Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 76: Hai kẻ đối đầu.



Cố Diễm chỉ ngây người trong một giây, rồi lập tức lao tới không chút do dự, đứng chắn giữa một người một hồn. Khi anh đứng chắn trước hồn phách của Tô Khốn, thân thể đã hóa thành thực thể, đồng thời vươn tay, nắm chặt lấy cánh tay đang đâm vào ngực linh phách của Tô Khốn.

Sở dĩ anh phản ứng quyết đoán đến vậy, một là vì dáng vẻ của hồn phách không thể làm giả, hai là vì Tô Khốn dù có gấp đến mức động tay động chân, cũng tuyệt đối không bao giờ ra đòn chí mạng ngay từ đầu.

Rất rõ ràng, Tô Khốn đã bị quỷ hồn đoạt xá. Còn kẻ đó là ai, Cố Diễm chẳng cần nghĩ cũng đoán được.

Ngay giây tiếp theo, câu nói bật thốt ra từ miệng kẻ đang chiếm giữ thân thể Tô Khốn lập tức xác nhận suy đoán của anh: “… Sao lại là ngươi?!”

Nếu không phải vì đối phương đang ch**m l** th*n th* Tô Khốn, Cố Diễm sẽ trực tiếp vặn gãy tay gã rồi. Nhưng lúc này, anh buộc phải dùng lực khéo léo, vừa không để gã thoát ra, lại không làm tổn hại đến cơ thể Tô Khốn.

“Ngươi chẳng phải… Trẫm rõ ràng đã hạ lệnh lăng trì ngươi rồi, sao lại có thể xuất hiện ở đây?”

Hôn quân khi nãy không nhận ra trạng thái hồn phách của Cố Diễm. Gã sắp hấp thụ được hồn phách của Tô Khốn vào thân thể, lại đột ngột có kẻ nhảy ra phá đám, theo bản năng liền cho rằng Cố Diễm là người sống. Vì hồn phách vốn không thể giữ tay ai được, dĩ nhiên gã nhận định đối phương là người thật.

Cố Diễm cười lạnh. Nghe thấy chữ “trẫm” kia, lửa giận cùng thù hận trong lòng anh cuộn trào không ngớt. Nhưng khi đối diện với gương mặt của Tô Khốn, nghe thấy giọng nói của Tô Khốn, anh lại chẳng thể hiện sự chán ghét quá mức, đôi mày kiếm nhíu chặt, anh trầm giọng nói: “Ngươi có thể xuất hiện ở đây, vì sao ta lại không? Nói đúng ra, ta còn phải cảm ơn ngươi vì màn lăng trì kia. Nếu không nhờ chết dưới đao của ngươi, ta cũng không thể đến được nơi này.”

“Ngươi chết rồi?” Hôn quân rõ ràng bị sự xuất hiện của Cố Diễm làm rối loạn trận tuyến, đến mức nói năng cũng lộn xộn: “Phải, ngươi chết rồi… Trẫm tận mắt chứng kiến ngươi bị hành hình. Nhưng nếu ngươi chết rồi, sao giờ lại thành người?”

Cố Diễm hiển nhiên không muốn phí lời với gã, nhưng đồng thời lại phải kéo dài thời gian, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, làm sao mới có thể giải quyết kẻ trước mắt mà không làm tổn thương thân thể của Tô Khốn, đồng thời để hồn phách của Tô Khốn có thể trở vào.

Chờ đại sư tới là điều không thể. Khu nhà cũ bên kia, đừng nói một hơi là phá xong pháp trận, kể cả có phá được, đại sư chắc hẳn sẽ tốn không ít công sức để xử lý chuyện sư đệ nhà ông. Đợi đến lúc ấy, thời gian tên hôn quân này chiếm giữ thân thể Tô Khốn sẽ quá dài. Đừng nói hồn phách Tô Khốn trôi nổi bên ngoài sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, dù được toàn vẹn, khi trở lại thân thể cũng có thể bị bài xích, dẫn đến mất mạng.

Nếu là vậy, thì chỉ còn một cách…

Nghĩ đến đây, Cố Diễm cố nén cảm giác ghê tởm đang cuộn lên trong lòng, cất giọng lạnh như băng: “Ta từng nói… ta là người sao?”

“Ngươi cũng là… Sao có thể?”

Đúng như Cố Diễm dự đoán, tên hôn quân không cách nào chấp nhận được sự thật rằng gã hiện giờ chỉ là một ác linh không thể thấy mặt trời. Gã cứng họng, câu chữ “hồn phách” vừa tới cửa miệng lại bị nuốt ngược vào. Gã nhìn chằm chằm Cố Diễm, trong mắt tràn đầy kinh ngạc, nhưng giữa sự kinh ngạc đó, vẫn có một tia nghi ngờ không thể xua đi.

“Không thể sao?” Cố Diễm cười lạnh, giọng nói đầy mỉa mai: “Vậy thì ngươi phí hết tâm cơ hút hồn đoạt xá, rốt cuộc là vì cái gì?”

Thấy vẻ nghi ngờ trong mắt hôn quân vẫn chưa tan, Cố Diễm kéo tay gã về phía mình: “Không tin? Vậy thì ngươi cứ xem thử tim ta có đang đập hay không.”

Tô Khốn đang yên ổn nép sau lưng Cố Diễm, mí mắt giật mạnh một cái: “!!!”

Sờ tim chẳng phải cũng là sờ ngực sao?!

Người yêu của anh đang ở ngay phía sau nhìn đây này, anh lại kéo tay người khác bắt sờ ngực mình? Đồng chí Cố mặt liệt, tiết tháo của anh đâu rồi hả?!

Dĩ nhiên Cố Diễm không thật sự kéo tay đối phương sờ ngực mình. Cho dù thân thể kia là của Tô Khốn, nhưng linh hồn bên trong lại là kẻ khác, mà kẻ ấy còn là người anh hận thấu xương, nghĩ tới thôi đã thấy buồn nôn.

Tên hôn quân bị kéo bất ngờ, mà thân thể Tô Khốn thì nhỏ hơn nhiều so với Cố Diễm, căn bản không có lực phản kháng, thế nên cả người lập tức ngã nhào về phía anh.

Hôn quân vốn đã bị mấy lời nói của Cố Diễm làm cho phân tâm, giờ lại bị kéo đi bất ngờ, cả thần trí cũng rối loạn, tức thì vào trạng thái hoàn toàn trống rỗng. Đây chính là thời cơ mà Cố Diễm đang chờ.

Dẫu chưa từng đoạt xá ai, nhưng “không ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy”, Cố Diễm đã nghe đại sư nhắc đến chuyện này không ít lần. Gần như là một loại bản năng, ngay khoảnh khắc nảy ra ý nghĩ đó, thân thể anh liền theo phản xạ biến trở lại trạng thái hồn phách và thực hiện ngay thao tác cần thiết. Anh chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, cả người giống như rơi vào một hồ nước ấm áp, từ đầu đến chân đều được bao bọc bởi một luồng ấm nóng dịu dàng.

Dù là trong cơn choáng váng, anh vẫn không quên việc chính, ngay khi chưa hoàn toàn nhập vào thân thể Tô Khốn, đã vung tay đẩy mạnh hồn phách của tên hôn quân ra ngoài, tránh xa khỏi người Tô Khốn.

Chủ hồn Tô Khốn đứng cạnh chứng kiến từ đầu đến cuối: “………”

Cậu chết lặng, trong lòng gào thét: Má nó, đó là cơ thể của tôi chứ có phải cái áo đâu mà thay phiên nhau chui ra chui vào vậy?!

Nhưng Cố Diễm hoàn toàn không cho cậu thêm thời gian để tiếp tục gào thét, từ trong cơ thể cậu duỗi ra một bàn tay mờ mờ ảo ảo, lập tức chộp lấy cổ tay cậu, kéo mạnh một cái.

Tô Khốn kêu “á” một tiếng, lại lần nữa trải qua cái cảm giác choáng váng đến mức buồn nôn.

Chờ đến khi cậu hồi tỉnh, thị lực dần ổn định lại, liền phát hiện bản thân đang ngồi phệt dưới đất, toàn thân vô lực, ngay cả một ngón tay cũng không nhấc nổi. Nhưng tất cả những điều đó đều không quan trọng, bởi vì hồn phách của cậu đã trở về thân thể của mình.

Vậy có được tính là đoạt xá không?

Lần đầu tiên, và có lẽ là lần duy nhất trong đời cậu trải nghiệm cảm giác đoạt xá, mục tiêu là đoạt về chính thân thể của mình, mà người đang chiếm cơ thể khi nãy lại là bạn trai mình.

Tô Khốn giữ nguyên tư thế mềm nhũn ngồi trên đất, cảm thấy cõi đời này từ đây không thể nào có chuyện kỳ cục hơn được nữa.

Cố Diễm kéo cậu trở về xong cũng biến thành trạng thái hồn phách. Bóng dáng cao lớn, lơ lửng trong không trung, đứng chắn trước người cậu. Cách đó không xa cũng có một người đang lơ lửng trong không khí, một nam nhân vận y phục hoa lệ đã rách tả tơi, trông có chút chật vật. Ánh mắt gã âm trầm, mang theo sát khí, nhưng sống lưng lại thẳng tắp, đứng đó toát ra một loại khí thế khiến người ta không thể xem thường.

Nếu gã không có tính cách như vậy, với gương mặt và khí chất này, thật đúng là một kẻ tuấn mỹ, phong hoa tuyệt đại.

Đương lúc Cố Diễm và tên hôn quân còn đang căng thẳng đối đầu, ngoài hành lang chợt vang lên một loạt bước chân vội vã, nghe chừng không chỉ một người.

Tô Khốn mềm nhũn quay đầu lại, liền thấy ba người — Hạng Qua, Cảnh Tử Mặc và Thạch Đầu đã chạy tới cửa.

Dù vừa nãy xảy ra một chuỗi sự việc khiến Tô Khốn cảm thấy như cả một đời người, nhưng thực tế thì từ lúc cậu bước vào nhà vệ sinh đến giờ, mới chỉ trôi qua ba đến năm phút.

Chỉ là ba đến năm phút để rửa mặt thì đúng là hơi lâu, huống hồ bên trong đã không còn tiếng nước chảy một lúc rồi. Ba người ngồi ngoài hành lang cảm thấy có gì đó bất thường nên chạy đến xem, ai ngờ vừa tới nơi liền bắt gặp hình ảnh “oai phong lẫm liệt” của Tô Khốn, cậu đang mềm oặt ngồi trên đất.

Ba người vừa chạy đến đã phá vỡ không khí giằng co gay gắt cực điểm giữa Cố Diễm và tên hôn quân. Chỉ thấy hôn quân lập tức lao về phía Hạng Qua đang đứng đầu ngoài cửa, nhưng tiếc thay, gã nhanh, Cố Diễm càng nhanh hơn.

Anh vọt người chắn trước mặt Hạng Qua, lập tức khóa chặt cổ tay tên hôn quân, rồi thuận tay quật mạnh gã ra xa.

Nếu trước đó Cố Diễm còn phải dè chừng vì không muốn tổn thương đến thân thể Tô Khốn, thì giờ đây anh đã hoàn toàn không cần giữ sức. Nhân lúc tên hôn quân còn chưa đứng vững, Cố Diễm đã lướt đến sau lưng gã, một tay ghì chặt cổ gã, tay còn lại bẻ quặt cánh tay gã ra sau lưng.

“Đi với nhóm của Hạng Qua.” Cố Diễm vừa nói với Tô Khốn, vừa dùng đầu gối đập mạnh vào phía sau đầu gối tên hôn quân.

Chân hôn quân loạng choạng, đang định quỳ xuống thì đột nhiên khựng lại, khom người ở tư thế nửa quỳ, rồi khuỷu tay còn lại xoay mạnh về sau, dùng lực hất văng Cố Diễm.

Không biết có phải do mới bị đoạt xá hay không mà hồn phách Tô Khốn còn chưa hoàn toàn dung hợp lại với cơ thể, vốn dĩ trước đây cậu không nhìn thấy những thứ ngoài phần hồn hoàn chỉnh, vậy mà giờ lại thấy rõ.

Chỉ thấy quanh thân Cố Diễm và tên hôn quân đều cuồn cuộn hắc khí âm sát, tựa như những cơn gió dữ mang theo dao nhọn và đá vụn, thổi đến nỗi hồn phách vừa mới trở về thân xác của Tô Khốn lại có xu hướng bị thổi bay lần nữa. Toàn thân cậu đau đớn như bị xé rách, khiến cậu không nhịn được mà rên khẽ một tiếng.

Tiếng rên ấy không chỉ khiến ba người ở cửa bừng tỉnh, vội vàng chạy vào đỡ lấy Tô Khốn mềm nhũn dưới đất hỏi han tình hình, mà cũng khiến Cố Diễm nhận ra đánh nhau ở đây sẽ ảnh hưởng đến Tô Khốn.

Anh lập tức ra tay tàn bạo hơn, đạp hôn quân văng ra khỏi bức tường, rơi thẳng ra khỏi bệnh viện. Sau đó anh quay đầu nhìn Tô Khốn, thấy cậu đang được nhóm của Hạng Qua bảo vệ liền lập tức đuổi theo hôn quân.

Tô Khốn chưa hoàn toàn khôi phục, miệng lắp bắp không rõ lời, bị ba người Hạng Qua khiêng ra ngoài, đưa tới một phòng bệnh khác để nằm nghỉ.

Cậu lúc này đang trôi dạt trong cảm giác đau đớn chưa tan cùng sự choáng váng sau khi bị đoạt xá, đầu óc hỗn loạn mơ hồ, nhưng vẫn cố gắng phân tích trong lòng: Cố Diễm có thắng được không?

Từ xưa các tướng lĩnh chinh chiến sa trường vốn đã mang sát khí rất nặng, huống hồ Cố Diễm chết thảm, trở thành hung quỷ cường mạnh. Nhưng tên hôn quân kia cũng chẳng phải hạng dễ chơi, gã chết chẳng yên, còn bị ai đó trấn áp suốt bao năm, không thể đầu thai, oán khí sâu nặng, không thể xem nhẹ.

Lần này thật sự khó phân cao thấp…

Nhưng nếu so về tu vi, Cố Diễm rõ ràng nhỉnh hơn một bậc, anh có thể linh hoạt chuyển đổi giữa linh hồn và thực thể, còn tên hôn quân kia vẫn phải nhờ đoạt xá mới có thể hiện hình. Vậy nên Cố Diễm sẽ nắm phần thắng cao hơn…

Nhưng… Mẹ nó, phần thắng nhiều hơn đâu có nghĩa là không cần ông đây phải lo lắng đâu!!!

Ngay khi Tô Khốn mở hé mắt, cố lết dậy chờ Cố Diễm an toàn trở về, thì Thạch Đầu đột nhiên giơ một lá bùa vẽ đầy ký hiệu kỳ lạ, bốp một cái dán thẳng lên trán cậu.

Cậu còn chưa kịp phản ứng thì đầu đã nghiêng sang một bên, hoàn toàn ngất liệm.

“Phù— May, may là tôi còn mang theo cái này, giữ, giữ được hồn phách rồi. Giờ chờ sư phụ về là… là có thể xử lý được.”

Thạch Đầu quay lại, nói với Cảnh Tử Mặc và Hạng Qua đang lo lắng bên cạnh.

[Edit by TeiDii]
______________
.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...