Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 22



300.

Để một người mắc chứng sợ xã hội siêu cấp vẫn đang dừng lại ở giai đoạn thử chủ động chào hỏi đứng trên bục chủ tịch chấp nhận sự chú ý của vạn người, chuyện này với việc bảo người vượn thời kỳ đồ đá chế tạo tàu vũ trụ bắt người ngoài hành tinh có gì khác biệt đâu chứ!

Hứa Trú lo âu sắp cắn móng tay.

Cậu chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong nhà, từ phòng ngủ đến phòng khách sau đó đến ban công, còn phải kéo mèo theo, cuối cùng 2 người cùng nhau hóng gió lạnh ở ban công nhỏ trong nhà.

Hứa Trú dán khuôn mặt lạnh lẽo lên người mèo lông xù xù, thở dài một hơi, lại thở dài một hơi, sương trắng tan vào trong gió.

Cậu nhắm mắt dán vào lông mèo cọ tới cọ lui, "Làm sao bây giờ làm sao bây giờ làm sao bây giờ đây mèo!"

Mèo nhìn tóc tai dựng ngược hết cả lên vì tĩnh điện của Hứa Trú, thật sự nhịn không được, nhảy lên vai cậu muốn l**m cho tóc cậu mượt trở lại, kết quả ngược lại bị Hứa Trú túm lấy, hung hăng l**m 2 cái lên mặt nó.

"Đều đã đến lúc này mi còn muốn làm đại ca của ta!"

Hứa Trú nói rất nhanh, nắm lấy vai mèo thần sắc nghiêm túc, "Ta sắp bị bắt đặt lên bục chủ tịch bị 6753 người trong trường vây xem, mèo mi biết bục chủ tịch là cái gì không? Trên đó một chỗ có thể trốn cũng không có, nói không chừng ta còn phải bị đeo một bông hoa đỏ lớn, cầm micro giao lưu cảm nghĩ nhận giải, chuyện này còn không bằng để ta bị người ngoài hành tinh bắt đi sao Hỏa trồng khoai tây."

Mèo đành phải "meo meo" an ủi Hứa Trú 2 câu, vươn móng vuốt gạt gạt tóc dựng ngược của cậu.

Thế là Hứa Trú thành công được vuốt lông.

Cậu ôm mèo, ngẩng mặt nhìn bầu trời đầy sao đêm đông, yên lặng thật lâu.

"Nhưng mà, Giang Linh nói, bảo ta đứng cùng cậu ấy."

Hứa Trú đặt cằm l*n đ*nh đầu mèo, giọng điệu nghiêm túc: "Ta muốn đứng cùng Giang Linh."

301.

Lễ chào cờ là vào thứ 2, hôm đó thời tiết rất tốt, 2 ngày trước vừa mới có tuyết rơi, hôm nay rốt cuộc cũng có mặt trời lớn, tuyết đọng trong trường được chiếu sáng lấp lánh.

Gió rất lạnh, Hứa Trú khoác một chiếc áo khoác lông vũ rất dày bên ngoài đồng phục, tiếp đó quàng khăn quàng cổ, giống như một quả khí cầu tròn vo.

Cậu nhìn Giang Linh trường thân ngọc lập ngọc thụ lâm phong bên trái, sau đó nhìn Chu Thụ cao ráo thẳng tắp dương quang soái khí bên phải.

Hứa Trú trầm mặc.

...... Bây giờ cởi áo khoác ra còn kịp không?

Vừa nghĩ tới một lát nữa sẽ bị nhiều người nhìn như vậy, Hứa Trú liền có chút lo âu không thể tránh khỏi, cậu muốn mình thể hiện ra một trạng thái tốt nhất có thể.

Nhưng cậu vừa kéo khóa kéo xuống một chút, tay đã bị người ta giữ lấy.

Giang Linh quay đầu lại, trong đồng tử đen nhánh phản chiếu rõ ràng khuôn mặt cậu, ánh mắt nhàn nhạt quét qua, giọng nói mang theo cảm giác lành lạnh như thường lệ:

"Lạnh lắm, đừng cởi áo khoác, như vậy là rất tốt rồi."

Lông mi Hứa Trú run loạn, suy nghĩ chạy loạn, lát thì nghĩ đệt mợ sắp lên đài rồi căng thẳng quá, lát thì lại nghĩ vãi Giang Linh đẹp trai quá đẹp trai quá đẹp trai quá.

Không được không được phải giả vờ trấn định một chút, phải giống một người đàn ông trưởng thành, phải núi Thái Sơn sụp đổ trước mặt mà sắc mặt không đổi, phải quân địch vây khốn ngàn vạn tầng ta vẫn lù lù bất động!

Cậu hít sâu một hơi, quyết định dựa vào kỹ năng diễn xuất tinh xảo của mình thể hiện ra một bộ dáng trầm ổn khí phách trước mặt Giang Linh.

Nhưng kết quả chưa quá 3 giây đã thấy Giang Linh cúi đầu, nghiêm túc chăm chú nhìn cậu, trong mắt mang theo một chút ý cười, giọng nói rất thấp:

"Hôm qua có nói mà, đứng cùng tôi, cho nên không cần sợ!"

Đáng ghét! Ai! Sợ! Chứ!

Hứa Trú rất muốn tiêu sái vung tay lên, tỏ vẻ mình một chút cũng không sợ, nhưng đối diện với ánh mắt của Giang Linh, cậu chớp chớp mắt, tim đập thình thịch, ngoan ngoãn đứng bên cạnh Giang Linh.

302.

Muốn lên bục chủ tịch từ bên cạnh phải đi 35 bậc thang, lúc đi lên Hứa Trú cúi đầu đếm dưới chân bước bao nhiêu bước, một bộ dáng cách tuyệt với thế giới bên ngoài sẽ không căng thẳng, kết quả đợi đến khi thật sự đứng trên đài ngẩng đầu nhìn lên, dưới đài thầy cô bạn học đông nghịt, mỗi người đều đang nhìn về phía bọn họ.

Hứa Trú lập tức giống như bị Medusa làm phép, lập tức cứng đờ tại chỗ, mặt đều trắng bệch.

Cậu cứng ngắc quay đầu, muốn tránh những ánh mắt kia đi, theo bản năng nhìn về phía Giang Linh, lại vừa vặn chạm phải ánh mắt quan tâm cúi đầu nhìn cậu của Giang Linh.

"Thích ứng được không? Căng thẳng lắm sao?"

Giang Linh nhíu mày, Hứa Trú trước mắt mặt mày trắng bệch, trong đôi mắt đen nhánh giấu sự hoảng loạn luống cuống, hoàn toàn là một bộ dáng nhỏ bé đáng thương, anh bắt đầu có hơi hối hận vì đã cổ vũ Hứa Trú bước lên đài.

Trước nay, Giang Linh đều cảm thấy bất kỳ ai cũng nên nghiêm khắc với bản thân, biết khó vẫn tiến lên.

Anh đối với mình là làm như vậy, anh cũng muốn làm như vậy với Hứa Trú.

Chỉ có điều khác biệt là, anh đối với mình ra tay được, nhưng đối với Hứa Trú thì luôn mềm lòng.

Hứa Trú có một chút không vui, anh sẽ nghĩ thôi bỏ đi, lần sau đi, từ từ sẽ đến. Anh không muốn nhìn thấy Hứa Trú không vui, giống như không muốn nhìn thấy Hứa Trú ghét anh vậy.

303.

"...... Vẫn ổn, có thể thích ứng."

Hứa Trú nắm chặt góc áo, cảm thấy loại cảm giác căng thẳng không chỗ nào không có vừa nãy xác thực biến mất không ít.

Cho dù là đứng trước mặt rất nhiều người, nhưng bên cạnh có Giang Linh thì, hình như cũng không đáng sợ như vậy nữa.

304.

Người dẫn chương trình trước bục chủ tịch đã bắt đầu cầm micro đọc bản thảo phát biểu, chị gái Xã Trường đứng ở trước nhất, hôm nay cô mặc một chiếc áo gió đỏ bên ngoài đồng phục, lưng thẳng tắp eo thẳng tắp ngẩng đầu ưỡn ngực ánh mắt sáng ngời, giống như một vị đại tướng quân thắng trận trở về.

"Tuần trước, câu lạc bộ mô hình hàng không do bạn học Hoắc Hoa trường ta tổ chức đã đoạt giải nhất nhóm thiếu niên cuộc thi mô hình hàng không tỉnh, mô hình máy bay không người lái A32 do họ tự chủ nghiên cứu phát triển......"

Bởi vì bình thường mọi người quen gọi Xã Trường hoặc chị Hoắc, Hứa Trú đây vẫn là lần đầu tiên biết tên đầy đủ của chị gái Xã Trường.

Hoắc Hoa.

Hứa Trú lập tức tỏ lòng kính nể, hóa ra chị gái Xã Trường không phải bướm hoa, là bướm lá khô kiêu ngạo!

305.

Chị gái Xã Trường hiển nhiên sớm có dự liệu về việc thắng được cuộc thi lần này, ngay cả bản thảo phát biểu cũng không chuẩn bị, cảm nghĩ nhận giải thuộc nằm lòng, cầm lấy micro liền bắt đầu nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, thao thao bất tuyệt nói đến cuối cùng, cô ho một tiếng:

"Các vị thầy cô, các vị bạn học, cuối cùng em muốn nói —— có thể giành được giải thưởng này, đây đều là điều em xứng đáng nhận được!"

Dưới đài cười ồ lên một mảng, bản thân chị gái Xã Trường cũng cười, cô quay đầu lại nhìn 5 đồng đội bên cạnh, tiếp tục nói: "Nhưng em cũng muốn đặc biệt cảm ơn mấy vị bên cạnh em đây, mỗi một người đồng hành của em đều vì việc này mà bỏ ra tâm huyết, thiếu ai cuộc thi lần này đều sẽ không thành công."

Micro lần lượt được chuyền đi, mỗi người đều nói cảm nghĩ ngắn gọn, đến lượt Hứa Trú, cậu nhận lấy cái micro nặng trĩu còn mang theo hơi ấm lòng bàn tay người khác kia, ngẩn ngơ nhìn đám người dưới đài, đại não bình thường có thể 1 giây phát ra 500 chữ trống rỗng một mảng.

Tim cậu đập rất nặng nề, cũng rất chậm.

Theo bản năng muốn lùi bước, muốn trốn tránh, muốn trốn đến nơi tầm mắt người khác không nhìn thấy không nói một lời, nhưng Hứa Trú quay đầu lại, Giang Linh, Hoắc Hoa, Chu Thụ, Chim Hồng Hạc Triệu Đăng và Rái Cá Nhỏ Kỷ Tiểu Ngải đều đang nhìn về phía cậu, trong mắt mỗi một người đều chứa đầy ý cười và sự khích lệ.

Giống như có thứ gì đó ấm áp và mềm mại sinh ra từ ánh mắt vô hình như vậy, gió mùa đông cũng bị tan chảy, khi thổi qua giống như mèo con đang dán vào người cọ tới cọ lui.

Hứa Trú lại nảy sinh ra loại cảm giác kia —— cổ họng cậu ngứa ngáy, giống như có con bướm muốn bay ra.

"Em......"

Giọng nói của cậu bởi vì sự truyền bá của âm thanh mà đặc biệt rõ ràng, Hứa Trú dừng lại một chút, vẫn nói tiếp, để câu nói không vì căng thẳng mà trở nên lắp bắp, cậu nói rất chậm, gần như là từng chữ từng chữ một.

"Em muốn cảm ơn bạn bè của em, được ở cùng mọi người, em rất vui."

306.

Sau khi giẫm lên 35 bậc thang rời khỏi bục chủ tịch đứng trở về sân thể dục thật lâu, Hứa Trú vẫn đang ở trong trạng thái lâng lâng như đang trên mây.

Cậu thế mà thật sự hoàn chỉnh nói ra một câu ở trước mặt nhiều người như vậy......

Giỏi quá, quá giỏi đi!

Quả thực là cá xấu xí một sớm tiến hóa thành Milotic, cá chép vương hoa lệ nghịch tập Gyarados!

BGM hôm nay phải pass hết 《Vận May Đến》 và 《Ngày Lành》 đi, đổi thành 《Nghịch Chiến》 và 《Cô Dũng Giả》 mới được.

307.

Cảm xúc nhiệt huyết sục sôi này của Hứa Trú duy trì mãi đến 1 giây trước khi cậu về lớp.

Đi đến cửa, nghe thấy tiếng nói chuyện của các bạn học trong lớp, trạng thái kỳ diệu vô danh bùng cháy lên giống như phốt pho trắng vừa nãy của cậu mới tạm dừng lại, chuyển biến thành do dự không quyết và xoắn xuýt.

Hứa Trú vẫn không quen ánh mắt mọi người đều tụ tập trên người cậu...... Nếu lát nữa bước vào mọi người đều nhìn cậu, vậy nghĩ thôi đã có hơi quá đáng sợ.

Cảm giác sắp bại lộ trong tầm mắt mọi người khiến Hứa Trú hơi luống cuống chân tay, cậu hít sâu vài lần mới cẩn thận từng li từng tí như ăn trộm đi vào từ cửa sau, ý đồ nhân lúc không ai chú ý lặng lẽ lẻn về chỗ ngồi của mình, đáng tiếc kế hoạch thất bại, cậu mới đi được 2 bước đã bị một bạn học giọng rất to gọi lại.

"Hứa Trú, cậu về rồi à!"

Đối phương cười híp mắt sáp vào gần, những người khác bị tên này chào một tiếng, cũng đều quay đầu nhìn về hướng Hứa Trú.

Đối diện với nhiều đôi mắt như vậy, cả người Hứa Trú đều cứng đờ, cậu lại theo thói quen muốn cúi đầu, nhưng giây tiếp theo liền có mấy bạn học sáp vào gần, nhìn vào mắt cậu cười, giọng điệu khoa trương:

"Hứa Trú, thi mô hình hàng không có thể đoạt giải thật giỏi quá!"

"Đúng vậy đúng vậy! Bình thường đều không nghe cậu nhắc tới."

"Khẳng định đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết nhỉ, có thể kiên trì đến cùng thật sự siêu cấp giỏi luôn."

......

Trong giọng điệu của mọi người mang theo hâm mộ và tán thán, Hứa Trú không nhận rõ bọn họ, nhưng có thể nhìn thấy mắt mỗi người đều cong cong.

Cậu ngẩn người một chút, lỗ tai từng chút một đỏ lên, vội vàng giải thích: "Không, không có, tôi chỉ giúp một chút việc nhỏ, là bọn Hoắc Hoa rất giỏi......"

"Không cần khiêm tốn như vậy đâu."

Mọi người vây thành một vòng bên cạnh chỗ ngồi của cậu, lớp trưởng cũng gãi đầu cười với cậu, "Hứa Trú, cảm giác học kỳ này cậu dương quang hơn trước kia không ít, tuy rằng không biết tại sao, nhưng bọn tôi đều rất vui thay cho cậu, hôm nay nhìn thấy cậu đứng trên bục chủ tịch, mọi người cũng đều cảm thấy vui mừng vì cậu."

"Có lẽ cậu còn chưa quen lắm với việc ở chung với mọi người, nhưng không sao, nếu cậu có gì cần giúp đỡ thì nói với bọn tôi, bọn tôi đều nguyện ý nhìn thấy cậu càng ngày càng tốt."

Hứa Trú ngồi trong đám người ngẩn ngơ ngẩng đầu, giống như hồi lâu mới phản ứng lại lời lớp trưởng có ý gì, ánh mắt người khác vốn sẽ làm cậu cảm thấy như kim châm sau lưng giờ phút này trở nên mềm mại và ấm áp, mặt cậu đỏ bừng, ngực nghẹn ứ, giống như đè nén vô số lời muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn chỉ nói ra một câu cảm ơn.

"Cảm ơn mọi người."

Đôi mắt tròn đen nhánh kia rốt cuộc không trốn tránh nữa, cậu chạm phải ánh mắt của từng người một, lần này một chút cũng không sợ.

308.

Lời khen ngợi đến từ lớp trưởng và bạn học khiến Hứa Trú nửa ngày còn lại đều ở trong một loại cảm xúc sục sôi chiêng trống vang trời pháo nổ tưng bừng.

Chỗ ngồi của cậu ở cuối lớp, trong giờ học không có tâm trạng nghe giảng, liền cắn đầu bút vừa hồi tưởng lời lớp trưởng vừa cảm động đến nước mắt lưng tròng.

Hu hu hu mọi người đều là người tốt thiện lương hữu ái vui vẻ giúp người!

Trước kia cậu luôn dùng trái tim phòng bị nhất để suy đoán thế giới này, luôn nghĩ nếu mình bước ra khỏi góc nhỏ một bước liền có thể sẽ đối mặt với châm chọc mỉa mai, tất cả mọi người đều sẽ ném đá vào cậu, nhưng sự thật lại là, cậu thử ra ngoài một bước, tất cả mọi người đều đang cầm pháo hoa và ruy băng hoan hô trước góc nhỏ của cậu, hoan nghênh cậu đến với thế giới của bọn họ.

309.

Hứa Trú chịu cảm động sâu sắc lăn lộn trong lòng một tiết học, sau đó lại hít sâu một hơi, cảm thấy các bạn học tốt như vậy nhưng cậu thế mà không nhớ rõ ai với ai, cái này quá không thích hợp đi!

Thế là Hứa Trú nhíu chặt mày, cắn đầu bút, ý đồ thông qua quan sát chi tiết để phân biệt bạn học trong lớp, nhưng bận bận rộn rộn cả một tiết học, phát hiện cái gì nên nhớ lộn vẫn sẽ nhớ lộn.

Hình như chỉ có giống như Giang Linh nói trước đó, coi người thành động vật sẽ nhớ rõ ràng hơn một chút.

Hứa Trú nheo mắt, thầm nghĩ cái này cậu rất thạo, hơn nữa có người thật sự rất giống loài động vật nào đó, một khi đối ứng lên sẽ có ấn tượng sâu sắc.

Ví dụ như bạn ngồi bàn trước của cậu Quý Thuần Tiêu rất giống một chú chó, cả ngày dính lấy bạn cùng bàn của mình, cùng ăn cơm cùng tan học cùng đi vệ sinh, bị lạnh nhạt sẽ rất táo bạo, nhưng được bạn cùng bàn nhìn một cái cậu liền sẽ lập tức vừa vẫy đuôi lấy lòng vừa sủa gâu gâu biểu thị trung thành, quả thực còn chó hơn cả chó thật.

Lại ví dụ như bạn cùng bàn của bạn ngồi bàn trước Trần Tự rất giống con thỏ, Hứa Trú rất thích người này, bởi vì Trần Tự rất yên tĩnh cũng rất dịu dàng, ở chung với người như vậy sẽ không có quá nhiều cảm giác căng thẳng và áp lực, nhưng khuyết điểm là ở chung với Trần Tự thì thế nào cũng sẽ bị Quý Thuần Tiêu dùng ánh mắt không thân thiện nhìn chằm chằm, có hơi quá đáng ghét.

310.

Dùng thời gian 2 tiết học, Hứa Trú động vật hóa bạn học trong lớp được 7, 8 phần, lập tức cảm thấy thần thanh khí sảng 2 mắt mở mang dễ nhận diện hơn nhiều, lúc tan học có người kêu to với cậu, cậu cũng có thể phân biệt ra 8, 9 phần 10.

Điều này khiến cho Hứa Trú hung hăng giơ ngón tay cái cho mình trong lòng.

Tốt quá, lại bước lên một bước mang tính lịch sử trên con đường lớn khang trang xã giao bình thường.

Tâm trạng Hứa Trú rất không tồi.

Vốn dĩ cậu tưởng rằng cuộc sống cấp 3 của mình sẽ giống như mười mấy năm trước giống như một vở kịch câm đen trắng khô khan vô vị áp lực lạnh lẽo, nhưng từ khi cậu gặp được Giang Linh, vở kịch câm đen trắng này liền từng chút một nhuộm lên màu sắc, có âm thanh.

Hóa ra sống trong thế giới của người bình thường vui vẻ như vậy.

311.

Thi đấu đoạt giải, chị gái Xã Trường long tâm đại duyệt quyết định sau khi tan học mời mọi người ăn cơm, địa điểm định ở một nhà hàng nào đó cách trường không xa, đi bộ là có thể tới.

Hứa Trú sớm thu dọn xong đồ đạc, chỉ đợi chuông reo một cái là chạy ra ngoài, kết quả vừa đến cửa đã bị người ta chặn lại.

Cổ tay cậu được đối phương nắm trong tay, kéo theo cả người đều đụng vào người đối phương.

Mức độ tiếp xúc cơ thể này khiến Hứa Trú cả người như bị điện giật, cậu suýt chút nữa muốn tốc biến nhảy ra xa 5 mét, nhưng sau khi ngẩng đầu nhìn rõ đối phương là ai liền cố khắc chế được d*c v*ng nhảy ra của mình.

"...... Giang Linh?"

Giang Linh rũ mắt, sửa sang lại khăn quàng cổ cho cậu, "Ừm."

Sau đó nói, "Đừng chạy, người đông lắm, sẽ dễ đụng phải."

Rõ ràng không có biểu cảm và ngữ khí gì, nhưng nghe vào chính là có loại cảm giác dỗ dành trẻ con, Hứa Trú lập tức nắm chặt góc áo của mình, rất không có tiền đồ lại bắt đầu đỏ mặt.

"Được, được."

Cậu đứng bên cạnh Giang Linh chậm rãi bước đi, không biết có nên nhắc nhở đối phương còn chưa buông tay cậu ra hay không.

2 nam sinh nắm tay đi trong trường có phải hơi quá mập mờ không!

Hứa Trú ngại ngùng cúi đầu nhìn bàn tay được nắm của mình, đành phải nhìn đông nhìn tây loạn xạ, kết quả phát hiện rất nhiều nữ sinh đều tay trong tay với bạn của mình, thậm chí còn có người 10 ngón tay đan vào nhau.

Ơ...... Chẳng lẽ nói đây cũng là một phần của xã giao người bình thường?

Thôi bỏ đi, nhập gia tùy tục, vậy thì nắm đi, cậu cũng muốn làm người bình thường.

Hi hi.

312.

Đại khái là bởi vì hôm nay thực sự rất vui, cộng thêm người bên cạnh là Giang Linh, d*c v*ng muốn nói chuyện của Hứa Trú đạt tới đỉnh cao chưa từng có.

Do dự tới do dự lui, cậu ngẩng đầu nhìn Giang Linh, vẫn mở miệng, giọng không lớn, nhưng không có lắp bắp:

"Sao cậu lại tới?"

Giang Linh cũng nghiêng đầu nhìn cậu, "Sợ cậu không tìm thấy nhà hàng kia, muốn đi cùng cậu."

Thật ra cũng là bởi vì anh nghĩ đến Hứa Trú hôm nay ở trên bục chủ tịch bị nhiều bạn học nhìn chăm chú như vậy, lo lắng trạng thái của Hứa Trú, muốn qua đây xem thử, hiện tại nhìn thấy bộ dáng Hứa Trú rõ ràng rất vui vẻ mới yên tâm.

"À, cậu thật tốt." Hứa Trú gật gật đầu, nghĩ nghĩ, lại nói:

"Hôm nay, bạn học trong lớp đều khen tôi, mọi người đều rất tốt, giống như cậu vậy."

Đại khái là bởi vì vẫn chưa quen kể lại trọn vẹn một sự việc với người khác lắm, cho nên Hứa Trú lúc này nói chuyện tốc độ nói sẽ rất chậm, đôi mắt đen nhánh sáng lấp lánh, tỏ ra đặc biệt nghiêm túc.

Giang Linh nghe từng câu từng câu cậu nói bạn học trong lớp tốt thế nào, bản thân vui vẻ bao nhiêu.

"Như vậy rất tốt, tôi đã nói mà, mọi người đều sẽ thích cậu."

Anh xoa xoa đầu Hứa Trú, sau đó, ý cười trên mặt nhạt đi một chút, trong lòng lặp đi lặp lại hiện lên câu nói kia ——

"Mọi người đều rất tốt, giống như cậu vậy."

Hứa Trú rốt cuộc sắp ý thức được, trên thế giới này sẽ có rất nhiều người tốt với cậu, mà Giang Linh chẳng qua chỉ là một người trong số đó thôi sao?

Giống như anh thiết tưởng lúc ban đầu, Hứa Trú có nhiều bạn bè hơn, sẽ không thích anh nữa.

Giang Linh như nguyện nhưng lại mất mát không nói thêm gì nữa, chỉ nắm chặt tay Hứa Trú.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...