Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 26



348.

Câu nói "Tôi cũng không đối xử tốt với người khác như vậy, tôi chỉ đối với cậu" của Giang Linh giống như khắc vào trong đầu Hứa Trú, cậu cả ngày đều bởi vì câu nói này mà choáng váng đầu óc thần hồn điên đảo, từng chữ từng nét đều nhấm nháp tỉ mỉ trong đầu một lần, trái tim đập thình thịch, về nhà còn ép buộc mèo nghe cậu kể không dưới 10 lần.

Lúc kể đến lần thứ 11, mèo rốt cuộc chịu không nổi nữa, xoay người muốn chạy, nhưng đã bị Hứa Trú tay mắt lanh lẹ ôm về trong lòng.

"Lần này không thể nào là ta nghĩ nhiều được."

Cậu giống như một thí sinh được giáo viên coi thi tiết lộ đề thi trước khi thi, chưa bao giờ tự tin tràn đầy như vậy: "Đây là đang mập mờ đúng không! Đây nhất định là đang mập mờ đúng không!"

Mèo kéo dài giọng: "Meo ——"

Ý là cậu rốt cuộc cũng nhìn ra rồi.

349.

Bởi vì kích động, tối hôm đó Hứa Trú ngủ rất muộn, mãi cho đến đêm khuya thanh vắng, mèo cuộn thành một cục lông đã sớm ngủ say sưa, ánh đèn nhà cao tầng ngoài cửa sổ cũng trở nên thưa thớt, cậu vẫn chưa ngủ được.

Con người đúng là sinh vật rất kỳ lạ, tình cảm của con người còn phức tạp hơn bài toán khó giải nhất......

Cậu nghĩ, rõ ràng trước kia lúc tương tư đơn phương luôn ảo tưởng có một ngày Giang Linh cũng có thể thích cậu, nhưng hiện tại thật sự có loại manh mối này, cậu ngược lại cục súc hẳn lên, nảy sinh ra một loại d*c v*ng muốn trốn tránh.

Nhiệt độ trong nhà chỉnh quá cao, mặt Hứa Trú nóng bừng, trái tim đập loạn, ồn ào đến mức cậu không có cách nào yên tĩnh lại ngủ được.

Làm, làm sao bây giờ đây?

Cậu nhịn không được bắt đầu cắn móng tay, làm trò thầm mến cậu rất am hiểu, dù sao chỉ cần lặng lẽ thích là được, rất an toàn rất đỡ việc rất tự do, nhưng làm trò mập mờ cậu không có kinh nghiệm! Đối tượng thầm mến tiến hóa thành đối tượng mập mờ, vậy cậu phải tiếp tục nói chuyện ăn cơm đi chơi với Giang Linh như thế nào!

Hứa Trú cảm thấy cậu là một người rất tham lam, trước kia không có Giang Linh thích thì cũng thôi, hiện tại nhận được một chút, liền luôn lo lắng mình có làm sai chuyện gì không, có làm cho chút thích này ít đi hay không.

350.

Nhà quân sự vĩ đại Tôn Tử từng viết trong 《Tôn Tử Binh Pháp》 —— gặp chuyện không quyết được thì trốn trước đã.

Hứa Trú tin tưởng sâu sắc.

Vừa khéo mấy ngày nay là cuối học kỳ, mọi người đều đang bận rộn chuyện thi cuối kỳ, cho nên lời mời của Giang Linh cậu đều có thể thống nhất dùng cớ "ôn tập rất bận" để từ chối.

Buổi sáng cùng đi học, thứ 6 cùng ăn cơm, buổi chiều cùng về nhà...... đều bị Hứa Trú trốn hết.

Hứa Trú cảm thấy sâu sắc đây là một hành động sáng suốt, bởi vì cậu hiện tại vừa nghĩ tới Giang Linh liền đỏ mặt tim đập, sau đó nghĩ tới Giang Linh có thể cũng có chút thích cậu, vậy thì mặt vô cùng đỏ tim đập nhanh chóng.

Trong tình huống này nếu cậu lại ở chung với Giang Linh, vậy đoán chừng không chống đỡ nổi 3 phút sẽ nhịn không được toát ra bong bóng trái tim.

Không được, vẫn là mau chóng làm thêm 2 bài thi toán điều dưỡng một chút mới tốt.

351.

2 ngày không nhìn thấy Giang Linh cũng không quá khó chịu, tuy rằng sẽ có một chút nhớ nhung, nhưng bởi vì đang thi cuối kỳ, sự chú ý của Hứa Trú vẫn là bị bài thi chiếm cứ hơn phân nửa, mỗi ngày ngoại trừ ôn tập chính là thi cử.

Mãi cho đến buổi chiều ngày thứ 3, tiếng chuông thu bài môn thi cuối cùng vang lên, Hứa Trú thi đến choáng váng đầu óc một bộ dáng bị hút cạn tinh khí, bước chân cậu phù phiếm đi ra ngoài, nhưng vừa ra khỏi phòng thi, liền nhìn thấy Giang Linh đang đợi bên ngoài.

Thịch ——

Hứa Trú khẽ mở to mắt, cậu nghe thấy tim mình đập mạnh một cái, tinh khí vừa bị bài thi hút đi lập tức quay trở lại.

"Cậu, cậu sao lại ở......?"

Cậu muốn hỏi cậu sao lại ở đây, không phải phải thi sao? Nhưng bên ngoài phòng thi quá nhiều người, âm thanh hỗn tạp, Giang Linh không trả lời, mà nắm tay cậu ra ngoài một đoạn đường trước, sau đó mới giải thích:

"Tôi nộp bài trước."

Hứa Trú canh giờ nộp bài suýt chút nữa không làm xong trầm mặc: ......

Học thần thời gian cậu không cần thật ra có thể chia cho tôi đó.

Cậu thử đi lý giải mạch suy nghĩ hành sự của học thần:

"Tại sao?"

"Bởi vì muốn đợi cậu." Giang Linh không tiến về phía trước nữa, mà dừng bước chân, rũ mắt nhìn cậu, trong mắt mang theo một chút ý vị không nói nên lời, giống như sự khiển trách rất thân thiết, nhưng giọng điệu cũng rất nhẹ: "Nếu không cậu lại trốn tránh tôi."

352.

Kể từ sau khi nói xong những lời kia lần trước Hứa Trú liền không bao giờ đi cùng anh nữa, Giang Linh nghĩ mãi không ra, đành phải quy kết vấn đề vào việc mình không nắm bắt tốt chừng mực.

Lần này khó khăn lắm mới bắt được người, anh nhìn nhau với Hứa Trú, nghiêm túc quan sát đối phương một lát mới hỏi:

"Là bởi vì lại ghét tôi mới không muốn gặp tôi sao?"

Mặt Hứa Trú lại đỏ lên.

Hứa Trú điên cuồng trong lòng, không hiểu tại sao một câu chất vấn này cũng tỏ ra mập mờ như vậy, hơn nữa tại sao phải nói "lại"! Cậu trước kia cũng chưa từng ghét được không hả!

"...... Tôi không có."

Giang Linh thoạt nhìn tâm trạng tốt hơn một chút, "Không có cái gì?"

Không có ghét anh hay là không có không muốn gặp anh?

Hứa Trú ngước mắt nhìn anh, nhỏ giọng nói: "Đều không có."

Quy về căn bản, cậu chỉ là có một chút, ngượng ngùng.

353.

Buổi tối Hoắc Hoa lại hẹn mọi người ăn cơm, bởi vì học kỳ sau cô không định đến trường nữa, sau này cũng không có cơ hội gì cùng nhau chơi đùa nữa, cho nên bữa cơm này ăn đến bầu không khí đặc biệt ảm đạm.

Đặc biệt là chị gái Xã Trường, cô uống chút rượu, khóc lóc om sòm nói mình sắp đi học ở nơi xa như vậy không nỡ xa bạn bè.

Biệt ly là chủ đề nặng nề không thể tránh khỏi trong tuổi 17 18, Hứa Trú trước đây chưa bao giờ bởi vì biệt ly mà nảy sinh cảm xúc gì như kiểu "không nỡ", bởi vì tất cả mọi người đối với cậu mà nói đều giống nhau, mới hay cũ chẳng có gì khác biệt.

Nhưng hiện tại......

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía người đối diện bàn, Hoắc Hoa, Chu Thụ, Kỷ Tiểu Ngải và Triệu Đăng, đây đều là những người bạn đặc biệt của cậu, cậu không nỡ xa những người này.

Đương nhiên, người không nỡ nhất, là Giang Linh.

354.

...... Giang Linh cũng sẽ không nỡ xa cậu sao?

Hứa Trú không biết.

Cậu cúi đầu nhìn cái cốc của mình, rượu trái cây nồng độ thấp dưới ánh đèn chiếu rọi hiện ra một loại màu sắc rất đẹp, vừa nãy cậu uống không ít, đầu hơi choáng váng, loáng một cái liền thấy màu sắc rượu trong cốc tối đi.

Hóa ra là Giang Linh vươn tay qua, hờ hững che miệng cốc của cậu.

"Không thể uống nữa, sẽ dễ đau đầu."

Người này lấy cốc của cậu đi, đổi cho cậu một lon nước trái cây.

Hứa Trú rất chậm chạp nhìn qua, da cậu trắng, uống một chút rượu nồng độ thấp sẽ làm tôn lên mặt rất đỏ, đôi mắt đen nhánh rất ướt át, lúc mờ mịt nhìn người sẽ tỏ ra rất ngây thơ, dáng vẻ rất ngoan.

Giang Linh nhìn chằm chằm người nọ 2 giây, tốn rất nhiều sức lực mới khắc chế được ý nghĩ nhéo mặt Hứa Trú của mình.

Anh thở phào nhẹ nhõm, nhẹ giọng hỏi:

"Sau này muốn đi thành phố nào học đại học?"

Hứa Trú chần chờ một lát, trước đó cậu chưa từng nghĩ tới vấn đề này, sau này lại cảm thấy chỉ cần có thể cách Giang Linh gần một chút đều rất tốt.

Nhưng cậu cũng không thể nói tôi muốn ở bên cạnh cậu!

Hứa Trú lắc lắc đầu, ý là vẫn chưa nghĩ xong, cậu mím môi, hỏi ngược lại Giang Linh:

"...... Cậu thì sao?"

"Tôi?" Giang Linh cười rất nhẹ một cái, đồng tử đen nhánh không chớp mắt nhìn về phía cậu, giọng điệu rất thản nhiên:

"Tôi muốn ở cùng một thành phố với cậu, sau này cũng có thể mỗi ngày cùng nhau ăn cơm."

355.

Lời của Giang Linh từng chữ từng chữ đập vào đại não trơn nhẵn của Hứa Trú, cậu mở to mắt mờ mịt phản ứng thật lâu, nghi ngờ mình là hoàn toàn uống say.

Nếu không tại sao những chữ này cậu đều biết nhưng nối lại với nhau liền không thể hiểu là có ý gì chứ!

Muốn ở cùng một thành phố với cậu là có ý gì?

Sau này cũng có thể mỗi ngày cùng nhau ăn cơm là có ý gì?

Ý của Giang Linh rốt cuộc có phải là cái ý mà cậu nghĩ hay không!

BGM Thám tử lừng danh Conan phá án vang lên sục sôi trong đầu, tay trái kính lúp tay phải thanh chocolate Sherlock Holmes Trú cuối cùng cũng hiểu được câu "loại bỏ tất cả những điều không thể, cái còn lại dù khó tin đến đâu cũng nhất định là sự thật".

Cho nên...... Giang Linh chính là cũng có chút thích cậu đi.

356.

Hình như cũng không phải có chút thích.

Hình như là rất thích.

357.

Buổi tối sau khi trở về, Hứa Trú bị bánh nướng từ trên trời rơi xuống đập cho lâng lâng ôm mèo cười ngây ngô nửa ngày, còn muốn cưỡng ép kéo mèo nhảy điệu mở màn đám cưới 2 người.

2 cái loa trong nhà trái phải luân phiên, một cái hát "Hôm nay là một ngày tốt lành, chuyện trong lòng muốn đều có thể thành", cái kia hát "Vận may đến chúc bạn vận may đến, vận may mang đến niềm vui và tình yêu."

Quá ồn ào.

Mèo vươn móng vuốt bịt tai, nó nghe không rõ Hứa Trú nói gì, nhưng có thể nhìn thấy mặt Hứa Trú rất đỏ, mắt sáng lấp lánh.

"...... Giang Linh nói muốn học đại học cùng một thành phố với ta, hóa ra chuyện tương lai cậu ấy đã nghĩ xa xôi như vậy."

Hứa Trú dùng tay che mặt, lòng bàn tay có thể cảm nhận được nhiệt độ rất cao.

Toang, cậu hình như càng thích Giang Linh hơn rồi.

358.

Cùng lúc đó, Giang Linh ngồi trước bàn học lấy ra bản kế hoạch của mình, bắt đầu tiếp tục thêm thêm sửa sửa.

......

Điều thứ 23, kỷ niệm 10 năm phải cùng nhau về trường cấp 3 du lịch chốn cũ hồi ức chuyện xưa, quà tặng phải mua......

359.

Lúc trước tương tư đơn phương Hứa Trú sẽ không nghĩ quá nhiều, mỗi ngày chỉ là nhìn thấy Giang Linh đã đủ để cậu tự giải trí tự mình thỏa mãn.

Nhưng hiện tại không giống, cậu nghĩ, hiện tại không phải tình nguyện đơn phương, hiện tại là song phương thầm mến.

2 người thích lẫn nhau thì, sẽ giống như 2 chất hóa học chỉ thiếu một điều kiện là có thể xảy ra phản ứng, bọn họ chỉ thiếu một lời tỏ tình, là có thể yêu đương.

Hứa Trú hít sâu một hơi, dùng 3 giây đưa ra một quyết định trọng đại —— cậu muốn tỏ tình.

Điều này đối với cậu mà nói hình như là chuyện khó như lên trời, một người ngay cả chủ động nói chuyện cũng rất khó làm được phải đi thẳng thắn tâm ý với người khác như thế nào đây.

Nhưng sự thật là Hứa Trú đưa ra quyết định này lại thực sự dễ như trở bàn tay, chính cậu cũng cảm thấy kỳ quái.

Đại khái là bởi vì cậu đã từng có quá nhiều quá nhiều lời chưa thể nói ra khỏi miệng.

Cho nên lần này.

Lần quan trọng nhất, không thể bỏ lỡ nhất.

Thì nhất định phải dũng cảm nói ra.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...