Chương 74☆Cô y tá kỳ quái.
Tô Khốn tuy thỉnh thoảng có nhìn thấy vài thứ thần thần quỷ quỷ, nhưng theo cảm nhận của cậu, suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, nhìn chung vẫn bình thường và yên ả. Thế nhưng nhận thức đó đã hoàn toàn bị đập vỡ sau khi gặp được Cố Diễm — một hung quỷ đến từ thời cổ đại, kiêm bạn trai đầu đời của cậu. Kéo theo việc chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, những chuyện kỳ quái và quỷ dị mà cậu gặp phải còn nhiều hơn cả quãng đời trước cộng lại.
Tô Khốn từng nghĩ rằng với việc có Cố Diễm và nhóm người thần thần bí bí của đội đặc biệt, cuộc sống của cậu mấy chục ngày vừa qua đã chạm đến đỉnh cao của sự kỳ dị rồi, có thể nói là không thể nào kỳ dị hơn nữa. Nhưng ngờ đâu, chỉ với một mẩu chuyện xưa được kể với giọng điệu thản nhiên của Thạch Đầu, cuộc đời cậu lại bị đẩy từ “kỳ dị” sang hẳn cấp độ “huyền huyễn”.
Khi nghe Thạch Đầu nói đến chuyện lệ quỷ đoạt xá một đứa trẻ, Tô Khốn đã mơ hồ có dự cảm xấu. Không đúng, phải nói là cậu gần như chắc chắn rằng mình chính là đứa trẻ đó. Nếu lúc vừa nghe được đoạn đầu, đầu óc cậu còn choáng váng tê dại thì đến khi Thạch Đầu kể xong toàn bộ sự việc, trong đầu cậu chỉ còn hai chữ đỏ rực to tướng: “Má nó!”
Kinh ngạc có, mơ hồ có, ngơ ngác có, nhưng phức tạp nhất vẫn là cái cảm giác trong tiềm thức đã tin tám phần, nhưng lý trí lại gào lên “Chuyện này hoang đường quá rồi, lừa người chắc luôn!”
Song, như lời của Thạch Đầu thì rất nhiều chi tiết đều khớp, rất nhiều sự việc cũng có thể được giải thích rõ ràng–
Lệ quỷ kia chính là tên hôn quân mà Cố Diễm từng nhắc đến. Chủ nhà cũng từng nói, hôn quân đó dù bị phong ấn vĩnh viễn không thể siêu sinh, nhưng từng có lần chạy ra quấy rối, chỉ là sau đó bị đại sư thu phục. Chuyện này hoàn toàn trùng khớp với những gì Thạch Đầu kể.
Còn gia đình của đứa trẻ kia thông qua hàng xóm mà tìm đến Thanh Nguyên… Nhìn lại chuỗi sự kiện sau này thì tám, chín phần là dì Trương. Sợi dây chuyền ngọc vẫn luôn đeo trên cổ cậu, rất có thể chính là do Thanh Nguyên đưa cho lúc ấy. Thế thì cũng dễ hiểu tại sao mỗi lần gặp mặt, dì Trương đều phải nhìn kỹ mặt ngọc xem có còn nguyên vẹn không. Dựa vào tình trạng của Cố Diễm, có thể đoán được rằng miếng ngọc đó có công dụng cố định hồn phách.
Còn lần gặp mặt ở nhà hàng tư nhân, ánh mắt kỳ lạ mà Thanh Nguyên nhìn cậu khi ấy… Giờ nghĩ lại, xem như có thể hiểu được rồi.
Tô Khốn từ nhỏ đã nhát cáy, dễ hoảng loạn, lại thường xuyên gặp vận rủi, e là cũng liên quan đến chuyện này. Thật lòng mà nói, việc cậu sống sót đến tận bây giờ đã là trái với lẽ trời, sao có thể sống một cách đường hoàng suôn sẻ được chứ.
Nếu sự thật đúng là như vậy… thì việc đại sư không muốn nói cho cậu biết cũng hoàn toàn hợp lý. Dù là ai, nếu rơi vào tình huống này, chắc chắn cũng khó lòng chấp nhận nổi.
Ngay cả Hạng Qua và Cảnh Tử Mặc ngồi cạnh cậu từ nãy đến giờ cũng lặng thinh.
Cảnh Tử Mặc quen biết Tô Khốn không phải một hai ngày, cũng từng nghe cậu kể đôi chút về thời thơ ấu. Nếu như trước đây Tô Khốn còn dè chừng vì không muốn làm lung lay thế giới quan và niềm tin khoa học của cậu, thì từ sau khi Cố Diễm xuất hiện, Tô Khốn coi như buông xuôi luôn. Chuyện kỳ bí, thần quái nào mà cậu từng gặp trong đời, chỉ cần nhớ được là kể sạch cho Cảnh Tử Mặc nghe.
Thêm vào đó, khi nhớ lại thái độ ấp úng của đại sư mỗi khi nói đến một vài vấn đề, cộng với vẻ mặt hiện giờ của Tô Khốn, Cảnh Tử Mặc rất nhanh đã hiểu ra toàn bộ ngọn ngành của chuyện này.
Còn Hạng Qua tuy không rõ lắm về bản thân Tô Khốn, nhưng anh là người thông minh. Sau nửa ngày tiếp xúc, lại nghe Tô Khốn trò chuyện với đại sư, kết hợp với những gì Thạch Đầu vừa nói, thì anh cũng đoán ra tám, chín phần sự thật.
Bị ba người kẹp ở giữa, Thạch Đầu tuy còn nhỏ tuổi nhưng không ngốc. Vừa nhìn thấy phản ứng của ba người, cậu liền hiểu ngay là mình vừa nói hớ một chuyện không nên nói, lập tức mím môi im thin thít, quyết định từ giờ trở đi sẽ không hớ miệng bậy bạ thêm một câu nào nữa.
Tô Khốn bên này cũng không có ý định truy hỏi thêm gì từ Thạch Đầu. Cậu cảm thấy có lẽ mình đã bị Cố Diễm và đám người kia k*ch th*ch quá nhiều, đến mức bây giờ đối diện với một chuyện chấn động như vậy, tuy rất kinh ngạc, nhưng cậu vẫn có thể phân tích ra cả một chuỗi logic trong đầu. Chỉ là sau khi phân tích xong, đầu óc cậu lại rơi vào trạng thái mơ hồ, cứ như toàn bộ quá trình vừa rồi chỉ là hành động máy móc theo phản xạ bản năng vậy.
Tô Khốn há miệng, giữ nguyên vẻ mặt ngơ ngác nhìn Thạch Đầu rất lâu, nhưng ánh mắt cậu hoàn toàn không hề có tiêu cự.
Cảnh Tử Mặc hiếm khi thấy Tô Khốn như vậy. Vẻ cà khịa thường ngày đều biến mất, cậu đứng dậy, định đi vòng qua bên kia ngồi cạnh Tô Khốn để an ủi bạn mình vài câu.
Ai ngờ vừa mới ngồi xuống, tay còn chưa kịp đặt lên vai Tô Khốn, thì cậu ta lại tự mình thoát khỏi trạng thái hoá đá, quay phắt lại, mở miệng nói với Cảnh Tử Mặc: “…Không đúng.”
“Hả? Cái gì không đúng?” Cảnh Tử Mặc ngơ ngác nhìn Tô Khốn, thầm nghĩ: Nói tào lao cái gì vậy, đừng nói là sốc quá hóa ngốc rồi nhé…
Tuy rằng không còn đơ ra như tượng nữa, nhưng động tác của Tô Khốn vẫn cứng ngắc, sắc mặt vẫn còn mơ hồ, chỉ khác là giữa hai hàng lông mày dần dần cau lại, như thể đang tua ngược một đoạn phim quay chậm — một nếp nhăn, rồi hai nếp nhăn từ từ xuất hiện ở giữa trán.
“Cảm giác không đúng…” Cậu như thể không nghe thấy câu hỏi của Cảnh Tử Mặc, vẫn thì thầm nói với chính mình.
Cảnh Tử Mặc nhẫn nhịn thôi thúc muốn vả thằng này một cái cho tỉnh, cứng nhắc vỗ vỗ vai Tô Khốn, cố gắng giữ bình tĩnh để hỏi lại lần nữa: “Không đúng chỗ nào cơ?”
Lần này, Tô Khốn cuối cùng cũng thực sự tỉnh táo lại. Ánh mắt vốn đang mơ hồ dần trở nên tập trung, cuối cùng đối diện với ánh nhìn của Cảnh Tử Mặc: “Mày… còn nhớ không, lần trước, lúc tụi mình đưa Trương Dật đến bệnh viện, tao đã nói với mày một câu?”
“Câu nào?” Cảnh Tử Mặc hỏi theo phản xạ, nhưng rất nhanh đã nhớ ra. Bởi vì câu nói đó hơi kỳ quái —
“Là câu… Trạng thái của Trương Dật giống như tao đã từng thấy ở đâu rồi đó.” Tô Khốn nhíu mày, hơi ngửa đầu nhìn lên trần nhà, cố gắng nhớ lại cảm giác đã từng lướt qua trong đầu khi ấy: “Kiểu như… Tao từng thấy người bị đoạt xá, nhưng người thấy không phải là tao, mà là một người khác…”
Một lúc sau, cậu vò đầu bứt tai: “Chậc— tại sao lại không nhớ ra được chứ!!”
“…Mày năm nay vừa tròn hai mươi lăm, hơn hai mươi năm trước mày được bao tuổi đâu, không nhớ được là chuyện quá bình thường.” Cảnh Tử Mặc nói xong thầm nghĩ: Một đứa trẻ bé xíu, nhớ được chút cảm giác lờ mờ đã là giỏi lắm rồi, còn muốn nhớ lại chuyện cụ thể gì nữa? Nhưng rồi cậu lại nhớ ra một chuyện khác, sắc mặt lập tức trở nên phức tạp, mở miệng: “Khoan đã! Nếu mọi chuyện đúng như Thạch Đầu nói… thì Thanh Nguyên tính ra chính là ân nhân cứu mạng của mày rồi còn gì?”
Tô Khốn trợn tròn mắt ngây người một lúc lâu, trong lòng thầm nhủ: cũng đúng thật… Dù cậu không muốn thừa nhận, nhưng nếu chuyện đúng như lời Thạch Đầu kể, thì bất kể bản chất Thanh Nguyên là tốt hay xấu, việc cậu có thể sống đến giờ, trưởng thành thế này, kéo dài mạng sống thêm hơn hai chục năm, tất cả đều nhờ vào Thanh Nguyên.
Khó trách đại sư từng nói, sư đệ ông ta năm xưa tuy làm trái thiên đạo, nghịch thiên cải mệnh, nhưng bản tâm không xấu. Bởi vì ông ta thật sự chỉ muốn cứu một mạng người.
Má ơi, có cần phải máu chó đến vậy không?!
Vòng vo một hồi, Tô Khốn cảm thấy diễn biến sự việc đã có phần ngoài tầm kiểm soát. Dù chuyện phải bắt Thanh Nguyên “thanh lý môn hộ” không phải do cậu gánh vác, loạt chuyện xảy ra sau đó về bản chất cũng chẳng liên quan gì mấy đến cậu, nhưng… Đứng nhìn một người từng cứu mạng mình bị truy đuổi gắt gao, trong lòng ít nhiều vẫn thấy phức tạp.
Cậu ngẩng đầu ngây người một lát, cảm thấy bản thân cần phải bình tĩnh lại, bèn nói với mấy người còn lại: “…Tôi đi vệ sinh một lát.”
“Cần tao đi cùng không?” Cảnh Tử Mặc lập tức đứng dậy, dù sao nhìn trạng thái hiện tại của Tô Khốn khiến người khác chẳng yên tâm chút nào.
Tô Khốn nhăn mày: “…Tao chỉ đi rửa mặt thôi, mà nhà vệ sinh ở ngay cạnh, đi bộ cũng chỉ mười mấy bước.” Dứt lời liền phất tay rồi rảo bước rời đi.
Quả thật như cậu nói, nhà vệ sinh nằm ngay ở góc hành lang này, không xa, chỉ hơn mười bước là tới nơi. Cảnh Tử Mặc nghĩ chắc cậu muốn có chút không gian yên tĩnh để suy nghĩ, cũng không cố đi theo.
Đứng trước bồn rửa mặt đá hoa cương đen, Tô Khốn cúi đầu hất mấy vốc nước lạnh lên mặt, rồi rút hai tờ giấy trên tường để lau. Đứng ở đây, cậu còn có thể nghe loáng thoáng giọng Cảnh Tử Mặc và Hạng Qua trò chuyện ngoài hành lang, xen lẫn tiếng ồn ào từ đại sảnh truyền đến, âm thanh mơ hồ như đến từ một thế giới khác.
Cậu thở dài, mới hai mươi lăm tuổi mà cảm giác như sắp bước vào “giai đoạn tuổi già” rồi.
Vo tờ giấy đã ướt thành cục ném vào thùng rác, Tô Khốn vừa định quay người rời đi thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân kỳ quặc vang lên.
Tiếng bước chân đó nghe có vẻ lảo đảo, như kiểu người say rượu đang bước đi loạng choạng, lúc nặng lúc nhẹ. Nhưng ở bệnh viện thì kiểu người nào chẳng có, chưa chắc đã là kẻ say rượu, có khi chỉ là bệnh nhân yếu chân run gối cũng nên.
Tô Khốn cũng không để tâm, vừa bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh thì lập tức đụng phải một bóng trắng.
Bị va đụng bất ngờ khiến dây thần kinh đã sớm căng thẳng của cậu lập tức rung lên, theo phản xạ lùi lại một bước. Lúc này mới nhìn rõ người trước mặt là một cô y tá mặc blouse trắng. Dáng người cô ta khá nhỏ nhắn, áo blouse rộng thùng thình, bước chân lảo đảo, trông như không khỏe.
Vì cô cúi đầu, nên từ góc độ của Tô Khốn chỉ có thể thấy đôi môi tái nhợt, khô nứt đến mức rớm máu.
“…Cô không sao chứ?” Tô Khốn ngập ngừng hỏi, rồi bước lên một bước, định xem có cần giúp gì không, vì dáng vẻ của cô trông khá mệt mỏi dọa người.
Ai ngờ cô y tá vừa bước đã loạng choạng, cả người ngã chúi về phía cậu. Tô Khốn theo phản xạ đưa tay đỡ lấy khuỷu tay cô ta, tránh để cô ngã dúi vào lòng mình. Nhưng ngay khoảnh khắc tay cậu chạm vào người cô y tá, toàn thân liền run lên như thể bị một chiếc búa tạ nện thẳng vào đầu… Không, phải nói là nện vào linh hồn.
Trong giây cuối cùng trước khi ý thức tan rã, Tô Khốn thấy cô y tá ngẩng đầu, từ trong thân thể cô ta có bóng mờ của một người đàn ông thò ra, mặt đối mặt với cậu. Người đàn ông đó nhìn chăm chăm vào đôi mắt cậu, như có phần sửng sốt, rồi lập tức nở một nụ cười quỷ dị đầy tà khí.
[Edit by TeiDii]
