Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 24



325.

Phiền quá.

Sau khi kết thúc bữa tiệc tụ tập về đến nhà, Giang Linh cái gì cũng không làm, chỉ là trầm mặc ngồi trước bàn học trong phòng mình, có một cái không một cái day day trán, thầm nghĩ, phiền quá.

Anh không biết loại cảm xúc giống như cuộn len rối tung này của mình từ đâu mà đến, rõ ràng lúc cùng Hứa Trú đi nhà hàng ăn cơm vẫn chưa như vậy, lúc bóc cua cho Hứa Trú cũng không như vậy...... Giang Linh từng chút từng chút hồi tưởng lại trong đầu, lông mày càng nhíu càng chặt, rất chuẩn xác phát hiện vấn đề không nằm ở anh, cũng không nằm ở Hứa Trú.

Người có vấn đề rõ ràng là Triệu Đăng!

Cảm giác tìm ra đáp án chính xác cũng không làm cho cảm giác phiền chán trong lòng Giang Linh biến mất, ngược lại bởi vì nhớ tới Triệu Đăng mà càng thêm trầm trọng, anh gần như đều không cần hồi ức, từng tội trạng của người này đã tranh trước liệt kê trong đầu anh.

Luôn cắt ngang anh và Hứa Trú nói chuyện.

Cưỡng ép chen vào bữa trưa hai người của anh và Hứa Trú.

Tự mình quyết định bóc cua thay Hứa Trú.

Còn có ý đồ cướp đi tôm nõn Hứa Trú bóc cho anh.

......

Giang Linh hít sâu một hơi, lửa giận tích lũy trong lòng bùng cháy lên, thầm nghĩ Triệu Đăng người này quả thực là tội ác tày trời không thể tha thứ!

326.

Nhưng mà...... từ từ, những hành vi này của Triệu Đăng quy về căn bản là đang kết bạn với Hứa Trú.

Biểu cảm nhíu mày của Giang Linh lại lập tức cứng đờ.

...... Triệu Đăng muốn đối tốt với Hứa Trú, tại sao anh lại tức giận?

327.

Giang Linh cảm thấy cuộn len rối trong đầu mình không chỉ không bởi vì rút ra sợi dây này mà trở nên chỉnh tề, ngược lại là hoàn toàn thắt nút chết luôn.

Anh hồi tưởng từng khung hình, cây bút tùy tiện cầm trong tay vô thức vạch vạch trên giấy nháp, nhưng vừa nhìn lại đều là tên của Hứa Trú.

Có người cản trở anh và Hứa Trú tiếp xúc, anh sẽ cảm thấy chướng mắt.

Có người ý đồ thay thế anh đối tốt với Hứa Trú, anh sẽ cảm thấy bất mãn.

Có người muốn lấy đi đồ Hứa Trú vốn định cho anh, anh sẽ cảm thấy tức giận.

......

Những cảm xúc lộn xộn này tụ tập tập một chỗ, sẽ biến thành một loại kết hợp thể rất xa lạ, chua xót, áp bức, phẫn nộ.

Giang Linh không hiểu đây là cái gì, anh rũ mắt nhìn chữ "Hứa Trú" lộn xộn trên giấy, nhịp tim trong lồng ngực bởi vì những chữ Hán tạo thành từ nét ngang sổ phẩy mác này càng lúc càng nhanh.

328.

Tại sao bởi vì người khác hiến ân cần với Hứa Trú mà không vui?

Lại tại sao cảm xúc tiêu cực sẽ tiêu tan khi nghĩ đến Hứa Trú?

Giang Linh cảm thấy đáp án sắp sửa bật thốt lên, anh vùi mặt vào trong lòng bàn tay, thở phào một hơi dài, sau đó, anh nghe thấy Hứa Trú hỏi ——

"Này, mi có phải ghen rồi không?"

Trái tim Giang Linh đập mạnh một cái.

329.

Ghen?

Mèo không biết cái gì gọi là ghen, Giang Linh cũng không biết cái gì gọi là ghen.

Giang Linh vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng làn da tiếp xúc với lòng bàn tay mình càng ngày càng nóng.

Anh tận lực trấn định suy nghĩ, ghen, nếu hiểu không sai thì chính là chỉ tâm lý đố kỵ sinh ra khi một người vì người trong lòng tiếp xúc với người khác.

...... Người trong lòng của anh là Hứa Trú? Anh là bởi vì ghen Triệu Đăng mới tức giận?

Sẽ là như vậy sao?

Con mèo không thừa nhận ghen bị Hứa Trú túm lấy hôn một cái.

Giang Linh không thừa nhận ghen vành tai nóng bừng, nhịp tim dồn dập là phán quyết cuối cùng không thể kháng cáo, rành mạch nói cho anh biết chuyện này đã không còn gì để biện bác nữa.

330.

Trong quá trình chờ đợi Hứa Trú "khỏi bệnh", Giang Linh cũng nhiễm phải chứng bệnh không thể chữa khỏi này.

Anh xác định, anh thích Hứa Trú.

331.

Thích một người phải làm thế nào?

Giang Linh chải vuốt tâm ý của mình nửa ngày, cho đến tận đêm khuya cũng không có chút buồn ngủ nào, ngược lại bật đèn lên cầm bút.

Vị học thần quen làm quy hoạch trước này soạt soạt soạt viết vào sổ tay:

1, phải yêu đương (cuối tuần dành thời gian làm quen một chút quyền lợi và nghĩa vụ của bạn trai)

2, phải bổ túc cho Hứa Trú, đi học cùng một trường đại học (ít nhất phải ở cùng một thành phố)

3, Hứa Trú sẽ không thích ở ký túc xá, cho nên sau khi lên đại học phải ra ngoài ở (rèm cửa phải màu nhạt, đồ ngủ phải mặc giống nhau, ga trải giường vỏ chăn bàn sau.)

4, cầu hôn ở trong nước, tuần trăng mật ra nước ngoài (tạm định đưa Hứa Trú đi xem cực quang)

5, con theo họ anh, tên là......

Điều cuối cùng bị Giang Linh gạch bỏ, anh suýt chút nữa quên mất bọn họ sẽ không có con, nhưng như vậy cũng rất tốt, bọn họ sau này có thể nuôi thêm chút chó chó mèo mèo, Hứa Trú thoạt nhìn rất thích.

332.

Sau khi đưa ra một phen thiết tưởng vĩ đại đối với cuộc sống hôn nhân và tình yêu tương lai, Giang Linh bỗng nhiên ý thức được có gì đó không đúng.

Hình như tất cả bản thiết kế tốt đẹp này đều phải thỏa mãn cùng một điều kiện tiên quyết ——

Phải tỏ tình trước.

Tỏ tình đương nhiên là phải tỏ tình, dù sao hôn cũng đã hôn...... Mèo là một phần của anh, Hứa Trú hôn mèo sao có thể không tính là hôn anh chứ.

Chỉ là Giang Linh đối với việc này không có bất kỳ kinh nghiệm nào, để cẩn thận, vị học thần quen chuẩn bị bài trước khi lên lớp này thái độ nghiêm cẩn bắt đầu lên mạng tra cứu tài liệu liên quan.

Kết quả liền phát hiện đại bộ phận mọi người đều nói tỏ tình là trong tình huống nắm chắc 10 phần có thể theo đuổi được người ta mới có thể làm, nếu không mạo muội tỏ tình sẽ làm người ta rất khó xử, là một loại hành vi mạo muội vô cùng không có lễ phép.

Theo đuổi người ta?

Giang Linh trầm ngâm một lát, cảm thấy rất có đạo lý.

Tuy rằng anh biết Hứa Trú rất thích anh, nhưng điều này không liên quan gì đến việc anh phải theo đuổi Hứa Trú, chính là bởi vì Hứa Trú thích anh, anh mới càng nên dụng tâm hơn.

Thế là Giang Linh mở trang web tìm kiếm ra, bắt đầu lấy ra một quyển sổ tay khác ghi chép.

333.

Đêm nay, có người múa bút thành văn, có người ngủ say sưa.

Ban ngày ở trường cắm đầu khổ đọc, buổi tối ở nhà hàng bị địa ngục xã giao tàn phá một trận, sau khi về nhà còn phải bận rộn chăm sóc mèo và Quyển Quyển, sư phụ Hứa bận rộn cả một ngày sau khi làm xong 2 phần cơm mèo nhào lên giường đặt lưng là ngủ, nằm mơ cả một đêm lộn xộn về hà bá, đến nỗi ngày hôm sau đồng hồ báo thức kêu 3, 4 lần cậu đều không dậy nổi.

Cuối cùng vẫn là con mèo nhìn không nổi nữa nhảy một cái lên giường, dùng móng vuốt vỗ cậu tỉnh, sau đó bộp một cái ném điện thoại đến trước mặt cậu.

"Mấy giờ...... Đệt mợ, 7 giờ!"

Hứa Trú vốn còn mơ mơ màng màng sau khi nhìn thấy thời gian trên màn hình lập tức bị dọa cho buồn ngủ bay sạch.

Cậu cá chép bật người bật dậy khỏi giường, lao đi rửa mặt đánh răng mặc đồng phục, động tác nhanh đến mức để lại tàn ảnh, lấy cơm mèo làm tối qua từ tủ lạnh ra hâm nóng còn không quên dặn dò, "Mèo, mi nhớ ở nhà chăm sóc Quyển Quyển một chút!"

Nói xong liền xách cặp sách lên, vẫy tay từ biệt 2 con mèo, lao nhanh xuống lầu.

Trong vài chục giây thang máy đi xuống tầng một, Hứa Trú đã làm một phép tính chính xác, kết quả rút ra thông qua năng lực toán học trác việt của cậu là chỉ cần trên đường không xảy ra chuyện ngoài ý muốn là có thể hoàn hảo canh giờ vào trường học.

Rất tốt.

Hứa Trú giống như Spongebob vung nắm tay, "Tôi chuẩn bị xong rồi!"

Cậu ngồi xổm xuống buộc chặt dây giày của mình, quyết định đợi cửa thang máy vừa mở ra liền dùng tốc độ của Bolt lao nhanh tới trạm tàu điện ngầm.

334.

Nhưng trên thực tế, Hứa Trú vừa chạy ra khỏi cửa cầu thang đã không hề có chuẩn bị tâm lý bị người ta kéo lại từ bên cạnh, đối phương túm lấy cổ tay cậu, cậu nhất thời không thu lại được lực chạy về phía trước, đứng không vững, ngã mạnh lên người người kia.

Ai vậy! Đây là ai vậy!

Hứa Trú đau đớn xoa xoa trán bị đụng đau của mình, giận tím mặt, giữa thanh thiên bạch nhật Lỗ Ban đại sư nhà ai phóng đại chiêu kéo người trên đường lớn vậy! Lấy đi cái đầu của một học sinh cấp 3 có lợi ích gì không!

Nhưng giây tiếp theo, có giọng nói quen thuộc truyền đến từ đỉnh đầu cậu.

Giang Linh có hơi lo lắng nhìn về phía cậu, ánh mắt dịu dàng: "Xin lỗi, có phải đụng đau cậu không?"

Hứa Trú mờ mịt chớp chớp mắt: ...... Ơ?

Là cậu còn chưa tỉnh ngủ hay là cậu bị đụng ngu người vậy.

Giang Linh tại sao lại xuất hiện ở đây?

335.

"Bỏ tay xuống, tôi xem xem có đụng đau không."

Hứa Trú hoàn toàn không hiểu xảy ra chuyện gì đứng ở đó, nhìn đối tượng thầm mến vô cớ làm mới 1 cách kỳ diệu ở dưới lầu nhà cậu nắm lấy cổ tay cậu, bỏ bàn tay đang che trán của cậu ra, sau đó gạt tóc mái của cậu ra rất nghiêm túc nhìn chỗ bị đụng đau của cậu.

Tư thế này, 2 người cách nhau quá gần, hơi thở ấm áp của đối phương đều có thể nhẹ nhàng rải lên da cậu.

Hứa Trú chân tay luống cuống đứng một lúc mới hậu tri hậu giác nhớ tới giải thích.

"Không, không sao đâu, không đau lắm."

Cậu không cần nhìn cũng biết mặt mình khẳng định đỏ một mảng, muốn hơi lùi ra một chút, nhưng lại bị Giang Linh ấn gáy.

"Đừng nhúc nhích, có chút đỏ."

Đối phương rũ mắt nhìn cậu, rõ ràng không có biểu cảm gì, nhưng chính là có thể nhìn ra ánh mắt rất mềm mại, "Thổi thổi một cái là không đau nữa."

Hả? Thổi thổi? Thổi cái gì? Ai thổi ai?

Hứa Trú cảm thấy trong đầu mình hình như có cái bánh răng bị kẹt vì nhiệt độ cao, cậu theo bản năng nín thở, sau đó liền nghe thấy Giang Linh dường như cười rất nhẹ một cái.

Đối phương nâng mặt cậu lên, cúi đầu tới gần, nhẹ nhàng thổi thổi lên trán cậu, giống như một nụ hôn không chạm tới.

336.

Tim đập mạnh, máu nhanh chóng dồn lên gò má, Hứa Trú thật sự nhịn không được, một bước nhảy lớn cách xa người ta nửa mét, nhanh chóng dùng mu bàn tay dán lên mặt mình.

Cậu không cần soi gương cũng biết hiện tại mặt cậu đỏ bao nhiêu.

Toang toang toang nếu bị Giang Linh nhìn thấy phải giải thích thế nào, nói đánh phấn má hồng quá nhiều hay là nói tôi bị dị ứng với cậu? Nhưng đỏ mặt cũng là thường tình của con người mà cái này có thể trách tôi sao? Dù sao cái này thực sự là có hơi quá! Mập! Mờ! ĐẤY!

Suy nghĩ hỗn loạn thành một đoàn, Hứa Trú quyết định tìm một chủ đề lảng sang chuyện này trước.

Cậu nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Giang Linh một cái, "Cái đó, cậu...... sao lại ở đây?"

"Thuận đường, liền muốn tới cùng cậu đến trường."

Đại học thần Giang làm công tác chuẩn bị vô cùng đầy đủ gần như ngay lập tức hồi tưởng lại điều thứ nhất liệt kê trong sổ tay phương pháp theo đuổi viết suốt đêm qua của mình:

Phải nỗ lực sáng tạo cơ hội ở chung.

Cùng nhau đi học, cũng coi như là cơ hội ở chung nhỉ.

Cho dù kiến thức lý thuyết đã vô cùng đầy đủ, nhưng thật sự thực hiện vào việc ở chung với Hứa Trú, Giang Linh ý thức được mình cũng không thể thuận buồm xuôi gió giống như trong tưởng tượng.

Anh lại nhớ tới lúc 2 người dựa vào rất gần vừa nãy, đôi mắt đen nhánh ướt át và hàng lông mi hơi run rẩy của Hứa Trú, rõ ràng rất căng thẳng, nhưng vẫn dùng ánh mắt rất đáng yêu như vậy nhìn anh......

Nhịp tim Giang Linh không tự giác tăng tốc vài cái.

...... Ơ?

Hứa Trú nhìn qua, có hơi nghi hoặc nghiêng nghiêng đầu, Giang Linh sao cũng đỏ mặt vậy?

Cậu ấy đánh phấn má hồng quá đậm hay là bị dị ứng?

Hơn nữa, cậu ấy nói thuận đường.

Nhà Giang Linh không phải ở phía Bắc thành phố sao, sao có thể thuận đường? Cho nên thật ra Giang Linh là mù đường sao?

337.

Hứa Trú phát hiện Giang Linh hôm nay rất khác, vô cùng khác.

Cậu nghi ngờ người ngoài hành tinh ở giữa Giang Linh tốt và Giang Linh xấu, phái tới Giang Linh thứ 3.

Tuy rằng biến hóa không lớn so với trước kia, nhưng một số thứ dường như trở nên rõ ràng hơn mà không cần che giấu.

Giang Linh này sẽ nhìn cậu rất dịu dàng, sẽ thổi thổi cho cậu.

Sáng sớm mùa đông sương mù dày đặc, trắng xóa một mảng cái gì cũng nhìn không rõ, người này còn muốn vươn tay ra, hỏi cậu có muốn dắt tay đi không.

Cái này hợp lý sao?

Người ngoài hành tinh cái này hợp lý sao?

Rốt cuộc Giang Linh là đối tượng thầm mến của cậu hay là cậu là đối tượng thầm mến của Giang Linh vậy?!

338.

Nhưng Hứa Trú vẫn không thể chống lại sự cám dỗ.

Cậu nắm lấy.

339.

Sương mù hữu hình giống như dòng sông chảy bên người, kiến trúc và người đi đường phía xa đều ẩn nấp trong sương mù mờ mờ ảo ảo nhìn không rõ.

Điều này cho Hứa Trú một loại cảm giác cả thế giới chỉ còn lại cậu và Giang Linh.

Bọn họ cách rất gần, vai kề vai, tay nắm chặt lấy nhau, lòng bàn tay truyền nhiệt độ cơ thể cho nhau.

Tim Hứa Trú đập như tiếng trống dồn dập, cậu vào giờ khắc này rất muốn nói chút gì đó, ví dụ như nói cho Giang Linh biết cậu hiện tại rất vui vẻ, cậu rất thích nắm tay.

Nhưng cậu không dám, cậu chỉ cùng Giang Linh chậm rãi đi về phía trước, hy vọng con đường này có thể dài hơn một chút.

340.

Từ từ...... Hình như quên mất chuyện gì đó.

Hứa Trú bỗng nhiên dừng bước, cậu chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Giang Linh, lộ vẻ kinh hoàng, mở miệng nói từng chữ từng chữ một:

"Chúng ta, hình như đến muộn rồi."

341.

2 người cuối cùng dùng một buổi sáng lãng mạn đổi lấy một trận phê bình đau lòng nhức óc của chủ nhiệm giáo dục.

Dựa theo thông lệ của trường, học sinh đến muộn buổi sáng phải đứng phạt ở phòng ban giám hiệu cả một buổi tự học buổi sáng.

Học thần Giang Linh phẩm học kiêm ưu đương nhiên là lần đầu tiên vi phạm kỷ luật, Hứa Trú cũng là lần đầu tái phạm.

2 người sóng vai đứng cùng nhau, trong một đám bạn học buồn ngủ đến mắt cũng không mở ra nổi tỏ ra không hợp nhau.

Chủ nhiệm cầm điện thoại nước miếng tung bay khổ tâm cô dụng tâm lương khổ đọc diễn cảm mỹ văn nhân sinh cho bọn họ: "Thanh xuân! Phải tràn đầy sức sống, đừng có mơ màng hồ đồ! Học sinh cấp 3, phải trân trọng thời gian, đừng có lãng phí thời gian! Hôm nay đi học muộn, ngày mai hủy diệt thế giới......"

Hứa Trú nhìn về phía Giang Linh bên cạnh, nghĩ đến học thần bình thường ra vào phòng ban giám hiệu ngoại trừ nhận giải thì là nhận giải đoán chừng chưa từng chịu nỗi nhục nhã kỳ lạ bực này, lập tức cảm thấy hơi áy náy.

Cậu chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói:

"Là do tôi ra ngoài quá muộn, liên lụy cậu rồi."

Nhưng vừa nói xong, Giang Linh liền cong mắt, "Không phải liên lụy."

"Cùng cậu đến muộn cũng rất vui vẻ."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...