Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 75: Hôn quân đoạt xá.



“Thì ra là ngươi…” Trong cơn mê man, Tô Khốn lờ mờ nghe thấy một câu nói như vậy. Cậu cảm thấy như có ai đó lột mất một lớp da của mình, toàn thân đau rát như bị lửa thiêu, tê buốt nhức nhối, cả người như bị ném vào máy giặt quay hết tốc lực, đầu óc choáng váng, cơ thể lơ lửng, mơ hồ không rõ phương hướng.

Đến khi thoát khỏi trạng thái choáng váng đến mức sắp nôn, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự, Tô Khốn liền nhìn thấy một cảnh tượng quái dị vô cùng, hệt như đang soi gương, trước mặt cậu là một người có gương mặt giống hệt mình, khóe môi còn nở một nụ cười kỳ dị mà cậu chưa từng có — âm hiểm, lạnh lẽo, đầy ác ý.

Một màn như vậy khiến Tô Khốn nhất thời không kịp có phản ứng, cậu không biết chuyện gì đang xảy ra.

Mãi đến khi cậu vô thức cúi đầu nhìn xuống thân người mình, liền thấy hai tay và cả cơ thể của mình trong suốt, như bị sấm giáng xuống đầu, Tô Khốn hoảng hốt ngẩng mặt nhìn người trước mặt.

Nào phải là “giống hệt”, mà chính là cơ thể của cậu!

Trên thực tế, một người thường khó nhận ra kẻ khác có giống mình hay không. Giống như khi còn học trung học, dì Trương cùng vài người hàng xóm mỗi lần nhìn thấy Tô Khốn và bố cậu đứng cạnh nhau đều xuýt xoa rằng trông cậu giống bố y đúc. Nhưng khi nhìn cậu với mẹ lại nói là giống mẹ hơn. Còn bản thân Tô Khốn thì chẳng thấy mình giống ai cả.

Cho đến khi ba người cùng đứng trước gương, cậu mới nhìn kỹ từng nét trên gương mặt để so sánh, dần dà mới hiểu ý mọi người. Từ đó về sau, chỉ cần nhìn bố mẹ hoặc họ hàng, cậu bắt đầu nhận ra nét tương đồng giữa mình và họ.

Mà hiện tại, khi hình ảnh trước lúc mất ý thức lần nữa hiện lên trong đầu cậu, cảm giác ấy cũng y như vậy, có thể do cảnh tượng hồn ma của gã đàn ông kia từ cơ thể cô y tá chui ra quá kinh hoàng, lại thêm lúc đó mặt đối mặt nhìn quá rõ ràng, thế nên cậu nhớ rất kỹ khuôn mặt đó.

Mà khuôn mặt đó, lại giống cậu mấy phần.

Chỉ là nụ cười kia quá ghê rợn, khí chất hoàn toàn khác biệt… Nếu không cười kiểu đó, có lẽ càng giống hơn nữa.

Điều này khiến Tô Khốn nhớ tới hai chuyện–

Một là hồi còn nhỏ, ngoài dì Trương, vài người quen không thân lắm từng trêu cậu: “Đứa trẻ này chẳng giống ba mẹ gì cả, chắc nhặt được ngoài đường quá!” Lúc ấy cậu vẫn còn ngây ngô, bị trêu thì khóc oà, không thì chỉ ngơ ngác nhìn người ta. Mãi đến lúc gần học xong tiểu học, mới có người bắt đầu bảo: “Ồ, càng lớn càng giống ba mẹ, chắc là con ruột đấy ha ha!”

Chuyện thứ hai là Cố Diễm từng nói, dung mạo của tên hôn quân kia giống cậu tới bảy phần.

Không biết có phải do hồn phách rời khỏi xác, gánh nặng và trói buộc đều không còn nên đầu óc nhẹ nhõm hơn hay không, mà Tô Khốn cảm thấy đầu mình hôm nay suy nghĩ nhanh nhạy lạ thường. Gần như ngay lập tức, cậu đã đoán ra được người đang chiếm lấy cơ thể mình chính là ai. Mà những chuyện kỳ lạ cậu trải qua khi còn nhỏ, rất có thể cũng là hậu quả do người này từng đoạt xác cậu gây ra.

Đại sư từng nói hậu di chứng của việc bị đoạt xác rất nhiều: có người sẽ sống trong trạng thái ngẩn ngơ, hồn vía lên mây suốt nhiều năm; có người thể chất suy nhược kéo dài. Cũng có khi sẽ giống như cậu, bởi vì vẫn còn lưu lại dư ảnh cộng thêm lúc đó tuổi còn nhỏ, ngũ quan chưa phát triển hoàn chỉnh, ngay cả tướng mạo cũng có thể bị ảnh hưởng.

“Không ngờ sau bao nhiêu năm, trẫm đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn dùng đến thân thể của ngươi, âu cũng là mệnh.” Kẻ đó thốt ra câu này bằng gương mặt của Tô Khốn, khiến cậu cảm thấy vô cùng lệch lạc và kinh hoàng.

Không biết có phải vì bị trấn áp quá nhiều năm, hay bản chất vốn đã là như vậy, Tô Khốn cảm thấy tên hôn quân này thần kinh chẳng bình thường chút nào. Dù đang cười nói, khí chất toát ra lại là một luồng âm hàn khiến người ta lạnh sống lưng.

“Quả nhiên, thân xác này vẫn là thuận tay nhất.” Gã ta ngắm nghía đôi tay, đôi chân của mình, ánh mắt lộ vẻ hưng phấn. Gã còn giơ chân bước đi thử hai bước, tuy vẫn còn hơi khập khiễng, nhưng ít ra không còn loạng choạng như lúc chiếm xác cô y tá kia.

Thử hỏi nếu bạn nhìn thấy có người đang dùng cơ thể của bạn, làm những hành động quái gở, còn lẩm bẩm lảm nhảm như thần kinh, bạn sẽ làm gì?

Tô Khốn chỉ muốn lôi cả một đội đặc nhiệm vũ trang tới nã tên hoàng đế khùng điên này thành cái rổ.

…Tiếc rằng, đạn dược có khi chẳng có tác dụng với gã.

Tên hôn quân vừa bị ý nghĩ của Tô Khốn biến thành “tên b**n th** nên bị bắn lỗ chỗ” sau khi thưởng thức xong cơ thể mới của mình, liền quay sang nhìn Tô Khốn đang trôi nổi trong trạng thái hồn phách, nửa cười nửa không, trầm ngâm giây lát rồi dùng giọng điệu khiến Tô Khốn lạnh cả người mà nói: “Dù sao ngươi cũng chẳng thể quay về, chi bằng phát huy chút giá trị cuối cùng. Tu vi của trẫm vẫn chưa đủ, ngươi giúp trẫm một tay, được chứ.”

Nghe thì là hỏi, nhưng ngữ khí lại rõ ràng là ra lệnh. Tô Khốn không khỏi cảm thán: cái tên này khi còn là hoàng đế, chắc cũng ăn nói kiểu này, ánh mắt lạnh lẽo, nhoẻn miệng cười mà rằng: “Trẫm phán ngươi lăng trì, ngươi thấy sao?”

Má ơi, đúng là thằng cha b**n th**!

Tô Khốn bị trí tưởng tượng của mình dọa cho run cả người.

Nhưng đâu phải cậu run thì hắn sẽ tha. Tên hôn quân trái lại còn bước thẳng đến, chỉ còn cách cậu chưa đến nửa mét, rồi bất ngờ vươn tay chụp về phía cậu…

***

Tại khu nhà cũ phía đông, Cố Diễm vừa nhìn thấy Thanh Nguyên, toàn thân đã lập tức căng thẳng, vì hôn quân vốn nên đi cùng hắn lại không hề xuất hiện.

Mà trạng thái của Thanh Nguyên cũng không khá khẩm mấy, trong lúc giao đấu, Cố Diễm thậm chí cảm nhận được sự tức tối gần như cuồng nộ trong hắn.

Việc này phần lớn có lẽ vì bọn họ phá hoại trận pháp hắn dày công bố trí, nhưng cũng không loại trừ khả năng khác…

Cố Diễm suy nghĩ rất nhanh, lập tức nghĩ tới một khả năng vô cùng nguy hiểm.

Đối với tên hôn quân đó, tuy Cố Diễm không dám nói là hiểu hoàn toàn, nhưng anh hiểu tính cách đặc trưng của gã, chính là “đa nghi thành bệnh”.

Điểm chết người nhất ở gã là thói đa nghi. Đến cả các lão thần trung tướng bên cạnh cũng không thể tin tưởng, lúc nào cũng cảm thấy có người muốn đoạt giang sơn của mình, đoạt long ỷ của mình, thậm chí vì thế mà không tiếc tay nhiều lần huyết tẩy triều đình.

Một người như vậy, làm sao có thể dễ dàng tin tưởng một đạo sĩ xa lạ, chẳng thân chẳng quen?

Nếu mục đích của pháp trận do Thanh Nguyên bố trí đúng như đại sư đã nói, vậy thì muốn kéo hôn quân xuống nước, hắn nhất định phải dùng thứ hấp dẫn nhất làm mồi câu. Về mặt này hiện tại cũng không ai hiểu rõ hơn Cố Diễm.

Đối với một người đã chết mà lòng vẫn chưa cam tâm, nhất là người từng ngồi trên ngôi cao hoàng đế, từng tận hưởng cảm giác muôn người kính sợ, thì điều y muốn tuyệt đối không phải là sự sợ hãi dành cho quỷ hồn thấp hèn.

Y không thể nào chịu đựng nổi việc bản thân trở thành thứ dơ bẩn không dám ra ánh sáng như những âm hồn nơi trần thế.

Cho nên, nếu Thanh Nguyên nói với y rằng: “Chỉ cần tu vi đủ, sẽ có thể hoàn toàn hồi sinh, trở lại làm người” vậy thì tên hôn quân đó nhất định sẽ tự nguyện đi theo.

Nhưng hôn quân không phải hạng dễ lừa. Nếu Thanh Nguyên thật sự có ý đồ luyện hóa gã, thì gã chắc chắn sẽ nhìn ra.

Dựa vào tính cách của gã, rất có thể lúc đầu sẽ giả vờ bị lợi ích làm mờ mắt, đi theo Thanh Nguyên bố trí pháp trận, hấp thu âm hồn để tăng tu vi, chờ đến khi có đủ thực lực, mọc đủ cánh, liền trở mặt rời đi, cắt đứt toàn bộ liên hệ để Thanh Nguyên không thể tìm được nữa.

Đại sư phía sau gần như đã hoàn tất việc giải trận, nên toàn bộ pháp trận dọc theo rìa địa giới bắt đầu chấn động dữ dội như thể một căn nhà đầy lỗ thủng, gió lùa bốn phương tám hướng, rít lên từng đợt gai người. Lệ quỷ bắt đầu hỗn loạn, tiếng tru dài không dứt.

Trong không gian chấn động dữ dội, Cố Diễm vừa ngăn chặn pháp khí của Thanh Nguyên đang tấn công, vừa để ý những biến hóa phía sau.

Lúc này cuối cùng anh cũng hiểu ra tại sao Thanh Nguyên lại chọn khu dân cư cũ nát này để bố trận. Bởi vì nhiều năm trước nơi này có lẽ từng là nghĩa địa, bên dưới chôn không biết bao nhiêu người.

Một nơi như thế, dùng để nuôi dưỡng âm hồn là thích hợp nhất.

Giờ đây khi pháp trận dần vỡ vụn, toàn bộ những oán linh bị đè ép dưới nền đất bắt đầu hỗn loạn tràn ra, như muốn phá vỡ đường viền pháp trận mà lao thẳng vào thành phố.

Cố Diễm lia mắt nhìn qua một cái, liền thấy cụ bà và Mặc Bảo đồng thời lao tới từ hai hướng Nam – Bắc, tốc độ nhanh đến mức chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện bên cạnh.

Cố Diễm ăn ý lùi về phía sau, nhường Thanh Nguyên lại cho hai người kia đối phó. Còn bản thân thì kéo theo luồng âm sát đang quay cuồng quanh mình, chạy vòng quanh rìa ngoài pháp trận với tốc độ cực nhanh.

Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ âm hồn đang định phá vỡ trận pháp để tràn ra ngoài đều bị Cố Diễm ngăn lại, mang theo khí thế như bánh xe nghiền nát, từ đầu đến cuối tiêu diệt sạch sẽ. Một vùng xoáy khổng lồ hình thành trong lòng khu dân cư cũ.

Ngay khi quét sạch một vòng lớn, tiêu diệt toàn bộ âm hồn ở rìa ngoài, chuẩn bị lao vào trung tâm pháp trận để dọn dẹp tàn cục trong khoảnh khắc đại sư phá xong trận, ngực trái anh đột nhiên chấn động mạnh, trái tim hẫng một nhịp.

Cảm giác này trước đây từng xuất hiện hai lần: Một là khi Tô Khốn suýt bị quỷ nhi đẩy ra giữa đường cho xe đâm. Lần còn lại là khi Tô Khốn suýt bị nữ quỷ bóp cổ trong sảnh bệnh viện.

Vì thế ngay khi cảm giác ấy xuất hiện, Cố Diễm lập tức phản ứng theo bản năng, nháy mắt đã biến mất khỏi khu nhà cũ.

Ngay lúc nhảy ra khỏi rìa ngoài của pháp trận, khóe mắt Cố Diễm bắt được hình ảnh bốn bóng người đang tiến lại từ đằng xa. Người đi giữa chính là chủ nhà đại nhân đã im hơi lặng tiếng mấy ngày qua…

Thấy chủ nhà đã đến, Cố Diễm không chần chừ nữa, lập tức lách mình biến mất.

Từ góc nhìn của đại sư, ông chỉ thấy Cố Diễm lướt nhanh qua, không hề nhìn thấy người ở phía xa hơn. Ông trợn mắt há mồm nhìn kẻ nào đó bỏ của chạy lấy người không thèm chào hỏi một câu, suýt thì phát điên nhảy dựng lên, định mắng vài câu thì đã thấy một bóng người phách lối dắt theo ba người nữa lấp đúng vào chỗ Cố Diễm vừa bỏ trống.

Đại sư: “……”

Vừa gỡ nốt đạo pháp cuối cùng của pháp trận, ông vừa liếc qua mấy người đi sau chủ nhà, trong bụng âm thầm rủa: “Xem ra lão hồ ly này thật sự trồng được hơn một tình nhân rồi.”

Nhưng mà… ông lại dụi mắt nhìn kỹ lần nữa, lập tức đớ người: “Ơ hay? Ba người kia… sao lại giống hệt nhau thế?!”
—-

Cố Diễm bên này vừa cảm nhận được Tô Khốn gặp nguy hiểm, không chút do dự mà bỏ lại trận pháp, chạy ngay đến bệnh viện.

Vừa đặt chân tới, cảnh tượng đập vào mắt khiến toàn thân anh lạnh buốt—

Tô Khốn đang đưa tay thọc thẳng vào ngực của một hồn phách bên cạnh…
Mà cái hồn phách kia, lại chính là Tô Khốn!

[Edit by TeiDii]
______________

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...