26.
Trưa hôm đó Hứa Trú ngủ trưa không ngon, cả buổi chiều đều rơi vào một loại trạng thái hoảng hốt nửa tỉnh nửa mê.
Cậu có hơi bất an nghĩ, bị Giang Linh phát hiện là đang cố ý đi theo anh, chắc là sẽ bị ghét nhỉ?
Nhưng Giang Linh còn mua nước cho cậu, có lẽ là không ghét ha?
Hứa Trú nghĩ không thông, ngòi bút máy móc chép từ vựng tiếng Anh, nhưng ánh mắt thì bắt đầu đờ đẫn.
Trước mắt cậu hiện ra 2 Tiểu Giang Linh, một người mọc cánh dơi trên đầu có một cặp sừng nhỏ tay cầm một cây nĩa quỷ, người kia mọc cánh chim trên đầu có vòng sáng trước ngực đeo thánh giá.
2 Tiểu Giang Linh đứng trên sách bài tập tiếng Anh của cậu mỗi người một ý chia ra chống lại nhau.
Ác ma Tiểu Giang Linhhét lớn: "Cậu luôn theo dõi tôi, kỹ thuật theo dõi còn vụng về như vậy, tôi sớm phát hiện ra, tôi ghét cậu!"
Thiên sứ Tiểu Giang Linh mỉm cười: "Tôi không có tức giận, nếu không tại sao tôi mua nước có ga cho cậu, tôi không ghét cậu."
Ác ma Tiểu Giang Linh không ngừng cố gắng: "Tôi mua nước có ga cho cậu là bởi vì phẩm đức tôi cao thượng người đẹp thiện tâm, không có nghĩa là tôi không ghét cậu!"
Thiên sứ Tiểu Giang Linh kiên định không dời: "Tôi phát hiện cậu theo dõi nhưng chưa từng ngăn cản, thì có nghĩa là tôi không ghét đó."
......
Tốc độ nói của 2 Tiểu Giang Linh càng lúc càng nhanh, cãi nhau càng lúc càng dữ, cuối cùng hỗn chiến, làm cho đầu óc Hứa Trú rối như tơ vò.
Hứa Trú dứt khoát vùi mặt vào trong tay, đau khổ suy nghĩ, quan hệ giữa người với người rốt cuộc tại sao lại phức tạp như vậy!
Nếu mọi người đều là mèo hoặc chó thì tốt quá.
Vẫy đuôi một cái là biết vui vẻ, xù lông là biết tức giận.
27.
Do cuộc hỗn chiến của thiên sứ Tiểu Giang Linh và ác ma Tiểu Giang Linh chiếm mất thời gian kiểm tra trên lớp tiếng Anh của Hứa Trú, Hứa Trú vô cùng thành công giành được điểm số không đạt yêu cầu, bị giáo viên ra lệnh viết lại một lần.
Cậu đành phải ném hết cái gì thiên sứ ác ma chó chó mèo mèo sang một bên, cắm đầu viết.
Chờ đến khi rốt cuộc viết xong từ vựng cuối cùng, trời bên ngoài phòng học đã chỉ còn chút màu cam ảm đạm cuối cùng, xung quanh gần như tối đen hoàn toàn.
Các bạn học nội trú ăn xong bữa tối chuẩn bị quay lại học tự học buổi tối đã lục tục ngồi vào chỗ, trong phòng học tiếng người ồn ào, thỉnh thoảng có thể nghe thấy vài câu:
"Sắp mưa nhỉ?"
"Hình như vậy, trời âm u rồi."
28.
Hứa Trú hôm nay không mang dù, nếu trời mưa chắc chắn sẽ bị ướt sũng.
Cậu nhíu mày nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, vội vội vàng vàng thu dọn đồ đạc của mình, xách cặp sách lên liền ra ngoài.
Ngoài phòng học, mùi ẩm ướt trước cơn mưa đã rất nồng đậm, gió trên cao cuốn lấy ngọn cây xé rách, lá cây rào rào rơi xuống đường.
Hứa Trú vừa chạy về phía trạm tàu điện ngầm vừa lẩm bẩm:
"Đợi tôi về đến nhà hẵng mưa đợi tôi về đến nhà hẵng mưa......"
Nhưng rất không may, trận mưa to mang theo dư vị cuối cùng của giữa hè này vẫn rơi xuống ngay khoảnh khắc cậu bước vào cổng khu chung cư.
Ban đầu chỉ là vài giọt thưa thớt, nhưng chớp mắt đã biến thành mưa như trút nước, tiếng sấm rền ầm ầm lăn qua từ chân trời.
Ngẩng đầu nhìn màn mưa khí thế bàng bạc, cúi đầu nhìn bản thân ướt như chuột lột, Hứa Trú dốc sức chạy cả quãng đường vẫn là chạy công cốc trầm mặc.
Cậu dựng ngón giữa với ông trời trong lòng, vươn tay lau nước trên mặt, nhưng khi bước vào cửa cầu thang, bước chân bỗng nhiên dừng lại.
"Meo......"
Cậu nghe thấy một tiếng mèo kêu yếu ớt.
29.
Dựa vào ánh sáng đèn pin điện thoại, Hứa Trú ở trong vũng bùn vườn hoa nhỏ chân thấp chân cao, tốn sức bới móc nửa ngày mới tìm được con mèo đang gào rách cả cổ họng kia.
Người ướt đẫm, mèo cũng ướt đẫm, trên người một người một mèo không phải nước mưa thì là bùn, giống như 2 tên ăn mày lang thang mấy trăm ngày.
Điện thoại của Hứa Trú cũng thành công vào nước tắt máy, đèn pin lóe lên tia sáng cuối cùng liền đi đời nhà ma.
Hứa Trú mờ mịt thử khởi động lại, nhưng điện thoại không cho cậu thêm chút phản ứng nào nữa, giống như Kỳ quý nhân chết trong đêm mưa này vậy.
Hứa Trú: "......"
Cậu nắm chặt phần gáy của mèo, ôm mèo vào trong lòng, vươn tay chỉ một cái trước mặt mèo, "Mi nhớ đền ta cái điện thoại đấy."
30.
Khoảnh khắc ôm mèo mở cửa nhà ra, Hứa Trú rốt cuộc cũng thở phào một hơi dài, rõ ràng là tan học về nhà, kết quả làm cứ như 9981 mốt kiếp nạn đi lấy chân kinh.
Một người một mèo tắm bùn tắm mưa vào trong phòng tắm, cuối cùng cũng tắm rửa nước nóng bình thường.
Mèo rất ngoan, ngồi trong bồn rửa mặt ngửa đầu chờ Hứa Trú tắm cho nó, cánh tay gác lên thành bồn, một tiếng cũng không kêu, thân không bắt chéo chân nhưng tâm bắt chéo chân, 100% phong phạm thiếu gia, thoạt nhìn chỉ thiếu một ly rượu vang nóng.
Hứa Trú có hơi muốn cười, vừa vuốt lông cho nó vừa hỏi:
"Mèo gia, lực độ này vừa ý chứ?"
Mèo rụt rè rung rung râu: "Meo."
Hứa Trú: "......"
Không phải chứ, con mèo này hình như thật sự coi cậu là thợ chà lưng.
Chờ đến khi thợ chà lưng Tiểu Hứa chịu thương chịu khó rửa sạch bùn trên người mèo, bọc trong khăn lông lau khô, cầm máy sấy sấy bồng bềnh xong, cậu mới phát hiện con mèo này hóa ra còn là một con mèo trông cũng được phết.
Mắt xanh lục lông cam đuôi dài.
Trước ngực còn có một túm lông trắng hình tam giác ngược.
"À há, khá có nghi thức bàn ăn đấy, còn tự chuẩn bị khăn ăn cơ."
Hứa Trú "tách" một tiếng mở một hộp đồ hộp cá, đổ vào trong đĩa nhỏ cho mèo ăn.
31.
Trong phòng khách trống trải, mèo ăn đến say sưa ngon lành, người xem đến say sưa ngon lành.
Hứa Trú nằm bò trên thảm, nhìn chằm chằm con mèo xinh đẹp sau khi tắm sạch sẽ nghiêm túc thưởng thức một lát, muốn móc điện thoại ra chụp ảnh, nhưng lấy ra mới nhớ ra điện thoại đã bị mưa làm hỏng.
Cậu chọc chọc mèo: "Mi nợ ta cái điện thoại."
Mèo cắm đầu khổ sở ăn.
"Mi có nhà không? Là tự mình chạy ra hay là vẫn luôn đi lang thang?"
Mèo cắm đầu khổ sở ăn.
"...... Một hộp đồ hộp cá đủ cho mi ăn không? Không đủ ta mở cho mi một hộp nữa ha?"
Mèo: "Meo."
Hứa Trú: "...... Này, cho nên 2 câu trước không để ý tới ta là cố ý giả vờ không nghe thấy đúng không."
Mèo cắm đầu khổ sở ăn.
32.
Tiểu Hứa người giao cơm chịu thương chịu khó lại mở cho mèo một hộp đồ hộp cá.
33.
Cửa sổ trên ban công lớn phòng khách mở một chút khe hở, mùi đất ẩm ướt và mùi nước mưa tràn vào, thỉnh thoảng còn có một làn gió mát lạnh.
Đèn chùm pha lê lớn từ trên trần nhà thông tầng của căn hộ duplex rải xuống ánh sáng lạnh lẽo.
Hứa Trú ngồi xổm trên mặt đất xem mèo ăn cơm đến mệt, dứt khoát nằm ngửa trên thảm, nhìn đèn là lạnh, tường là lạnh, sàn nhà cũng là lạnh.
Cậu sớm đã quen với tất cả mọi thứ ở đây, nhưng hôm nay không giống cho lắm.
Hứa Trú cười rất nhẹ 2 tiếng, lật người, vùi mặt vào trong bộ lông ấm áp của mèo, mèo dùng móng vuốt ấn đầu cậu một cái tỏ vẻ kháng nghị, nhưng cuối cùng cũng không chạy đi.
"Không để ý tới ta cũng không sao."
Vừa nãy lúc cậu tắm rửa đã buộc mái tóc quá dài thành một cái búi nhỏ, lộ ra đôi mắt đen nhánh ướt át và đôi môi bị nước nóng hun đỏ, làn da ửng lên một tầng trắng noãn, lúc này khóe môi mang theo ý cười rõ ràng, cỗ khí tức âm u không tan đi được thường ngày đã biến mất hơn phân nửa.
Hứa Trú ôm con mèo đã ăn no vào trong lòng, tâm trạng rất không tồi, "Dù sao không phải một người tự lẩm bẩm một mình, ta cũng vui vẻ lắm."
34.
Hứa Trú là sau khi lên tiểu học mới phát hiện bản thân không có cách nào giao lưu bình thường với người khác.
Ba mẹ cậu đều là nhân viên nghiên cứu, chí đồng đạo hợp tương kính như tân, một người nghiên cứu sao trên trời một người nghiên cứu tinh tinh dưới đất, IQ giống nhau EQ thấp giống nhau sáng 6 giờ đi tối 9 giờ về không ở nhà, trong một ngày 24 tiếng đồng hồ có 25 tiếng đều đang giao tiếp với nghiên cứu của mình, nuôi con trai giống như nuôi chó vậy.
Từ khi Hứa Trú có ký ức, ba và mẹ chỉ sẽ xuất hiện ngắn ngủi vào buổi sáng và buổi tối, sau đó, trong nhà liền trống trải như bây giờ vậy, chỉ còn một mình cậu.
Xuất phát từ suy xét an toàn, phạm vi hoạt động của cậu bị hạn chế trong căn phòng nhỏ của mình, tất cả đồ nội thất đều làm bọc mềm chống va đập, cậu có thể không kiêng nể gì mà đâm ngang húc dọc nhảy nhót lung tung, mệt thì nằm bò trên mặt đất nói chuyện một lát với khủng long đồ chơi, thỏ thú bông, hoa nhỏ màu đỏ trên rèm cửa.
Ba mẹ lắp đặt máy cho ăn định giờ trên tường, giống loại của thú cưng ấy, đến giờ sẽ rơi ra một ít đồ ăn thức uống được phối hợp dựa theo bảng nhu cầu dinh dưỡng trưởng thành của trẻ em.
Tiểu Hứa Trú luôn tràn đầy lòng kính trọng đối với cái máy này, sau khi lấy được đồ ăn sẽ thành kính líu lo cảm ơn nửa ngày.
Nhưng máy cho ăn sẽ không để ý tới cậu.
Giống như khủng long đồ chơi, thỏ thú bông, hoa nhỏ màu đỏ trên rèm cửa sẽ không để ý tới cậu.
35.
Dưới loại hoàn cảnh nhàm chán đó, Hứa Trú có được tinh thần tự giải trí cường đại rất nhanh đã tiến hóa ra 2 kỹ năng thích ứng.
Lần lượt là: kỹ năng "Tự lẩm bẩm một mình" x1, kỹ năng "Lải nhải không ngừng" x1
Nói đơn giản, Hứa Trú chính là một kẻ lắm lời không cần hồi đáp.
Cậu không để ý có người để ý tới cậu hay không, cậu nói chuyện với đồ chơi, nói chuyện với đồ nội thất, nói chuyện với con chim thỉnh thoảng đậu bên cửa sổ.
Nhiều nhất, vẫn là nói với chính mình.
Tự an ủi mình, tự dỗ dành mình, tự chọc mình chơi.
Hứa Trú lúc còn nhỏ cảm thấy mình rất giỏi giang.
36.
Hai vị ba mẹ nhà khoa học đại tài của Hứa Trú thống nhất cho rằng họ là thiên tài, con của họ cũng nhất định là thiên tài.
Mà thiên tài chính là khác biệt với mọi người siêu phàm tầm thường.
Mấy cái 1+1=3, 300 bài code thiếu nhi nhà trẻ dạy chỉ là chương trình học của nhân loại độ tuổi thấp bình thường, Hứa Trú là con trai của họ đương nhiên không nên lãng phí thời gian vào những thứ này.
Thế là Hứa Trú thành công mất đi cơ hội bước vào nhà trẻ.
Một ngày của cậu bị chia làm 2 nửa, buổi sáng xem video nhập môn sao nơtron sao lùn trắng siêu tân tinh mẹ cậu chuẩn bị, buổi chiều đọc sách tranh phổ cập khoa học khỉ đột tinh tinh nigga tinh tinh đười ươi ba cậu chuẩn bị.
2 vị nhân trung long phượng tin tưởng tràn đầy muốn bồi dưỡng ra thêm một vị long phượng.
Nhưng rất tiếc nuối, Hứa Trú và 4 chữ này không dính dáng chút nào, chờ đến sau khi lên tiểu học tham gia thi nhập học liền cho ba mẹ cậu một niềm vui bất ngờ to lớn, tổng điểm 3 môn thi 2 điểm, trên bài thi trắng tinh hiện lên cái trứng ngỗng to đùng đỏ chót.
37.
Mẹ nhà khoa học và ba nhà khoa học là một nhúm người đứng ở đỉnh chóp kim tự tháp học bá, tự nhiên không chấp nhận được con trai mình là một kẻ ngu dốt thi cử được trứng ngỗng, nhưng rất nhanh liền phát hiện, cái họ càng không chấp nhận được là, Hứa Trú đừng nói ưu tú, ngay cả bình thường cũng không làm được.
Bởi vì cậu hình như không nhận ra người khác, cũng không có cách nào nói chuyện bình thường với người khác.
38.
Khung cảnh ngày khai giảng tiểu học Hứa Trú đến giờ vẫn còn nhớ rõ.
Người ở cổng trường đông nghịt, mỗi người đều đang nói chuyện, rất chật chội, rất ồn ào.
Tay cậu được ba nắm chặt, mồ hôi trong lòng bàn tay ba dính lên da cậu.
Lần đầu tiên thấy nhiều người như vậy, Hứa Trú hoảng hốt đứng tại chỗ, tầm mắt cậu không có cách nào tụ lại, tiếng nói chuyện biến thành tiếng sóng điện chói tai, cảm giác sợ hãi như núi đè lên người cậu.
Cậu giống như một con mèo chưa từng làm huấn luyện xã hội hóa, đáp lại nỗi sợ hãi lớn nhất đối với mỗi một người lạ, đến nỗi không nói ra được một câu, chỉ muốn quay về trong hoàn cảnh quen thuộc.
Nhưng ba nắm chặt tay cậu, cứ bắt cậu vào trong trường.
Giáo viên khom lưng chào hỏi cậu, bạn học nhiệt tình vẫy tay với cậu, hiệu trưởng đứng ở cửa hiền lành dễ gần.
Hứa Trú khiếp đảm nhìn qua, ngũ quan xa lạ phân tán tổ hợp trong mắt cậu, mỗi một người thoạt nhìn đều là khuôn mặt giống hệt nhau. Cậu không có bất kỳ cảm giác nhận đồng nào đối với con người, cậu không cảm thấy mình cũng là một thành viên trong đó, cậu không biết phải đối thoại như thế nào.
Cậu muốn chạy trốn, nhưng ở trước mặt người ngoài ngay cả tiếng khóc lóc om sòm cũng không phát ra được.
39.
Sau đó Hứa Trú được ba mẹ đưa đi gặp rất nhiều bác sĩ.
Nhưng lời mỗi bác sĩ nói đều đại khái giống nhau:
"Chướng ngại giao tiếp xã hội và chướng ngại nhận biết do nguyên nhân tâm lý tạo thành, không có biện pháp gì quá tốt, từ từ quan sát đi."
Thế là mẹ nhà khoa học và ba nhà khoa học đành phải đau khổ từ bỏ ý niệm bồi dưỡng thêm một thiên tài, họ hạ thấp kỳ vọng đối với Hứa Trú từ "nhân trung long phượng" xuống thành "làm một người bình thường là được".
Hứa Trú không sao cả, cậu co người trong vỏ ốc sên của mình, ở trong vòng an toàn thoải mái của mình rất vui vẻ mà lớn lên.
40.
Hứa Trú 17 tuổi vẫn giữ thói quen tự lẩm bẩm một mình và lải nhải không ngừng.
Cậu nói chuyện với chó hoang, nói chuyện với sâu bọ, nói chuyện với bánh mì vừa mua về cũng có thể tán gẫu nửa tiếng đồng hồ.
Chỉ là ở trước mặt người khác vẫn không nói được một lời.
Cậu thỉnh thoảng cũng sẽ cảm thấy có một chút cô đơn.
Nhưng bây giờ không giống nữa, cậu có mèo.
41.
Hứa Trú vinh thăng làm tộc có mèo hưng phấn xoay 2 vòng trong nhà, giống như khỉ đầu chó già nâng Simba lên giơ mèo lên cao.
Mắt cậu sáng lấp lánh, đối diện với mèo:
"Ăn uống no đủ, chúng ta tới tán gẫu đi?"
Mèo: "......"
Hứa Trú nhiệt tình không giảm, cưỡng ép ôm mèo vào trong lòng: "Xem ra mi rất đồng ý sự sắp xếp này, chúng ta thật là chí đồng đạo hợp, mi muốn tán gẫu chút gì?"
Mèo: "......"
Ánh mắt Hứa Trú rơi xuống cái lon màu trắng hồng được đặt ngay ngắn chỉnh tề trên bàn phòng khách, chuyện liên quan đến Giang Linh suy nghĩ cả buổi chiều lập tức quay trở lại trong đầu óc cậu.
Cậu ôm mèo lắc lư, "Ta cảm thấy mi nhất định muốn nghe một chút câu chuyện về lon nước có ga thiết kế đẹp mắt khẩu vị độc đáo có ý nghĩa lịch sử cực kỳ trân quý này, cái này nói ra thì dài lắm, mi hãy nghe ta từ từ kể lại, chủ nhân của lon nước có ga này bế nguyệt tu hoa trầm ngư lạc nhạn ôn nhu lương thiện người đẹp thiện tâm."
"Ta rất thích cậu ấy, nhưng mà, cậu ấy hình như sắp ghét ta."
Mèo: "...... Meo?"
