Bên phía Cố Diễm ra tay gọn gàng dứt khoát đến mức tàn bạo, thì nhóm người kia cũng chẳng “hiền lành” hơn là bao.
Sau khi nhận được điện thoại từ đại sư, cụ bà và Mặc Bảo chỉ mất chưa tới mười phút để nhanh chóng tập hợp được mười mấy tiểu yêu, đủ loại hình dạng, từ thực vật đến động vật đều có cả. Sau đó cả một đám yêu quái nối đuôi nhau, bị nhét hết vào chiếc xe van nhỏ tầm thường cũ kỹ nọ.
Đồng chí Mặc Bảo với nhiều năm kinh nghiệm cầm vô lăng, lái xe van như lái máy bay, thẳng tiến tới thành phố H, sau đó vứt xe ở một khu rừng dại âm u, rồi dẫn theo cả bầy yêu quái lẻn vào thành phố.
Cụ bà tinh linh cây long não lấy ra một tấm bản đồ thành phố H và một chiếc la bàn nhỏ cỡ bàn tay, trên đó khắc đầy những ký hiệu và thước đo cổ quái khó hiểu. Bà nheo mắt nghiên cứu mấy giây, rồi bắt đầu phân công nhiệm vụ cho đám tiểu yêu.
Trong cuộc gọi trước đó, đại sư đã nói rõ vị trí ổ quỷ do Cố Diễm phát hiện, vì vậy hai người nhanh chóng khoanh vùng khu vực ấy lại, xem như là địa bàn của Cố Diễm, không đụng tới. Phần còn lại của thành phố được chia gọn ghẽ như xẻ dưa hấu, dựa theo thiên can địa chi, bát phương tám hướng, mỗi tiểu yêu được phân tới trấn giữ một khu vực. Nếu phát hiện điều gì bất thường thì phải lập tức báo lại, tuyệt đối không để lọt lưới một con cá nào.
Từ lúc xuất phát ở thành phố Lê cho đến khi các tiểu yêu đã phân tán mai phục khắp thành phố H, toàn bộ quá trình chưa tới nửa tiếng đồng hồ — tốc độ có thể ví như gió Tây Bắc cuốn lá rụng. Và tương xứng với tốc độ ấy, cách bọn họ “ngược đãi” đám âm hồn cũng lạnh lùng tàn nhẫn như gió Tây Bắc vậy.
Cụ bà và đồng chí Mặc Bảo ngày thường đều mang cảm giác khá vô hại, người trước thì ngoài giọng nói hơi nhẹ tênh như vong vía ra, thì trông chẳng khác gì một bà lão chân nhỏ hết sức bình thường, cả ngày thích nheo mắt cười và tám nhảm chuyện đời; người sau thì ôn tồn lễ độ, nhã nhặn nho nhã, cả người toát lên phong thái thư sinh. Hơn nữa, hai người họ vốn chẳng cùng chủng loại hay có kinh nghiệm về mặt đối phó lệ quỷ, đánh nhau không sung tay bằng khi thu phục tiểu yêu. Tuy nhiên, âm hồn lai vãng khắp thành phố H vốn không nhiều, bọn chúng đều hành động đơn lẻ. Dù có vài con tuổi đời thậm chí còn lớn hơn cả cụ bà và Mặc Bảo, nhưng điều đó chẳng cản nổi hai người họ phối hợp hai đánh một, nghiền nát từng ác linh rải rác khắp các quận huyện trong thành phố như cắt rau thái dưa.
Chưa đến một tiếng đồng hồ, trong chiếc túi vải hoa nhỏ mà cụ bà đeo bên người đã chứa sáu, bảy con người đất. Mỗi con người đất chỉ to bằng ngón cái đều được dán bùa chú của đại sư, phong ấn chặt chẽ đám ác linh bị đánh đến suýt hồn phi phách tán.
So với họ, đại sư đang trấn thủ tại bệnh viện lại có phần thảm hại hơn. Ông bị Tô Khốn quấn lấy từ đầu đến giờ, bị cậu truy hỏi đủ đường. Tô Khốn dùng mọi biện pháp, cứng mềm đủ vị. Khi hết cách cậu sẽ giương đôi mắt long lanh như mèo nhỏ tha thiết nhìn đại sư, thật sự khiến người ta không biết nên bực hay nên cười, muốn nổi giận cũng chẳng đặng.
Đúng lúc đại sư sắp bị cậu chọc cho phun máu thì Mặc Bảo gọi đến.
“Alo? Sao thế? Gặp chuyện khó nhằn rồi à?” Đại sư vội hỏi, chưa kịp để đầu dây bên kia mở miệng.
“Không phải. Các khu khác trong thành phố H đã dọn sạch. Phía Cố Diễm sao rồi?” Mặc Bảo bình thản trả lời.
“Cậu ta vẫn đang dò xét, chưa thấy hạc giấy đưa tin… Ấy!” Đại sư còn chưa nói xong, đã thấy một con hạc giấy phát sáng nhè nhẹ bay đến trước mặt, vù một tiếng rơi xuống. Ông liền đổi giọng: “Tới rồi!”
Hạc giấy hình như cảm ứng được sự tồn tại của đại sư, nó vừa đáp xuống một lát, giọng nói của Cố Diễm đã vang lên: “Tất cả hồn phách ngoài trận đều đã được thu, hiện giờ chỉ còn lại hai mươi hai con trong trận. Trận pháp này ảnh hưởng đến tôi, không thể tiếp cận quá gần. Muốn diệt sạch đám đó, cần đại sư phá trận trước.”
Đại sư nghe xong, trầm ngâm vuốt râu: “Thế tức là cả thành phố H giờ chỉ còn đám ác linh trong trận chưa xử lý. Vậy còn đợi gì nữa? Mau dọn sạch rồi về thành phố Lê. Mặc Bảo, cậu với bà cụ đi trước đi. Cho bọn tiểu yêu canh giữ thêm vài hôm nữa, tiện thể để lại hai con trông coi bệnh viện này. Lão phu lập tức tới phá trận. Giải quyết sớm cho xong, đỡ đêm dài lắm mộng.”
Mặc Bảo ở đầu dây bên kia không có ý kiến gì, hiển nhiên cũng tán đồng chủ ý của đại sư.
Sau khi tắt máy, Đại sư tiếc nuối nhìn Tô Khốn: “Không đúng lúc rồi, ta đi làm việc chính sự.”
Tô Khốn: “…” Mẹ kiếp, ông chỉ tìm cớ phắn đi thì có!
Đại sư nhìn vẻ mặt như mất sổ gạo của cậu, lòng vô cùng sung sướng, thả ra một con hạc giấy, gằn giọng quát: “Nhóc thối kia, Lão phu bảo con ghé nhà lão Triệu lấy vài tấm bùa, có bảo con đi dạo phố ngắm cảnh đâu?! Người không thấy, bùa cũng không thấy, mau đến bệnh viện số hai phía bắc thành phố H giúp sư phụ một việc.”
Hạc giấy bay đi chưa đầy hai phút đã quay lại, bên trong vang lên giọng một thiếu niên: “Sư, sư phụ con đã… đến thành phố H rồi, còn cách bệnh viện chưa đến… năm phút.. lập tức tới ngay ạ.”
Quả nhiên, tốc độ của Thạch Đầu còn nhanh hơn lời nói. Chưa đầy ba phút sau, cậu ta đã xuất hiện ở hành lang, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Đại sư thấy đồ đệ đã đến thì đứng phắt dậy, vơ lấy mấy tấm bùa từ tay Thạch Đầu nhét vào túi vải, bỏ lại một câu: “Trông kỹ thằng nhóc đang ngồi ghế kia.” rồi lao ra ngoài.
Thạch Đầu như chợt nhớ ra gì đó, miệng mấp máy: “Sư phụ, con, con vừa rồi hình như thấy một y tá… có vẻ, kỳ kỳ––”
“Việc bên kia gấp hơn, việc lặt vặt chờ ta về rồi nói!” Đại sư không quay đầu, phất tay một cái rồi rẽ góc biến mất.
Tô Khốn được chỉ đích danh bảo vệ, chớp mắt hỏi: “Cậu vừa nói dở chuyện gì thế?”
“Lạ.” Thạch Đầu nghĩ một lúc, trả lời ngắn gọn.
Tô Khốn cạn lời: “…Tôi hỏi cậu chưa nói xong chuyện gì, chứ có phải hỏi cậu chưa nói xong chữ nào đâu?!”
Tuy không nói ra, nhưng Thạch Đầu dường như đọc được biểu cảm oán thán trên mặt Tô Khốn, cậu liền ngồi xuống bên cạnh, giải thích: “Chính là.. vừa rồi, rồi tôi vào viện, gặp một cô y tá trên hành lang, nhìn.. có vẻ không ổn, tinh thần hơi… Bất thường.”
“Bất thường… Bất thường là sao?”
“Tức là… Hơi lơ, lơ.. ngơ ấy!”
Tô Khốn vỗ vai Thạch Đầu: “Chắc người ta gặp chuyện gì thôi. Cậu còn nhỏ, đừng học đại sư suốt ngày nhăn mày trợn mắt như ông già. Mình là người trẻ, phải giữ truyền thống lạc quan yêu đời, đừng cái gì cũng nghĩ theo hướng xấu.”
Thạch Đầu nghĩ cũng có lý, mấy ngày nay chạy theo đại sư truy bắt quỷ, có vẻ tâm lý hơi bị ảnh hưởng, đến mức nhìn ai cũng thấy đáng ngờ.
Tô Khốn thì cho rằng đại sư trấn thủ cái bệnh viện này nửa ngày rồi, chắc chẳng có con quỷ nào ngu đến mức tự mò vào đây nữa đâu. Đương lúc này mà chui đầu vào, khác gì tự tìm đường chết?
Trong lúc hai người còn đang trò chuyện, đại sư đã dán bùa ẩn thân, thả Thạch Lựu ra, dán cùng loại bùa lên người nó. Thạch Lựu vừa bay lên không đã biến thành một con chim khổng lồ, chỉ riêng phần lưng đã đủ cho sáu ông đại sư dù nằm ngang vẫn còn thừa chỗ lăn lộn.
Đại sư túm lông trèo lên lưng Thạch Lựu, gió thổi áo bào bay phần phật, chẳng biết đã thay đạo bào từ lúc nào, dáng đứng oai phong như cao nhân ẩn thế.
Thạch Lựu hót vang một tiếng, vỗ cánh bay thẳng về khu nhà cũ ở phía tây. Tuy nó vẫn chậm rãi đập cánh, nhưng gió đã nổi lên dữ dội, tốc độ bay cũng cực kỳ khủng khiếp.
Đại sư thấy nhà cửa dưới chân vun vút lùi về phía sau, trong chốc lát đã tới khu nhà cũ phía tây bắc.
Tuy không nhìn được rõ, nhưng Cố Diễm dường như mơ hồ cảm nhận được gì đó, anh ngẩng đầu nhìn lên trời. Đại sư và Thạch Lựu lượn mấy vòng trên không, muốn quan sát toàn cảnh trận pháp từ trên cao, nhưng càng nhìn, sắc mặt ông càng trầm xuống.
Đại sư ngày thường hay nổi nóng, ai cũng chọc được, nhất là với Tô Khốn. Nhưng những cơn giận ấy phần nhiều là giả vờ, kiểu như mèo xù lông. Nhưng lúc này ông bỗng im lặng đến đáng sợ, sắc mặt nghiêm nghị, đúng là đang thực sự tức giận.
Cố Diễm chờ cụ bà và Mặc Bảo tới, lại nhìn lên trời lần nữa. Dù chỉ thấy mấy cụm mây lơ lửng, nhưng anh vẫn biết đại sư đã đến rồi.
Đến khi Cố Diễm ngẩng lên lần thứ ba, đại sư vỗ nhẹ đầu Thạch Lựu, cả hai đáp xuống đất.
Thạch Lựu mắt tinh như diều hâu, không cần đại sư nhắc, nó đã lượn qua vai áo của Mặc Bảo rồi đáp xuống trong một khoảng sân nhỏ có nửa bức tường đổ nát.
Đại sư giải bùa ẩn thân cho mình và Thạch Lựu, rồi gọi Thạch Lựu đã thu nhỏ chui vào túi. Gương mặt ông khi xuất hiện trước mắt mọi người rất nặng nề.
Ai có mắt đều nhận ra sự khác thường của ông, chỉ là không ai dám mở lời. Cuối cùng chỉ có Cố Diễm sau một hồi im lặng thật lâu, nhẹ nhàng cất tiếng hỏi: “Đại sư, có chuyện gì sao?”
“Lão phu… Đã nhìn rõ hình dạng trận pháp này rồi.” Đại sư thở dài thườn thượt, nói: “Là do tên nghịch đồ sư đệ của lão phu làm ra, không chạy đi đâu được, chắc chắn là nó.”
[Edit by TeiDii]
