269.
Đêm hôm đó, Giang Linh lại mất ngủ.
Anh đã cảm thấy quen thuộc với việc này, bởi vì mỗi khi gặp phải chuyện liên quan đến Hứa Trú, không ngủ được mới là trạng thái bình thường.
Nhắm mắt lại hồi tưởng cảnh tượng tối nay Hứa Trú được mọi người ôm lấy, anh cảm thấy mình nên vui vẻ, nhưng không thể không thừa nhận là, cảm giác dâng lên từ sâu trong đáy lòng lại là sự mất mát khó tả.
Điều này không mâu thuẫn với việc anh hy vọng Hứa Trú trở nên cởi mở hơn, có nhiều bạn bè hơn, anh vẫn luôn biết Hứa Trú xứng đáng được tất cả mọi người yêu thích, chỉ là việc ánh mắt Hứa Trú bắt đầu nhìn về phía nhiều người khác quả thực khiến anh có chút thất vọng mà chính anh cũng không ngờ tới.
Tại sao lại như vậy?
Giang Linh suy nghĩ nát óc, cảm thấy chuyện này còn khó giải hơn bất kỳ bài thi nào, bất kỳ đề bài nào.
270.
Hơn nữa, Giang Linh nhịn không được lại nghĩ, đêm nay trong cuộc trò chuyện thâu đêm suốt sáng của Hứa Trú với mèo, cho đến bây giờ một câu cũng không nhắc tới anh.
Lời tỏ tình mỗi ngày trước đây bị gián đoạn.
271.
Bởi vì về nhà quá muộn, Hứa Trú ăn cơm tắm rửa làm bài thi bận rộn một trận, đến gần 11 giờ mới dọn dẹp xong ôm mèo nằm trên giường.
Cậu ôm con mèo ấm áp lăn qua lộn lại trên chiếc giường ấm áp, kế đến vùi mặt vào người mèo hít sâu một hơi, nhắm mắt cảm thán:
"Không ngờ Hứa Trú mình cũng sẽ có một ngày như thế này."
"Mèo, tối nay lúc được mọi người ôm lấy ta siêu cấp vui vẻ, cảm giác tất cả mọi người đều cách ta rất gần rất gần, loại cảm giác bị thế giới cô lập bên ngoài trước kia lập tức biến mất hết. Chị gái Xã Trường em gái nhỏ Chu Thụ và anh trai tóc đỏ đều đặc biệt đặc biệt tốt, không chê bai ta tính cách hướng nội, có thể gặp được mọi người thật sự may mắn quá may mắn quá."
Mèo lười biếng meo một tiếng.
Hứa Trú bỗng nhiên yên tĩnh trở lại, nhưng ý cười trên mặt chưa tan, cậu lật người, giơ mèo đến trước mặt, đôi mắt đen nhánh sáng lấp lánh.
"Có thể gặp được Giang Linh, may mắn nhất."
"Thích cậu ấy, phải nhiều hơn trước kia một chút."
272.
Giang Linh trằn trọc không ngủ được động tác lật người bỗng nhiên khựng lại.
Trong căn phòng không bật đèn, anh chậm rãi chớp chớp mắt, nhiệt độ từng chút từng chút leo lên gò má.
...... Hứa Trú hình như không khỏi bệnh, hơn nữa còn nặng thêm.
Làm sao bây giờ?
Anh hít sâu một hơi, vùi mặt vào lòng bàn tay, thôi bỏ đi, ngủ trước đã, ngày mai còn phải xếp hàng mua bữa sáng cho Hứa Trú.
Kỳ quái, lần này hình như có thể ngủ được.
273.
Thế là Hứa Trú ngày hôm sau lại được ăn bánh bao chiên mỹ vị, cậu có hơi ngượng ngùng, cúi đầu dùng mũi chân nghiền qua viên đá nhỏ trên mặt đất lặp đi lặp lại, sau đó mới ngước mắt nhìn về phía Giang Linh, lúng búng nói:
"Cứ giúp tôi mua bữa sáng, phiền cậu quá, lần sau vẫn là......"
Cậu muốn nói, lần sau vẫn là thôi đi.
Tuy rằng bạn học Giang Linh nhiệt tình hữu ái vui vẻ giúp người, tuy rằng bánh bao chiên thơm nức mũi vỏ mỏng nhân nhiều, tuy rằng cậu vô cùng cảm kích vui vẻ nhận lấy —— nhưng cứ tiếp tục như vậy thật sự quá ngại ngùng!
Giang Linh rốt cuộc tại sao mỗi ngày đều mang bữa sáng cho cậu vậy! Cái này hợp lý sao?!
Mạch não của người ngoài hành tinh cũng sẽ bị lỗi bug sao?
Bọn họ chỉ là bạn bè thôi mà, loại hành vi ngày nào cũng mang cơm sáng cho đối phương này rõ ràng xuất hiện ở trên người mấy cặp đôi yêu sớm tương đối nhiều, ví dụ như đôi uyên ương khổ mệnh lớp cậu, hôm nay nam sinh mua bánh rán trái cây cho nữ sinh, ngày mai nữ sinh mua sữa bò bánh mì cho nam sinh, đút cho nhau ăn gọi là một cái thâm tình chân thành chàng chàng thiếp thiếp liếc mắt một cái là vạn năm, ánh mắt lúc 2 người nhìn nhau cứ giống như...... cứ giống như ánh mắt Giang Linh nhìn về phía cậu?
Ê, không đúng.
Hứa Trú cảm giác mình hoảng hốt một chút, cậu đỡ trán, toang, thức đêm thức đến mức xuất hiện ảo giác.
Thà tin rằng Giang Linh có ý với cậu...... Ha ha, không bằng vẫn là nghiên cứu một chút mạch não của người ngoài hành tinh rốt cuộc bị lỗi bug như thế nào đi.
274.
"Sao vậy?"
Thấy cậu vừa nãy đứng không vững lại vươn tay đỡ trán, ý cười trong mắt Giang Linh biến mất, khẽ nhíu mày vội vàng vươn tay đỡ lấy cánh tay cậu, trong giọng điệu tràn đầy không tán thành: "Lại tụt đường huyết sao? Trước đó đã nói với cậu buổi sáng ra cửa phải ăn một chút gì đó mà, không kịp thì ăn chút kẹo cũng được."
Anh không nói 2 lời vươn một tay khác nhéo má Hứa Trú, nâng đầu đối phương lên quan sát sắc mặt, may mà, không tính là rất tái nhợt, thậm chí có một tầng ửng hồng rất mỏng.
Giang Linh yên tâm, thuận tay từ trong túi áo lấy ra một viên chocolate bóc vỏ nhét vào trong miệng Hứa Trú, nhét xong mới nhớ ra xem bao bì —— chocolate đen 70%.
Anh lập tức khựng lại, soạt soạt vò nát giấy bạc thành một cục, vội vàng rũ mắt quan sát biểu cảm của Hứa Trú.
"Không chú ý là vị gì, đắng không?"
Hứa Trú cả người cứng đờ tại chỗ như cái cây hồn bay lên trời lúc này mới chậm rãi hồi thần, giống như ngoài tình huống chậm chạp lắc lắc đầu.
"Không, không đắng."
Cậu nuốt chocolate trong miệng xuống, trong đầu toàn là hình ảnh ban nãy Giang Linh nhéo má cậu nhìn nhau với cậu, chần chờ nói:
"Hình như còn...... khá ngọt?"
Giang Linh cười rất nhẹ một cái, không nói thêm gì nữa, chỉ xoa xoa đầu cậu:
"Được, mau về ăn sáng đi."
Phòng học của 2 người ở 2 hướng khác nhau, trước khi tách ra, Giang Linh giống như nhớ ra cái gì, quay đầu nói:
"Ngoài ra, không cần cảm thấy ngại, ngày mai tôi tiếp tục mang bữa sáng cho cậu."
275.
Giang Linh quay về phòng học ngồi bên bàn thất thần nhìn chằm chằm tờ giấy trả lời bài thi toán điểm tối đa vừa phát xuống, anh nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, cảm thấy hành vi và suy nghĩ trong khoảng thời gian này của mình đều giống như cuộn len rối loạn, rõ ràng phương hướng và mục tiêu đều rõ ràng như vậy, nhưng chuyện cuối cùng làm ra vẫn giống như một mớ dây rối quấn vào nhau.
Vị siêu cấp học thần này quyết định tiêu phí 15 phút thời gian đọc bài buổi sáng quý giá, chải vuốt lại hành vi của mình cho thật tốt.
Anh vốn dĩ chỉ muốn làm bạn với Hứa Trú, sau đó thuận lý thành chương đến nhà Hứa Trú, mang con mèo của anh về.
Rất hiển nhiên, anh đã thành công hơn một nửa, dựa theo quan hệ hiện tại giữa anh và Hứa Trú mà xem, nếu anh đề xuất muốn đến nhà Hứa Trú làm khách, đối phương nhất định sẽ không từ chối.
Nhưng vấn đề ở chỗ —— anh không muốn làm như vậy nữa.
Nói chính xác hơn là, anh không muốn mối liên kết giữa anh và Hứa Trú biến mất nhanh như vậy.
276.
Một hồn 2 thể, Giang Linh làm chủ thể linh hồn có thể đồng bộ tất cả giác quan của phân thân mèo.
Mèo ở lại bên cạnh Hứa Trú, cọ cọ chân, cọ cọ đầu, được Hứa Trú ôm vào trong lòng v**t v* lông, có thể nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp cười cong lên của Hứa Trú, ngay cả mùi sữa tắm nhàn nhạt trên người Hứa Trú cũng có thể ngửi thấy.
Giang Linh cảm thấy anh có hơi thích cảm giác này.
Không đúng, anh nghiêm cẩn phỏng đoán, nhất định là mèo thích cảm giác này.
Lại chờ thêm chút nữa đi, Giang Linh nghĩ, vậy cho phép mèo ở lại bên cạnh Hứa Trú thêm một khoảng thời gian nữa là được.
277.
Thế là Hứa Trú phát hiện, mèo hình như trở nên càng ngày càng dính người hơn.
Sau khi tháng 12 qua đi, thời tiết càng ngày càng lạnh, thật sự bước vào mùa đông giá rét, tuyết năm nay đặc biệt lớn, 3 ngày 2 bữa rơi một trận, ngoài cửa sổ luôn tích một tầng tuyết dày.
Hứa Trú thích nhất là tắm nước nóng sau khi tan học, sau đó khoác chăn lông nhỏ ngồi bên sô pha cửa sổ sát đất dựa vào bàn nhỏ làm bài tập.
Mỗi khi đến lúc này, mèo sẽ rất tự giác nhảy lên đùi cậu, lười biếng nằm cuộn tròn.
Nhưng Hứa Trú đã không phải là Hứa Trú của ngày hôm qua!
Cậu hiện tại thành tích tiến bộ không ít, miễn cưỡng có thể chạm tới điểm chuẩn đại học trọng điểm, lập tức bùng lên hùng tâm tráng chí thi Thanh Hoa Bắc Đại, học tập lên là treo tóc lên xà nhà lấy dùi đâm vào đùi đục tường trộm ánh sáng nghe gà gáy múa kiếm.
Hiện tại có mèo cam trong lòng cũng hoàn toàn không lay chuyển được, chỉ sờ nó 2 cái có lệ, sau đó liền tiếp tục nhíu mày cắn đầu bút xem bài địa lý, suy nghĩ nát óc:
"Tại sao người ở địa điểm A phải xuất khẩu xoài đến địa điểm B? Đáp án là bởi vì người ở địa điểm A không thích ăn xoài?! Đệt!"
Mèo bắt đầu dùng đỉnh đầu cọ mặt cậu.
"Tại sao cam đỏ ở thị trường Trung Quốc đặc biệt được hoan nghênh? Bởi vì màu đỏ ở Trung Quốc đại biểu cho vui mừng?! Đệt!"
Mèo bắt đầu vẫy đuôi ôm lấy tay cậu.
"Tại sao tảo bẹ phải phơi trên đá cuội? Bởi vì phơi trên cát quá bẩn?! Đệt!"
Hứa Trú phẫn nộ ném bút, xắn tay áo có một loại xúc động muốn so tay với người ra đề, mà lúc này, mèo đã nhảy lên vai cậu, bắt đầu l**m tóc cậu.
"Mi làm gì đấy?"
Cậu dùng 2 tay ôm mèo xuống, rất buồn bực nhìn nhau với mèo.
Khoảng thời gian này mèo ngày nào cũng cọ cọ dán dán với cậu thì thôi đi, còn trở nên rất thích l**m lông cho cậu, kỳ quái...... Đúng rồi, động vật họ mèo l**m lông là có ý gì ấy nhỉ? Sẽ không phải giống như mấy cái đề địa lý bệnh thần kinh này là nguyên nhân cậu hoàn toàn không ngờ tới nào đó chứ.
Thế là Hứa Trú quyết đoán lấy điện thoại ra, nằm trên sô pha vừa bị l**m tóc vừa ấn mở khung tìm kiếm bắt đầu gõ chữ:
[Mèo l**m lông là có ý gì?]
Trên trang web rất nhanh liền nhảy ra đủ loại câu trả lời, cái bắt mắt nhất nói như thế này:
"Mèo l**m lông là vì để thể hiện địa vị. Mèo có địa vị cao sẽ l**m lông cho đồng bạn có địa vị thấp, bởi vì nó cảm thấy nó là đại ca ở đây."
Cái gì?
Đáng ghét!
Thật vô lý!
Quả thực là đảo ngược thiên cương!
Hứa Trú không thể tin nổi phẫn nộ túm lấy con mèo, phẫn nộ nhìn chằm chằm mèo, phẫn nộ l**m trở lại.
Cậu phải cho mèo biết ai mới là đại ca ở đây!
278.
Giang Linh ở nhà vừa nằm lên giường vô cớ cảm giác gò má mình bị l**m một cái một cách kỳ diệu.
Anh lập tức ngồi dậy, biểu cảm trống rỗng, hồi lâu mới rất chậm chạm vào khuôn mặt nóng bừng của mình một chút.
...... Cái này coi như là hôn mặt nhỉ? Coi như là vậy nhỉ?
Anh cân nhắc một hồi, nhận định đây chính là Hứa Trú hôn anh.
