312.
Nhà hàng chị gái Xã Trường đặt ở ngay một giao lộ trước trường học, đi bộ qua đó chỉ mất mười mấy phút.
Lúc Hứa Trú và Giang Linh bước vào mọi người đã đến đông đủ, đồ ăn trên bàn đã lên được một nửa.
Trong phòng bao nhỏ rất ấm áp, chị gái Xã Trường đắc ý tươi cười rạng rỡ vẫy tay bảo họ mau ngồi xuống, sau đó đưa thực đơn qua:
"Trước mắt là gọi mấy món này, muốn ăn gì đều có thể gọi thêm, không cần tiết kiệm tiền cho tôi, kết quả thi đấu lần này có rồi ba mẹ chị phát cho tôi một bao lì xì lớn."
Hứa Trú ngước mắt nhìn lên, trên bàn đã đủ phong phú, trên trời bay dưới đất chạy dưới sông bơi không gì không xếp hàng ở đây.
Trước đây cậu đại khái có nghe chị gái Xã Trường nói qua, cô không định tham gia thi đại học, từ lớp 11 đã bắt đầu chuẩn bị du học, thành tích thi mô hình hàng không lần này sẽ giúp ích cho việc cô nộp đơn vào trường, cho nên cô mới vui vẻ như vậy, vung tay lên cùng dân chúng vui đùa.
Nghĩ đến đây, Hứa Trú vội vàng lắc đầu ra hiệu như vậy là đủ, sợ chị gái Xã Trường cảm thấy bọn họ ăn chưa đã, chạy ra ngoài sục sôi nhiệt huyết hò hét đêm nay toàn bộ chi phí do cô Hoắc trả tiền.
313.
Lần đầu tiên tham gia tụ tập bạn bè, Hứa Trú cho dù có lòng muốn cùng mọi người trò chuyện qua lại, trong lòng thao thao bất tuyệt nửa ngày, nhưng lời đã chuẩn bị xong ngay khoảnh khắc ra khỏi miệng liền giống như áo len ném vào máy giặt co rút lại co rút, cuối cùng biến thành câu ngắn khô khốc.
Người khổng lồ băng giá trong tư tưởng, người Hobbit trong ngôn ngữ.
Hứa Trú đành phải từ bỏ tưởng tượng về bậc thầy xã giao khí thế ngất trời, bắt đầu dựa vào cắm đầu khổ sở ăn để đánh tan cảm giác thất bại vì không thể trở thành đóa hoa giao tế bát diện linh lung.
Đây là cái gì? Sườn heo rang muối tiêu? Ăn một miếng.
Đây là cái gì? Cá quế sóc? Ăn một miếng.
Đây là cái gì? Cua lông? Ăn...... Thôi bỏ đi, một miếng cũng không ăn được.
Hứa Trú từ nhỏ không biết bóc cua, bình thường ở nhà đều dựa vào bạo lực giải quyết, ví dụ như bẻ sống gặm sống, sau khi nuôi mèo, một ngày nọ cậu nảy ra ý hay, hấp cua mang cho mèo, tin tưởng vững chắc con mèo biết dùng bồn cầu xả nước cũng sẽ biết bóc cua, kết quả bị mèo dùng ánh mắt nhìn đồ ngu nhìn chằm chằm vài giây.
Hiện tại trên bàn quá nhiều người, bẻ sống gặm sống hiển nhiên chướng tai gai mắt, vì để giữ gìn hình tượng trước mặt Giang Linh, Hứa Trú quả quyết lựa chọn từ bỏ đĩa cua lông kia, nhưng vẫn không nhịn được nhìn thêm một cái.
Sau đó, cậu nhìn thấy có người gắp đi một con, là Giang Linh.
314.
Tay Giang Linh rất đẹp, ngón tay rất dài, khớp xương rõ ràng, chỗ xương cổ tay có một nốt ruồi nhỏ rất nhạt, chỉ là bóc con cua cũng có vẻ cảnh đẹp ý vui.
Hứa Trú vừa ăn cơm vừa lặng lẽ quan sát, cảm thán quả nhiên không hổ là học thần phẩm học kiêm ưu, chiến sĩ lục giác (giỏi toàn diện) thậm chí còn thắp sáng điểm kỹ năng ít người biết đến này.
Cậu vỗ tay rào rào trong lòng, hận không thể hóa thân thành bình luận viên bắt đầu sục sôi nhiệt huyết tiến hành truyền hình trực tiếp.
Nhìn xem, động tác bóc cua của Giang Linh thành thạo như làm bài toán vậy!
Nhìn xem, Giang Linh xếp thịt cua trong đĩa chỉnh tề ngăn nắp biết bao!
Nhìn xem, Giang Linh cầm đĩa...... đặt đến trước mặt cậu?
Hứa Trú ngẩn người, bình luận giải đấu bóc cua thao thao bất tuyệt trong lòng lập tức đứt đoạn, cậu ngây ngốc nhìn đĩa thịt cua kia vài giây, sau đó ngước mắt nhìn Giang Linh:
"Cho tôi sao?"
Giang Linh cầm lấy khăn ướt bên cạnh lau tay, nhẹ nhàng gật đầu, "Ừm."
Thật ra Giang Linh không thích ăn cua lắm, nhưng sau khi nhìn thấy Hứa Trú thử để mèo bóc cua liền ở nhà luyện tập rất lâu, hôm nay có thể bóc cho Hứa Trú ăn cũng coi như không uổng công luyện.
315.
Hứa Trú được đối tượng thầm mến đút cho ăn giống như bị bánh nướng từ trên trời rơi xuống đập cho ngu người, cậu nhìn chằm chằm đĩa thịt cua kia, hoảng hốt cảm thấy cái đĩa bắt đầu trở nên lấp lánh ánh vàng, tai trái vang lên BGM kinh điển của 《Thần Bếp Tiểu Phúc Quý》, tai phải nghe thấy nhạc mở đầu của 《A Bite of China》 (Hương Vị Trung Hoa).
Giang Linh cũng quá tốt đi! Cậu sắp cảm động đến nước mắt lưng tròng đây!
Thế là mọi người liền nhìn thấy Hứa Trú bình thường tuyệt đại đa số thời gian đều mặt không cảm xúc vẻ mặt lạnh lùng thần tình biến hóa một chút nhỏ đến mức khó phát hiện, nhưng không nhiều lắm, xấp xỉ bằng không biến hóa.
Anh trai tóc đỏ ngồi đối diện 2 người giống như mới phản ứng lại đã xảy ra chuyện gì, cậu ngay tại chỗ đập bàn đứng dậy, với thế sét đánh không kịp bưng tai cầm con cua vừa bóc xong còn chưa kịp ăn trước mặt mình cả đĩa lẫn thịt "bộp" một tiếng đặt trước mặt Hứa Trú, khí thế hung hăng chỉ trích:
"Hứa Trú, cậu sao có thể để anh Giang bóc cua cho cậu!"
Người này vòng qua đẩy đĩa thịt cua kia của Giang Linh về trước mặt Giang Linh, tiếp đó bày ngay ngắn đĩa của mình, "Cho, cậu ăn của tôi đi!"
Hứa Trú chậm rãi ngẩng đầu: "Hả?"
Cậu nhìn nhìn anh trai tóc đỏ, kế đến nhìn nhìn Giang Linh, vốn định trưng cầu ý kiến của người trong cuộc một chút, nhưng lại phát hiện Giang Linh lạnh nhạt rũ mắt xuống, trong thần sắc mang theo một chút bực bội và không kiên nhẫn.
...... Chuyện gì thế này? Vừa nãy không phải còn rất tốt sao?
Giang Linh tốt gặp phải chim hồng hạc nhỏ sẽ bị động kích hoạt trạng thái Giang Linh xấu?
316.
Hứa Trú chân tay luống cuống.
Nhưng anh tóc đỏ nhìn chằm chằm cậu, bày ra một bộ dáng "cậu không đồng ý tôi liền đứng ở đây không đi".
...... Thôi được, chim hồng hạc thoạt nhìn EQ chỉ có 3 tuổi, nhường cậu chút.
Dù sao Giang Linh khoan dung hào phóng khẳng định sẽ không ấu trĩ giống như chim hồng hạc, còn để ý chuyện nhỏ nhặt cậu ăn cua ai bóc.
Thế là Hứa Trú quyết đoán nhìn về phía Giang Linh, muốn nói vậy tôi ăn của cậu ấy là được.
Nhưng lời còn chưa nói ra khỏi miệng, cậu đã bị Giang Linh "khoan dung hào phóng không ấu trĩ" liếc mắt nhìn nhàn nhạt một cái, người này không nói một lời đặt lại đĩa thịt cua kia về trước mặt cậu, đĩa sứ và mặt bàn va chạm phát ra một tiếng vang nhỏ.
Ý gì không cần nói cũng biết.
Chim hồng hạc bên cạnh cũng khí thế hung hăng, không nhường chút nào đẩy đĩa của mình tới gần hơn một chút.
Hứa Trú mờ mịt nhìn chằm chằm 2 đĩa thịt cua kia, cảm thấy mình giống như một đứa trẻ mới lên lớp một, lòng tin tràn đầy tham gia thi nhập học, kết quả nhìn một cái đề bài trên mặt bài thi là phương trình hàm số chiếm nửa trang giấy.
Ha, ha, ha.
Không phải cậu đến để ăn cơm sao?
Xã giao bình thường là như vậy sao?
317.
Anh trai tóc đỏ còn đang lải nhải không ngừng, cậu chọc chọc bả vai Hứa Trú, "Hứa Trú, cậu mau nói cậu ăn của tôi hay là ăn của anh Giang!"
Em gái nhỏ bên cạnh không nhịn được phì cười thành tiếng, cười nhạo với chị gái Xã Trường bên tay trái cô bé:
"Giọng điệu này của Triệu Đăng giống như đang hỏi cậu ấy và Giang Linh rơi xuống nước Hứa Trú cứu ai trước vậy."
Rơi xuống nước? Cái gì rơi xuống nước?
Hứa Trú tuyệt vọng nhắm mắt lại, hoảng hốt cảm thấy trước mắt dường như xuất hiện một dòng sông lớn sóng to gió lớn, một con cua vàng óng ánh mặc áo bào Hy Lạp cổ bò từ trong nước ra, rất nghiêm túc hỏi cậu:
"Hứa Trú, 2 người vàng này là cậu đánh rơi, hay là 2 người bạc này là cậu đánh rơi, hay là 2 người bị chết đuối dở sống dở chết này là cậu đánh rơi?"
Thế là Hứa Trú nhặt được của rơi trả lại người mất đầu cũng không ngoảnh bỏ chạy, người vàng người bạc người dở sống dở chết đều không cần, 3 Giang Linh và 3 anh trai tóc đỏ tụ tập một chỗ, đây là địa ngục xã giao gì vậy!
318.
Kết quả cuối cùng của việc giằng co không xong là 2 người ai cũng không chịu lấy phần cua của mình đi, thế là Hứa Trú đành phải ngậm ngùi ăn 2 bát lớn.
Để bày tỏ lòng biết ơn, Hứa Trú ăn xong cẩn thận tỉ mỉ bóc tôm cho 2 người, mệt đến tay sắp chuột rút cuối cùng cũng bóc ra đầy 2 đĩa lớn.
Chu Thụ ngồi bên trái cậu "oa" một tiếng, kính phục nói:
"Hứa Trú, cậu bóc tôm nhanh quá."
"Cũng, cũng tạm." Hứa Trú hơi ngại ngùng, giải thích: "Bởi vì, trong nhà có nuôi mèo."
Bình thường lúc làm cơm mèo cho mèo cậu bóc tôm không ít lần, sớm đã luyện được bản lĩnh siêu tuyệt 5 giây 1 con 10 giây 3 con.
319.
Lau sạch tay, Hứa Trú chuẩn bị đưa 2 đĩa tôm kia cho Giang Linh và anh trai tóc đỏ mỗi người một phần.
Kết quả vừa đưa cho anh trai tóc đỏ, đĩa của Giang Linh còn chưa đặt xuống bàn đã bị anh trai tóc đỏ ngăn cản, "Hứa Trú, anh Giang cậu ấy không thích ăn tôm, cậu đưa hết cho tôi là được, tôi ăn 2 bát."
Chị gái Xã Trường cũng gật đầu, "Hình như là vậy ha, chị nhớ Giang Linh trước đây chưa bao giờ ăn."
"À, vậy sao."
Hứa Trú còn thật sự không biết cái này, cậu có hơi áy náy nhìn Giang Linh một cái, vừa định đem phần này cũng đút cho chim hồng hạc, cổ tay đã bị người ta giữ lấy.
Giang Linh nhận lấy cái đĩa từ trong tay cậu.
"Cảm ơn, tôi bây giờ thích ăn."
320.
Mọi người trên bàn cơm trầm mặc trong nháy mắt, chị gái Xã Trường, em gái nhỏ và Chu Thụ đứng ngoài cuộc trên mặt lộ ra một loại thần sắc không thể diễn tả bằng lời.
Giống như con tra ăn dưa.
Để phá vỡ bầu không khí kỳ quái trước mắt, Chu Thụ vội vàng khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề:
"Cái đó, Hứa Trú vừa nãy cậu nói nhà cậu có nuôi mèo đúng không? Nhà tôi cũng có mèo nè."
2 người lấy điện thoại ra tìm ảnh chụp mèo nhà mình giao lưu kinh nghiệm, sự kiêu ngạo tự hào kia chẳng khác nào ba mẹ khoe khoang con cái nhà mình trong buổi họp phụ huynh.
Mèo nhà Chu Thụ là một con Selkirk Rex, lông xoăn nhỏ màu vàng sữa, đôi mắt to long lanh, gọi là một thân dung mạo tuyệt luân.
Hứa Trú thưởng thức nửa ngày, nhịn không được khen: "Đáng yêu quá."
"Đúng không!"
Chu Thụ và cậu ăn nhịp với nhau, sau đó giống như nghĩ tới cái gì, "Đúng rồi, Hứa Trú, ba mẹ tôi gần đây đi công tác, tôi cũng chuẩn bị đi thi đấu ngoài tỉnh, có thể nhờ cậu giúp đỡ chăm sóc mèo nhà tôi một chút không? Vốn định gửi ở cửa hàng thú cưng, nhưng không yên tâm lắm."
"Được chứ."
Hứa Trú không chút do dự gật đầu, cậu thích mèo, nuôi thêm một con không sao cả, hơn nữa mèo nhà Chu Thụ thật sự rất đáng yêu.
321.
Chu Thụ người này là thuộc phái hành động, tối hôm đó tụ tập xong liền đưa mèo con đến nhà Hứa Trú.
Mèo con tên là Quyển Quyển, lông xoăn nhỏ màu vàng sữa rất xốp, tai hồng đệm thịt hồng, mắt to lấp lánh, đặc biệt ngoan ngoãn ngồi trong túi mèo, gặp Hứa Trú liền nhỏ nhẹ "meow" một tiếng, Hứa Trú cảm thấy con mèo nhỏ này bắn một phát súng vào tim cậu ngay tại chỗ, đáng yêu đến mức cậu suýt chút nữa ngất đi.
Đợi Chu Thụ đóng cửa đi khỏi, cậu lập tức bộc lộ bản tính, lập tức giơ Quyển Quyển đến trước mặt, hít sâu một hơi, say sưa cảm khái:
"Bé Quyển Quyển sao mi lại đáng yêu như vậy!"
"Ta hôn hôn hôn!" Cậu ôm Quyển Quyển không buông tay, kêu lên quái dị giống như phi tần điên trong lãnh cung, "Mèo con đáng yêu như mi chính là muốn được ta hôn chết mà!"
Mèo bị lạnh nhạt trong góc phẫn nộ tiến lên, bị ngó lơ.
Mèo phẫn nộ kêu to, bị ngó lơ.
Mèo đi qua vỗ Hứa Trú một móng vuốt, Hứa Trú cuối cùng cũng quay mặt lại nhìn nó, kết quả nói vẫn là: "Mi xem bé Quyển Quyển có phải siêu cấp đáng yêu không!"
Mèo cả giận, đấm Quyển Quyển một cú.
Quyển Quyển ngồi xổm một bên, cũng không đánh trả, cứ chớp đôi mắt to đáng thương hề hề nhìn Hứa Trú: "Meow ~"
Mèo: "Oew."
322.
2 con mèo chia nhau chống lại, mèo ngồi lên sô pha duy ngã độc tôn, Quyển Quyển nằm bò trên thảm ta thấy mà thương.
Đại pháp quan thiên vị Hứa Trú lập tức nghiêm túc tuyên án, "Mèo, đây chính là mi không đúng!"
Mèo: ......
Được! Nó đi!
323.
Đương nhiên, mèo chỉ là nói mồm, mèo không đi.
Mèo xù lông nhìn chằm chằm Hứa Trú và Quyển Quyển người từ mèo hiếu, phẫn nộ mài móng vuốt trên thảm, gầm lên một tiếng:
"Meow~"
324.
Mèo hét xong, Quyển Quyển ngẩn ra, Hứa Trú cũng ngẩn ra.
Thấy Hứa Trú không phản ứng, mèo cảm thấy mất mặt sâu sắc, lông toàn thân xù lên, xoay người định chuồn đi.
Kết quả mới nhảy lên được một nửa đã bị Hứa Trú tay mắt lanh lẹ ôm lấy.
Hứa Trú cười nửa ngày, dùng mặt cọ tới cọ lui trên người mèo, đợi khó khăn lắm mới cười mệt mới dừng lại.
Cậu chọc chọc bụng mèo, "Này, mi có phải ghen rồi không?"
Mèo vừa mới được vuốt xuống lông trong nháy mắt lại xù lên.
Ghen? Mèo không biết cái gì gọi là ghen!
Nó lại muốn chạy, nhưng Hứa Trú bỗng nhiên giống như hôn Quyển Quyển ghé vào gần hôn nó một cái, "Quyển Quyển rất đáng yêu, nhưng nó là mèo của Chu Thụ, mi mới là mèo của ta nha."
"Ta thứ nhất thích Giang Linh, thứ 2 chính là thích mi."
