259.
Trước cửa nhà.
Lão Hứa và Tiểu Hứa đã lâu không gặp nhìn nhau một lát, trong bầu không khí xấu hổ, cả 2 người đều đang vắt óc suy nghĩ nên mở miệng hàn huyên 2 câu như thế nào.
Nhưng bỗng nhiên, tiếng thét chói tai truyền đến từ trong nhà dời đi sự chú ý của 2 người.
"Lão Hứa, nhà chúng ta hình như có trộm! Trong tủ rượu......"
Trong phòng khách có tiếng bước chân dồn dập bịch bịch bịch, mẹ của Hứa Trú là giáo sư Kỷ vội vã đi tới, vẻ mặt khiếp sợ chỉ vào hướng tủ rượu, "Tất cả rượu đều không còn, một chai cũng không còn, phần tử phạm tội còn bày một đống vỏ lon nước ngọt rỗng lên trên, chẳng lẽ là lương tâm bất an bảo chúng ta bán phế phẩm kiếm lại chút máu sao, cái này cũng quá......"
Giáo sư Kỷ nói còn chưa dứt lời, nhưng ánh mắt vừa chuyển, chú ý tới Hứa Trú bên cửa, vẻ khiếp sợ trên mặt bà lập tức trở nên rõ ràng hơn.
Sau khi đánh giá qua lại nam sinh xinh đẹp trước mắt vài giây, bà hít sâu một hơi, chần chờ nói: "...... Con trai?"
Hứa Trú day day ấn đường: "Mẹ."
Cậu và trước kia khác biệt lớn như vậy sao? Sao đến cả ba mẹ cậu cũng không nhận ra...... Tuy rằng bản thân bọn họ cũng không tính là quá quen thuộc.
Màn kịch nhận thân này khi nào mới có thể kết thúc.
260.
Trong phòng khách, Hứa Trú có hơi khúm núm ngồi trên sô pha, giáo sư Kỷ và giáo sư Hứa đứng đối diện 2 tay khoanh trước ngực 2 mắt sáng lên, rất có một loại tư thế tam đường hội thẩm.
Mẹ sờ sờ tóc cậu, vui mừng nói: "Tóc cắt đi rồi à, hào phóng thoải mái."
Ba quan sát quan sát sắc mặt cậu, cảm khái nói: "Dương quang hơn trước kia, tràn đầy sức sống."
2 vợ chồng một người sờ đầu một người nhéo mặt, Hứa Trú giãy giụa nửa ngày mới thoát khỏi ma trảo của họ.
"Cái đó, con có 2 chuyện muốn nói."
Giáo sư Hứa và giáo sư Kỷ nhìn nhau một cái, "Thích nói chuyện hơn trước kia nữa."
Hứa Trú: "......"
Cậu từ dưới gầm sô pha lôi con mèo đã giấu nửa ngày ra, ôm vào trong lòng, có hơi căng thẳng, "Con nuôi thú cưng trong nhà."
2 vợ chồng đối diện nắm chặt tay nhau, "Vui vẻ cởi mở hơn trước kia luôn."
"...... Còn có, rượu trong tủ rượu là con mang đến phòng chứa đồ." Hứa Trú có hơi chột dạ nhìn ba mẹ một cái, "Hiện tại vỏ lon trên đó là đồ sưu tầm của con, bạn tặng con."
Ba mẹ Hứa gia hít sâu một hơi, "Con có cả bạn?!"
Bọn họ nước mắt lưng tròng nhìn nhau, "Con trai rốt cuộc cũng bắt đầu thông nhân tính rồi."
Hứa Trú: ......?
Cho nên? Cho nên các người trước kia coi con là cái gì?
Người rừng linh trí chưa khai mở á?
261.
Theo lời cặp vợ chồng nhân trung long phượng này nói, lần này là bọn họ rất trùng hợp cả 2 người đều xin được nghỉ phép, có đủ một tuần lễ, nghĩ đến đã lâu không về nhà thăm con trai, thế là lúc này mới không ngừng không nghỉ chạy về.
Cho nên điều này có nghĩa là, Hứa Trú một tuần lễ tới đều phải ở cùng ba mẹ cậu.
"Còn khá không thích ứng......"
Hứa Trú trốn về phòng mình thở phào một hơi nằm xuống, đặt mèo lên bụng, mặt nhăn thành một đoàn, lầm bầm.
"Ta đã rất lâu không ở chung với họ, luôn cảm thấy xa lạ, bít tết chín 3 phần còn thân hơn bọn ta."
*(chữ chín với thân đồng âm nhau)
"Ta trước đây tưởng rằng trong lòng họ chỉ có công việc, nhìn ta và nhìn người khác trên đường không khác biệt, thậm chí phân lượng không quan trọng bằng học sinh nhân trung long phượng họ dẫn dắt...... Nhưng hôm nay xem ra, thật ra họ cũng có để ý ta một chút như vậy, đúng không? Mèo, mi nói xem?"
Mèo buồn ngủ díu mắt vừa ngáp vừa gật đầu.
"Hình như không nên hỏi mi, dù sao mi cũng chỉ là một con mèo nhỏ, đúng rồi, mi có mẹ không?"
Mèo cào cậu một cái, nhảy vào góc giường nằm xuống ngủ.
262.
Mèo ngủ rồi, lời lải nhải của Hứa Trú không còn đối tượng, đành phải cũng yên tĩnh trở lại.
Ngoài cửa sổ bắt đầu có tuyết rơi, từng mảng từng mảng bông tuyết lướt qua trước cửa sổ sát đất, cảnh đêm sâu thẳm, trong phòng chỉ còn một ngọn đèn đầu giường màu vàng ấm áp, dưới ánh đèn, mèo cuộn tròn thành một cục, giống như một ổ bánh mì lớn xốp mềm.
Cách một cánh cửa mỏng manh, Hứa Trú có thể nghe thấy tiếng đi lại và tiếng nói chuyện ẩn ước truyền đến từ phòng khách, âm thanh rất nhỏ, nhưng căn nhà lạnh lẽo trống trải hình như vì thế mà có độ ấm.
...... Một loại cảm giác rất mới lạ xa lạ.
Hứa Trú vùi mặt vào trong chăn ấm áp mềm mại, cậu nghĩ, nhưng cũng không tính là ghét.
263.
Trong tháng 12, ngày thi đấu mô hình hàng không càng ngày càng gần, máy bay không người lái mới được đặt tên là A32 đã lắp ráp xong từng chi tiết, mọi người trong câu lạc bộ tràn đầy tự tin, chỉ đợi kết quả bay thử đi ra liền chuẩn bị dũng cảm đoạt giải nhất.
Chỉ là không khéo gần đây liên tiếp mấy ngày đều trời âm u có tuyết rơi, nhìn tới nhìn lui, thời gian thích hợp chỉ có sau 8 giờ tối thứ 7 thôi.
Chị gái Xã Trường ra lệnh một tiếng trong nhóm nhỏ 6 người: [Buổi tối bay thử ở sân thể dục phía nam trường học, 7 giờ rưỡi gặp ở cổng trường, không cho phép có dị nghị, không có vấn đề thì gõ 1.]
Bức bách bởi uy nghiêm của Xã Trường, bên dưới rất nhanh ngay ngắn chỉnh tề spam một hàng "1".
Nghĩ đến buổi tối ngoài trời sẽ rất lạnh, trước khi qua đó, Hứa Trú đặc biệt ở nhà nấu chút canh lê nóng, mùi thơm ngọt thanh của trái cây bay thật xa.
Cậu múc một bát nhỏ cho con mèo đã đợi đến không kiên nhẫn bắt đầu cào sô pha trước, để lại một bình cho ba mẹ, sau đó chia phần canh lê còn lại ra, bỏ vào túi giữ nhiệt nhét vào ba lô, cặp sách lập tức trở nên nặng trĩu.
Hứa Trú hít sâu một hơi, với khí thế lực bạt sơn hề vác ba lô lên vai chuẩn bị ra ngoài, kết quả còn chưa đi đến huyền quan đã nghe thấy tiếng cửa thư phòng mở ra.
Giáo sư Hứa thò đầu nhìn cậu một cái, "Con trai, không phải tan học rồi sao? Lại muốn ra ngoài?"
Hứa Trú hít hà một tiếng trong lòng.
Một mình ở quá lâu, đều quên mất ở cùng ba mẹ đi ra ngoài còn phải xin phụ huynh phê chuẩn.
Cậu vò dây đeo cặp sách thành một cục, có chút lạ lẫm báo cáo, "Đi chơi cùng bạn, sẽ về muộn một chút."
Giáo sư Hứa và giáo sư Kỷ hít sâu một hơi.
Bọn họ mặt đầy vui mừng nhìn nhau, sau đó nhìn về phía Hứa Trú:
"Con trai, con có thể có cả bạn cùng ra ngoài chơi á?!"
264.
2 vợ chồng nhân trung long phượng tỏ ra hứng thú cực lớn đối với việc này, bắt đầu hỏi đông hỏi tây.
"Con trai, bạn của con là con trai hay con gái? Nhà ở đâu? Tính cách thế nào? Cùng chơi có vui không?"
Hứa Trú mím môi, "Đều có, vui."
Giáo sư Kỷ chắp tay trước ngực, "Tốt quá."
Hiện tại con trai đều có thể kết bạn với cả con gái.
Bà thả nhẹ giọng điệu, "Có người con thích không? Ba mẹ rất cởi mở."
Hứa Trú nghe vậy chậm rãi nhíu mày, không nhịn được lộ ra một bộ biểu cảm không thể tin nổi.
...... Hả?
Cậu còn tưởng rằng ba mẹ cậu từ khi sinh ra đã dấn thân vào nghiên cứu khoa học đoạn tuyệt tình ái, tuổi đến thì kết làm đạo lữ chí đồng đạo hợp, xưng hô đồng chí, dắt tay cùng tiến dũng cảm leo l*n đ*nh cao.
Không ngờ có một ngày còn có thể nghe bọn họ nói ra loại lời này......
2 vợ chồng bị con trai dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm có hơi xấu hổ, giáo sư Hứa ho khan một tiếng:
"Làm gì nhìn ba và mẹ con như vậy, ba mẹ năm đó cũng từng yêu đương đấy."
Giáo sư Kỷ gật đầu, trong mắt mang theo chút thần sắc hồi ức, "Khi đó viện nghiên cứu của 2 chúng ta liên hoan, mẹ nói mẹ là nghiên cứu sao trên trời (tinh tinh), ba con nói ông ấy cũng là nghiên cứu tinh tinh (tinh tinh)."
"Thế là ba mẹ lập tức nhận định đối phương."
"Cho nên con trai, gặp được người mình thích đừng do dự, dũng cảm chút nắm lấy người ta, phải giống như mẹ và ba con tinh tinh tương tiếc, tinh tinh hướng vinh......"
Khóe miệng Hứa Trú giật giật, quả quyết xoay người ra cửa.
"Con đi đây, tạm biệt ba mẹ."
265.
Dự báo đài khí tượng đưa ra không sai, tối nay là thời tiết tốt.
Trong đêm đông lạnh giá trời quang mây tạnh, không khí lạnh lẽo mà trong lành, tuyết buổi chiều đã ngừng, sao trên trời chói lọi, tuyết đọng dưới đất lấp lánh.
Hứa Trú vác cái túi đựng sáu bình thủy tinh canh lê, giẫm lên tuyết đi về phía trước, mệt đến đầu đầy mồ hôi.
Hôm nay không hát 《Vận May Đến》 trong lòng, hôm nay hát 《Ốc Sên Và Cây Nho》.
Ốc sên vác cái vỏ nặng nề kia, từng bước từng bước bò lên trên......
Mọi người ở cổng trường đã đến đông đủ, Hứa Trú cách thật xa đã nhìn thấy Giang Linh, cậu lập tức ưỡn thẳng cái lưng mệt đến cong xuống, tranh thủ để mình thoạt nhìn nhẹ nhàng thoải mái thuận buồm xuôi gió.
Nhưng chuyện đầu tiên đối phương làm khi gặp mặt chính là đi tới xách cái túi của cậu đi.
"Nặng thế này, tôi cầm giúp cậu."
266.
Từ cổng trường vòng đến sân thể dục phía nam mất 10 phút, mọi người một đường giẫm tuyết đi qua, bị gió đông thổi cho cả người đều lạnh.
Đợi đến bên sân thể dục, Hứa Trú vội vàng mở túi chia canh lê cho mọi người, canh lê bọc trong túi giữ nhiệt dày cộm vẫn còn nóng hổi, hơi nóng dễ chịu từ lòng bàn tay nhanh chóng truyền đi toàn thân.
Sứ giả canh lê trong nháy mắt nhận được sự cảm ơn và sùng bái sục sôi nhiệt huyết sơn hô hải khiếu của mọi người.
Chị gái Xã Trường đối với việc này bày tỏ sự khen ngợi cao độ, dùng sức vỗ vỗ vai Hứa Trú: "Hứa Trú cậu tốt quá đi!"
Những người khác cũng gật đầu theo, "Giỏi quá!" "Thật cẩn thận!"
Hứa Trú có hơi ngại ngùng cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Cũng, cũng không giúp được mọi người quá nhiều, không tính là gì."
Nhưng vừa nói xong, đỉnh đầu cậu đã được người ta xoa xoa.
Ngẩng đầu, Giang Linh rũ mắt, lộ ra một nụ cười rất nhạt với cậu, "Cậu đã giúp mọi người rất nhiều."
"Cậu xem, tất cả mọi người đều rất thích cậu, đúng không?"
Hứa Trú nhìn về phía đối phương, nhịp tim lỡ một nhịp.
Tất cả mọi người đều thích tôi thì, vậy trong tất cả mọi người này cũng bao gồm cả Giang Linh sao?
267.
Dưới bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, A32 không phụ sự mong đợi của mọi người, thành công bay trọn một vòng ở sân thể dục nhỏ.
Khoảnh khắc máy bay không người lái vững vàng đáp xuống trên nền tuyết, sự căng thẳng và mong chờ mấy tháng liền của mọi người cuối cùng cũng nhận được hồi đáp viên mãn, trong nhất thời, tất cả mọi người đều đang hoan hô nhảy nhót, ôm thành một đoàn chúc mừng lẫn nhau.
Hứa Trú vốn đang đứng ngây ngốc nhìn ở một bên, kết quả một khắc sau đã không hề phòng bị được người ta ôm lấy.
Chị gái Xã Trưởng và Chu Thụ mỗi người ôm một bên vai cậu, Hứa Trú ngẩn người, lắp bắp nói không ra lời: "Tôi, tôi......"
Chu Thụ liền cười vỗ vỗ vai cậu, "Cái này đương nhiên cũng có một phần của cậu!"
268.
Cách đó không xa, Giang Linh khom lưng cầm máy bay không người lái trên mặt đất lên.
Anh ngước mắt nhìn về phía mấy người đang ôm nhau ở một bên, ánh mắt rơi vào trên mặt Hứa Trú ở chính giữa, khóe môi rất nhẹ nhếch lên một cái.
Bây giờ hẳn là sẽ không một mình ôm mèo khóc cảm thấy tất cả mọi người đều không thích mình nữa đâu nhỉ?
Giang Linh nghĩ, anh vốn dĩ hy vọng như vậy, nên vui vẻ mới phải.
Nhưng chút ý cười nơi khóe môi anh vẫn rất nhanh đã tan biến trong gió đêm.
Yên lặng chăm chú nhìn Hứa Trú đang được người khác ôm vào trong lòng, anh nghĩ, có nhiều bạn bè hơn, nhận được nhiều thiện ý hơn, đại khái cũng sẽ không giống như trước kia đặt ánh mắt lên trên người một mình anh, cảm thấy đó là thích nữa.
Sắp khỏi bệnh rồi.
