lại sao?

232.

Hứa Trú trong chuyện này điểm hành động tràn đầy, nói làm là làm, ngày hôm sau liệt kê ra kế hoạch ôn tập liền chuẩn bị tốt tài liệu học tập tương ứng mang đến trường.

Sau khi ăn xong cơm trưa, cậu không đi về hướng cổng trường như trước kia, mà là tăng nhanh bước chân về lớp.

Gần đây thời tiết chuyển lạnh, mưa thu liên tiếp mấy ngày, gió thổi lên người đều lạnh lẽo, sắc trời cũng rất ảm đạm. Rõ ràng là giữa trưa, ánh mặt trời lại vàng vọt, trong phòng học trống trải phủ một tầng ánh sáng giống như bụi trần, rèm cửa bị gió thổi phồng lên.

Loại hoàn cảnh không có một bóng người này khiến Hứa Trú cảm thấy rất thoải mái, cậu ngồi ngay ngắn mở sách ra, lấy tờ bài thi toán đáng thương chỉ có 14 điểm kia ra bắt đầu sửa lại câu sai theo kiểu Nữ Oa vá trời từng chút một, vừa viết vừa lầm bầm:

"Ta báo đường dài than chiều muộn, không và số âm không logarit. Đầu bạc mới hối đọc sách muộn, hàm số tang góc không thẳng......"

Lúc cậu đang học đến lọt vào trong sương mù, cửa sổ bên cạnh bỗng nhiên bị người ta gõ vang.

Hứa Trú sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy Giang Linh đứng trên hành lang ngoài cửa sổ, mái tóc đen thẫm bị gió thổi hơi rối, rũ mắt hỏi cậu:

"Sao buổi trưa không nghỉ ngơi?"

233.

Bút trong tay Hứa Trú "tách" một cái rơi xuống bàn, tuy rằng đã nhìn Giang Linh ở cự ly gần rất nhiều lần, nhưng lần nào cậu cũng sẽ bị khuôn mặt đối phương làm cho đứng hình một lúc.

Có lẽ là vì gió quá lạnh, cổ áo đồng phục của Giang Linh kéo lên cao một chút, cúc áo cài đến hạt cuối cùng, phối hợp với khuôn mặt không có biểu cảm gì kia, có loại cảm giác cấm dục rất thu hút người khác, nhưng người như vậy ánh mắt cố tình chỉ rơi trên người cậu.

Suy nghĩ ban nãy của Hứa Trú lập tức bị làm rối loạn hoàn toàn, tim lại bắt đầu đập loạn, cậu ngẩng đầu nhìn về phía Giang Linh.

Hàm số tang góc không thẳng......

Góc không thẳng......

Ơ, cái gì không thẳng cơ?

Cậu không thẳng hay là Giang Linh không thẳng?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...