Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 5



62.

Câu nói kia của Giang Linh khiến Hứa Trú cả một ngày đều ở trong trạng thái lân la lân lâng vui sướng, đi trên đường nhựa cũng giống như đang giẫm lên kẹo bông gòn.

Ngay cả các bạn học xung quanh cũng có thể cảm nhận được âm khí của vị vong đi theo sau lưng này hình như đã tan đi vài phần.

Hứa Trú vẫn cúi đầu cụp mắt, bộ dáng tái nhợt âm u, nhưng thực tế trong lòng màn đạn điên cuồng chạy qua đã sắp không khống chế được nữa.

Khó khăn lắm mới nhịn được đến lúc tan học về nhà, cậu dùng tốc độ ánh sáng lên lầu mở cửa ôm mèo xoay vòng Thomas 360 độ liền mạch lưu loát.

Cái thế trận phổ thiên đồng khánh này, mèo suýt chút nữa bị cậu dọa cho xù lông.

"Báo cáo ——! Đại sự quá tuyệt vời!"

Hứa Trú rốt cuộc không cần phải nhịn nữa, vùi mặt vào người mèo dụi loạn một trận, bộ dáng như nhặt được vé số 5 triệu, giọng điệu hưng phấn:

"Giang Linh nói cậu ấy không ghét ta kìa!"

63.

Bộ lông vốn dĩ chỉnh tề trơn bóng của mèo bị Hứa Trú làm cho rối tinh rối mù, nó nhịn không nổi nữa ấn móng vuốt lên mặt Hứa Trú đẩy người ra mới ngăn cản được màn kịch Hứa Trú còn muốn cùng nó nhảy thêm một khúc Waltz nữa.

"Xin lỗi xin lỗi xin lỗi."

Hứa Trú vội vàng đặt mèo ngay ngắn chỉnh tề lên bàn, ân cần lấy lược nhỏ ra chải lông cho mèo, trên mặt vẫn mang theo ý cười đè cũng không đè xuống được, gò má vốn quá trắng nõn nổi lên màu hồng nhàn nhạt, đôi mắt đen nhánh cũng cong lên, bộ dáng tâm trạng rất không tồi.

Mèo vẫy vẫy đuôi, "meo" một tiếng, đại mèo có đại lượng tha thứ cho cậu, rung rung tai tiếp tục nghe cậu lải nhải.

64.

Hứa Trú dùng ngón tay chọc mèo, "Hôm nay cậu ấy ăn cơm cùng ta đấy!"

Mèo khinh thường để ý tới.

Hứa Trú ôm mèo đến trước mặt mình, "Bọn ta cách nhau siêu gần, chỉ cách một cái bàn thôi!"

Mèo vẫy đuôi khẽ hừ.

Hứa Trú cười, chứng nào tật nấy tái phạm lần hai lại vùi mặt vào trong lông tơ màu cam của mèo, "Toang, ta hình như càng thích cậu ấy hơn rồi, thích quá đi mất!"

Lông sắp xù lên của mèo bỗng nhiên xẹp xuống, dáng vẻ rất miễn cưỡng, dùng đầu cọ cọ mặt Hứa Trú một cái.

"...... Meo."

65.

Sau khi thao thao bất tuyệt trường giang đại hải trần thuật nửa tiếng đồng hồ về việc thích Giang Linh, Hứa Trú uống ngụm nước, bỗng nhiên trầm mặc xuống.

Một người một mèo cuộn mình ở góc sô pha, ánh sáng vàng ấm của đèn bàn phòng khách bị điều chỉnh tối đi, giống như tấm chăn mỏng đắp lên người Hứa Trú và mèo.

Bầu không khí vốn vui vẻ từng chút một tan đi, Hứa Trú thở dài rất nhẹ, ôm chặt mèo, giọng nói thấp xuống một chút:

"Nếu ta có thể dũng cảm hơn một chút thì tốt quá."

Nếu ở bên ngoài có thể giống như một người bình thường tự nhiên nói chuyện phiếm với người khác thì tốt quá.

Nếu xã giao với bạn học có thể không khẩn trương không kháng cự thì tốt quá.

Nếu có thể giống như Giang Linh chói mắt ưu tú được hoan nghênh thì tốt quá.

Như vậy có lẽ có thể đến gần Giang Linh hơn một chút, quan hệ tốt hơn một chút nhỉ?

Cậu túm gáy mèo đặt mèo lên ngực mình, đối diện với mèo:

"Người như ta có phải một chút cũng không làm người ta thích không?"

Mèo không lên tiếng, đôi mắt xanh lục phản chiếu bóng dáng cậu, hồi lâu mới nhẹ nhàng meo một tiếng, sau đó dùng đỉnh đầu cọ cọ lòng bàn tay cậu.

"Được thôi."

Hứa Trú một lần nữa cong mắt lên, chút cảm giác trầm buồn trong lòng biến mất không ít trong xúc cảm lông xù của mèo.

"Ít nhất còn khá làm mèo thích."

66.

Ngày hôm sau chính là ngày du lịch mùa thu, buổi sáng trường không sắp xếp tiết học, thuận tiện cho mọi người chuẩn bị.

Hứa Trú chưa từng tham gia hoạt động tập thể kiểu này, cũng không biết nên chuẩn bị cái gì, sáng sớm tinh mơ đã dậy làm cơm hộp cho mình.

Ba mẹ nhân trung long phượng quanh năm không ở nhà, cho nên cậu từ rất sớm đã nắm giữ một số kỹ năng sinh tồn cơ bản, bởi vì không thích nhân viên việc nhà tới cửa, càng sớm học được làm một tay cơm ngon.

Chiên rong biển, rán cá, cuộn sushi.

Cắt đầy một hộp lớn trái cây, còn nướng bánh kem nhỏ vị hạnh nhân và bánh quy bơ nhỏ.

Cân nhắc đến việc có lẽ giữa các bạn học sẽ có khâu chia sẻ lẫn nhau, Hứa Trú còn đặc biệt chia bánh quy thành rất nhiều phần nhỏ, gói lại chỉnh tề.

67.

Mèo ngửi thấy mùi thơm bắt đầu chạy loạn trong phòng bếp, lát thì tuần tra bồn rửa lát thì thị sát bàn đảo bếp, vốn định nhân lúc Hứa Trú không phát hiện tha đi một miếng sushi cá hồi nếm thử, kết quả vừa lén lút s* s**ng đi qua đã bị Hứa Trú ôm xuống khỏi bàn đảo bếp, chỉ vào nó dạy dỗ:

"Cái đó bỏ mù tạt, mi không thể ăn."

Mèo cả giận, nhe răng khè khí, xù lông xù thành một cục bông.

Hứa Trú không nhịn được cười, ngồi xổm xuống vuốt lông cho mèo, "Ta làm cơm cho mi ngay đây, nấu cháo cá hồi thế nào?"

Mèo lập tức ngồi ngay ngắn, đầu ngẩng lên thật cao, rụt rè nâng cằm lên, "Meo."

68.

Cá hồi làm sushi còn dư một miếng không nhỏ, được Hứa Trú lấy ra hết băm nhỏ, cùng cà rốt, đậu Hà Lan bỏ vào nồi nấu.

Trong canh còn thêm sữa dê, mùi thơm của thịt cá và sữa dưới sự l**m láp của ngọn lửa rất nhanh đã được kích phát ra.

Mèo vẫy đuôi ngồi bên chân Hứa Trú chờ, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào cái nồi.

Thật ra lúc mới bắt đầu Hứa Trú định cho mèo ăn hạt cho mèo, nhưng lúc đó trong nhà còn chưa chuẩn bị đồ dùng cho mèo gì cả, tối muộn trời mưa cũng không tiện đi chọn, đành phải xào cho mèo một bát cơm rang thịt bò không bỏ muối trước.

Vốn tưởng rằng mèo có thể sẽ không thích ăn, kết quả cơm rang để nguội bưng ra, Hứa Trú còn chưa gọi mèo lên bàn đâu, đã thấy một tia chớp màu cam với thế sét đánh không kịp bưng tai nhảy đến bên bát, không chút do dự hì hục cắm đầu khổ sở ăn.

Cái bát đó hơi cao, mèo bám lấy vành bát, ăn đến quá quên mình, suýt chút nữa thì rơi vào trong.

Hứa Trú lúc đó còn tưởng rằng mèo là quá đói.

Kết quả ngày hôm sau mua hạt cho mèo về, mèo ngửi qua từng loại hương vị, một hạt cũng không xuống miệng, tư thái rụt rè quả thực khác nhau một trời một vực với con quỷ chết đói hôm qua.

"Sao lại không ăn cơm thế? Không đói? Không thể nào, rõ ràng hôm qua nhìn sức ăn không nhỏ mà."

Hứa Trú lần đầu tiên nuôi mèo, không có kinh nghiệm, vừa ủ rũ cụp đuôi lên mạng tìm kiếm, vừa nuôi ý đồ nhét cơm vào trong miệng mèo.

Mèo "ọe" một tiếng, phẫn nộ nhảy lên bàn, dùng móng vuốt lắc lắc cái bát lớn ăn cơm hôm qua.

"Có ý gì......"

Hứa Trú ngẩn ra vài giây, bỗng nhiên phản ứng lại điều gì, thăm dò nói: "Mi muốn ăn cơm mèo ta làm?"

Mèo sắp bị nhân loại làm cho ngu người rốt cuộc cũng hài lòng thỏa dạ gật gật đầu, "Meo!"

69.

Hứa Trú tra thực đơn cho mèo, thử làm cháo ức gà cho mèo.

Mèo quả nhiên rất hài lòng, ăn từng miếng rất to.

Lần đầu tiên làm cơm cho người khác...... Mèo khác ăn, đối phương nể mặt như vậy, lòng hư vinh của Hứa Trú đạt được sự thỏa mãn cực lớn, thế là từ đó về sau bắt đầu dốc lòng khổ luyện tài nấu nướng, tranh thủ làm ra món cơm mèo ngon nhất trên thế giới cho con mèo bạn cơm của mình!

70.

Cháo cá hồi đã nấu xong múc vào trong bát, chờ đến khi để nguội kha khá mới bưng đến trước mặt mèo.

Mèo vốn đợi đến buồn ngủ díu mắt lập tức thân mèo chấn động, cắm đầu vào cái bát lớn ăn ngấu nghiến.

Cái bát này đối với mèo mà nói có hơi quá to cũng quá cao, ăn cơm rất bất tiện, vốn dĩ Hứa Trú định đổi cho nó cái đĩa nông hơn một chút, kết quả mèo không đồng ý, mèo có tình yêu đặc biệt với cái bát này, cứ thích ăn cơm như vậy.

Hứa Trú cũng không còn cách nào, đành phải tùy mèo.

71.

Lúc mèo ăn cơm, Hứa Trú ngồi bên cạnh sắp xếp đống đồ chiều nay phải mang đi du lịch mùa thu của mình.

Những chiếc bánh quy bơ nhỏ được đựng trong túi giấy bóng kính nhỏ buộc nơ xinh xắn, chen chúc chỉnh tề cùng một chỗ, thoạt nhìn dáng vẻ rất ngon miệng.

Chuyện xã giao với bạn học vẫn khiến Hứa Trú hơi sợ hãi, chỉ nghĩ đến thôi đã bắt đầu khó thở nghẹn họng.

Lúc chán nản cậu sẽ cảm thấy mình có lẽ cả đời cũng không có cách nào làm được việc chủ động giao lưu với người khác, giao tiếp xã hội bình thường.

Nhưng cũng sẽ có những lúc cực kỳ hiếm hoi, Hứa Trú nhìn các bạn học cùng nhau vui đùa ầm ĩ, tay khoác tay vai kề vai, cũng sẽ có hơi khao khát và hâm mộ không kiềm chế được.

Bác sĩ tâm lý của cậu nói đây là hiện tượng tốt, cổ vũ cậu dũng cảm một chút bước ra bước đầu tiên.

Nhưng Hứa Trú luôn do dự ở ranh giới có nên bước ra khỏi thế giới của mình hay không, ví dụ như lúc này, rõ ràng đã chuẩn bị bánh quy xong, lúc sắp đi lại nhịn không được hỏi mèo:

"Ta thật sự phải mang theo sao? Mọi người sẽ muốn ăn không? Dù sao mọi người cũng không thích ta, lỡ như không có ai muốn ăn bánh quy của ta thì làm sao? Ta không biết nên nói chuyện với mọi người thế nào......"

Mèo mở to đôi mắt tròn nhìn cậu, an ủi l**m l**m ngón tay cậu.

72.

Hứa Trú còn nhớ người gặp ở nhà ăn trường học muốn lập nhóm với cậu kia tên là Lý Cát, đối phương hẹn xong gặp mặt cậu ở trước siêu thị phía Tây cổng trường.

Hứa Trú đeo túi lớn túi nhỏ nặng trĩu vừa đi về phía siêu thị vừa đau đầu.

Nhận ra Lý Cát chỉ mới gặp 2 lần trong biển người tấp nập đối với cậu mà nói chẳng khác nào nhặt ra hạt đậu đã gặp 2 ngày trước trong một nắm đậu.

Cái này chưa biết chừng có hơi quá khó khăn đấy.

Nhưng may mắn thay, vận may Hứa Trú hôm nay không tệ, còn chưa đi đến cửa siêu thị đã nghe thấy có người đang gọi tên cậu.

Cậu sửng sốt, nhìn theo hướng âm thanh ——

Cửa siêu thị có 3 người đang đứng.

73.

"Sao cậu chậm thế?"

Lý Cát tới sớm, đã đợi đến không kiên nhẫn, cuống cuồng vẫy tay biên độ lớn với Hứa Trú.

Bên cạnh cậu ta có 2 người đang đứng, một nam sinh gầy nhỏ hình thành sự tương phản rõ rệt với dáng người hổ lưng gấu eo của cậu ta, người kia là nam sinh răng thỏ đeo kính mắt dày như đít chai bia.

Lý Cát cầm cái kính râm, 2 tay nghiêm chỉnh đeo lên cho mình, tự cho là tư thái tiêu sái ngồi xuống ghế nhựa trước siêu thị, lấy ra một điếu thuốc đặt trong miệng, trầm giọng nói:

"Cậu đến muộn, tôi mỗi phút mấy triệu trên dưới, làm lỡ nổi không?"

Hứa Trú: "......"

Lần trước đã phát hiện người này không bình thường lắm, bây giờ nhìn quả nhiên không bình thường lắm......

Cậu quan sát 2 vị bên cạnh Lý Cát một chút, nam sinh gầy nhỏ kia nhìn rất lanh lợi, chủ động bắt đầu giới thiệu:

"Tôi tên Mao Áo, là đàn em của đại ca, bên này tên là Trương Bách Quyển, cũng là đàn em của đại ca, 2 ngày trước bởi vì ngưỡng mộ uy danh của đại ca nên sống chết nương nhờ vào."

Cậu ta chỉ vào Trương Bách Quyển nói xong liền nhìn Hứa Trú bổ sung một câu: "Cũng giống cậu, haha."

Hứa Trú: "...... Hả?"

Ngưỡng mộ? Uy danh? Sống chết? Nương nhờ?

Lý Cát thêm mắm dặm muối thêm một nồi cơm chỉ còn lại dầu và giấm thôi đi!

Bức bách bởi áp lực xã giao, Hứa Trú không muốn mở miệng phản bác, đành phải ngẩng đầu lén lút nhìn Trương Bách Quyển một cái.

Đối phương đang bưng quyển từ điển tiếng Anh dày hơn cả hộp cơm của cậu lẩm bẩm trong miệng, bộ dáng một lòng chỉ đọc sách thánh hiền, xem ra cũng là bị Lý Cát chủ động kéo vào cái tiểu đội này.

Hứa Trú hít sâu một hơi, xem xét mấy đồng đội của mình ——

Một Cát Cát quốc vương (tự phong)

Một Mao Mao (hiển nhiên dễ thấy)

Một nhân trung long phượng bản dự bị (2 tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ)

Trước mắt Hứa Trú tối sầm, bắt đầu suy nghĩ việc mình tham gia du lịch mùa thu có phải là một lựa chọn sai lầm từ đầu đến đuôi hay không.

74.

Còn hơn 20 phút nữa mới tập kết xuất phát, hiện tại mọi người đều đang cười đùa hi hi ha ha với bạn bè, túm tụm một chỗ tán gẫu hoặc chụp ảnh.

Trường học cho phép du lịch mùa thu không mặc đồng phục, tuyệt đại đa số mọi người đều thay quần áo của mình, bao gồm Cát Cát, Mao Mao và Long Phượng.

Hứa Trú thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cậu có thể dựa vào quần áo nhận người, như vậy sẽ không xuất hiện tình huống không tìm thấy đồng đội.

Cậu bình thường luôn cúi đầu, cực ít nhìn thẳng người khác, cũng không thích đối diện với người khác, hiện tại chỉ là bởi vì muốn nhớ kỹ quần áo của mấy đồng đội mới ngẩng đầu quan sát một lát.

Kết quả lần quan sát này lại khiến Lý Cát lầm tưởng cậu cũng muốn làm một điếu.

"Đừng khách sáo, ra ngoài hỏi thăm xem, vùng này ai không nể mặt tôi."

Lý Cát nâng tay với Mao Áo, Mao Áo lập tức tâm lĩnh thần hội, móc ra hộp giấy, đưa tới trước mặt Hứa Trú và Trương Bách Quyển.

"Tới tới, sau này mọi người đều là anh em, đại ca sẽ bảo kê các cậu."

Hứa Trú cứng đờ, một chữ "không" kẹt trong cổ họng nửa ngày, cậu quay đầu nhìn về phía Trương Bách Quyển, nhưng Trương Bách Quyển tự nhiên không chút kháng cự lấy ra một cây nhét vào trong miệng.

Hả? Không phải chứ? Nhân trung long phượng cậu không phải một lòng chỉ đọc sách thánh hiền sao?

Học sinh giỏi không phải nên vạch rõ giới hạn với loại đồ vật này, kiên quyết không thể cùng thông đồng làm bậy sao?

Cậu cậu cậu sao lại còn nhận lấy! Còn thành thục như vậy!

Hứa Trú trợn mắt há hốc mồm trong lòng, cậu lấy hết dũng khí muốn lắc đầu từ chối, kết quả định thần nhìn lại ——

Trong hộp là một hàng thanh chocolate trắng.

Cậu cứng đờ, sau đó ngẩng đầu, vừa nãy không nhìn rõ, quả nhiên trong miệng Lý Cát đang ngậm cũng là nửa thanh chocolate.

75.

...... Không phải chứ, mấy người này có bệnh à?

Ăn cái chocolate sao cũng diễn nhiều như vậy?

Hứa Trú nhắm mắt, siết chặt dây đeo cặp sách, bắt đầu cân nhắc khả năng bây giờ mình quay đầu về nhà lớn bao nhiêu.

Quả nhiên.

Lựa chọn lập nhóm tham gia du lịch mùa thu với đám người kỳ hình dị trạng này chính là sai lầm kinh thiên động địa.

76.

Hứa Trú mặt không cảm xúc thật ra đang tức giận tự cho là hung tợn nhai nát thanh chocolate, mùi vị ngọt ngào tràn ngập khoang miệng, một chút ở phần đuôi tan chảy trên ngón tay cậu.

Hứa Trú nhíu mày muốn tìm khăn ướt lau sạch, xoay người lục ba lô của mình, nhưng vừa ngẩng đầu ——

Thì nhìn thấy Giang Linh một thân áo sơ mi trắng đang đi tới từ một hướng khác.

77.

Vị ngọt của chocolate ngấy trên đầu lưỡi Hứa Trú, lâu không tan đi, cậu bất giác làm động tác nuốt xuống, gò má tái nhợt nổi lên chút ửng hồng không rõ ràng.

Thôi bỏ đi.

Cậu cúi đầu nghĩ, tới tham gia du lịch mùa thu, hình như cũng không hoàn toàn là lựa chọn sai lầm.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...