Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 73: Quá khứ bị chôn vùi.



“Chỉ là một trận pháp, sao ông khẳng định chắc chắn như vậy?” Cố Diễm nhìn vào khu dân cư cũ kỹ, hỏi. Những người khác cũng đồng loạt nhìn về phía đại sư với vẻ thắc mắc.

Đại sư từ xa chỉ vào tâm trận, sắc mặt vẫn nghiêm nghị: “Trận pháp này không phải loại tầm thường. Những linh hồn nằm trong trận đều bị giam giữ lại, không chỉ đơn giản là vẽ một vòng tròn làm ổ đâu. Dù là ác linh hay lệ quỷ, bất kể cố ý hay vô tình, chỉ cần bước vào trận pháp này, chẳng khác gì đã ký khế ước với người bày trận, đến khi hồn phi phách tán cũng không thoát khỏi sự khống chế. Dù có đi đến chân trời góc bể, chỉ cần người bày trận gọi thì hồn phách đó sẽ phải quay về trận này. Hơn nữa như ta từng đoán, loại trận này thường được đặt ở nơi cực âm, giúp linh hồn trong trận dễ tích tụ tu vi, tu luyện nhanh hơn gấp bội.”

Dừng một chút, đại sư nhìn Cố Diễm rồi nói: “May mà cậu cẩn thận, tính tình cũng trầm ổn, nếu hấp tấp xông vào trận này thì e là giờ cậu cũng không thoát ra nổi.”

“Nghe như tà thuật.” Cụ bà bĩu môi: “Nhưng sao ông lại rành rẽ thế? Chẳng lẽ môn phái của ông còn dạy loại tà trận như này?”

“Trong tàng thư các của đạo quán Hoài Ẩn có một quyển cấm thư, bên trong ghi chép rất chi tiết điều kiện và cách bày bố loại trận pháp này.” Đại sư thở dài, trông có vẻ khá đau đầu: “Ban đầu ta và các hậu bối đời sau hoàn toàn không biết gì về tà trận hay cấm thư. Nhưng không hiểu sao cái quyển đó lại lọt vào mắt thằng sư đệ súc sinh của ta – Thanh Nguyên. Khi trốn đi nó đã cuỗm luôn quyển cấm thuật đó.”

Cụ bà nhếch mép: “Ngày phòng đêm phòng, khó phòng giặc nhà. Nhưng nếu đã là cấm thư, sao các ông không trông kỹ chút, hoặc đốt luôn cho xong, đỡ gây họa?”

“Giờ nói gì cũng muộn rồi. Hồi ấy quyển cấm thư đó thật sự được canh giữ rất nghiêm ngặt. Ta đã nói rồi, đồng môn hiểu nhau quá rõ, đôi khi lại khó phòng hơn. Sau khi Thanh Nguyên trộm sách bỏ trốn, sư phụ mới nói rõ với mấy người chúng ta về quyển cấm thư và trận pháp trong ấy.”

“Vậy tức là đại sư cũng biết cách bày trận này?” Cố Diễm không nhịn được hỏi.

Đại sư xua tay lia lịa: “Ây–– lão phu nào có biết bày, chỉ là hiểu rõ bản chất của nó mà thôi. Nếu ai cũng học được thì thiên hạ chẳng loạn cả lên à? Lỡ lại sinh ra thêm một thằng súc sinh như Thanh Nguyên nữa thì toi. Nhưng sư phụ nói cho chúng ta biết về nó là để khi cần thiết có thể phá trận. Lần này may mà phát hiện kịp, thằng khốn đó còn chưa kịp ra tay.”

Mặc Bảo trầm ngâm một lát, rồi tỏ vẻ khó tin: “Trận đã bày to thế này rồi mà còn gọi là chưa ra tay sao?”

Đại sư trừng mắt: “Cậu nghĩ trận này để làm gì? Nuôi một đám thú triệu hồi à?”

Cụ bà nhìn trời: “Chứ không phải sao?”

“Không bàn đến ai khác, chỉ tính riêng mặt liệt thôi, đem sức chiến đấu của nó ra mà nói, cho nó nuốt mười con thú triệu hồi cũng chẳng thấm vào đâu.”

Cố Diễm: “…” Có cảm giác mình vừa bị miêu tả như cái thùng cơm.

“Mục đích của trận này chỉ có một — đó là nhốt càng nhiều âm hồn càng tốt, tích tụ tu vi cho chúng, sau đó tìm một hồn phách mang nhiều sát nghiệp, tàn độc và ác khí nhất để cho nó nuốt chửng toàn bộ đám âm hồn trong trận, đem tu vi của tất cả dung hợp vào một thân, rồi người bày trận sẽ luyện hóa hồn phách đó…”

“Rồi hắn tự nuốt luôn?” Cụ bà nhăn mặt khó chịu.

Đại sư gật đầu: “Luyện hóa từng âm hồn thì vừa tốn sức vừa tốn tài nguyên, luyện hóa một cái thôi sẽ dễ hơn nhiều. Làm như vậy không cần tu luyện cũng có thể có được tu vi mấy trăm, thậm chí cả ngàn năm.”

“Phi– Không sợ tiêu hóa không nổi, nghẹn chết à?!” Cụ bà lộ rõ vẻ ghê tởm: “Tăng thêm ngàn năm tu vi thì cũng làm được cái gì? Mong đắc đạo thành tiên chắc? Thượng tiên nghe xong chắc khóc mất.”

“Chỉ là luôn có người mê muội, từ xưa đến nay đều như vậy.” Đồng chí Mặc Bảo lắc đầu.

Đại sư nghiêm túc nhìn Cố Diễm: “Cậu nuốt không ít rồi đúng không…”

Cố Diễm đơ mặt: “Trước khi hắn ra tay, tôi sẽ nuốt hết trước.”

Mọi người: “……” Quả nhiên là lệ quỷ, không nói suông.

“Nhưng mà…” Cố Diễm chỉ tay về phía khu dân cư cũ nát, từ xa có thể thấy không ít âm hồn, có nhóm thì tụm năm tụm ba, có cái thì lẻ loi trôi nổi: “Ông từng nói sư đệ ông dẫn theo tên hôn quân, mà trong trận này không hề thấy bóng dáng hắn, nên rất có thể sư đệ ông định dùng hắn làm con tốt cuối cùng để luyện hóa.”

Đại sư gật đầu: “Lão phu cũng nghĩ như vậy.”

“Thế bọn họ đâu rồi?” Cụ bà cây long não không nhịn được đảo mắt nhìn quanh: “Không phải ông nói lũ âm hồn này đều có khế ước với sư đệ ông à? Chúng tôi cũng đã xử lý không dưới chục con rồi, thế mà chẳng thấy bóng dáng sư đệ ông đâu cả.”

“Cái này thì bà không biết rồi. Tuy bọn âm hồn ký khế ước với Thanh Nguyên, nhưng lại không có cảm ứng lẫn nhau, cho nên việc tiêu diệt những kẻ trôi dạt bên ngoài trận sẽ không khiến nó cảnh giác. Thứ thật sự khiến Thanh Nguyên phát hiện ra chính là cái trận pháp này. Đó cũng là lý do ta phải giải thích rõ với các người ngay bây giờ. Lát nữa khi ta bắt đầu giải trận, nó chắc chắn sẽ chạy đến. Mà giải trận cần thời gian, nên bằng mọi giá các người phải ngăn nó lại.”

Cụ bà vung tay: “Chỉ vậy thôi sao? Biết rồi, không để hắn chạy thoát đâu. Mau làm đi!”

Thấy mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, đại sư lập tức leo lên lưng Thạch Lựu, cưỡi nó bay vòng quanh trận pháp hai vòng, rồi hạ xuống ở một điểm phía tây. Ba người còn lại cũng rất ăn ý tản ra ba hướng Nam, Bắc và Đông, bốn người tạo thành vòng vây chặt chẽ xung quanh khu dân cư cũ kỹ. Cố Diễm trấn ở phía Đông, cạnh một bức tường. Chỗ này ngược hướng với ánh mặt trời đang dần lặn ở phía Tây, nên trong ảnh hưởng của trận pháp, không khí trở nên đặc biệt âm u và lạnh lẽo. Gương mặt anh trầm lặng, ánh mắt lạnh lùng quét qua bốn phía, tay phải khẽ xoa cổ tay trái, dưới ngón tay là những dòng kinh mạch đập có quy luật, nhịp nhàng như thể của người sống, từng nhịp, từng nhịp, tuy rất nhẹ nhưng rõ ràng.

Sau khi hấp thụ những ác linh đã có tu vi hàng trăm, thậm chí cả ngàn năm, cơ thể của anh bắt đầu xuất hiện biến hóa, anh thậm chí có thể nghe được âm thanh của dòng máu đã sớm đông cứng trong mạch máu mình nay lại một lần nữa bắt đầu cuộn chảy.

Tất cả những thay đổi ấy đối với một người đã chết mà nói, chẳng khác nào chất k*ch th*ch mạnh mẽ nhất.

Có lẽ đại sư đã bắt đầu ra tay, bởi vì ngay sau lưng anh, pháp trận vốn vẫn yên ổn bỗng dưng biến động, giống như một con giao long lăn lộn giữa biển sâu, khuấy lên từng đợt sóng dữ dội. Trong tích tắc, cả khu dân cư cũ lập tức vang vọng tiếng gió rít gào như ma kêu quỷ khóc. Tựa như cuộn phim cũ kỹ đang bị ai đó nhấn nút tạm dừng, giờ lại bật nút phát lại.

Cơn gió âm hàn cuộn xoáy lướt qua bức tường thấp chỉ cao đến ngang lưng phía sau, quật thẳng vào vai áo và lưng của Cố Diễm. Trong gió dường như còn lẫn cả bụi cát và những mảnh đá nhỏ li ti, lướt qua da thịt như dao cứa, đến nỗi lớp áo mỏng như bị xé rách, để lại từng vết xước rối loạn trên cơ thể.

Cuối cùng, một mảnh đá có cạnh sắc nhọn sượt qua bàn tay Cố Diễm, rạch ra một vết thương không sâu cũng chẳng nông.

Anh cụp mắt nhìn, giữa cơn đau nhẹ chẳng đáng kể, có một giọt máu đỏ tươi chầm chậm trồi ra từ vết rách, nổi bật đến lóa mắt trên làn da tay trắng bệch.

Cố Diễm nhìn chằm chằm vào giọt máu đang lớn dần, anh khẽ l**m chóp răng nanh nhòn nhọn, khóe môi vì thế cong lên thành một nụ cười nhẹ, trong tiếng gió gào quỷ khóc, toàn thân anh lại toát ra một vẻ tà dị đến rợn người.

Anh đưa ngón cái lau đi giọt máu, đồng thời khẽ nhích vành tai, mạch máu nơi thái dương cũng nhẹ nhàng giật lên một cái. Từ xa, một âm thanh xé gió mơ hồ truyền đến tai anh kéo thẳng về hướng Đông, nơi lạnh lẽo nhất của trận pháp.

Tới rồi!

Cơ bắp toàn thân anh trong nháy mắt căng chặt như tên đã lên dây. Hai tay buông thõng hai bên, đầu ngón tay hơi động, cả người như một con báo săn chờ mồi. Chỉ cần canh chuẩn thời cơ, lập tức sẽ tung ra đòn chí mạng.

Ngay khi tia sáng lành lạnh của pháp khí vọt qua trước mắt, thân hình anh loé lên một cái, rồi hóa thành tàn ảnh, lao vút ra ngoài với tốc độ gần như không thể thấy bằng mắt thường.

***

Tại bệnh viện, sau khi đối phó xong với đám ký giả ở tầng dưới, Hạng Qua dẫn theo “Chim cút số một” — Cảnh Tử Mặc quay lại hành lang ngoài phòng chăm sóc đặc biệt, hội tụ với “Chim cút số hai” là đồng chí Tô Khốn đang ngồi thu lu trên ghế.

Tô Khốn chỉ vào cậu thanh niên bên cạnh, giới thiệu với hai người: “Đây là đệ tử của đại sư, tên Thạch Đầu.”

Mặc dù đám người của bộ phận đặc biệt thỉnh thoảng vẫn lui tới chỗ Tô Khốn, nhưng Cảnh Tử Mặc mới chỉ gặp đại sư và hai người khác, cùng với ông chủ nhà lười biếng, cậu chưa từng gặp nhóc đồ đệ này. Hạng Qua trước đây từng nhờ đại sư giúp đỡ một lần, nhưng lần đó đại sư cũng không dẫn theo đệ tử. Vậy nên cả hai đều không quen Thạch Đầu.

Tuy vậy, cả ba đều không phải dạng người kiệm lời hay lạnh nhạt, cho nên dù không thân thiết họ vẫn trò chuyện rất thoải mái với cậu nhóc có tật nói lắp này, khiến cậu không cảm thấy gượng gạo hay lạc lõng chút nào.

Mọi người đang trò chuyện về sư đệ Thanh Nguyên của đại sư thì Thạch Đầu nhỏ giọng nói: “Sư phụ… bọn họ nói, Thanh Nguyên sư thúc trước, trước đây không phải như vậy… Hai mươi năm trước, khi, khi ông ấy rời môn phái, tuy, tuy có làm sai chuyện, nhưng… nhưng bản chất chưa đến mức tàn độc như bây giờ.”

Một câu nói ấy liền khơi dậy suy nghĩ trong lòng Tô Khốn. Dựa vào thái độ của đại sư, cậu mơ hồ cảm thấy chuyện mà Thanh Nguyên đã làm năm xưa có liên quan gì đó đến mình. Dù đại sư kín miệng đến thế nào, nhưng Thạch Đầu thì chưa chắc. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng chắc cũng đã từng nghe được ít nhiều…

Nghĩ đến đây, Tô Khốn liền quay sang hỏi Thạch Đầu: “Vậy năm đó sư thúc cậu rốt cuộc đã làm gì?”

Có vẻ như đại sư thật sự chưa từng dặn dò gì đặc biệt với Thạch Đầu, nên cậu ta gần như không chút do dự mà kể hết ra luôn: “Chuyện đó… em cũng chỉ nghe các sư bá nhắc đến thôi, sư phụ thì… rất ít khi nói đến. Hình như là… năm đó có một lệ quỷ chiếm đoạt xác của một đứa trẻ, lệ quỷ đó chắc là bị sư phụ thu phục rồi, nhưng đứa trẻ kia thì không cứu sống được. Mà người nhà… người thân của đứa trẻ đó không cam lòng, muốn… muốn sư phụ làm phép để gọi hồn nó quay lại. Sư phụ không đồng ý, vì… vì người sống có mệnh, hết số là hết, cưỡng ép thay đổi luân thường thì thế gian sẽ rối loạn. Hơn nữa, sư phụ thật sự cũng lực bất tòng tâm.”

Nghe đến đây, trong lòng Tô Khốn như bị ai đó vung búa đập mạnh một cái, khiến cả người cậu choáng váng.

“Sau đó nghe nói người nhà đó nhờ một người hàng xóm giới thiệu, tìm đến Thanh Nguyên sư.. sư thúc. Tính khí của sư thúc khác với sư phụ và các sư bá, nghe nói là… là ông ấy đồng ý giúp, rồi dùng cấm thuật để gọi hồn đứa bé trở về, khiến, khiến nó sống lại lần nữa.”

[Edit by TeiDii]
_______________

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...