Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 27



360.

Chuyện tỏ tình được Hứa Trú liệt vào danh sách cơ mật cấp 1, cậu không nói với ai, ngay cả mèo cũng không nói, một mình lén lén lút lút chuẩn bị mấy ngày, mua hoa còn chuẩn bị quà.

Quà Hứa Trú chọn rất lâu, pass vô số lựa chọn thay thế cuối cùng chọn bức tranh cậu vẽ cho Giang Linh.

Vẽ tranh coi như là thiên phú không nhiều lắm của Hứa Trú, trước kia cậu một mình nhàn rỗi không có việc gì làm buồn chán liền thích vẽ tới vẽ lui, đường nét ngắn gọn màu sắc sạch sẽ, là trình độ đăng lên mạng sẽ thu hút một đám người vây xem kia.

Nhưng cậu chưa từng cho ai xem.

Sau này cậu bắt đầu thầm mến Giang Linh, đối tượng vẽ tranh lúc rảnh rỗi liền đều biến thành người này, góc mặt nghiêng nhìn thấy lúc ăn cơm, cái liếc mắt gặp thoáng qua trên sân thể dục, biểu cảm nghiêm túc của đối phương lúc nói chuyện lần đầu tiên......

Hứa Trú cảm thấy mình cũng không vẽ bao nhiêu, nhưng lẻ tẻ tích góp lại, thế mà cũng có một xấp dày cộm.

Trên mạng nói, quà tỏ tình quan trọng nhất là tâm ý đủ nặng.

Hứa Trú ước lượng đống bản thảo tranh vẽ của mình, cái này có tính là tâm ý hay không cậu không biết, nhưng nặng thì đủ nặng.

361.

Vì để tỏ vẻ coi trọng, Hứa Trú còn đặc biệt rút ra thời gian học tập quý giá của mình để đóng khung cho những bức tranh kia.

Cậu sợ mèo chân tay vụng về cào hỏng, dứt khoát cùng với hoa khóa vào trong thư phòng.

Ánh nắng mùa đông xuyên qua cửa sổ lớn thư phòng chiếu vào, những tờ giấy vẽ treo so le chồng chất trên tường theo gió nhẹ nhàng lay động, phát ra âm thanh thanh thúy, ánh sáng rực rỡ lấp lánh trên mặt giấy. Hoa hồng cửa hàng hoa dưới lầu đưa tới còn chưa bó thành bó, đông một thùng nhỏ tây một thùng nhỏ tùy ý đặt, là hoa mới nở buổi sáng, màu sắc kiều diễm hương thơm nồng nàn, giọt nước sắp rơi nhưng không rơi gần như muốn làm tờ giấy vẽ cũng ướt đẫm thành màu hồng phấn.

Hứa Trú đứng ở cửa, hương thơm vô hình bao bọc lấy cậu, cậu hít sâu một hơi, trịnh trọng vỗ tay cho mình 3 phút đồng hồ trong lòng.

Lãng mạn, quá lãng mạn.

Cậu quả thực là một thiên tài.

362.

Hứa Trú quyết định bản thảo tranh vẽ và hoa hồng cứ giữ nguyên cách bài trí như vậy không động đậy.

Nhưng điều này lại liên quan đến một vấn đề khác ——

Cậu phải mời Giang Linh đến nhà.

363.

Hiện tại kỳ nghỉ đông đã bắt đầu, điều kiện ưu thế ngày nào cũng cùng nhau đi học trước kia không còn nữa, muốn gặp mặt Giang Linh phải chủ động mời.

Hứa Trú đời này đừng nói chủ động hẹn người ta, số lần cậu chủ động nói chuyện đều đếm trên đầu ngón tay, hoàn toàn không có kinh nghiệm phương diện này.

Độ khó bảo cậu hẹn người ta chẳng khác nào bảo người rừng chưa khai hóa cầm bút tính toán quỹ đạo vận hành thiên thể.

Hứa Trú đi đi lại lại từ thư phòng đến phòng khách, sau đó lại từ phòng khách đi đi lại lại đến ban công, hận không thể lấy đầu đập đất ——

Cho nên! Rốt cuộc! Phải hẹn đối tượng thầm mến như thế nào!

Cậu đi tới đi lui trong nhà, nhìn không quen con mèo đang phơi nắng trên ban công nhàn nhã như vậy, liền cưỡng ép ôm mèo tới quấy rối, dùng mặt cọ tới cọ lui trên người mèo, còn muốn thi triển công kích tinh thần, lải nhải không ngừng nghỉ:

"Ta muốn gặp Giang Linh quá muốn gặp Giang Linh quá muốn gặp Giang Linh quá, ta đã 2 ngày rưỡi không nhìn thấy cậu ấy, một ngày không gặp như cách 3 thu cái này đều 7,5 thu rồi hu hu hu."

Mèo bị làm ồn đến rất phiền.

Mèo ý đồ chạy trốn.

Mèo không thành công.

Nó đành phải mặc kệ Hứa Trú lau nước mắt trên người nó, thở dài một hơi ưỡn ngực lên, ý là:

Nhân loại, ngươi có thể dựa vào bờ vai vĩ đại của mèo khóc lóc.

Hứa Trú khóc lóc kể lể nửa ngày mệt sau đó bắt đầu ký thác hy vọng vào thủ đoạn huyền học, cậu chọc chọc trán mèo, "Nếu mi là Thần Miêu Miêu gì đó thì tốt quá, tùy tiện thi triển một chút ma pháp, là ta có thể gặp được Giang Linh."

Giây tiếp theo, điện thoại cậu đặt trên bàn vang lên.

364.

Giang Linh: [2 ngày nay làm bài thi ôn tập cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không biết không.]

Giang Linh: [Câu nào không hiểu có thể hỏi tôi, gửi tin nhắn hoặc gọi video đều được, nhưng mà hình như đều không đủ tiện.]

Giang Linh: [Cho nên, ngày mai muốn gặp mặt không?]

365.

Hứa Trú trợn mắt há hốc mồm, mặt đầy không thể tin nổi, mắt lập tức sáng lên.

Cậu nhanh chóng trả lời một chữ được, sau đó hít sâu một hơi, xoay người giơ mèo lên, tỏ lòng kính nể:

"Thần Miêu Miêu ở trên, xin nhận của tín đồ một lạy."

Mèo không hiểu ra sao: "...... Meo?"

Hứa Trú lấy cá khô nhỏ ra làm vật cống nạp, "Thật ra ta còn có một nguyện vọng."

Cậu có hơi đỏ mặt, nhưng mắt vẫn sáng lấp lánh, "Ngày mai có thể để Giang Linh cùng về nhà với ta thì càng tốt."

"Amew!"

366.

Địa điểm hẹn hò lần đầu tiên của 2 người là quán cà phê gần nhà Hứa Trú, mỗi người một bộ đề thi toán.

Trước khi đến Hứa Trú còn căng thẳng một chút, lên mạng tra nửa ngày hẹn hò với đối tượng mập mờ phải làm gì, đến nơi mới phát hiện thật ra cái gì cũng không cần làm, làm bài thi là được.

Nhưng cậu hôm nay thực sự không tĩnh tâm được đi đối phó với mấy cái hàm số và hình học đáng ghét kia, cậu hiện tại trong đầu toàn là làm thế nào kéo Giang Linh về nhà cậu tỏ tình.

Cho nên một tiếng đồng hồ trôi qua, bài thi trên tay Hứa Trú làm được lèo tèo vài câu.

Cậu hồn bay lên trời nhìn chằm chằm mấy ký tự kia, ngòi bút vẽ loạn trên giấy nháp, mãi cho đến khi Giang Linh đối diện đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cậu cậu mới hồi thần, vội vàng giả vờ mình đang xem đề, nhưng bài thi đã bị đối phương rút đi.

"Để tôi xem."

Giang Linh nhanh chóng kiểm tra một lượt mấy câu cậu viết loạn thất bát tao kia, lông màynhíu lại rất nhẹ .

Tim Hứa Trú treo lên một chút, bỗng nhiên có loại cảm giác bài tập chưa làm xong nhưng bị giáo viên kiểm tra đột xuất.

Cậu ấp a ấp úng: "Tôi......"

Toang, hình như không làm đúng được mấy câu, người thông minh đều thích chơi với người thông minh, biểu cảm này của Giang Linh sẽ không phải cảm thấy cậu bị ngu chứ?

Nhưng Giang Linh không nói gì, chỉ rất thuận tay xoa xoa tóc cậu, "Chỗ nào không biết? Tôi giảng cho cậu."

Sau đó, người này rất nghiêm túc nhìn về phía cậu, ngữ điệu ôn hòa nhưng lộ ra một cỗ không chứa nghi ngờ:

"Chúng ta đã nói xong muốn đi học cùng một thành phố, đúng không?"

Mặt Hứa Trú lập tức đỏ lên:

"...... Đúng."

367.

Cũng may Hứa Trú khoảng thời gian này tiến bộ rất lớn, bình thường thi toán cũng có thể loanh quanh ở mức đạt yêu cầu, thỉnh thoảng vận may tốt còn có thể thi được chín mươi mấy điểm, hiện tại vì không để đối tượng thầm mến coi mình là đồ ngu càng là làm một lèo lấy ra 120 phần tinh lực đối đãi.

Câu sai cộng thêm nửa tờ bài thi còn lại dùng hơn 1 tiếng đồng hồ liền giảng xong, giấy trả lời viết kín mít, đáp án vừa chỉnh tề vừa xinh đẹp.

Hứa Trú cảm giác sâu sắc mình đã hoàn toàn chinh phục toán học hếch mày thở phào, cũng quên mất cái gì tỏ tình cái gì ngại ngùng, chỉ cảm thấy có một loại cảm giác đắc ý thỏa mãn phát ra từ đáy lòng, phảng phất giây tiếp theo sắp đứng trên bục nhận giải nhận thưởng.

Bài thi toán nhỏ bé, dễ như trở bàn tay bắt được, lần này Giang Linh sẽ không cảm thấy cậu là đồ ngu nữa đâu nhỉ?

"Thật ra, mấy câu này tôi đều biết......"

Cậu nắm chặt bài thi, nghiêng mặt nhìn Giang Linh bên cạnh, lấy hết dũng khí muốn chứng minh trình độ chỉ số thông minh của mình với người ta một chút.

Nhưng bởi vì vừa nãy ghé vào cùng nhau xem đề, 2 người dựa vào rất gần, tóc mái của Giang Linh thậm chí cọ qua gò má cậu, ánh mắt 2 người va vào nhau, mắt đối mắt, lẫn nhau đều có thể nhìn thấy hình ảnh của mình trong mắt đối phương.

Lời Hứa Trú chưa nói ra khỏi miệng lập tức tắt tiếng, đồng tử đen nhánh rất rõ ràng run lên một cái, có tiếng tim đập rõ ràng có thể nghe được, không biết là của ai.

Gần, gần quá, da dẻ Giang Linh thật tốt, mắt cũng đẹp, hình dáng đôi môi cũng đẹp, thoạt nhìn rất dễ hôn...... Mặt Hứa Trú lập tức đỏ bừng, đại não bị những thứ lộn xộn nhét đầy, cứng đờ tại chỗ không biết là nên lùi ra hay là nên thế nào, nhưng vẫn còn có thể tranh thủ thời gian suy nghĩ cái này nếu là trong truyện tranh thì trên đỉnh đầu 2 người bọn họ khẳng định phải toát ra bong bóng màu hồng phấn, thật mập mờ.

Cậu cảm thấy đã qua rất lâu —— nhưng thực ra chỉ có vài giây.

Giang Linh cười một cái, lần này không phải nụ cười rất nhẹ như trước kia, mà là rất rõ ràng, lúm đồng tiền nhàn nhạt trên sườn mặt lộ ra.

Anh đang trả lời câu nói vừa nãy chưa nói hết của Hứa Trú, "Ừm, đặc biệt thông minh."

368.

Đợi đến khi bọn họ rời khỏi quán cà phê đã là hoàng hôn.

Mùa đông ban ngày ngắn, hoàng hôn cũng chớp mắt biến mất, lúc vừa ra ngoài trên trời còn mang theo ánh sáng tối màu vàng ấm, mới đi vài bước đường đã tối đen hoàn toàn, chân trời chỉ còn một vầng trăng lưỡi liềm màu cam vàng.

2 người ai cũng không nói tách ra trước, cứ như vậy đi dạo 3 vòng ở phố đi bộ gần đó, Hứa Trú mặt không cảm xúc, thực tế trong lòng sốt ruột đến mức lăn lộn đầy đất.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ hôm nay sắp kết thúc nhưng cậu vẫn chưa thể nói ra lời mời, trời lạnh thế này, cũng không thể đi dạo vòng thứ tư trên con phố này chứ!

Rốt cuộc nên tìm một lý do gì có thể tỏ ra hợp lý và vạn vô nhất thất đây ——

Nói tôi nấu cơm rất ngon mời cậu nếm thử? Hình như có hơi quá mạo muội.

Nói trong nhà còn có 2 bộ đề thi không biết làm nhờ cậu giúp đỡ? Thoạt nhìn giống như đang chơi chùa gia sư dạy kèm.

Nói......

Hai người đi ngang qua một cửa hàng bán mèo, mèo con trên giá leo mèo trong cửa kính thủy tinh nhảy nhót tưng bừng, giơ tay ngắn nhỏ chơi đồ chơi cho mèo.

Hứa Trú linh cơ khẽ động, bỗng nhiên có một ý tưởng tuyệt diệu, cậu đảm bảo không ai có thể từ chối.

Thế là cậu xoay người nhìn về phía Giang Linh, thần sắc nghiêm túc biểu cảm trang trọng:

"Cậu có muốn tới nhà tôi chơi không?"

Cậu nuốt nước miếng một cái, trịnh trọng thêm giá:

"Mèo nhà tôi biết lộn nhào ra sau."

369.

Quãng đường từ phố đi bộ đến nhà Hứa Trú chỉ cần khoảng 10 phút.

2 người vòng qua đài phun nước đóng băng và cây xanh thường xanh trong khu chung cư, cửa thang máy mở ra, đinh một tiếng liền đóng lại.

Bức tường trơn bóng không chút khách khí chiếu ra bộ dáng 2 người sóng vai đứng cùng nhau, Hứa Trú có hơi căng thẳng, tay nắm lấy cổ tay áo mình lặp đi lặp lại vò tới vò lui.

Cậu trước đây không có bạn bè, không ngờ lần đầu tiên dẫn người về nhà chính là dẫn đối tượng thầm mến.

Thật là làm tốt lắm Hứa Trú!

Cậu nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, vỗ tay cho mình trong lòng, bắt đầu ôn tập lời lát nữa muốn nói trong đầu, Giang Linh bên cạnh gọi cậu mấy tiếng cậu mới hồi thần.

Thế là Hứa Trú vừa tiến hành đến câu diễn tập tỏ tình đầu tiên đã bị một người trong cuộc hoàn toàn không biết gì khác cắt ngang, cậu đối diện với đôi mắt của Giang Linh, lông mi run lên một cái, mặt đỏ hoàn toàn.

"Sao, sao vậy?"

"Tầng mấy?" Giang Linh khẽ cúi đầu, mắt mang ý cười nhìn cậu, "Cậu đang nghĩ gì vậy? Đều không bấm thang máy."

Hứa Trú: "......"

Cậu nhanh chóng quẹt thẻ ra vào, lắp bắp tìm cớ: "Tôi đang nghĩ, phải để mèo biểu diễn mấy cái lộn nhào ra sau."

370.

Thang máy mười mấy giây phảng phất dài dằng dặc vô cùng, vốn dĩ ở nơi công cộng thì còn đỡ, nhưng sau khi bước vào không gian nhỏ phong kín chỉ có 2 người này, từng chút từng giọt cảm giác mập mờ liền giống như lặng lẽ sinh sôi, quấn chặt lấy Hứa Trú.

Cho nên đợi đến khi cửa thang máy vừa mở, cậu lập tức động tác rất nhanh lao ra ngoài, treo quần áo lấy dép lê giả vờ mình rất bận rộn.

Không khí ấm áp trong nhà xua đi tất cả khí lạnh dính trên người 2 người, Hứa Trú không hiểu lắm làm sao tiếp đãi người khác, giống như một con robot quét nhà đi tới đi lui trong phòng khách, lát thì lấy đĩa trái cây lát thì nấu trà nóng.

Cuối cùng vẫn là Giang Linh ấn cậu xuống bảo cậu ngồi xuống, "Không cần phiền phức."

Hứa Trú cứng ngắc lắc đầu: "Không phiền phức."

Con người khi căng thẳng chính là sẽ giả vờ mình rất bận rộn, không cho cậu đi tới đi lui cậu sẽ càng căng thẳng hơn được không!

2 người ngồi trong phòng khách nhìn nhau, Hứa Trú lại không phải người biết tìm chủ đề, đại não cậu vận chuyển tốc độ cao, suy nghĩ nên mở miệng thế nào, nhưng ánh mắt rơi xuống ổ mèo ở góc phòng khách, mắt cậu sáng lên.

Suýt chút nữa quên mất! Còn có mèo mà!

371.

Thế là con mèo đang ngủ say sưa bị Hứa Trú xách lên cưỡng chế mở máy.

Xưa có Chu U Vương đốt lửa đùa giỡn chư hầu đổi lấy nụ cười mỹ nhân, nay có Hứa Trú uy h**p dụ dỗ động vật biểu diễn lừa Giang Linh về nhà.

Mèo ngủ được một nửa bị gọi dậy rất khó chịu, nhe răng trợn mắt xù lông, Hứa Trú vội vàng ngồi xổm xuống, vươn tay chọc chọc mèo, hạ giọng nói chuyện ngon ngọt với nó:

"Nhanh lên, mèo, biểu diễn 2 cái lộn nhào ra sau, buổi tối ta cho mi ăn cá khô nhỏ."

Mèo khó chịu vẫy vẫy đuôi, không để ý tới Hứa Trú, quay mặt sang một bên.

Toang, cậu nghĩ, Giang Linh sẽ không phải cảm thấy mình đang lừa anh chứ? Nhưng mà mèo nhà cậu thật sự biết lộn nhào ra sau mà!

Hứa Trú rõ ràng có hơi xấu hổ, bó tay không biện pháp ngồi xổm trên mặt đất, cũng không đứng dậy, nhìn nhìn mèo lại nhìn nhìn Giang Linh, tỏ ra khá đáng thương.

Giang Linh bị cậu nhìn đến mềm lòng, đành phải khẽ thở dài một tiếng cũng ngồi xổm xuống bên cạnh cậu, vươn tay điểm nhẹ lên trán mèo.

Mèo nhìn thấy người quen cũ vẫn khó chịu như cũ, nhưng hiện tại khoảng cách đủ gần, linh hồn chủ thể và phân thể có thể kết nối với nhau, Giang Linh tâm niệm khẽ động, mèo liền rất không tình nguyện đứng dậy, dưới sự chăm chú tha thiết của Hứa Trú, biểu diễn 2 cái lộn nhào ra sau.

Mắt Hứa Trú sáng lên, lúm đồng tiền nhỏ bên khóe môi cũng lộ ra rất nhạt, cậu quay đầu nhìn Giang Linh, giọng điệu mang theo sự dồn dập hiếm thấy: "Cậu xem!"

"Ừm, nhìn thấy."

Giang Linh căn bản không nhìn mèo, "Đáng yêu lắm."

Giang Linh đang nhìn cậu.

372.

Trước đó, Giang Linh chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày anh sẽ để mảnh linh hồn của mình biểu diễn lộn nhào ra sau cho người khác xem.

...... Nhưng nếu Hứa Trú có thể vui vẻ, cũng không phải là không thể.

Anh là của Hứa Trú, mèo đương nhiên cũng là của Hứa Trú.

373.

Mèo biểu diễn xong cả giận, tự nhận chịu sự sỉ nhục sâu sắc, thế là con mèo có lòng tự trọng rất mạnh phẫn nộ chạy đi mất, không biết là chui vào thư phòng hay là phòng ngủ.

Để lại Hứa Trú và Giang Linh uống trà trong phòng khách.

Thật ra Hứa Trú thích uống coca, bình thường ở nhà thường xuyên dõng dạc tuyên bố coca chính là loại nước uống vĩ đại nhất trên thế giới, nhưng cậu cảm thấy uống coca sẽ có vẻ cậu rất không trầm ổn, cho nên vì để giữ vững thiết lập nhân vật của cậu trước mặt Giang Linh, đặc biệt pha trà của ba cậu.

Sương trắng lượn lờ bốc lên từ chiếc cốc sứ xinh đẹp, mùi trà thanh đạm phả vào mặt người ta.

Hứa Trú tư thái ưu nhã bưng cốc lên, bất động thanh sắc nhấp một ngụm, sau đó lại bất động thanh sắc nhổ ra.

Phì, khó uống, lá cây nát ngâm nước, không bằng coca.

May mà Giang Linh đối diện đề nghị: "Có coca không? Hay là uống cái đó đi."

Ơ? Giang Linh cũng thích uống coca?

Hứa Trú rất ngạc nhiên vui mừng mở to mắt, lập tức khen ngợi gu của đối tượng thầm mến trong lòng một trận, có gu, quá có gu, 2 người bọn họ quả nhiên là trời sinh một cặp.

Thế là Hứa Trú hứng thú bừng bừng chạy đi lấy coca của cậu, chai thủy tinh bản trân tàng ủ hầm nhiệt độ không đổi 3 đến 5 độ.

374.

Trong lúc Hứa Trú đi lấy coca, Giang Linh dựa lưng vào ghế, sự chú ý hơi phân tán, liền phát hiện mèo bắt đầu chạy loạn trong nhà.

Từ phòng ngủ chạy đến phòng chiếu phim, sau đó từ phòng chiếu phim chạy đến thư phòng đóng cửa, vốn tưởng rằng mèo vào không được, kết quả mèo chạy lấy đà một cái liền bám lên tay nắm cửa, tiếp đó dựa vào cân nặng trác việt đè xuống một cái, cửa liền dễ dàng mở ra.

Vào thư phòng mèo liền bắt đầu đi loạn, vì để hả giận, đầu tiên là gạt rụng một chiếc lá cây cảnh, kế đến ăn một góc giấy bài tập Hứa Trú nhét trong tủ.

Giang Linh sợ nó lại quấy rối, muốn cho nó mau chóng đi ra.

Nhưng mèo vừa ngẩng đầu, Giang Linh ngẩn ra, anh phát hiện —— trong căn phòng này toàn thân đều là tranh vẽ vì anh, đóng khung lại, treo trên tường, xung quanh đều là hoa hồng.

Mà trên bàn còn đặt một phong thư và một bó hoa.

375.

...... Là muốn tỏ tình sao?

_______________________________

【Tác giả có lời muốn nói】

Ngày mai thêm chương ^_^

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...