Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 6



78.

Một giờ rưỡi chiều, xe buýt của các lớp đã tập kết xong xuôi bên ngoài trường, chủ nhiệm giáo dục bắt đầu cầm cái loa lớn chất lượng âm thanh tổn hại toàn bộ thúc giục mọi người xếp hàng lên xe.

Hứa Trú và Giang Linh cách nhau mấy hàng người, kiễng chân ngẩng đầu nhìn cũng không nhìn rõ lắm, Hứa Trú thì không quen để lộ mặt mình trong đám người, đành phải thất vọng cúi đầu, thầm nghĩ sao lại cách xa như vậy.

Nhưng mà, có thể cùng Giang Linh tham gia hoạt động này đã đủ may mắn nhỉ, cái này sao không tính là cùng nhau đi chơi chứ?

Nói không chừng lát nữa tới nơi còn có thể gặp được, đúng rồi, cậu còn có thể chia bánh quy bơ nhỏ mình làm cho Giang Linh ăn! Giang Linh lần trước đã nói không ghét cậu, hẳn là cũng sẽ không từ chối bánh quy nhỏ của cậu đâu nhỉ? Vậy thì quá tốt, xem ra lần du lịch mùa thu này cũng không tính là quá tệ hại......

79.

"Này."

Hứa Trú đang chìm đắm trong thế giới của mình bỗng nhiên bị người ta vỗ vai không nhẹ không nặng một cái, cậu không chút biểu cảm ngẩng đầu, dựa theo cái áo khoác đen thêu rồng vàng phán đoán ra đây là Lý Cát.

Cát Cát quốc vương rất ghét bỏ: "Lề mề chậm chạp."

Mao Mao phụ họa: "Đúng vậy!"

Cát Cát quốc vương bĩu môi: "Nhìn cái thân hình nhỏ bé gió thổi là ngã của cậu xem, còn vác nhiều đồ như vậy."

Mao Mao phụ họa: "Đúng vậy!"

Hứa Trú bất giác siết chặt góc áo, không khí xung quanh phảng phất như bị đông cứng, càng ngày càng khó thở, giao lưu với người khác vốn dĩ đã khiến cậu có hơi lo âu, huống hồ là loại giọng điệu chỉ trích này.

Cậu muốn nói gì đó, nhưng cổ họng giống như bị chặn cứng, một chữ cũng không nói ra được.

Sắc mặt Hứa Trú lại tái đi vài phần, thầm nghĩ quả nhiên cậu không có cách nào hòa nhập bình thường với mọi người, chẳng lẽ du lịch mùa thu vừa mới bắt đầu đồng đội của cậu đã muốn vứt bỏ cậu sao? Vậy cậu phải làm sao? Cậu sắp mất đi cơ hội tặng bánh quy cho Giang Linh sau đó quay về nhà ôm đầu khóc rống với mèo sao?

Trong đầu cậu rối như tơ vò, nhưng trên vai bỗng nhiên nhẹ đi.

...... Ơ?

Lý Cát bên cạnh cậu động tác hào sảng xắn tay áo lên, lộ ra hình xăm kẹo cao su Big Babol của mình, một tay xách cái ba lô của cậu lên, đeo một bên vai.

Vị đại ca lộ đồng hồ bút nước và hình xăm kẹo cao su này trầm giọng nói:

"Không cần cảm ơn, mấy người lăn lộn trên giang hồ như chúng tôi đều coi trọng nghĩa khí, vì anh em hai lực cắm đao cũng không tính là gì."

Mao Áo vỗ tay phụ họa: "Đại ca nói đúng!"

Thuận tay giúp Hứa Trú xách một cái túi.

Trương Bách Quyển cũng ngẩng đầu, yên lặng đẩy gọng kính, "Đính chính một chút, Lý Cát, cái đó gọi là hai sườn cắm đao." (lưỡng lặc sáp đao - hết lòng vì bạn bè)

Cũng giúp Hứa Trú cầm một cái túi.

Vốn dĩ ngực trước lưng sau tay trái tay phải đều mang nặng Hứa Trú lập tức chỉ còn lại túi đồ ăn vặt nhỏ trong tay, trong nháy mắt nhẹ nhàng không ít, ngay cả cái lưng bình thường luôn cong xuống cũng giống như thẳng lên không ít.

Cậu ngẩn ngơ nhìn 3 người trước mắt, đôi mắt đen trầm sáng lên một chút, lồng ngực phập phồng tăng tốc biên độ nhỏ vài cái, qua vài giây mới từ trong cổ họng nặn ra một câu tiếng nhỏ như muỗi kêu: "Cảm ơn."

Hình như hòa nhập vào đám đông cũng không đáng sợ như vậy.

Ít nhất, đám đồng đội kỳ hình dị trạng trước mắt cậu cũng không tệ hại như vẻ bề ngoài.

80.

Địa điểm du lịch mùa thu là một vùng núi ở ngoại ô, có dòng suối trong veo và những ngọn núi thấp.

Thảm cỏ xanh vốn tươi tốt đã bắt đầu hiện ra xu thế ngả vàng, nhưng cũng không có vẻ tàn lụi, ngược lại thoạt nhìn ấm áp.

Đám học sinh cấp 3 bình thường bị nhốt trong trường hiếm khi được hít thở không khí tựa như ngựa hoang thoát cương bay nhanh chiếm lĩnh các đỉnh núi, chủ nhiệm khối mất hứng còn đang xách cái loa lớn bảo mọi người quay về phải viết văn, nhưng không ai để ý, đành phải xách loa hậm hực bỏ đi.

Thế là mọi người hoan hô vỗ tay, ngay lập tức ngồi xuống đất, bày đại tiệc.

81.

Trên bãi cỏ rất nhanh mọc ra từng miếng từng miếng thảm dã ngoại đủ màu sắc, tiếng xé bao bì đồ ăn vặt "rẹt rẹt" bên tai không dứt.

Hứa Trú xách cái túi nhét đầy bánh quy bơ nhỏ của mình, nhìn vị trí của các bạn trong lớp do dự nửa ngày, bước về phía trước một bước, liền lùi về, bước về phía trước một bước, liền lùi về, bước về phía trước một bước, liền......

Sau đó cậu bị Cát Cát quốc vương đang phẫn nộ đẩy một cái về phía đám người.

"Ra chỗ khác nhảy múa đi, không thấy tôi đang trải thảm dã ngoại à!"

Hứa Trú lảo đảo một cái, về phía trước vài bước, "...... Xin, xin lỗi."

82.

Cảm giác xung quanh người đến người đi đối với Hứa Trú mà nói không tốt lắm, cả người cậu đều căng thẳng, ngón tay nắm chặt cái túi kia, đứng ở nơi còn cách mọi người một đoạn bay nhanh suy nghĩ ——

Bọn họ hình như đúng thật là đang chia đồ ăn vặt cho nên bây giờ tôi qua đó là được đúng không sẽ có vẻ rất kỳ quái sao?

Tôi phải đi qua đó như thế nào phải nói gì phải làm biểu cảm gì động tác gì a a a!

Nếu không nói chuyện trực tiếp đưa đồ cho bọn họ có phải không tốt lắm không a a a!

Sẽ có người muốn ăn bánh quy tôi làm không lỡ như mọi người đều không thích thì làm sao tôi rốt cuộc có nên qua đó hay không a!

83.

Một cặp đôi yêu sớm bên cạnh thảm dã ngoại vừa vặn có thể chú ý tới Hứa Trú đưa mắt nhìn nhau.

Nữ sinh trốn ra sau một chút, nghi hoặc nói: "Đó là Hứa Trú sao? Cậu ta đang làm gì vậy? Tại, tại sao lại dùng vẻ mặt lạnh lùng nhìn về hướng chúng ta? Đáng sợ quá."

Nụ cười trên mặt bạn trai cô cũng cứng đờ, gãi gãi đầu, "Hình như là vậy ha, sao cảm giác người anh em kia âm khí trầm trầm, có loại cảm giác xoắn xuýt đang đưa ra quyết định trọng đại sống còn gì đó, cậu ta sẽ không định ám sát chúng ta chứ?"

Nữ sinh run lẩy bẩy, "Lần đầu tiên em gặp Hứa Trú đã cảm thấy cậu ta giống như loại thiếu niên giết người cuồng sát âm lãnh tái nhợt ít lời tàn nhẫn trong phim điện ảnh ấy, chúng ta ngày mai sẽ không lên kênh thời sự xã hội chứ?"

Nam sinh lộ vẻ kinh hoàng, "Thật đó, trong tay cậu ta còn xách đồ, sẽ không phải là búa hoặc cưa máy chứ, ê đệt mợ, cậu cậu cậu cậu ta tới kìa!"

Đôi uyên ương khổ mệnh này nhìn nhau một cái, ngay lập tức nước mắt lưng tròng ôm lấy nhau:

"Cậu đừng có qua đây!"

84.

Hứa Trú căn bản không chú ý tới đôi uyên ương khổ mệnh kia.

Cậu đang dùng milimet đo lường khoảng cách giữa mình và đám người, lặng lẽ, dịch một chút, dịch thêm một chút, rất tốt, khoảng cách này vừa đủ để cậu vươn tay nhét đồ qua.

Bác sĩ tâm lý kiến nghị cậu từ từ làm, Hứa Trú nghĩ nghĩ, tuy rằng cậu có ý hướng muốn hòa nhập với mọi người, nhưng hiện tại bảo cậu chủ động giao lưu với người khác có hơi quá khó khăn.

Chia sẻ đồ ăn bình thường là hành vi lấy lòng, cậu chia đồ ăn vặt cho mọi người đại khái cũng có thể đạt được mục đích xã giao hữu hảo nhỉ?

85.

Thế là, dưới ánh mắt của mọi người, bạn học Hứa Trú đang cúi đầu, động tác khả nghi, hành sự quỷ dị xách một túi đồ, giống như đặt thuốc nổ tự cho là không một tiếng động nhét vào trên thảm dã ngoại của mọi người, sau đó lập tức xoay người, biến mất không thấy tăm hơi.

Mọi người sửng sốt 3 giây, lập tức lộ vẻ hoảng sợ lấy cái túi làm tâm vòng tròn lùi ra một cái hình bán nguyệt.

"Hứa Trú đây là đang làm gì? Bình thường cậu ta không phải đều cách chúng ta rất xa sao?"

"Toang, cậu ta sẽ không phải nhìn chúng ta không thuận mắt, muốn giết chúng ta chứ?"

"Đây là cái gì? Thuốc nổ?"

Thể ủy dũng cảm tiến lên chọc chọc cái túi, xác nhận sẽ không nổ sau đó thật cẩn thận mở ra xem.

Mọi người mắt không chớp nhìn chằm chằm cậu ta, nín thở, "Là cái gì?"

Thể ủy thần tình nghiêm túc, xem xét đồ vật trong túi hai giây, rất chuyên nghiệp đưa ra kết luận, "Nếu tôi đoán không sai, cái này —— là bánh quy."

Đôi uyên ương khổ mệnh còn ôm lấy nhau vừa run lẩy bẩy vừa hiểu rõ gật gật đầu.

"Hóa ra là đầu độc?"

86.

Ngắn ngủi 10 phút.

Lời đồn về Hứa Trú đã từ "thiếu niên giết người cuồng sát" biến thành "thánh tử cổ độc Miêu Cương" kế đến biến thành "sát thủ kim bài ngụy trang thành học sinh cấp ba".

Túi bánh quy bơ nhỏ làm thành hình con mèo nhỏ kia bị mọi người cẩn thận đặt ở mép thảm dã ngoại, kính nhi viễn chi, không ai dám chạm vào một cái.

87.

Sau khi quay về bên cạnh Cát Cát Mao Mao Long Phượng, Hứa Trú một phút phải nhìn về vị trí bánh quy nhỏ 3 lần, nhìn một lần, liền phải thở dài trong lòng một cái.

...... Không ai ăn bánh quy của cậu.

Phải biết rằng, đó chính là bánh quy bơ đầu mèo nướng tinh tế siêu cấp mỹ vị vô địch đáng yêu đó!

Thế mà cũng có người từ chối được.

Cả người Hứa Trú đều thất vọng suy sụp, trên đỉnh đầu quả thực sắp mọc ra một đám mây đen, tí tách rơi hạt mưa.

Quả nhiên, mọi người ghét cậu, cũng ghét bánh quy bơ đầu mèo nướng tinh tế siêu cấp mỹ vị vô địch đáng yêu của cậu.

88.

Tiếng bước chân vang lên sau lưng, có người nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Hứa Trú.

Hứa Trú đang chìm đắm trong đau lòng ngẩn người 2 giây mới phản ứng lại, cậu theo bản năng né tránh một chút, quay đầu lại đâm vào đôi mắt đen nhánh như nước sâu của người tới.

Là Giang Linh.

89.

Giang Linh ngược sáng đứng sau lưng Hứa Trú, nghiêng người thay cậu chắn một chút gió lạnh trong núi.

Giang Linh hỏi: "Muốn cùng ăn cơm không?"

Hứa Trú ngẩn ngơ ngẩng đầu, tóc vụn tản ra từ bên trán, lộ ra đôi mắt to tròn xinh đẹp lộ ra chút mờ mịt kia.

Cậu nghe không rõ, hay nói đúng hơn là cậu nghe rõ, nhưng rất khó lý giải cũng rất khó tin tưởng trong nhiều người đi du lịch mùa thu như vậy, Giang Linh được mọi người hoan nghênh sẽ vứt bỏ đồng đội vốn có của mình mà cố ý chạy tới ăn cơm với cậu.

Điều này sao có thể chứ? Đây là đang nằm mơ sao?

Cậu gần đây trong chuyện liên quan đến Giang Linh hình như có hơi quá may mắn đấy......

Rốt cuộc là thần thánh phương nào hiển linh vậy, thần quân tiên nữ đại ơn đại đức đại từ đại bi báo danh hiệu, cậu quay về liền tam khấu cửu bái thắp nhang cầu khẩn!

90.

Thấy Hứa Trú hồi lâu không trả lời, Giang Linh dứt khoát hơi khom lưng xuống, gạt gạt tóc mái bị gió thổi loạn của cậu, rất kiên nhẫn hỏi lại lần nữa:

"Được không? Cùng ăn đồ ăn."

Lần này Hứa Trú ngược lại đã nghe rõ hoàn toàn, cũng đã hiểu, chính là khẩn trương đến mức nói không ra lời, đơn giản một động tác gật đầu cũng giống như dùng hết sức lực toàn thân.

Giang Linh không để ý thần tình cứng ngắc của cậu, quay đầu nhìn về phía tổ 3 người kỳ hình dị trạng kia, lễ phép mở miệng nói:

"Các cậu là đồng đội của Hứa Trú sao? Hứa Trú đi cùng tôi, được không?"

Cát Cát, Mao Mao và Long Phượng đương nhiên không có ý kiến, lập tức gật gật đầu, động tác đều tăm tắp, khí thế hào hùng.

3 người nhìn theo soái ca học thần đại danh đỉnh đỉnh một tay xách túi một tay kéo người đồng đội câm điếc âm u phảng phất sinh trưởng ở góc ẩm ướt của bọn họ đi, hồi lâu mới đưa mắt nhìn nhau, hoảng hốt cảm thấy mình giống như con tra dậy sớm, ăn được quả dưa tươi ngon nhất.

Lý Cát ho một tiếng, "Chân nhân bất lộ tướng, tên này quan hệ xã hội cũng rộng phết."

Mao Áo ngồi xổm trên mặt đất giũ đồ, "Sư phụ đi làm phò mã, còn lấy kinh gì nữa, mau mau chia hành lý, anh về Hoa Quả Sơn của anh, tôi về Cao Lão Trang của tôi."

91.

Hứa Trú luôn cho rằng mình là một người rất trì độn, không nhớ được tướng mạo người khác, không có cách nào cảm nhận được cảm xúc vi diệu của người khác, cũng không nắm bắt được chừng mực xã giao.

Nhưng mỗi khi đứng bên cạnh Giang Linh, thì hoàn toàn không phải như vậy.

Tất cả mọi thứ đến từ Giang Linh, dù nhỏ bé đến đâu, cậu cũng có thể cảm nhận được.

Ý đồ lấy lòng và kết giao của đối phương trong những ngày này quá rõ ràng, dường như cũng không thể hoàn toàn dùng người đẹp thiện tâm khái quát cho qua được, cho nên lúc Hứa Trú hiếm hoi động não, cũng sẽ cảm thấy có hơi kỳ quái.

Tỷ như lúc này.

Kể từ khi bị Giang Linh nắm lấy cổ tay cậu tim đã đập nhanh huyết áp tăng vọt hồn bay lên trời từ vụ nổ Big Bang một hơi liệt kê đến người Tam Thể giáng lâm, mãi cho đến khi gió núi hơi lạnh thổi qua gò má cậu, cậu mới hơi trấn định lại, cúi đầu tận lực để tóc vụn hơi dài che khuất vành tai đỏ bừng của mình, bắt đầu suy nghĩ tại sao Giang Linh lại muốn cố ý tới đi cùng cậu.

Trong nhất thời, trong đầu Hứa Trú hiện ra một đài biện luận, biện luận thủ vào vị trí của mình, đèn tụ quang soạt một cái bật sáng.

Tuyển thủ biện luận số một mặc âu phục thắt cà vạt giơ tấm bảng "Luận văn học tổng tài bá đạo", có lý có cứ nói: "Căn cứ vào kinh nghiệm dốc lòng nghiên cứu 《Tổng Tài Bá Đạo Yêu Tôi》 nhiều năm của tôi mà xem, người lớn lên đẹp trai thành tích tốt gia thế ưu việt giống như Giang Linh sau này hiển nhiên sẽ trở thành tổng tài bá đạo, mà tổng tài bá đạo thường thường không thể kháng cự sức hút của Tiểu Bạch Hoa đáng thương, cậu ấy hiện tại hiển nhiên là đã bị Hứa Trú thê lương cô đơn chọc người thương yêu thu hút! Đây chính là —— Tình yêu!"

Trên đầu Hứa Trú lập tức toát ra một đám vạch đen, Tiểu Bạch Hoa cái gì, cậu căn bản không giống hoa mà! Cùng lắm là cọng cỏ thôi! Không đúng, hình như cỏ cũng không xác thực, cậu rõ ràng là cây nấm mọc ở góc âm u không thể phơi nắng mà......

Tuyển thủ biện luận số hai mặc đồng phục thanh xuân dào dạt giơ tấm bảng "Luận thanh mai trúc mã", dương dương tự đắc: "Lý luận của anh bạn biện luận số một không có căn cứ, tìm tòi nguyên nhân nên truy tìm nguồn gốc, theo tôi thấy, Giang Linh và Hứa Trú hiển nhiên là thanh mai trúc mã, thuở nhỏ cùng nhau trải qua thời gian tốt đẹp, đáng tiếc Hứa Trú sớm đã quên hết tất cả, chỉ còn lại Giang Linh vẫn muốn vãn hồi tình cảm ngày xưa...... Quá cảm động hu hu."

Hứa Trú trầm mặc: "...... Thoạt nhìn rất có đạo lý, thực ra chẳng có đạo lý gì, tôi ngay cả nhà trẻ cũng chưa từng học, lấy đâu ra bạn thuở nhỏ, pass."

Tuyển thủ số ba một thân đồ du hành vũ trụ màu xám bạc giơ tấm bảng "Luận khách đến từ ngoài hành tinh", "Hiển nhiên dễ thấy, Giang Linh quá hoàn hảo, người hoàn hảo như vậy có xác suất rất lớn là người ngoài hành tinh, cậu ấy nhất định mang theo nhiệm vụ thám thính bí mật trái đất gì đó, muốn ra tay từ trên người Hứa Trú dễ lừa nhất, Hứa Trú cậu cũng đừng làm cầu gian (kẻ phản bội trái đất) a, cậu......"

Tuyển thủ số ba còn chưa nói xong đã bị cộng sự Hứa Trú hai mắt tối sầm: "Pass! Pass! Pass!"

Vị tuyển thủ biện luận cuối cùng khẽ ho một tiếng, giơ lên tấm bảng "Luận tra nam nuôi cá", "Thật ra, tình huống hợp lý nhất rõ ràng là Giang Linh phát hiện Hứa Trú đang thầm mến cậu ấy, cảm thấy thú vị, cho nên thỉnh thoảng trêu chọc một chút cho cái mặt tốt coi như nuôi cá thôi. Này, Hứa Trú, cậu phải giữ mình cho chắc đấy."

Hứa Trú một cái đầu hai cái to, tư duy hỗn loạn cuộn thành một cuộn len rối, từ chỗ này lăn đến trường học quấn quanh chủ nhiệm giáo dục 300 vòng sau đó lăn trở về cũng không gỡ xong.

Thôi bỏ đi, bỏ đi.

Hứa Trú uể oải ỉu xìu thở dài trong lòng, thầm nghĩ, không bằng trực tiếp hỏi một chút cho xong.

92.

Thế là, Giang Linh vừa mới trải xong thảm dã ngoại vừa ngẩng đầu liền phát hiện Hứa Trú đang nhìn anh.

Hơi cúi đầu, đôi mắt bị những sợi tóc vụn và lông mi dài rậm che khuất, đôi môi đỏ nhạt mím chặt, một bộ dáng khẩn trương cứng ngắc hoảng hốt luống cuống.

Giang Linh liền nhịn không được muốn đi gạt tóc mái của cậu ra, muốn nhìn đôi mắt sáng lấp lánh rõ ràng ở nhà sẽ cong lên kia, nhưng còn chưa chạm vào, Hứa Trú đã theo bản năng lùi về sau một chút.

"...... Tại sao?"

Hứa Trú mở miệng, giọng nói rất thấp, bởi vì có hơi khẩn trương, cổ họng còn hơi khàn.

Cậu hiện tại vẫn chưa thể nói ra câu dài khi giao lưu với người khác lắm, chỉ hỏi 2 chữ này, tại sao —— tại sao lại cố ý tới tìm tôi?

Cái này quả thực không thể nói là sai ngữ pháp, thiếu chủ ngữ thiếu vị ngữ thiếu tân ngữ, cứ một từ cô đơn trơ trọi như vậy.

Nhưng Giang Linh lại hiểu.

Anh rất nhẹ cong khóe môi một cái, đây là lần đầu tiên Hứa Trú nhìn thấy Giang Linh cười, đôi mắt vốn đen trầm của cậu sáng lên một chút xíu, nhìn chằm chằm vào chút độ cong nơi khóe môi đối phương tim đập thình thịch.

Sau đó liền nghe Giang Linh nói:

"Nếu là bạn bè, cùng nhau ăn cơm rất bình thường mà đúng không?"

93.

Hứa Trú hoàn toàn ngẩn người, phân tích ý nghĩa câu nói kia từng chữ từng chữ một, sau đó ——

Cậu thả 100 phát đại bác ăn mừng trong lòng!

Cảm ơn du lịch mùa thu cảm ơn bãi cỏ cảm ơn chủ nhiệm giáo dục cảm ơn hoa cỏ cá nhỏ chim chóc cảm ơn axit abscisic trùng giày tầng khí quyển hoàn lưu gió mùa vết đen mặt trời!

Ngay tại giờ phút này, Hứa Trú cảm thấy mình cần lấy khăn tay nhỏ ra, vừa lau nước mắt vừa chỉnh lại micro, đối mặt với đèn flash nói chuyện đĩnh đạc:

Cảm ơn, cảm ơn mọi người, nếu không phải sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ không lấy được giải thưởng lớn "trở thành bạn bè với Giang Linh" này.

......

Còn về tại sao...... Mặc kệ anh tại sao chứ!

Cho dù Giang Linh là người ngoài hành tinh cũng không sao, dù sao cậu cũng không biết bí mật nhân loại gì.

Còn về Giang Linh là tra nam đang nuôi cá thì càng không quan trọng, dù sao nhìn thế nào cậu cũng sẽ không thiệt.

Cho nên, Hứa Trú không chút do dự há miệng cắn câu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...