342.
Kể từ sau khi cùng nhau đến muộn bị phạt đứng hôm đó, Hứa Trú phát hiện phương thức ở chung giữa cậu và Giang Linh hình như thật sự bắt đầu thay đổi.
Rõ ràng vẫn là cùng nhau ăn cơm trưa cùng nhau làm bài thi giống như trước kia, thỉnh thoảng đi học tan học cùng nhau đi.
Nhưng dường như có thứ gì đó mông lung bắt đầu trở nên rõ ràng.
Giống như mặt trời ló dạng, sương mù tan đi.
343.
Hứa Trú hoàn toàn không hiểu sự thay đổi này từ đâu mà đến vắt óc suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng quyết định hóa thân thành Sherlock Holmes Trú điều tra kỹ càng một phen, cậu tìm ra một cái mũ ở nhà, trong miệng ngậm một thanh chocolate làm tẩu thuốc, một tay cầm kính lúp một tay ôm mèo, trầm giọng nói:
"Miêu sinh, mi thấy thế nào?"
Mèo rất nghi hoặc: "Meow?"
"Ta muốn nói là, mi thấy thế nào về việc gần đây Giang Linh ngày nào cũng đợi ta dưới lầu cùng đi học?"
Hứa Trú sắc mặt ngưng trọng rít một hơi chocolate, nghiêm túc mở miệng: "Thông qua sự điều tra của ta, ta phát hiện nhà cậu ấy qua đây căn bản không thuận đường! Vậy tại sao ngày nào cậu ấy cũng từ xa xôi chạy qua đây đi cùng ta buổi sáng? Cậu ấy rốt cuộc có mục đích gì!"
Mèo trầm mặc, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra l**m móng vuốt của mình: "...... Meow."
"Hơn nữa cậu ấy còn xoa tóc ta, lúc tuyết rơi nói đường trơn nên nắm tay ta, một tuần 3 lần khen ta đáng yêu!"
Mặt Hứa Trú lại không tự chủ được đỏ lên, cậu rôm rốp rôm rốp ăn hết thanh chocolate kia, ôm mèo nhỏ giọng lầm bầm:
"Được rồi, thật ra trước kia cậu ấy cũng từng sờ tóc ta, tuyết rơi đường trơn nắm tay ta đi cũng rất có thể tha thứ, khen ta đáng yêu coi như cậu ấy EQ cao nhân phẩm tốt...... Nhìn như vậy thì những chuyện này đều rất hợp lý, nhưng ta chính là cảm thấy không giống trước kia, rất không giống."
"Lúc bọn ta nhìn nhau......"
Giọng Hứa Trú nhỏ đi, ánh mắt lấp lánh, "Cậu ấy thoạt nhìn hình như có một chút thích ta."
344.
Hứa Trú lại nhớ tới hôm đó, đêm trước tuyết rơi dày cả một đêm, sáng sớm hôm sau sương mù mờ mịt, Giang Linh sớm đã đợi cậu dưới lầu.
Cảm giác biết có người đang đợi rất kỳ diệu, đặc biệt là khi sự chờ đợi này đến từ ước định không cần nói cũng hiểu của 2 người, vậy thì sẽ giống như một miếng bánh kem đặt trước mặt, còn chưa tới giờ ăn, nhưng mùi thơm, màu sắc, hương vị ngọt ngào của bánh kem đã gảy dây đàn trái tim người ta mấy trăm lần .
Tim Hứa Trú đập nhanh, cậu sợ người ta đợi quá lâu, sau khi thu dọn xong liền vội vàng xuống lầu, từ cửa thang máy đến bên ngoài cửa cầu thang ngắn ngủi vài bước cũng chạy đến thở hồng hộc gò má ửng đỏ.
Khăn quàng cổ quấn loạn xạ cùng với mũ che khuất hơn nửa khuôn mặt cậu, đến mức có hơi che chắn tầm mắt.
Nhưng Hứa Trú không để ý, cậu đang phân tâm suy nghĩ lát nữa nên chào hỏi Giang Linh như thế nào.
Bản thiếu niên nhật pỏn tràn đầy năng lượng —— "Ohayo Giang Linh kun, hôm nay cũng là một ngày vô cùng thích cậu nha!"
Bản cổ phong thâm tình quyến luyến —— "Giang huynh đứng trong tuyết cũng phong tư tuấn lãng như thế, cùng người dầm tuyết thật sự là một chuyện may mắn lớn!"
Bản tình anh em xã hội chủ nghĩa —— "Tuyết lớn thế này còn tới đợi tôi, thật sự là người anh em tốt của tôi! Nào người anh em ôm một cái, nói chút lời trong lòng!"
......
Hứa Trú gãi gãi đầu, cảm thấy mặt mình vùi trong khăn quàng cổ càng nóng hơn.
Vòng qua chỗ rẽ, ngẩng đầu đã nhìn thấy bóng dáng Giang Linh đứng bên ngoài cửa cầu thang, tim Hứa Trú lại đập nhanh hơn chút nữa, vừa định đi nhanh vài bước qua đó, kết quả đi quá nhanh không nhìn rõ đường, mới ra khỏi cửa cầu thang đã trượt chân một cái ——
Bịch!
Cậu trượt một cái quỳ thẳng tắp ngã sấp xuống trước mặt Giang Linh.
Hứa Trú hoàn toàn chưa phản ứng kịp đã xảy ra chuyện gì cả người quỳ ngồi trên mặt đất, mặt cách vạt áo đối phương chỉ có 5 centimet, gần như sắp dán lên.
Cậu mờ mịt ngẩng đầu, đối diện với Giang Linh, cả người hóa đá, nứt ra, vỡ thành bột phấn.
Ha, ha, ha......
Rất tốt, muốn chết quách cho xong.
Không phải thiếu niên nhật pỏn không phải cổ phong quyến luyến không phải tình anh em xã hội chủ nghĩa.
Hóa ra là nô tài thỉnh an Vạn Tuế gia.
Còn có cái gì quê độ hơn sáng sớm tinh mơ đã hành đại lễ với đối tượng thầm mến?
345.
Hứa Trú mặt như tro tàn được Giang Linh đỡ dậy, cậu mặt không cảm xúc nhìn đối phương ngồi xổm trước người cậu, nghiêm túc phủi tuyết trên người cho cậu, còn quan tâm ngước mắt nhìn cậu:
"Sao lại không cẩn thận như vậy, ngã có đau không?"
Hứa Trú chậm rãi lắc đầu, không còn gì luyến tiếc.
Cơ thể ngã không đau, nhưng thứ khác đã sớm ngã nát.
Ví dụ như trái tim cậu, lòng tự trọng của cậu, còn có hình tượng cậu tân tân khổ khổ tỉ mỉ tạo dựng trước mặt đối tượng thầm mến.
Chuyện này còn không bằng để cậu trực tiếp ngã ngất đi cho xong.
"Ngã không đau sao lại là biểu cảm này?"
Giang Linh đứng dậy, vươn tay chỉnh lại khăn quàng cổ chất đống lộn xộn cho cậu, không nhịn được xoa xoa đầu cậu, "Thoạt nhìn một chút cũng không vui vẻ."
"Không có."
Hứa Trú muốn khóc mà không có nước mắt, xin hỏi ai sáng sớm ở trước mặt người mình thích làm một cú như vậy còn có thể cười được? Cậu không cười là do bản tính cậu không thích cười được chưa.
Cậu cắn khăn tay nhỏ trong lòng đầy mắt lệ hoa lấy đầu đập đất, nhưng còn chưa kịp gào khóc, lại cảm thấy có người nắm lấy tay cậu.
"Đường trơn lắm."
Hứa Trú kinh ngạc ngẩng đầu, sau đó liền thấy Giang Linh đang rũ mắt chăm chú nhìn cậu, chóp tai hơi ửng đỏ, trong mắt mang theo ý cười rất rõ ràng, "Có thể nắm tay không? Như vậy sẽ không ngã nữa."
...... Hả?
Đây là phần thưởng cho việc hành đại lễ sao?
Tạ ơn Vạn Tuế gia ban thưởng?
Hứa Trú vội vàng lắc đầu, lắc hết mấy thứ lộn xộn kia ra khỏi đầu.
Nắm! Tại sao không nắm! Đây là điều cậu xứng đáng nhận được!
Cậu vươn tay qua, nhưng lần này không giống với bất kỳ lần nắm tay nào trước đây.
Bàn tay ấm áp của Giang Linh bao phủ lên tay cậu, dán vào nhau với cậu, 10 ngón tay đan vào nhau.
346.
"Mèo, mi không cảm thấy chuyện này có hơi quá mập mờ sao?"
Hứa Trú lăn qua lộn lại trên thảm ở nhà, thấy mèo cuộn thành một cục giả vờ ngủ không để ý tới cậu, dùng kính lúp chọc chọc bụng mèo.
"Sherlock Holmes Trú vĩ đại đã phát hiện mi đang giả vờ ngủ, mau dậy nói xem, Giang Linh rốt cuộc tại sao lại làm như vậy!"
Hứa Trú nằm ngửa trên thảm, hệ thống sưởi sàn sau lưng nhiệt độ vừa phải, sưởi ấm người rất thoải mái, cậu nhắm một con mắt, dùng con mắt còn lại xuyên qua kính lúp nhìn một hàng vỏ lon nước ngọt ngay ngắn chỉnh tề trên tủ rượu trong nhà, trong giọng điệu tràn đầy không hiểu:
"Hay là nói trong phạm vi xã giao bình thường, quan hệ tốt cũng sẽ tay trong tay, cậu ấy chỉ coi ta là bạn bè?"
Mèo ở bên cạnh động đậy, ghé vào gần meow một tiếng, nghe có vẻ như ý phủ nhận.
"Được, chuyện nắm tay này tạm thời giữ ý kiến bảo lưu, nhưng mà ngoài chuyện này ra, khoảng thời gian này cậu ấy còn mỗi ngày đều tặng quà nhỏ cho ta, lúc nhìn ta mắt luôn cười, lúc ở cùng với Giang Linh, cứ giống như bước vào một từ trường kỳ quái, tuy rằng không nhìn thấy, nhưng chính là có thứ gì đó cùng tần số đối ứng với nhau......"
Hứa Trú gãi gãi tóc, "Mèo, mi biết cảm giác đó không? Cứ giống như, cứ giống như 2 cực dương âm của nam châm hút nhau vậy. Lực hút của nam châm là tương hỗ, vậy loại từ trường vừa kỳ quái vừa mập mờ này, khẳng định cũng không chỉ có một mình ta có thể cảm nhận được đâu nhỉ."
Cậu càng nói tim đập càng nhanh, không biết có phải do sưởi sàn quá nóng hay không, gò má cũng đỏ lên.
Nhưng đối diện với đôi mắt của mèo, Hứa Trú hít sâu một hơi, rõ ràng đáp án hiển nhiên dễ thấy ngay trước mắt, nhưng cậu bỗng nhiên lùi bước.
Giống như một người tính trước kỹ càng tham gia thi cử, nhưng trước khi bài thi phát xuống, luôn phải dự đoán điểm thấp một chút để khống chế sự mong chờ của mình.
"Đương nhiên, cũng, cũng không thể cứ tùy tiện quyết đoán đây chính là thích như vậy, quan hệ giữa người với người phức tạp như thế, là cái gì ta luôn phân không rõ lắm. Nhưng mà Giang Linh luôn luôn rất tốt, nói không chừng cậu ấy hiện tại như vậy chỉ là coi ta là bạn tốt, cậu ấy đối với người khác khẳng định cũng tốt như vậy......"
Mèo nhảy lên, "Meow" một tiếng, đi mất.
346.
Mấy ngày sau đó Hứa Trú đều không được ăn bánh bao chiên mỹ vị, bởi vì tuần này sắp nghỉ đông, cửa hàng ở cổng trường đóng cửa không ít, bao gồm cả tiệm bữa sáng xếp hàng dài kia.
Nhưng cậu không cảm thấy thất vọng, bởi vì bữa sáng mới bánh sừng bò kem tươi Giang Linh mang cho cậu cũng rất ngon.
Bánh mì xốp mềm mới nướng xong phối hợp với kem tươi thơm ngọt, cộng thêm một ly cacao nóng vừa vặn có thể dùng để sưởi ấm tay, buổi sáng lạnh lẽo đều trở nên ấm áp.
Trong gió lạnh sáng sớm, Hứa Trú tốn sức kéo khăn quàng cổ của mình xuống một nửa, uống một ngụm cacao nóng lớn, cảm giác cả người đều sống lại.
Mùi vị ngọt ngào của chocolate lan tỏa trên đầu lưỡi, cậu quay đầu nhìn về phía Giang Linh bên cạnh, chân thành bày tỏ sự cảm ơn của mình:
"Cậu thật tốt."
Từng chữ từng chữ một, thái độ nghiêm túc, giọng điệu thành kính.
Nhưng Giang Linh lại khẽ nhíu mày, không biết là nhớ tới cái gì, bỗng nhiên giơ tay ấn gáy Hứa Trú, để cậu giữ nguyên tư thế ngẩng đầu này nhìn nhau với mình.
Gió lạnh mang theo sương mù mỏng manh thổi tóc mái Giang Linh, đôi mắt đen thẫm kia giống như đầm sâu đóng băng mỏng, nhưng khi nhìn về phía Hứa Trú, mặt đầm lại nổi lên gợn sóng nhẹ nhàng.
Đẹp, đẹp trai quá......
Hứa Trú nuốt nước miếng một cái, bị nhan sắc người trước mắt thi triển debuff "choáng váng" 3 giây, hoàn toàn không chú ý người này đang làm gì.
Lải nhải cái gì thế?
Nghe không hiểu.
Muốn hôn.
347.
Giang Linh có hơi bất đắc dĩ chọc chọc trán cậu, "Có đang nghe tôi nói gì không?"
"...... Hả?"
Hứa Trú lúc này mới hồi thần, đôi mắt tròn xoe xinh đẹp chứa đầy sự ngu xuẩn trong veo.
"Tôi vừa nói, cậu không cần khen tôi tốt."
Giang Linh lặp lại một lần nữa, thần tình rất nghiêm túc, "Tôi sẽ không mang bữa sáng cho người khác, sẽ không khen người khác đáng yêu, cũng không có hứng thú mua quà cho người khác, bạn bè cũng sẽ không."
Tiếng gió dường như dừng lại, thế giới trở nên rất yên tĩnh, Hứa Trú bất giác nín thở, gò má nóng bừng, bên tai chỉ có thể nghe thấy giọng nói của Giang Linh.
Cậu nghe thấy Giang Linh nói:
"Cậu có thể hiểu được không? Hứa Trú, tôi cũng không đối xử tốt với người khác như vậy."
"Tôi chỉ đối với cậu."
