94.
Giang Linh và Hứa Trú chọn vị trí cách đám người một khoảng, tiếng cười đùa của các bạn học loáng thoáng, ngược lại càng rõ ràng hơn là tiếng gió núi thổi qua ngọn cây, tiếng lá cây cuộn sóng.
Ánh sáng ấm áp buổi chiều tà mềm mại, màu vàng cam, giống như bộ lông của mèo, Hứa Trú hỏn lọn ngồi ở một góc thảm dã ngoại, cậu khi xã giao với người khác rất dễ rơi vào trạng thái căng thẳng quá độ, nhưng may mà Giang Linh cũng không phải người nói nhiều lắm, lịch sự mà có chừng mực, Hứa Trú cảm thấy áp lực vô hình trên người giảm đi không ít.
Hộp cơm, cốc nước, đồ ăn vặt, trái cây......
Hai người cắm cúi sắp xếp một hồi, bận rộn nửa ngày mới bày xong xuôi đống đồ mang theo lên thảm dã ngoại, đại công cáo thành Hứa Trú đã đổ chút mồ hôi, cậu cởi áo khoác ra, tiện tay cầm cái lá cây lớn rơi bên cạnh quạt gió cho mình.
Khát quá......
Gần như cùng lúc đó, Giang Linh đối diện đặt câu hỏi, "Muốn uống nước có ga không?"
Người này giống như nhớ ra cái gì, lục lọi trong ba lô, móc ra một cái lon bật nắp màu trắng hồng rất quen mắt, chính là loại lần trước tặng cho Hứa Trú.
"Suýt chút nữa quên mất, đặc biệt mang cho cậu đấy."
Lon nước nặng trĩu nắm trong lòng bàn tay, mang theo chút cảm giác mát lạnh, Hứa Trú khựng lại một chút, bị 5 chữ to "đặc, biệt, mang, cho, cậu" đập cho hoa mắt chóng mặt, chỉ cảm thấy giống như có một ban nhạc mặc áo lụa đỏ khua chiêng gõ trống, đang bất chấp cậu sống chết điên cuồng diễn tấu bài 《Ngày Lành》 trong đầu cậu.
Hôm nay rốt cuộc là ngày lành gì vậy!!!
Trong đầu Hứa Trú trải ra một tờ lịch vạn niên khổng lồ ——
13 tháng 10, mọi việc không kiêng kỵ, thích hợp dã ngoại, thích hợp uống nước ngọt, thích hợp yêu đương.
Ê...... từ từ, thích hợp yêu đương?
95.
Hứa Trú sau khi lăn lộn ăn vạ một hồi ở trong thế giới tinh thần của mình lên trời xuống dưới đất rốt cuộc cũng bình tĩnh lại cuối cùng nhỏ giọng nói một tiếng cảm ơn với Giang Linh.
Cậu nắm chặt cái lon kia lặng lẽ nhét vào trong ba lô của mình.
Đùa à, đây chính là nước Giang Linh (trọng âm) đặc biệt (trọng âm) mang cho cậu (trọng âm), đương nhiên là phải lấy về sưu tầm!
Chai nước có ga lần trước Giang Linh cho Hứa Trú Hứa Trú cũng chưa uống, sau khi mang về nhà ôm vào trong lòng lải nhải khoe khoang với mèo suốt nửa tiếng đồng hồ, tiếp đó nửa đêm nửa hôm ở nhà lục lọi tủ rượu của ba mẹ cậu, đem cái gì Mao Đài Romanée-Conti Henri Jayer đều dồn vào một góc nhỏ, chừa ra một khoảng trống lớn ở giữa đặt nước có ga vị đào mật của cậu.
Mèo đối với việc này rất không hiểu, dùng đầu đội cái lon chạy đi tìm Hứa Trú nhắc nhở cậu uống đi, Hứa Trú lại đặt chai nước về tủ rượu, trầm giọng thở dài:
"Mèo, mi không có con mèo mi thích, mi không hiểu đâu."
Mèo bị đáy lon đè ra một vòng tròn lông trên đỉnh đầu: ...... Meo?
96.
Nhưng rất tiếc nuối, Hứa Trú không thể có được món đồ sưu tầm thứ hai của cậu, bởi vì động tác cậu lén lút nhét nước vào ba lô bị bắt quả tang.
Giang Linh giống như sớm biết cậu muốn làm gì, tay mắt lanh lẹ lấy lại lon nước kia ra, kéo khoen rót vào cốc giấy một mạch thành công.
"Uống ngay bây giờ đi, không cần giữ lại, sau này tôi mua thêm cho cậu."
Mùi hương đào tươi mát tản ra, từng bọt khí nhỏ nổ tung trong cốc.
Hứa Trú dùng hai tay cầm cốc, ngẩn ngơ gật đầu, nghe lời cúi đầu uống một ngụm lớn, hương vị ngọt ngào mát lạnh chảy thẳng vào trong lòng.
97.
Mở hộp cơm ra, sushi và bánh kem nhỏ hạnh nhân tỏa ra mùi thơm nồng đậm.
Hứa Trú vốn rất có lòng tin với tay nghề của mình, nhưng vừa nghĩ đến bánh quy bơ nhỏ của cậu một người cũng không muốn ăn, trong nháy mắt liền thất vọng suy sụp.
Động tác vốn định đẩy hộp cơm đến trước mặt Giang Linh cũng trở nên do dự.
Nhưng giây tiếp theo, Giang Linh đối diện chủ động hỏi:
"Đều là do cậu tự làm sao? Giỏi quá."
Mắt Hứa Trú lập tức sáng lên, cậu bày hộp cơm đến trước mặt Giang Linh, gật gật đầu, nhỏ giọng nói: "Đúng vậy, đều là tôi làm."
Nói xong, cậu thiên nhân giao chiến trong lòng vài giây, gian nan chủ động mở miệng mời:
"Cậu...... muốn nếm thử không?"
98.
Bánh kem nhỏ bông xốp mềm mại, sushi tươi ngon vừa miệng.
Giang Linh rất thật lòng khen ngợi, "Đều rất ngon, cực kỳ giỏi."
Chia sẻ nhận được phản hồi tích cực, Hứa Trú cảm giác tim mình cũng giống như bánh kem nhỏ xốp lên, hận không thể làm thêm 180 cái bánh kem nhỏ rải hoa như thiên nữ phổ thiên đồng khánh ngay tại chỗ.
Cậu tự cho rằng biểu cảm của mình bình tĩnh bình thường như không có chuyện gì, thực tế vệt ửng hồng trên má đã sớm lan ra, đôi mắt đen nhánh cũng ướt át, quét sạch vẻ âm u ngày thường.
Giang Linh bị cậu nhìn chằm chằm như vậy, không được tự nhiên lắm hơi nghiêng đầu đi, nhưng khóe môi vẫn bất giác cong lên một chút.
Được khen ngợi sẽ vui vẻ như vậy sao......
Thế là Giang Linh nghĩ nghĩ liền nói, "Thật sự rất giỏi, có thể nấu cơm ngon cũng là chuyện rất không đơn giản."
"Cậu xem, bánh kem cậu làm độ mềm cứng vừa phải, sushi chỉnh tề đẹp mắt, cháo cũng......"
Hai người đều ngẩn ra.
Hứa Trú chần chờ: "...... Cháo?"
Hôm nay cậu đâu có nấu cháo.
Không đúng, nấu thì có nấu, nhưng đó là nấu cho mèo ở nhà mà.
Hai người nhìn nhau vài giây, biểu cảm của Giang Linh rất trấn định.
"Ý tôi là, bánh kem và sushi làm tốt như vậy, nếu nấu cháo cũng nhất định rất ngon."
Hứa Trú rất dễ dàng bị lừa gạt nghĩ hai giây, hiểu rõ gật gật đầu.
Ha ha ha hóa ra là như vậy, suýt chút nữa tưởng Giang Linh thật sự là người ngoài hành tinh.
99.
Giang Linh thở phào nhẹ nhõm quyết định đổi chủ đề, ánh mắt rơi vào cái ba lô đã trống rỗng của Hứa Trú, anh bỗng nhiên nhớ tới gì đó, làm bộ lơ đãng đặt câu hỏi:
"Đồ cậu làm ngon như vậy, mọi người khẳng định cũng đều sẽ thích, có làm nhiều thêm một chút chia cho mọi người không?"
Nhắc tới chuyện này, trái tim vốn đang bay bổng của Hứa Trú lập tức ngã xuống đất, trầm mặc một lát mới buồn bực nói:
"...... Có."
Cậu nhịn không được lại nhìn về phía đám người, túi bánh quy bơ nhỏ kia đang cô đơn lẻ loi nằm một bên, không ai mở ra.
Cậu cúi đầu, rầu rĩ không vui nhổ hai cọng cỏ trên mặt đất, giọng nói càng buồn bực hơn một chút:
"Nhưng mà không có ai muốn."
Đám mây đen tí tách rơi hạt mưa trên đỉnh đầu cậu lại mọc ra, nhưng giây tiếp theo, Giang Linh đứng dậy, vươn tay về phía cậu:
"Muốn thử lại lần nữa không?"
100.
Xách hai hộp bánh kem nhỏ hạnh nhân, Hứa Trú kiên trì đi theo sau lưng Giang Linh, thầm nghĩ loại chuyện hiển nhiên sẽ bị từ chối này còn phải diễn lại lần hai quả thực là quá tệ hại.
Nhưng mà Giang Linh đang nắm cổ tay cậu đó nha.
Cậu cúi đầu nhìn, bàn tay khớp xương rõ ràng của đối phương nhẹ nhàng nắm hờ cổ tay áo cậu, cách một lớp vải mỏng manh, Hứa Trú có thể cảm nhận rõ ràng độ ấm trong lòng bàn tay Giang Linh.
Thế là xúc động muốn chạy trốn lập tức bị khắc chế lại.
101.
Đại khái là sợ Hứa Trú quá căng thẳng, Giang Linh do dự một chút, chọn tổ 3 người kỳ hình dị trạng tương đối quen thuộc đối với Hứa Trú trước.
Lý Cát, Mao Áo và Trương Bách Quyển đang nâng cốc uống sảng khoái, uống xong còn muốn học anh hùng hảo hán đập bát rượu xuống đất.
Tuy rằng bọn họ đập là cốc giấy, hơn nữa cuối cùng còn phải nhặt về tiếp tục dùng......
Mao Áo ngẩng đầu: "Ơ, sư huynh, phò mã về rồi."
Hứa Trú: ......? Phò mã là ai vậy!
Cậu xách bánh kem trong tay, cổ họng giống như bị chặn cứng, nói không ra lời, do dự tới do dự lui, cổ tay cậu bị nhẹ nhàng nhéo một cái.
Quay đầu, cậu chạm vào ánh mắt khích lệ của Giang Linh, áp lực trầm trọng trong lòng dường như bị phân tán đi một chút, rốt cuộc cũng gượng gạo nói:
"Tôi... làm một ít bánh kem."
Cậu càng nói giọng càng nhỏ, "Muốn, muốn nếm thử không?"
102.
Tổ 3 người kỳ hình dị trạng: "Bánh kem?"
Tổ 3 người kỳ hình dị trạng: "Bánh kem!"
Mấy người dưới sự chú ý của Hứa Trú với thế sét đánh không kịp bưng tai giống như cường đạo nhanh chóng mở hộp giấy ra, mỗi người đều tay trái một cái tay phải một cái, bởi vì không hiểu rõ lắm tay nghề của Hứa Trú, miếng đầu tiên mọi người ăn đều thật cẩn thận, sau đó, bọn họ tập thể ngẩn người 3 giây, bộc phát ra một trận kinh thán hùng hồn tráng lệ.
Lý Cát một miếng tiếp một miếng, cảm thán nói: "Cái này thật sự là cậu tự làm sao? Còn ngon hơn mua nữa!"
Mao Áo gật đầu như gà mổ thóc, "Đúng vậy đúng vậy, Hứa Trú cậu cũng quá giỏi đấy!"
Trương Bách Quyển gấp từ điển tiếng Anh lại, vừa ăn vừa đọc thuộc lòng, thoạt nhìn rất say sưa: "delicious, d-e-l-i-c-i-o-u-s"
Tay đang nắm chặt của Hứa Trú từng chút một buông ra, trái tim căng thẳng cũng từng chút một thả lỏng.
Hóa ra đây chính là cảm giác xã giao bình thường với người khác sao......
Hứa Trú cuối cùng được Lý Cát mời 3 ly trà chanh đá lâng lâng rời khỏi.
103.
Tổ 3 người kỳ hình dị trạng đối với Hứa Trú mà nói ít nhất không tính là hoàn toàn xa lạ, nhưng các bạn học khác cậu xác thực là một người cũng không quen.
Hơn nữa mọi người cũng đích xác làm lơ bánh quy nhỏ của cậu.
Cho nên càng đi đến gần đám người, Hứa Trú càng căng thẳng hơn, trái tim vừa mới thả lỏng lại treo lên, bước chân cũng càng ngày càng trầm trọng, đi còn chậm hơn ốc sên.
Giang Linh đứng ở trước người cậu, bất đắc dĩ quay đầu đối diện với cậu, sau đó liền nhìn thấy ——
Hứa Trú khẽ cúi đầu, ánh mắt trốn tránh, một bộ dáng đáng thương, phảng phất có đôi tai chó con rũ xuống.
Giang Linh vốn còn muốn nói gì đó lập tức không nói ra được nữa.
Thôi được, bỏ đi.
Anh nghĩ, người bên kia xác thực là quá nhiều, Hứa Trú hôm nay có thể chủ động nói nhiều lời như vậy đã đủ tốt rồi.
Thế là Giang Linh vươn tay, một lần nữa nắm lấy Hứa Trú.
"Không cần sợ, đi theo bên cạnh tôi, tôi nói thay cậu, được không?"
104.
"Ây, cậu nhìn kìa cậu nhìn kìa, Hứa Trú hình như lại đi về phía chúng ta nữa."
"Hình như đúng vậy, cậu ta muốn làm gì?"
Các học sinh cấp 3 hoảng loạn một trận, đôi uyên ương khổ mệnh gắt gao dán vào nhau, nam sinh cắn răng nói:
"Các cậu không hiểu, hung thủ đều thích quay trở lại hiện trường vụ án."
Mọi người trong nháy mắt co thành một đoàn, run lẩy bẩy.
"Cậu đừng có qua đây —— Ơ từ từ, người bên cạnh Hứa Trú kia là ai? Hình như là Giang Linh."
105.
Khách quen của bục chủ tịch, người sở hữu bán vĩnh cửu vị trí đứng đầu bảng đỏ thi tháng, soái ca học thần đạt thành tích tốt vượt qua 99% người trong cuộc thi "người có nhiều người theo đuổi nhất", cho dù không phải cùng một lớp, tuyệt đại đa số mọi người cũng đều có nghe nói về Giang Linh.
Cho nên giờ phút này cũng càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, Giang Linh sao có thể có quan hệ với Hứa Trú chứ?
Hai người này một người quang phong tễ nguyệt thiếu niên 3 tốt một người âm u lạnh lùng nghi là sát thủ.
Rõ ràng không phải cùng một phong cách vẽ mà!
106.
Càng không thể tưởng tượng nổi chính là, tiếp theo, bọn họ nhìn thấy Giang Linh dắt Hứa Trú, đi đến bên cạnh bọn họ, sau đó cầm lấy túi bánh quy bị người ta kính nhi viễn chi kia, giống như người mới nắm tay phát kẹo hỉ mở ra phân phát cho mọi người.
"Đây là bạn học Hứa Trú tự tay làm, chia sẻ cho mọi người."
Mọi người ngẩn ngơ nhìn Giang Linh, máy móc vươn tay nhận lấy, sau đó lại nhìn thấy Hứa Trú lặng lẽ từ sau lưng Giang Linh thò ra nửa cái đầu, thật cẩn thận nhìn mọi người.
...... Sát thủ hình như còn có hơi đáng yêu nha.
107.
Cuối cùng Hứa Trú ôm một đống đồ ăn vặt mọi người đổi cho cậu rời khỏi.
Mọi người đều rất thích bánh quy bơ đầu mèo nướng tinh tế siêu cấp mỹ vị vô địch đáng yêu của cậu! Ăn xong đều khen ngon!
Hứa Trú hoàn toàn thỏa mãn.
Cậu lần đầu tiên nhận được nhiều quà từ người khác như vậy, quả thực muốn ngửa mặt lên trời cười dài.
Hôm nay quả nhiên là một ngày tốt lành.
Hoàng hôn đã sắp hoàn toàn lặn xuống, ánh sáng màu cam đỏ kéo cái bóng của hai người ra thật dài, đón ánh chiều tà còn sót lại, gò má Hứa Trú được phơi đến ấm áp.
Cậu mím môi, quay đầu nghiêm túc nhìn về phía Giang Linh, ánh mắt cũng được phơi đến ấm áp, đôi mắt ngày thường luôn rũ xuống dường như cong lên một chút.
Cậu nói, "Cảm ơn cậu."
Càng thích Giang Linh hơn một chút.
