Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 8



108.

Khoảnh khắc kết thúc du lịch mùa thu bước vào cửa nhà, Hứa Trú lập tức tháo dáng vẻ âm u ít lời không cười không nói bị ép buộc bởi áp lực xã giao bên ngoài xuống, cởi áo khoác buộc tóc lên nhảy cao 3 thước, âm thanh bật đến to nhất, túm lấy con mèo đang uống nước bắt đầu sục sôi nhiệt huyết nhảy Waltz.

"Mèo!"

Cậu thâm tình kêu gọi, "Đã lâu không gặp!"

Mèo: ...... Rõ ràng chỉ có một buổi chiều không gặp thôi được không?

Hứa Trú không biết hối cải, vẫn dùng mặt cọ ngược chiều lông mèo, "Lúc ta không ở nhà mi sống thế nào?"

Mèo nghiêng người né tránh cậu, rung rung tai: "Meo ——"

Ngữ điệu vút lên cao, ý là rất tốt.

Hứa Trú cười, cũng học theo mèo kéo dài ngữ điệu:

"Lúc mi không ở đây ta cũng sống cực kỳ tốt."

Mắt cậu cong lên, bọng mắt hiện lên rất đầy đặn, lông mi dài và rậm chớp chớp, bộ dáng rất vui vẻ.

"Ta đã rất lâu không —— không, ta chưa bao giờ vui vẻ như thế này."

Hứa Trú một lần nữa ôm mèo vào trong lòng, nhìn đôi mắt tròn xoe xanh lục của mèo, trên mặt vẫn mang theo nụ cười, nhưng thần tình nghiêm túc hơn vài phần, cậu nói:

"Gần đây ngày nào ta cũng rất vui vẻ, là bởi vì Giang Linh."

"Ta thích cậu ấy quá đi mất, ta càng thích cậu ấy hơn rồi."

109.

Hứa Trú gần như chưa bao giờ cười ở bên ngoài, lúc có người, biểu cảm của cậu luôn trống rỗng, thể hiện ra một loại lạnh nhạt rập khuôn.

Cho nên cũng không ai từng nói với cậu, thật ra đôi mắt cậu rất xinh đẹp, đặc biệt là lúc cong lên, giống như vầng trăng sáng trong đêm tạnh.

Mèo đã từng thấy, Giang Linh cũng đã từng thấy.

110.

Không ngủ được.

Lúc Giang Linh lần thứ 37 vuốt phẳng nếp nhăn trên tay áo ngủ của mình, anh thở dài một hơi.

Không ngủ được.

Rõ ràng ban ngày đã rất mệt, nhưng vừa nhắm mắt, trong đầu lại luôn không tự chủ được hiện lên thần tình của Hứa Trú lúc đối diện với anh, lúc nói cảm ơn với anh.

Thế là anh lại nhịn không được lần thứ 38 vuốt phẳng nếp nhăn trên áo ngủ của mình.

Anh có một chút chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, nhưng đa số thời điểm đều có thể khống chế rất tốt, chỉ có lúc trong lòng có chuyện không bỏ xuống được mới có thể nghiêm trọng hơn.

Giang Linh lơ đãng nghĩ, anh có thể có chuyện gì không bỏ xuống được chứ?

Nhưng nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện ra khuôn mặt của Hứa Trú.

Lần này không phải đang nói cảm ơn, mà là mím môi cười, bộ dáng rất nghiêm túc, giống như đang nói càng thích anh hơn một chút.

111.

Giang Linh lần này là hoàn toàn mất ngủ, nếp nhăn trên áo ngủ cũng không còn kiên nhẫn xem nữa.

Tiếng tim đập trong căn phòng yên tĩnh đặc biệt rõ ràng, anh cảm thấy nóng bức lên, lỗ tai đều nóng hổi, đành phải trằn trọc, lại thở dài một hơi.

Anh có phải đã làm sai chuyện không?

Hứa Trú càng thích anh hơn...... nhưng bản ý của anh cũng không phải như thế.

112.

Giang Linh từ nhỏ đã biết mình không giống người bình thường lắm —— anh luôn thu hút một số thứ siêu nhiên.

Oan hồn du đãng, dã quỷ hung ác, tà ám dính vào là rất khó ném đi......

Giang Linh thuở nhỏ cũng không hiểu những cô hồn dã quỷ đó là gì, cũng không hiểu những thứ này tại sao luôn quấn lấy mình, vô luận anh đi đến đâu đều cảm thấy âm phong từng trận đặc biệt đáng sợ, một ngày yếu đi hơn một ngày.

Năm rộng tháng dài, dưới sự xâm nhập của âm khí, Giang Linh 3 ngày bệnh nhẹ 5 ngày bệnh nặng suýt chút nữa không sống nổi.

Ba mẹ sứt đầu mẻ trán, tìm thầy thuốc không cửa sau đó bắt đầu cầu thần bái phật, cuối cùng còn thật sự bất ngờ tìm được một vị đại sư.

Đại sư vuốt râu nhìn Giang Linh 8 tuổi một lát, vươn tay ấn lên ấn đường anh, sắc mặt ngưng trọng.

Ba mẹ Giang gia lập tức sợ đến trắng bệch mặt, run rẩy giọng nói hỏi:

"Đại sư, sẽ không phải là hết cứu chứ?"

Đại sư cao thâm khó đoán không trả lời, mà là nhìn về phía Giang Linh, hỏi anh:

"Bạn nhỏ, cháu thích chó hay là thích mèo?"

113.

Đại sư nói, tất cả sinh linh trên thế gian đều có hồn phách, cỏ cây có 2 hồn, động vật có 6 phách, người thì có 3 hồn 7 phách.

Đối với con người mà nói, hồn phách ít thì ốm yếu ngu dốt, hồn phách nhiều thì thông minh cường tráng.

Nhưng vấn đề của Giang Linh là, hồn phách của anh có hơi quá dồi dào.

Dồi dào đến mức cô hồn dã quỷ 10 phương 8 hướng đều muốn qua đây nếm thử một chút.

Nếu đặt ở ngàn năm trăm năm trước, đây chính là thiên tài tu tiên thỏa đáng, 5 năm trúc cơ 10 năm kết đan, là cái loại người khác cưỡi tên lửa cũng đuổi không kịp.

Nhưng đáng tiếc sinh muộn, hiện tại là thời đại mạt pháp, linh khí ít ỏi đến đáng thương, đừng nói tu tiên, ngay cả luyện chút pháp thuật phòng thân cũng khó khăn.

Cho nên biện pháp duy nhất hiện tại chính là đem linh hồn dư thừa của Giang Linh cắt bỏ, niêm phong lại.

Thế là đại sư hỏi một lần nữa:

"Cháu thích chó hay là thích mèo?"

114.

Giang Linh 8 tuổi nghĩ nghĩ, do dự nói: "Mèo đi ạ."

Đại sư gật gật đầu, cầm lấy bút màu nước trong cặp sách của Giang Linh chính là một hồi vẽ vời, cuối cùng vẽ ra một con mèo mập ú xiêu xiêu vẹo vẹo.

Mèo mập ú lông cam mắt xanh lục đường nét nguệch ngoạc, thoạt nhìn đang xù lông, cuối cùng lúc tô màu bút màu cam hết mực, trước ngực còn để lại một mảng trắng hình tam giác.

"Thế nào? Đẹp không?"

Đại sư cắt tác phẩm đắc ý của mình xuống, lắc lắc trước mặt Giang Linh.

Giang Linh đã có thẩm mỹ sơ bộ trầm mặc một lát, rất gian nan mới gật đầu.

115.

Đại sư dán mảnh giấy hình mèo mập màu cam kia lên trán Giang Linh, lẩm bẩm niệm chú, thổi một hơi ——

Một tiếng "bùm", một con mèo cam lớn từ trên trời giáng xuống, rơi xuống người Giang Linh.

Mèo nhìn người, người nhìn mèo, một mèo một người mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Tiểu Giang Linh vươn tay: "Chào mi."

Mèo vươn móng vuốt: "Meo meo."

116.

Thế là Giang Linh cứ như vậy bước lên con đường nuôi mèo, chỉ có điều con mèo này không thể hoàn toàn coi là sủng vật.

Mèo là một mảnh nhỏ linh hồn anh bị cắt ra ngoài, tuy rằng thông minh hơn mèo bình thường một chút, nhưng cũng không có ý thức độc lập tự chủ hoàn toàn theo ý nghĩa chân chính, quan hệ với Giang Linh so với nói là chủ nhân và sủng vật, thật ra càng giống chủ thể và phân thân hơn.

Mèo nhìn thấy nghe thấy cảm giác được tất cả, Giang Linh đồng dạng có thể nhìn thấy nghe thấy cảm giác được.

Vốn dĩ chuyện này cũng không có gì, ngày thường của mèo chẳng qua chỉ là ở trong nhà bay qua nóc nhà đi trên tường chạy parkour, gây tai họa chó cá của ba hoa của mẹ một chút, thỉnh thoảng lén lút lấy sô pha mài móng vuốt mà thôi.

10 năm qua, Giang Linh sớm đã quen, vốn dĩ anh tưởng rằng ngày tháng sẽ vẫn cứ tiếp tục như vậy mãi.

Nhưng mãi cho đến một ngày, mèo của anh chạy mất.

117.

Mèo không nói một lời chui ra ngoài từ chỗ cửa sổ lưới bị hỏng, đầu cũng không ngoảnh lại rời đi, không bao giờ trở về nữa.

118.

Giang Linh không hiểu tại sao mèo lại muốn chạy, anh tìm cả một đêm không tìm thấy, linh hồn chỉ có thể cảm ứng được mèo đang dầm mưa ở một cái vườn hoa ẩm ướt nào đó.

Sau đó, một luồng ánh sáng chiếu tới.

Mèo được người ta ôm vào trong lòng.

Cái ôm của người kia rất ấm áp, giọng nói cũng dễ nghe, mèo ngoan ngoãn nằm bò trên cánh tay cậu, ngẩng đầu ——

Giang Linh nhìn thấy một đôi mắt đặc biệt quen thuộc, trong đêm mưa giống như 2 ngôi sao bị làm ướt.

Tim anh đập thình thịch rất đột ngột, cái nhìn đầu tiên đã nhận ra, đó là đôi mắt của Hứa Trú.

119.

Trước đó, Giang Linh chưa bao giờ biết Hứa Trú thế mà...... hoạt bát như vậy?

Rõ ràng ở trường học luôn mặt không cảm xúc trưng ra bộ mặt lạnh lùng, vừa có người đến gần liền nhíu mày, một câu cũng không nói, nhưng ở nhà thế mà có thể ôm mèo thao thao bất tuyệt lải nhải 3 tiếng đồng hồ không ngừng nghỉ, quả thực khác nhau như 2 người.

Mà mèo cứ như cái loa 3 chiều toàn cảnh, phát lại lập thể 360 độ những lời lải nhải kia của Hứa Trú, Giang Linh muốn không nghe cũng không làm được, đành phải cũng theo đó thức đến nửa đêm.

Anh có hơi thất thần nghĩ, hóa ra Hứa Trú vén tóc lên là bộ dáng này.

Hóa ra Hứa Trú còn biết nấu cơm.

Hóa ra Hứa Trú...... thích anh.

120.

Không sai, buổi tối ngày đầu tiên gặp mặt trong 3 tiếng đồng hồ Hứa Trú lải nhải kia, 2 tiếng 30 phút đều có liên quan đến Giang Linh.

Cái gì người đẹp thiện tâm hài hòa thân thiện đưa nước cho cậu nè.

Cái gì lớn lên anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong thành tích tốt nè.

Cái gì hôm qua thích hôm nay càng thích ngày mai vẫn thích.

......

Giang Linh không phải chưa từng nghe người ta tỏ tình, lời tỏ tình anh nhận được từ nhỏ đến lớn đếm không xuể, nhưng vấn đề là, anh thật sự chưa từng nghe lời tỏ tình dài dằng dặc, nhiệt tình, không dung cự tuyệt như vậy.

Vừa nhắm mắt lại chính là Hứa Trú đang lẩm bẩm thích thích thích.

...... Mắt sáng lấp lánh, khá là đáng yêu.

Không chỉ nói thích anh, còn đang lo lắng mình sẽ bị anh ghét.

Giang Linh lại nghĩ, anh xác thực đã sớm chú ý tới Hứa Trú thường xuyên đi theo anh, nhưng rõ ràng không có ghét...... Thôi bỏ đi, tìm cơ hội giải thích một chút vậy.

121.

Hôm đó 3 giờ rưỡi Hứa Trú mới ngủ.

Thế giới của Giang Linh rốt cuộc yên tĩnh trở lại.

Giang Linh mất ngủ âm thầm thề, nhất định phải bắt mèo về càng sớm càng tốt.

122.

Làm chủ thể linh hồn, Giang Linh đối với mèo thật ra là có năng lực khống chế nhất định, ví dụ như lúc ở nhà có thể sai bảo mèo lấy nước hoặc tắt đèn cho anh.

Nhưng cách xa thì không được lắm.

Hiện tại mèo đang ở nhà Hứa Trú, liên kết linh hồn của bọn họ gần như sắp đứt đoạn, Giang Linh ra lệnh trong lòng cho mèo mau chóng về nhà, nhưng mèo vẫy vẫy đuôi ăn cơm mèo thơm phức Hứa Trú làm, căn bản không để ý tới anh.

Thử mấy lần Giang Linh rốt cuộc cũng hiểu, chiêu này không thông.

Cho nên...... biện pháp duy nhất hiện tại hình như chỉ có làm tốt quan hệ với Hứa Trú, mượn danh nghĩa bạn bè đến nhà Hứa Trú làm khách, sau đó nhân cơ hội trộm mèo đi.

123.

Thế là hôm đó, Giang Linh lựa chọn ăn cơm cùng Hứa Trú.

Trong biển người chen chúc ở nhà ăn buổi trưa, anh đi về phía Hứa Trú, có thể nhìn thấy Hứa Trú ngẩn ngơ ngẩng đầu nhìn anh, rõ ràng là thần tình rất lạnh nhạt, nhưng vừa liên tưởng đến dáng vẻ của Hứa Trú lúc ở nhà, anh lại cảm thấy bộ dáng mặt không cảm xúc hiện tại này của Hứa Trú thực sự khá đáng yêu.

Thế là Giang Linh nói, "Hứa Trú, con người bình thường đều sẽ không ăn cơm với người mình ghét, đúng không?"

Ý là không ghét cậu, đừng nghĩ lung tung.

Nhìn Hứa Trú khẽ mở to mắt, biểu cảm một mảng trống rỗng, Giang Linh không dấu vết cong khóe môi một cái.

...... Nếu thật sự làm bạn bè, hình như cũng không tệ nhỉ.

___________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Hôm nay đổi mới hai chương, ngày mai nghỉ ngơi một ngày

Chương sau 8 giờ tối ^_^

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...