42.
Đêm đầu tiên có mèo, Hứa Trú cùng thính giả duy nhất của cậu trò chuyện đến tận 3 giờ sáng mới ngủ.
Nội dung cuộc trò chuyện lấy chủ đề là "Giang Linh", chia nhỏ thành 2 phần "Giang Linh tốt đến mức nào" và "Giang Linh có ghét tôi hay không".
Người nói chuyện Hứa Trú nhấn mạnh, phải kiên trì quán triệt chỉ đạo tư tưởng "bạn học Giang Linh người đẹp thiện tâm", nghiên cứu thảo luận sâu sắc vấn đề "bạn học Giang Linh rốt cuộc có ghét tôi hay không", mạnh dạn giả thiết cẩn thận chứng thực, tìm kiếm sự thật từ thực tế phân tích cụ thể.
Làm tốt thống nhất kết hợp, cường hóa trách nhiệm đảm đương, nỗ lực sáng tạo huy hoàng mới trên con đường "thích Giang Linh".
Đợi bài phát biểu sục sôi nhiệt huyết kết thúc, Hứa Trú thậm chí còn tự vỗ tay cho mình 3 phút đồng hồ.
Vỗ tay xong còn tràn đầy mong chờ nhìn về phía mèo.
Mèo: "......"
Lải nhải cái gì thế? Nghe không hiểu.
43.
Mèo buồn ngủ.
Nhưng Hứa Trú vẫn còn rất tỉnh táo.
Cậu cưỡng ép lắc mèo tỉnh dậy, lăn lộn trên giường, thao thao bất tuyệt nói: "Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, mi cảm thấy cậu ấy rốt cuộc có vì ta cố ý đi theo cậu ấy mà ghét ta không? Hoặc là cậu ấy có thể căn bản chưa từng chú ý tới loại người trong suốt như ta, dù sao ta ở trường học cũng rất không có cảm giác tồn tại, hoặc là cậu ấy đã sớm bắt đầu ghét ta, bởi vì mọi người đều ghét ta, hờ nghĩ như vậy thì, cậu ấy không ghét ta mới rất kỳ quái nhỉ? Từ từ, nhưng mà Giang Linh cũng không giống với người khác, cậu ấy ở trong lòng ta giống như một thiên sứ vậy, mèo, mi biết cái gì là thiên sứ không? Chính là loại lấp la lấp lánh......"
Mèo ngáp một cái, không kiên nhẫn.
Nó dùng móng vuốt ấn một cái lên má Hứa Trú, dùng chút lực, đệm thịt ấm áp của mèo con dán lên da Hứa Trú, mềm mại.
Hứa Trú quả nhiên ngậm miệng.
Mèo rất hài lòng, nó ngáp thêm một cái, cuộn mình thành một cục, chen vào trong lòng Hứa Trú, chóp đuôi quét quét mặt Hứa Trú.
Ý là đừng lo lắng nữa, ngủ đi.
Hứa Trú chớp chớp mắt, trong lòng cũng giống như bị mèo dùng đuôi quét qua một cái, những cảm xúc rối rắm kia lập tức bị quét đi, cơn buồn ngủ chậm rãi dâng lên.
"Được, mèo." Cậu ôm chặt con mèo trong lòng, "Ngủ ngon."
44.
Hậu quả của việc thức đêm nói chuyện chính là ngày hôm sau Hứa Trú buồn ngủ muốn chết, khuôn mặt vốn đã không có chút huyết sắc nào càng tái nhợt thêm vài phần, âm trầm u ám, còn treo 2 cái quầng thâm mắt to đùng.
Cả người thoạt nhìn giống như một cái vong đi theo sau lưng tràn ngập oán khí.
Cậu lắc lư bay vào phòng học, sách đặt trên bàn, người nằm bò trên sách.
Tiếng đọc bài buổi sáng ồn ào khiến cậu ngủ không được an ổn lắm, nghĩ đến con mèo ở nhà, Hứa Trú liền giãy giụa dụi dụi mắt, từ trong túi áo móc ra cái điện thoại phơi một buổi tối miễn cưỡng có thể mở máy lên được, trong tình huống màn hình mất linh gian nan mua một đống thứ như thức ăn cho mèo, ổ mèo, chậu cát mèo, đồ chơi cho mèo các loại gửi đến nhà.
Trên người mèo không có thẻ mèo, trong nhóm chat khu chung cư cũng không có ai đăng tin tức mất mèo, rất hiển nhiên mèo là một con mèo hoang, Hứa Trú quyết định sẽ nhận nuôi nó.
Chỉ là trong nhà không có dụng cụ nuôi mèo cần thiết nào, sáng nay thời gian quá gấp gáp, ngay cả nhà vệ sinh cho mèo cũng là cậu tạm thời đào đất từ chậu hoa lớn trong nhà bỏ vào hộp giấy làm thành phiên bản giản lược.
Hứa Trú yên lặng cầu nguyện trong lòng, hy vọng mèo có thể tâm lĩnh thần hội đó là nhà vệ sinh.
Còn về cái ăn, cái này ngược lại không phải vấn đề, lúc đi cậu đã mở một hộp đồ hộp cho mèo...... Từ từ, Hứa Trú bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, hoảng sợ nhớ tới hình như cậu quên để nước cho mèo!
45.
Hứa Trú lo lắng mèo cả buổi sáng không uống nước sẽ bị chết khát cuối cùng vẫn trốn học về nhà.
Cậu vội vàng đẩy cửa ra, nhìn một vòng trong phòng khách, nhưng không thấy bóng dáng của mèo đâu.
"Meow?"
Cậu gọi từng tiếng một, thầm nghĩ sẽ không chạy lên tầng 2 chứ?
Đang định lên xem thử, chân vừa bước lên cầu thang thì nghe thấy trong nhà vệ sinh tầng một truyền đến tiếng xả nước.
Động tác của Hứa Trú lập tức cứng đờ tại chỗ.
46.
Trong nhà còn có người khác? Là ai?
Ba mẹ cậu gần đây đều đang đi công tác, không có khả năng trở về lúc này, chẳng lẽ là trộm vào nhà?
Tim Hứa Trú lập tức treo lên, cậu thả nhẹ bước chân, từng chút một dịch đến bên cạnh bàn đảo bếp, muốn lấy con dao phay phòng thân.
Chỉ là tay còn chưa cầm được cán dao, cửa nhà vệ sinh đã mở ra.
Hứa Trú khẩn trương đến dựng cả lông tơ nín thở, sau đó liền nhìn thấy ——
Mèo bước ra.
47.
...... Tình huống gì vậy?
Vừa nãy ở bên trong đi vệ sinh là mèo?
Hứa Trú theo bản năng nhìn về phía nhà vệ sinh cho mèo kiểu giản lược mình làm buổi sáng, quả nhiên không có dấu vết đã dùng qua.
Cậu mờ mịt.
48.
Nhưng mà điều làm cậu mờ mịt hơn là, mèo nhìn cậu một cái, ngay lập tức liền làm như không có chuyện gì tự nhiên như thường vẫy đuôi ăn cơm.
Ăn khát thì gạt một cái cốc giấy từ trên bàn xuống, dùng đỉnh đầu đội lên đặt dưới máy nước uống trong nhà, dùng một móng vuốt vỗ vào công tắc.
Dòng nước róc rách ào ào chảy vào trong cốc.
Trong nhất thời, Hứa Trú bắt đầu không phân rõ đây rốt cuộc là tiếng nước của máy nước uống hay là tiếng nước trong đầu cậu.
Là cậu rốt cuộc điên rồi sao?
49.
Ai nói với cậu sau khi kiến quốc không được thành tinh vậy!
50.
Hứa Trú hít sâu một hơi, cảm thấy mình vẫn phải trấn định lại một chút.
Dựa theo thường thức phán đoán, mèo là không thể nào biết dùng bồn cầu xả nước và máy nước uống, hiện tại tất cả những gì trước mắt cậu căn bản không phù hợp triết học duy vật và sinh học.
Tay cậu vừa chuẩn bị cầm dao phay dịch xuống dưới, kéo tủ chứa đồ ra, từ trong túi móc ra một nắm gạo nếp lập tức dùng thế sét đánh không kịp bưng tai ném qua đó.
"Bất kể ngươi là ai, đều cút xuống khỏi người mèo cho ta!"
Mèo đang ăn cơm bị trận mưa gạo nếp thình lình xảy ra dọa giật mình, lộn nhào một cái ra sau nhảy lên sô pha.
Mèo: "...... Meo!"
51.
Ơ, không sợ gạo nếp?
Hứa Trú không có lơ là, vẫn dùng ánh mắt thẩm vấn nhìn chằm chằm mèo:
"Cấp cấp như luật lệnh, lui!"
"Yêu ma quỷ quái mau rời đi!"
"Avada Kedavra!"
Mèo nhịn không nổi nữa, nhảy qua đấm cho cậu một cú.
52.
Trải qua 2 tiếng đồng hồ kiểm tra dài dằng dặc, Hứa Trú cuối cùng rốt cuộc cũng xác định ——
Mèo hình như chính là một con mèo.
Chỉ là thông minh hơn mèo bình thường một chút mà thôi.
Không phải mèo yêu, cũng không phải Mèo Mèo Hiệp.
53.
Hứa Trú rất tò mò chỉ số thông minh của mèo rốt cuộc cao bao nhiêu, cậu bới ra một củ lạc từ trong đĩa quả khô trên bàn:
"Mi biết ăn lạc không?"
Mèo dùng ánh mắt nhìn đồ ngu nhìn cậu, "rắc" một cái cắn mở củ lạc ra.
Hứa Trú gật gật đầu, quyết định phải tăng thêm một chút độ khó.
Cậu lấy ra sách toán, "Biết lượng giác không? Sin 30 độ bằng mấy?"
Mèo: "Meo???"
Kế đến lấy chiếc điện thoại bị dính mưa ra, "Biết sửa điện thoại không?"
Mèo: "Meo????"
Tiếp đó chỉ chỉ phòng bếp, "Biết làm vịt quay ngỗng quay gà kho vịt kho gà tẩm gia vị thịt xông khói không?"
Mèo trực tiếp quay đầu đi không nhìn cậu nữa.
Hứa Trú thất vọng tràn trề thở dài, cũng đâu có thông minh lắm đâu.
54.
Tiết cuối cùng buổi sáng là tiết của giáo viên chủ nhiệm, nếu bị phát hiện trốn học thì sẽ rất phiền toái, thế là Hứa Trú sau khi an trí xong cho mèo liền vội vã quay về trường.
Tiết toán nhàm chán muốn chết, Hứa Trú cắn đầu bút làm xong một tờ bài kiểm tra, câu nào không biết thì chọn toàn A, bởi vì A dáng người cao cao gầy gầy, thoạt nhìn hơi giống Giang Linh.
Nghĩ đến Giang Linh, Hứa Trú liền bắt đầu khẽ thất thần, cầu nguyện hôm nay còn có thể gặp lại thì tốt.
55.
Vận may cậu rất tốt, lời cầu nguyện linh nghiệm.
56.
Trong nhà ăn chen chúc, Hứa Trú ngồi bên cạnh cái bàn trống trong góc, nhìn thấy Giang Linh bưng khay cơm nhìn quanh 4 phía, giống như là đang tìm chỗ ngồi.
Có không ít bạn học đều mời anh ngồi cùng bàn, nhưng Giang Linh đều chỉ lắc đầu, nhàn nhạt nói cảm ơn từ chối.
Hứa Trú nghiêm túc ngẩng đầu lén lút chăm chú nhìn, không hiểu tại sao rõ ràng đều mặc đồng phục xanh trắng ngàn bài một điệu, nhưng Giang Linh cố tình không giống người khác như vậy.
Cậu nghĩ, nếu một lát nữa Giang Linh có thể ngồi đối diện cậu thì tốt quá, tốt nhất đừng quá xa, như vậy cậu có thể nhìn mặt Giang Linh ăn cơm.
Có cái từ nói như nào nhỉ...... Tú sắc khả xan. (sắc đẹp thay cơm)
Hứa Trú vỗ tay cho tố chất văn học xuất sắc của mình trong lòng, nhưng giây tiếp theo, lời cầu nguyện của cậu linh nghiệm lần thứ 2.
Giang Linh quay đầu lại, ánh mắt nhìn quanh tìm kiếm dừng ở giây phút đối diện với cậu.
Hứa Trú ngẩn ra, nhịp tim chậm một nhịp, cậu còn chưa kịp trốn tránh tầm mắt giống như bình thường, sau đó liền thấy Giang Linh bước từng bước về hướng này của cậu.
Luôn luôn, đi đến trước bàn của cậu.
57.
Hứa Trú theo thói quen trốn tránh, chỉ là trước khi tầm mắt dời đi, cậu vẫn chú ý tới dưới mắt Giang Linh cũng ửng lên chút xanh đen, khiến hốc mắt người rất sâu, tăng thêm chút lạnh lùng, thoạt nhìn rất không dễ tiếp cận.
Chuyện gì thế này?
Giang Linh hôm qua cũng thức đêm?
Tim cậu thình thịch nhảy loạn, tay cầm bộ đồ ăn siết chặt, áp lực tâm lý do chướng ngại giao tiếp mang đến giống như ngọn núi đè lên cậu.
Cậu không hiểu Giang Linh đứng ở đây là muốn làm gì, nhưng một khắc sau đối phương liền mở miệng, giọng điệu ôn hòa ngoài ý muốn:
"Có thể ăn cơm cùng cậu không?"
Đũa trong tay Hứa Trú "cạch" một cái rơi xuống đất.
58.
Thời gian ăn trưa là thời gian thả lỏng không nhiều lắm của các học sinh cấp 3, trong nhà ăn mọi người đều tán gẫu vui vẻ với bạn ăn cơm của mình, chỉ có cái bàn trong góc của Hứa Trú và Giang Linh là trầm mặc dị thường.
Giang Linh không phải người nói nhiều, Hứa Trú ở bên ngoài càng là một khúc gỗ, cho dù trong lòng tốc độ nói có thể đạt tới mỗi phút ổn định phát ra 100 chữ, mặt ngoài lại giống như cái hồ lô bị cưa mất miệng.
2 người ngồi đối diện nhau, người vừa nãy còn nói "tú sắc khả xan" hiện tại đầu cũng không dám ngẩng lên một cái.
59.
Hứa Trú thoạt nhìn đang cắm đầu khổ sở ăn trong đầu đang dấy lên một cơn bão.
Vãi vãi đây rốt cuộc là vận may gì vậy a a a Giang Linh ngồi cùng một cái bàn ăn cơm với tôi tôi và cậu ấy không quá 30 centimet a a a a!
Giang Linh tại sao muốn ăn cơm cùng tôi là bởi vì cậu ấy không tìm thấy chỗ ngồi sao không thể nào vừa nãy rõ ràng nhiều người như vậy đều đang mời cậu ấy nhưng cậu ấy đều từ chối!
Cái này nói rõ cậu ấy chính là muốn ngồi với tôi nhưng mà tại sao tại sao rốt cuộc tại sao!
Chẳng lẽ cậu ấy cảm thấy tôi một mình quá đáng thương cho nên cố ý qua đây ăn cơm cùng tôi sao cái này ngược lại thật sự có khả năng rốt cuộc Giang Linh chính là phẩm đức cao thượng như vậy mà!
Nhưng mà cậu ấy ăn cơm với tôi thì đại khái chắc là có lẽ là có khả năng đại biểu cho việc cậu ấy không ghét đi......
60.
Tốc độ phát ra cao tốc trong lòng Hứa Trú bị cắt ngang.
Giang Linh đối diện bàn nhìn cậu, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt lại mang theo chút ôn hòa.
Giống như lơ đãng tán gẫu vậy, người này nhắc tới:
"Hứa Trú, con người bình thường đều sẽ không ăn cơm với người mình ghét, đúng không?"
61.
Hứa Trú chân tay luống cuống ngước mắt nhìn Giang Linh, ngẩn người.
Ý nghĩ đầu tiên của cậu là: Giang Linh thế mà biết cậu tên là gì.
Sau đó mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, ý của đối phương là —— không ghét cậu.
