Tít tít tít, đồng hồ báo thức reo vang. Vân Thư đau khổ lăn lộn vài vòng trên giường, bò dậy.
Tiếp theo cô phóng đi rửa mặt, chải tóc, hai bàn chân nhỏ chạy bình bịch xuống tầng.
Mối quan hệ hợp đồng giờ đây đã biến thành vợ chồng đích thực, sinh hoạt chung dường như không có khác biệt quá lớn.
Đã một tuần từ Vân Nam về nhà, vẫn là Chương Tư Niên nấu ăn, Vân Thư rửa chén. Buổi tối thì…. ai về phòng nấy.
Nói là vợ chồng, trừ việc Chương Tư Niên bế cô ngồi vào lòng, nụ hôn sâu mang đến cảm giác xâm lược thì chẳng còn hành động gì khác cả. Tiễn Vân Thư về phòng, anh luôn dừng bước trước cửa.
Nhưng một người đang cuồng nhiệt chìm đắm trong tình yêu, dính nhau thế nào cũng không chán.
Công ty Chương Tư Niên sắp tới chịu trách nhiệm hạng mục mới, bởi sự kiện “Ngàn dặm tìm vợ” ở Vân Nam nên bị trì hoãn tiến độ. Gần đây anh vô cùng bận rộn, mặc dù đã cố gắng tan làm đúng giờ, đem việc về nhà làm tiếp nhưng Vân Thư vẫn cảm thấy thời gian bên anh vơi hơn trước nhiều.
Vì vậy, thời gian ăn sáng ngắn ngủi trong mắt Vân Thư cũng trở nên đáng quý. Trước đây cô ngủ thẳng cẳng đến khi anh nấu nướng xong xuôi bữa sáng, mấy ngày nay cô cố ý đặt đồng hồ, thậm chí là rất sớm để cùng Chương Tư Niên chuẩn bị điểm tâm
Tiếng chân huỳnh huỵch mỗi lúc một gần, Chương Tư Niên đang cắt kiwi thành từng miếng nhỏ, thả vào chén.
Thấy Vân Thư, anh lướt mắt qua chân cô, khẽ cau mày: “Lên lầu mang dép vào”.
Trời nóng, thật ra Vân Thư rất thích đi chân trần tới lui. Nhưng Chương Tư Niên không quen nhìn, nói “Hàn khí[1] sẽ xâm nhập”, không biết điều gì khiến một du học sinh Mỹ năm năm lại tin tưởng học thuyết Đông y nữa.
[1]: Theo Y học Cổ truyền, khi môi trường bên ngoài cơ thể lạnh (có hàn khí) nếu thể trạng suy yếu thì chính khí không thể đối kháng được hàn tà, lúc đó hàn khí sẽ xâm nhập vào các kinh lạc và tạng phủ.
Vẫn tốt hơn cách đây vài tháng, lời thổ lộ giúp anh xác định mình có thể quản thúc cô với thân phận “Chồng”, chỉ cần cô chạy chân trần khắp nơi, nếu anh bắt gặp cô sẽ không tránh khỏi bị cằn nhằn vài cầu. Sau đó chồng sẽ cùng cô lên lầu xuống đất tìm bằng được đôi dép lê nằm lăn lóc ở xó xỉnh nào, mang vào cho cô. Nếu tìm nửa ngày mà không thấy thật thì Chương Tư Niên nhất định sẽ gõ vào trán Vân Thư.
Lẽ nào mới sáng sớm đã bị cằn nhằn? Vân Thư vụt chạy lên tầng tìm dép.
Quay xuống nhà, kiwi đã được cắt sẵn, bên cạnh còn điểm xuyến vài quả cà chua bi.
Vân Thư đến gần, nhón tay bốc một quả. A— ùm, vị chua chua ngọt ngọt lan trong khoang miệng.
“Em rửa tay chưa?”.
“Ử ồi ửa ồi” – Vân Thư trả lời, định chôm một quả nữa.
Chương Tư Niên bất lực vỗ mu bàn tay Vân Thư: “Ăn bụng đói không tốt”.
Vân Thư rụt tay, cảm nhận ánh mắt Chương Tư Niên dừng ở môi cô, vội vàng tránh sang một bên.
Gần đây Chương Tư Niên vô cùng đam mê chuyện “đột kích”, cướp hết hoa quả trong miệng cô, khi hương vị ngọt ngào tràn đầy mọi ngóc ngách mới chịu buông tha. Anh còn hoa mỹ nói: “Miếng em chọn ngon hơn”.
Chương Tư Niên ném cho Vân Thư một cái liếc mắt kèm nụ cười như không, xếp chén đĩa ra, cô hiểu ý bưng chúng lên bàn.
Trên bàn ăn, Vân Thư chống cằm nhìn Chương Tư Niên sửa soạn bữa sáng, ánh mắt lướt qua cánh tay tư thế chữ V đối xứng, tám dấu răng nhỏ in rõ mồn một. Mặt Vân Thư đỏ bừng —— rõ ràng ngày hôm qua cô không cắn mạnh mà, sao hằn dấu dữ vậy.
Lượng thức uống lạnh, kem mỗi ngày của Vân Thư đều bị Chương Tư Niên nghiêm khắc tiết chế.
Thật sự hôm qua trời quá nóng, Vân Thư ăn xong hai viên kem, cô kéo tay Chương Tư Nhiên nhõng nhẽo, chủ động hôn anh nữa. Cô ngửa mặt đề nghị: “Một nụ hôn đổi một viên kem đào được không anh?”.
Chương Tư Niên ôm Vân Thư, hôn thỏa thích, thế mà hôn xong lại quỵt. Vẫn bộ dạng nhã nhặn này xoa đầu cô, giải thích: “Ngày mai anh sẽ cho em viên vị đào, em cũng không nói phải cho hôm nay, đúng không? Ngày mai em sẽ được một viên vị đào và một viên vani, hoặc hai viên vị đào em thích”.
Đương nhiên, phải trả giá cho hành vi đùa giỡn bà Chương. Vân Thư cáu, cô tóm lấy cánh tay Chương Tư Niên, hung hăng nhe răng để lại tám cái dấu nhỏ đều tăm tắp.
Chương Tư Niên ngắm hàng răng đóng dấu, thản nhiên cười cười, không thèm so đo với cô: “Nếu ngày mai đồng nghiệp hỏi, anh sẽ trả lời do bà Chương “bỏ quên” “.
Vân Thư đỏ mặt nhớ hàng răng mới nguyên sau một đêm, thầm nghĩ —— chắc chả ai hỏi sếp mình câu này đâu nhỉ?
Hai người ăn sáng xong, Chương Tư Niên đi làm, Vân Thư thì ra ngoài muộn một chút, cùng Lâm Sở Sở đi dạo phố.
Lí do bộ tam thiếu vắng một vì sau chuyến đi Vân Nam, Vân Thư gầm rú trong Wechat, quyết thề một tháng cũng không nhìn mặt Lí Úy, không, sẽ không giúp anh ta làm bất kì việc gì hết! —— Biết Chương Tư Niên thích mình mười mươi còn giấu không nói, thật sự quá xấu tính.
Hên là tập Vân Thư ghi hình đã được Lí Úy lên lịch cho tập cuối, mùa ba thì chưa hẹn ngày bắt đầu. Tạm thời Lí Úy không cần Vân Thư giúp – đỡ gì cả.
Vân Thư tiễn Chương Tư Niên ra cửa.
Chương Tư Niên thay giày, quay mặt về phía cô. Ban đầu Chương Tư Niên hôn cô, anh nói đây là nụ hôn chào tạm biệt. Lúc ấy Vân Thư còn xấu hổ, bây giờ đã vô cùng điêu luyện chủ động hôn đáp trả.
Mũi chân nhỏ giẫm lên mũi chân tỏ, chụt một tiếng. Gương mặt nở rộ —— “Anh về sớm nhé”.
Chương Tư Niên mỉm cười dịu dàng, xoa đầu Vân Thư rồi ra ngoài.
——
Vân Thư và Lâm Sở Sở hẹn hò mà không có Lí Úy, phần lớn mọi cuộc gặp gỡ chẳng qua là thưởng thức bánh ngọt, shopping loanh quanh, vân vân.
Vân Thư cầm ly smoothie đào kem cheese[2] vừa xếp hàng mua ở HEYTEA, cô khuấy phần sữa, thịt đào và phần kem hòa quyện rất hợp vị với bánh cappuccino. Vân Thư thỏa mãn luyên thuyên với Lâm Sở Sở.
[2]:
ẤN VÀO HÌNH ĐỂ XEM VIDEO MINH HOẠC CÁCH LÀM MÓN NƯỚC NÀY NHÉ.Cằn nhằn blah blah về Chương Tư Nhiên quản này quản kia đủ chuyện, cuối cùng cô kết luận: “Cậu xem, có phải anh ấy nghiêm khắc quá không, thực sự không khác gì cha mẹ hết”.
Chưa đến giờ Lâm Sở Sở đã bị nhét một bụng đồ ngọt, cô khuấy cà phê, nhẹ giọng trả lời: “Tớ thấy cậu có vẻ rất thích thú”.
Vân Thư ngại ngần, gãi gãi đầu.
Lâm Sở Sở hết sức khách quan nhận xét: “Chương Tư Niên điềm tĩnh, tớ chẳng cần căn dặn cậu gì, chỉ là nhớ dùng bao cao su, đừng ôm bụng bầu đến lễ tốt nghiệp đấy”.
Mặt Vân Thư nháy mắt hóa hoa mào gà, cô lập tức ngó quanh quất, không thấy ai mới yên lòng, cúi đầu lí nhí: “Còn….còn sớm”.
“Anh ấy…. Ngoài hôn tớ thì không tiến xa hơn. Ngay cả phòng tớ anh ấy cũng không bước vào”.
Lâm Sở Sở nhướng mày: “Đúng là đấng quân tử”.
Trai gái thời hiện đại, không ít cặp lên giường ngay ngày gặp mặt đầu tiên. Vân Thư và Chương Tư Niên yêu nhau, xác định quan hệ non nửa tháng nhưng chỉ ở cùng nhà, thật sự không phát sinh bất kì chuyện gì. Khác một chút với Lâm Sở Sở dự tính.
Kết thúc bàn bánh ngọt, bắt đầu tản bộ.
Vân Thư thay một chiếc áo thun hoạt hình, ra khỏi phòng thử đồ, hỏi Lâm Sở Sở: “Thế nào?”.
“Tàm tạm, nhưng mà….” – Lâm Sở Sở trêu. “Sao không chọn một chiếc váy nho nhã chút, phong cách thục nữ ấy?”.
“Sở Sở” – Vân Thử đỏ mặt tía tai giậm chân. “Cho qua chuyện này được hôngggg?”.
Lâm Sở Sở biết điều, không trêu Vân Thư nữa.
Hai người dạo bộ nửa buổi sáng, thu hoạch được kha khá.
Trên đường đi ăn trưa, bước ngang một cửa hàng áo ngủ. Lâm Sở Sở hào hứng, không nói hai lời kéo Vân Thư vào.
“Sở Sở, cậu muốn mua áo ngủ hả?”.
“Chọn cho cậu”.
“Hả”.
Lâm Sở Sở tức không thể mở một buổi phổ cập tại chỗ: “Chẳng lẽ cậu định mặc pijama hoạt hình nằm trên giường Chương Tư Niên hả?”.
Vân Thư xấu hổ, nhanh tay bịt miệng Lâm Sở Sở: “Cậu nói nhỏ chút, không phải mình bảo còn sớm sao?”.
“Cậu chuẩn bị sớm đi, đừng để nước đến chân mới nhảy”.
Vân Thư bị kéo vào cửa hàng, không phải cô chưa từng tới đây, nhưng nghe Lâm Sở Sở nói xong, bây giờ nhìn khắp nơi đều là áo ngủ ren cắt với cổ chữ V sâu thẳm, cô ngại ngùng cực kì.
“Chậc chậc, đừng nghiệp dư như vậy” – Lâm Sở Sở chọn luôn tay, đưa Vân Thư một chiếc váy ngủ. “Thay tớ xem thử”.
Vân Thư thay rồi bước ra, ngắm nghía trong gương: “Đẹp đấy chứ”.
Váy ngủ ren trắng dài đến đầu gối, thắt một chiếc nơ bướm to phía sau để lộ nước da trắng ngần, từng lớp viền ren nhỏ rũ trước ngực, phần miếng lót bên trong tạo cảm giác….không…. phẳng lì…đến thế.
“Nhưng mà…..Liệu đủ s*x* chưa?” – Vân Thư hơi do dự.
“Như vậy được rồi” – Lâm Sở Sở đầu óc đen tối. “Cậu cho rằng Chương Tư Niên yêu cậu vì cậu gợi cảm sao?” .
“Thôi được” – Vân Thư nhìn tay chân gầy gầy cùng đôi cup A trong gương, thở dài.
Lâm Sở Sở chọn tiếp hai bộ nữa, một bộ hoa hồng trắng, một bộ xanh biếc tươi mát.
Không một ngoại lệ nào, không hở hang, chỉ khoe chút da thịt.
Ăn trưa xong, hai người không còn hứng thú đi dạo, Vân Thư cũng về.
Chuyện đầu tiên khi tới nhà, nhân lúc Chương Tư Niên chưa về, cô giặt sạch mấy bộ đồ ngủ Lâm Sở Sở chọn.
Chẳng cần đợi lâu, mặt trời ngày hè chói chang đã hong khô quần áo mỏng tanh. Vân Thư bối rối gỡ chúng xuống, treo vào một góc tủ.
—— Có lẽ không cần dùng đến đâu, dù gì anh ấy cũng đâu vào phòng mình.
Buổi tối tắm rửa xong, khi Vân Thư mặc quần áo, cô bỗng do dự rồi ửng hồng chọn áo ngủ mua hôm nay —— mình xây chuồng trước chứ hả.
Vài ngày tiếp theo, Vân Thư đều mặc áo ngủ hôm mua cùng Lâm Sở Sở. Thế nhưng Chương Tư Niên chưa từng vào phòng Vân Thư, nên chiếc áo ngủ này một tấc dụng võ cũng không có.
Buổi tối cuối tuần, nửa đêm bụng Vân Thư sôi lên, cô rón ra rón rén xuống phòng khách tìm đồ ăn vặt.
—— Nếu gây tiếng động ồn ào, bị Chương Tư Niên phát hiện thì cầm chắc chuyện bị anh dạy dỗ một trận.
Cô làm việc này không ít lần, hành động thuần thục nhanh nhẹ. Vân Thư lẹ tay thó hai túi bánh quy nhỏ, miệng ngậm kẹo khe khẽ chuồn lên tầng!
Vốn nghĩ thuận lợi giành được chiến lợi phẩm, kết quả dợm mở cửa phòng lẻn vào, giọng Chương Tư Niên vang bên tai: “Tối muộn rồi, em làm gì vậy?”.
Bàn tay Vân Thư cứng đờ, cô nuốt ực viên kẹo xuống.
“Không…. Không có gì. Em xuống uống nước”.
Ngưỡng nói dối này không đủ che mắt Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên bưng ly nước, nhướng mày nhìn Vân Thư, mỉm cười như không.
Vân Thư cứng đầu cứng cổ vẫn không thừa nhận: “Em uống nước thật mà, em về phòng ngủ đây”.
Chương Tư Niên vươn tay giữ chặt cô, cúi đầu phủ lên môi, tay còn lại giữ chặt ly nước, hôn Vân Thư tình mê ý loạn.
Nụ hôn kết thúc, Chương Tư Niên thản nhiên buông Vân Thư, đẩy gọng kính: “Là kẹo xí muội đường nâu[3], đúng không?”.
[3]:
