Ngày hôm sau, thời tiết ở Stockholm rất đẹp, mặt trời lấp ló sau nhiều ngày ẩn mình, mây in bóng râm trên nền tuyết trắng. Tường đỏ, tuyết trắng và ngói xám dưới ánh nắng vàng óng ánh, tất cả tạo nên cảm giác tĩnh lặng như tranh sơn dầu.
Biện Xá Xuân không kéo rèm cửa, lúc tỉnh dậy bị ánh nắng chói chang này giáng cho một cú đau điếng. Anh ngái ngủ dụi mắt, từng mảnh ký ức chầm rãi ùa về. Anh nhận ra mình không nên không nghe lời Văn Vu Dã, về phòng nhất quyết không đụng đến máy sấy tóc. Giờ thì đau đầu thật.
Anh không sấy tóc không phải là chuyện một sớm một chiều, nhưng cảm giác đau đầu như gió lạnh rót vào tận óc này thì là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm. Xem ra Văn Vu Dã đúng là không nói được lời nào hay.
À phải rồi, Văn Vu Dã. Biện Xá Xuân ngồi trên giường ngẩn ngơ, ngón tay khẽ động, như thể chạm tới hơi nước còn sót lại giữa không trung từ đêm qua.
“Chậc.”
May mà Văn Vu Dã đóng cửa. Nếu hắn không đóng cửa, nếu hắn thực sự không đầu gỗ đến thế, hiểu được lời ám chỉ không đến mức cao siêu của Biện Xá Xuân, qua sấy tóc giúp anh thật, anh không biết phải giải quyết như thế nào. Anh không phải kẻ lão luyện trong tình trường, chỉ là bản tính có phần ngả ngớn.
Điều này vi phạm nguyên tắc của anh, Biện Xá Xuân bực bội day thái dương, anh đã từng thề không được đưa ra quyết định vào ban đêm, càng không bàn chuyện yêu đương vào ban đêm, ngay cả việc mơ mộng hão huyền cũng không được. Con người ta vào đêm khuya hay đa sầu đa cảm, chỉ số thông minh giảm đến mức tột cùng, tám con ngựa cũng không kéo lại được ý tưởng bất chợt nảy sinh.
Phải cảnh giác hơn, từ đó ra kinh nghiệm. Biện Xá Xuân lẩm bẩm giáo dục bản thân. Lúc vệ sinh cá nhân, anh soi gương tự kiểm điểm một lúc, hoàn thành xong bản kiểm điểm một nghìn chữ trong lòng. Ai ngờ vừa mở cửa thấy anh chàng đẹp trai đầu gỗ cách vách đứng chờ, phòng tuyến tâm lý vừa cố gắng xây dựng đổ sập trong tích tắc, anh đóng cửa “rầm” một tiếng.
Văn Vu Dã bị nhốt ngoài cửa thì ngơ ngác. Ngay lập tức hắn cũng tự xem xét lại hành vi gần đây của mình. Chẳng lẽ tối qua lúc đóng cửa không chúc anh ngủ ngon? Anh đâu phải người để tâm mấy chuyện đó.
May mà giọng Biện Xá Xuân truyền ra từ sau cánh cửa tự nhiên như không có chuyện gì: “Anh chờ tôi một lát, tôi chưa vệ sinh xong.”
“À, vậy tôi chờ một lát.” Văn Vu Dã thở phào, im lặng đứng ngoài cửa chờ, lắng nghe tiếng nước trong phòng vọng ra.
Trong lúc rửa mặt lần thứ hai, Biện Xá Xuân thở dài thườn thượt, cảm thấy lần tự kiểm điểm này quả nhiên vô ích như tất cả những lần tự kiểm điểm trong quãng đời đã qua của mình. Ngày xưa là đối phó người lớn, bây giờ là tự đối phó mình, ngoại trừ kỹ năng ăn nói trở nên trưởng thành hơn, cái tật xấu mãi không sửa được thì chẳng thay đổi chút nào.
Thầm cười nhạo bản thân một lúc, nụ cười trên mặt Biện Xá Xuân dần nhạt đi. Tấm gương phản chiếu một khuôn mặt không cảm xúc, mờ đi vì hơi nước bốc lên.
Nếu đêm tiếp theo, vào khoảnh khắc được ánh sao và đèn đường chiếu sáng, bất kể là bật nhạc The Beatles hay Đặng Lệ Quân, bất kể Văn Vu Dã mặc áo khoác gió hay áo phông trắng, anh đều mặc kệ, nội tâm tự ý bấm nút chụp khoảnh khắc đó, đánh dấu là khung hình quan trọng trong bộ phim về cuộc đời mình, thì mọi chuyện sẽ đi đến đâu?
Dù phát triển đến bước nào thì vẫn không thể là bước cuối cùng. Suy cho cùng, đây chỉ là một chuyến du lịch. Ngày đầu tiên Biện Xá Xuân ngồi xe Văn Vu Dã, buột miệng hỏi hắn làm việc ở trụ sở chính hay chi nhánh nào của Sáng Giới, có bao nhiêu ngày nghỉ phép năm.
Văn Vu Dã đáp ở Bắc Kinh, nghỉ phép mười ngày, tính cả cuối tuần, hắn có thể ở đây mười hai ngày.
Mười hai ngày.
Biện Xá Xuân nhớ lúc đó mình đã nói: “Dài thật đấy.”
Trong nhà vệ sinh vang lên tiếng cười khẽ. Nếu không phải vì hiệu ứng âm vang trong phòng tắm quá tốt, có lẽ cảm xúc mơ hồ này đã chìm nghỉm dưới vòi nước chảy.
Biện Xá Xuân nghĩ Văn Vu Dã sẽ dẫn anh đi ăn ở nhà hàng Trung Quốc như hôm qua. Nhưng không, hắn đã mua sẵn bữa sáng, khác với món hôm trước, song đều hợp khẩu vị của anh.
Mới vài ngày ngắn ngủi đã nắm rõ sở thích ăn uống của anh đến vậy. Với khả năng quan sát tinh tường đó, sao tối qua hắn lại có thể kiên quyết đóng cửa như thế? Biện Xá Xuân vô cùng khó hiểu.
“Cảm ơn anh, bao nhiêu tiền, tôi chuyển khoản.” Biện Xá Xuân vừa vui vẻ hỏi vừa rút điện thoại ra. Mấy ngày nay họ tính toán rõ ràng từng khoản, dĩ nhiên cũng có những khoản không thể tính rõ, ví dụ như Văn Vu Dã dẫn anh đi ngắm cực quang rồi lại làm tài xế và hướng dẫn viên cho anh. Tính theo giá thị trường thông thường thì gần như không đếm xuể, anh cũng lười tính.
Văn Vu Dã không từ chối, nói ra một con số. Một lát sau, hắn mở lời: “Hôm nay tôi định ngồi xe lửa đến Narvik, cậu muốn đi cùng không?”
Biện Xá Xuân phản ứng chậm, lúc ngẩng đầu lên thấy Văn Vu Dã cụp mắt, tóc mái lòa xòa rủ xuống, giống như một một bụi gai mềm mại.
Văn Vu Dã thích nhìn thẳng vào mắt người khác khi nói chuyện, đây là điểm tương đồng hiếm hoi giữa hắn và Biện Xá Xuân. Nếu không vì lý do lái xe phải nhìn đường, hiếm khi Văn Vu Dã tránh né ánh mắt đối phương. Lần trước là ở chợ Giáng sinh, hắn trêu chọc Biện Xá Xuân, cười né tránh, kiên quyết không nhìn anh. Lần này cũng né tránh, nhưng hắn mím chặt môi, giọng nói trầm xuống.
Văn Vu Dã đang căng thẳng.
Biện Xá Xuân nheo mắt nhìn hắn, mang tư thế quan sát. Không cần nhìn gương anh cũng biết nụ cười hiện tại trên mặt mình chắc chắn là kiểu cười thấy trò hay, rất gợi đòn, không coi ai ra gì. Nếu một người nhạy cảm đối diện với anh, chắc chắn sẽ bị ánh mắt này chọc giận.
Anh vừa không nhịn được mà giữ im lặng lâu thêm một chút, vừa day dứt rớt vài giọt nước mắt cá sấu vô hình.
Văn Vu Dã chờ một lát, hiếm khi mất kiên nhẫn, nhưng không giục Biện Xá Xuân trả lời, chỉ hơi ngước mắt xem phản ứng của anh.
Nụ cười trên mặt Biện Xá Xuân cứng đờ, bởi vì lúc này anh mới nhận ra mình không biết nên trả lời thế nào. Anh làm biên kịch quá lâu, quên mất mình cũng là một nhân vật trong vở kịch này.
Narvik từng xuất hiện trong lịch trình du lịch của Tưởng Diễm Huy, nên anh biết chuyến tàu từ Stockholm đến Narvik kéo dài mười chín tiếng. Đến được Narvik, kỳ nghỉ của Văn Vu Dã chỉ còn bảy ngày.
Mỗi ngày ở Bắc Âu đều có mười tám tiếng không thích hợp để yêu đương.
Những ngày sau khi về nước sẽ trôi qua nhanh hơn sao? Đi tàu cao tốc từ Bắc Kinh đến Quảng Đông mất mười bốn tiếng, nghe là thấy một hành trình dài, có thể ngắm cực quang được hai lần.
Trong khi Văn Vu Dã nhớ anh mười năm.
Biện Xá Xuân là người thiếu kiên nhẫn, điều mất kiên nhẫn nhất là tính toán thời gian, vì anh khó mà nhớ nổi. Đến cả xem thời khóa biểu hồi đại học còn phải xem đi xem lại. Lúc này anh lại thực hiện vô số phép tính trong đầu, chợt nhận ra một thứ công bằng và chặt chẽ như thời gian cũng không thể tính rõ ràng như nhiều chuyện khác.
Biện Xá Xuân nhìn Văn Vu Dã chăm chú, thấy trong mắt đối phương lóe lên sự ngỡ ngàng. Anh không thể tưởng tượng được vẻ mặt lúc này của mình trông như thế nào, có lẽ hơi khó coi.
Hai người nhìn nhau không nói gì, Biện Xá Xuân vẫn không thể đưa ra câu trả lời. Tiếng chuông điện thoại vang lên, anh cảm thấy mình như được cứu rỗi, vội vàng nói với Văn Vu Dã một tiếng rồi bắt máy, không dám nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của đối phương.
Anh không xem ai gọi mà nhấc máy luôn. Văn Vu Dã nhìn anh một lát rồi quay người rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa phòng.
Là Tưởng Diễm Huy. Vào thời điểm mấu chốt, bạn thân vẫn đáng tin cậy.
Biện Xá Xuân lòng đầy biết ơn nhấc máy: “Có chuyện gì thế?”
“Cậu còn ở Stockholm không?” Giọng Tưởng Diễm Huy không mấy hào hứng, thều thào chẳng khác gì lúc đi làm.
“Còn.” Biện Xá Xuân đoán có lẽ cô gặp trắc trở trong chuyện tình cảm, nhanh chóng chuyển tông giọng sang chế độ phát thanh viên đài phát thanh đêm khuya, “Sao thế?”
“Hôm nay tôi qua tìm cậu uống rượu, có tiện không?”
“Có gì mà không tiện.” Biện Xá Xuân vừa nói vừa chuyển sang ứng dụng đặt phòng ở quán bar, “Khi nào cậu đến?”
“Đến rồi.”
Biện Xá Xuân sững lại, do dự hỏi: “Cậu đi một mình?”
“Ừ.” Tưởng Diễm Huy đáp, “Gặp rồi nói.”
Thực tế là Tưởng Diễm Huy không kiên nhẫn đợi đến lúc gặp mặt. Biện Xá Xuân không cúp máy, cô im lặng một lát rồi bắt đầu kể những chuyện xảy ra mấy ngày qua. Đến khi hai người thực sự ngồi trong quán rượu, Biện Xá Xuân đã nắm được đại khái.
“Tất cả thông tin cô ấy đưa cho cậu đều là giả?” Biện Xá Xuân cảm thấy khó tin.
“Trừ tên và tuổi, còn lại đều bịa đặt. Có một số điều tôi không biết là thật hay giả, em ấy diễn quá giỏi.” Tưởng Diễm Huy nốc rượu liên tục, như thể mong mình say khướt rồi chạy ra đường hét to tên Lộ Chi Bình, “Mấy ngày nay tôi như cha của Conan Doyle, chết tiệt.”
“Tại sao cô ấy lại làm vậy?”
Tưởng Diễm Huy cười khẩy, chậm rãi nói: “Tôi cũng hỏi như vậy, nhưng em ấy lại nghĩ tôi đang tra hỏi, rồi suy sụp.”
Biện Xá Xuân tưởng tượng ra cảnh đó. Trao tấm chân tình nhất trong thời gian ngắn nhất, cuối cùng phát hiện người mình yêu nói dối suốt quá trình. Nghĩ thôi đã thấy khó chịu thay Tưởng Diễm Huy. Biện Xá Xuân đưa ra lời khuyên chia tay như tất cả những người bạn khác: “Nói dối cộng thêm cảm xúc không ổn định, đừng yêu nữa.”
Tưởng Diễm Huy lại giống như tất cả những người bạn mê muội khác, đưa ra một từ chuyển ý khiến người ta ứa gan: “Nhưng…”
“Nhưng cái gì?” Biện Xá Xuân khoanh tay hỏi.
“Nhưng em ấy không la hét gì cả, chỉ khóc thôi, khóc không phát ra tiếng, đáng sợ lắm…” Tưởng Diễm Huy đau lòng, “Em ấy hỏi tôi tại sao lại vạch trần em ấy. Tôi nói em lừa tôi với hình tượng giả dối để tôi yêu đến chết đi sống lại như thế, tôi không nên vạch trần à? Sau đó em ấy bỏ đi.”
Biện Xá Xuân nhất thời không biết phản ứng thế nào: “Cứ như thể cậu bắt nạt cô ấy vậy.”
Lần này Tưởng Diễm Huy im lặng rất lâu. Biện Xá Xuân suýt thì tưởng cô đã say mèm. Cô nằm ra bàn rượu, cuối cùng ấp úng: “Tôi thật sự cảm thấy mình bắt nạt em ấy.”
“Tại sao? Cậu đâu có làm gì sai.”
Tưởng Diễm Huy ngẩng đầu nhìn anh: “Cậu nghĩ em ấy bịa đặt thân phận vì động cơ gì? Thậm chí còn bịa cả bằng cấp và sở thích?”
Biện Xá Xuân không ngạc nhiên khi Tưởng Diễm Huy hỏi như vậy. Anh uống một ngụm rượu, nói thẳng: “Không hài lòng với bản thân chứ sao. Cụ thể cô ấy đã bịa những gì?”
“Em ấy nói mình là người Thượng Hải, nhưng gặp khách du lịch nói tiếng Thượng Hải thì em ấy không hiểu.”
“Khả năng cô ấy xuất thân từ thành phố nhỏ.”
“Em ấy nói mình là sinh viên ngành Địa lý của trường thuộc Dự án 985, nhưng trình độ tiếng Anh của em ấy không tốt.”
“Khả năng bằng cấp vốn có của cô ấy không cao.”
“Em ấy nói mình thích kéo violin, nhưng không hiểu nhạc phổ.”
“Cô ấy cảm thấy mình không có kỹ năng gì đáng nể.”
Tưởng Diễm Huy hít sâu một hơi, đặt mạnh ly rượu xuống bàn như trút giận: “Em ấy nghĩ nếu em ấy không phải là nữ sinh 985 ở Thượng Hải biết kéo violin, tôi sẽ không yêu em ấy sao? Em ấy coi tôi là gì? Em ấy tự coi mình là gì?”
Biện Xá Xuân ngẩng đầu, thấy hai mắt cô đỏ hoe. Anh sửng sốt, hồi tưởng lần gần nhất thấy Tưởng Diễm Huy khóc hình như là hồi mẫu giáo, vì không chạy nhanh bằng một cậu bé cùng lớp.
Anh vội vàng đưa khăn giấy, vừa đưa vừa hoang mang nghĩ thầm, hóa ra chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tình cảm giữa người với người lại có thể sâu đậm đến vậy sao?
Có lẽ anh vẫn chưa hiểu về tình yêu cho lắm.
Tưởng Diễm Huy lau khóe mắt ẩm ướt, siết chặt ly rượu: “Tôi phải quay về tìm em ấy.”
Biện Xá Xuân còn sững người vì những giọt nước mắt mười năm hiếm gặp của Tưởng Diễm Huy, chỉ ừ một tiếng theo bản năng. Nhưng người phụ nữ này hoàn toàn không có ý định tham khảo ý kiến của ai, nói xong câu đó, cô vơ lấy túi rồi bước ra ngoài. Khí thế mạnh mẽ đến mức Biện Xá Xuân bị mái tóc xoăn dài quất vào mặt.
Anh tự rót cho mình một ly rượu, bực tức nhắn tin cho Tưởng Diễm Huy: “Tôi cứ tưởng cậu tìm tôi uống rượu giải sầu, ai ngờ để tăng thêm can đảm!”
Tưởng Diễm Huy không trả lời, cô không rảnh để trả lời.
Biện Xá Xuân thở dài, ngả lưng ra sau ghế sofa, nhìn đồng hồ treo tường phía đối diện, kim giờ sắp chỉ vào số sáu.
Quán rượu này theo kiểu phòng ẩn, diện tích không lớn, ánh đèn đỏ lờ mờ, khiến Biện Xá Xuân cảm thấy giây tiếp theo người pha chế sẽ rửa ra một bức ảnh từ rượu.
Quá tối, tối đến nỗi Biện Xá Xuân nhìn ly Margarita sắp cạn vẫn không thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên thành ly.
Uống hết ngụm rượu cuối cùng, anh bực bội nhắm mắt lại. Anh không say, tác dụng phụ rõ ràng nhất khi anh uống quá nhiều rượu là nóng, thứ hai là ù tai. Anh càng nghe càng thấy tiếng ù tai khó chịu đó là tiếng còi xe lửa sắp đến gần.
Chuyến tàu từ Stockholm đi Narvik khởi hành lúc mười tám giờ bốn mươi lăm phút. Anh chỉ nhìn một lần là nhớ rõ.
