Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 40



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Là kẹo xí muội đường nâu”.

Giọng nói Chương Tư Niên không dao động bao nhiêu, nhưng Vân Thư chỉ nghe một chút chòng ghẹo từ đó.

Chương Tư Niên cười: “Anh thế này có tính là đánh trống cướp hay không?”.

Này thật đúng là “Vừa ăn cướp vừa la làng”, gò má cà chua dần chín mọng, thú tội trước sớm nhận được khoan hồng. Cô đáng thương nắm góc áo anh: Lần sau em không ăn khuya nữa.

Chương Tư Niên mỉm cười hờ hững: “Rồi sao nữa?”.

Vân Thư khó hiểu: “Rồi sao hả anh?”.

Cô không muốn thừa nhận mình sai.

“Chuyện em nói dối anh, bây giờ tính sổ thế nào đây?”.

Vân Thư ngỡ ngàng ngẩng đầu nhìn Chương Tư Niên, không phải chỉ dối đôi câu thôi sao?.

Chương Tư Niên vẫn kiên quyết không bỏ qua chuyện này. Anh cầm ly nước, sống lưng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm chằm chằm vào Vân Thư, đợi cô nhận lỗi.

Vân Thư vừa được kết hôn hay được nhận nuôi vậy!?!?

Vân Thư chẳng thể làm gì, cô tức giận, nhón chân cắn lên môi Chương Tư Niên.

Khuôn mặt trắng như bột dường như phồng lên: “Nhận sai như vậy được chưa?”

Vân Thư hơi cáu, cô không điều tiết lực, cắn Chương Tư Niên khẽ ai ui một tiếng.

Đầu ngón tay Chương Tư Niên lau khóe môi: “Em cắn anh, đây mà em gọi là nhận lỗi đấy à? Có chút thành tâm nào không?”.

Vân Thư sắp bị anh chọc điên tiết: “Vậy anh muốn thế nào?”.

Chương Tư Niên đưa ly nước cho Vân Thư: “Cầm lấy”.

“Hửm” – Vân Thư theo phản xạ giơ hai tay nhận ly nước.

Giây tiếp theo, một tay Chương Tư Niên giữ vai Vân Thư, giam cô giữa tường, tay kia nâng đầu Vân Thư lên. Đường nét khuôn mặt anh phóng đại từng chút từng chút, hơi thở cả hai hòa cùng một nhịp.

Hành lang yên tĩnh dằng dặc, hô hấp nằng nặng rõ rệt lạ thường chảy vào tai Vân Thư.

Vân Thư đang tức giận lại ngượng, đến khi đầu lưỡi anh vói vào, hai hàm răng nhịn không được cọ nhẹ.

Chương Tư Niên khẽ hít thở mạnh, anh dùng sức, nụ hôn mãnh liệt cướp toàn bộ dưỡng khí của Vân Thư.

Bàn tay từ từ buông thõng, phần nước dưới đáy nhỏ giọt tong tong lên bàn chân hai người. Nhưng giờ phút này không ai quan tâm điều đó.

Ly nước không còn ngăn cản, Chương Tư Niên gần như ép sát Vân Thư vào lòng, khoảng cách bỗng chốc xóa nhòa. Nhiệt độ cơ thể ấm áp trao nhau qua hai lớp áo ngủ mỏng tanh.

Lưng áp vào bức tường lạnh lẽo, phía trước là Chương Tư Niên nóng rực thiêu đốt.

Nóng lạnh k*ch th*ch, Vân Thư chợt chếnh choáng.

Đầu óc rơi vỡ loảng xoảng, đôi môi Chương Tư Niên rời đi, cô không thể khống chế đầu lưỡi vươn ra giữ lại.

Động tác của Chương Tư Niên ngưng trệ, ma sát mạnh môi Vân Thư vài cái, như thể mất chế ngự, Vân Thư thuận theo rướn cổ lên, hôn nồng nhiệt.

Cánh môi kề sát mảng da cổ mẫn cảm, m*t nhè nhẹ, lưu giữ cảm giác tê dại.

Cho đến khi cằm cọ phải viền ren áo ngủ Vân Thư ngưa ngứa, Chương Tư Niên như bị giật điện, cuồng si dừng bước, khôi phục sự tỉnh táo.

Dựa vào phần lớn ý chí kiên cường, Chương Tư Niên đứng thẳng dậy, ánh nhìn xé toạc những vết đo đỏ nở rộ trên nước da Vân Thư trắng ngần.

Hơi thở dồn dập, anh ôm Vân Thư vào lồng ngực.

“Mới nãy anh có chút không khống chế được bản thân” – Giọng anh khàn khàn. “Hy vọng anh không dọa em sợ”.

Chóp mũi thoang thoảng hương mận ngọt trong veo hút hồn. Nơi nào đó muốn thoát cương —— cô gái này chắc chắn là quả đào thành tinh, hoặc chuyên dẫn dụ người khác bằng mùi hương đào thơm của mình

Vân Thư thoát khỏi cơn quay cuồng, cô khẽ vùng vẫy, muốn tránh khỏi Chương Tư Niên.

Chương Tư Niên thở hầm hập, dùng sức giữ chặt Vân Thư, giọng nói ấm ách: “Đừng làm loạn”.

Vân Thư cảm nhận được thứ ấm nóng dưới bụng, cô cứng đờ, chớp mắt đỏ bừng sắp nổ tung.

Vân Thư hoảng hốt tột độ đẩy Chương Tư NIên đang áp trên người mình, ánh mắt láo liên, không dám đối mặt với anh.

Vân Thư cúi đầu, mắt va phải vũng nước dưới sàn làm ướt ống quần Chương Tư Niên, cô đỏ mặt chuyển đề tài: “Để em lấy khăn cho anh”.

Nói xong, không đợi Chương Tư Niên hồi đáp, cô chui tọt vào phòng, đóng cửa.

Vân Thư đi ngang qua gương nhà tắm, tấm gương phản chiếu khuôn mặt đỏ lựng cần cổ lỗ chỗ…. dấu hôn nổi bật. Bây giờ Vân Thư thẹn không thể đào lỗ chui xuống đất, vĩnh viễn không bao giờ ….trồi lên nữa.

Nhưng mình vừa bảo lấy khăn cho anh ấy……

Vân Thư không dám ngẩng đầu, cô hé cửa, sau đó lập tức cúi người luống cuống lau gấu quần và giày giúp Chương Tư Niên.

“Được rồi, không cần ép bản thân, để anh về thay….”.

Chương Tư Niên cúi xuống, giọng nói ngừng một chút.

Phía sau áo ngủ thắt một chiếc nơ bướm, nửa tấm lưng lộ dưới ánh đèn, nước da trắng nõn bóng loáng như miếng Bạch Ngọc[1] quý hiếm.

[1]:

Theo mình tìm hiểu thì bạch ngọc và ngọc trắng khác nhau nha mọi người.

Vòng eo Vân Thư thoắt ẩn thoắt hiện, tròn đầy đối xứng, thoạt nhìn đáng yêu hết sức. Dáng tay chân Vân Thư gầy, nhưng không phải người èo uột mà phần eo vẫn mềm mại, hẳn chạm vào rất êm ái.

Chương Tư Niên suýt dừng thở, anh kéo Vân Thư đứng dậy, đẩy vào trong phòng, đóng cửa —— “Em đừng trêu ghẹo anh nữa”.

Chương Tư Niên dựa vào tường, ổn định nhịp thở.

Cánh cửa đẩy ra, yêu tinh nào đó thò đầu ra, ngước nhìn anh, lời nói êm dịu: “Anh ngủ ngon”.

Đôi mắt chớp chớp, đuôi mắt cụp xuống, thật sự vô tội.

Chương Tư Niên thở dài một hơi, thậm chí không thể đến gần Vân Thư, chỉ thò tay xoa mái tóc xoăn lấp ló kia, nhỏ giọng: “Ngủ ngon”.

Vân Thư khép cửa, đầu xém chúi xuống giường. Cô ôm con búp bê Chương Tư Niên tặng, thẹn thùng kích động lăn qua lăn lại —— Cô quyết định, từ hôm nay sẽ mặc áo ngủ Lâm Sở Sở chọn! Mỗi ngày luân phiên mặc một bộ.

Hay là ngày mai lại rủ Sở Sở dạo phố mua thêm?

——

Rạng sáng hôm sau, Vân Thư buồn ngủ díp mắt, đứng dậy đánh răng.

Nhan sắc sau một đêm tuy phai nhạt một chút nhưng dấu hôn vẫn như in, nháy mắt máu nóng dồn lên trên mặt, ngay cả vành tai cũng đỏ rực.

Cô cắn bàn chải, luýnh quýnh tìm kem che khuyết điểm.

Vân Thư ít trang điểm nên làn da mịn mướt. Kem che khuyết điểm mua hồi năm ngoái để che những nốt mụn thi thoảng xuất hiện, không biết đã lăn đâu. Cô lục tung cũng chẳng tìm ra.

Cuối cùng, việc gì phải lo bò trắng răng —— dù sao cũng là tác phẩm của Chương Tư Niên, Vân Thư lại không ra ngoài nên không cần che.

Nói thế nhưng trước khi xuống tầng, Vân Thư vẫn tìm thay một chiếc áo thun cao cổ, vẫn còn vài vết hôn nhàn nhạt trên mảng cổ trần.

Vân Thư bước xuống, Chương Tư Niên đã hoàn thành bữa sáng. Vân Thư bắt tay múc cháo hạt kê trong nồi cơm điện ra.

Chương Tư Niên ngồi đối diện Vân Thư, đương nhiên thấy vệt hồng đỏ kia, anh húng hắng: “Ngày hôm qua…..”.

Hôm qua anh hơi cảm tính, tuy hai người đăng ký kết hôn khá lâu nhưng xác định mối quan hệ chưa đến hai tuần. Tối hôm qua thật sự anh đã vượt quá giới hạn, anh phải xin lỗi Vân Thư.

Vân Thư cụp mắt, khuấy cháo trong bát, tần ngần chặn lời Chương Tư Niên: “Anh đừng nói nữa”.

Chương Tư Niên ho khụ một tiếng, vòng vo đổi chủ đề: “Luận văn em viết thế nào rồi?”.

Lần trước Lâm Sở Sở moi được lý do chính đáng để Vân Thư trốn làm bài tập, Vân Thư vội vàng lấp l**m: “Đề tài luận văn không được bắt đầu trước khi thảo luận với thầy hướng dẫn. Viết sớm không tốt”.

Chương Tư Niên cười: “Anh cũng là thầy hướng dẫn bằng kép của em”.

Bằng kép không khắt khe đến thế, nói cách khác, dù phân công giáo sư nào, chỉ cần sinh viên không chọn đề tài quá khó thì thường giáo sư sẽ không nhúng tay vào.

“Cho nên em chưa viết chữa nào hết?”.

Vân Thư đăm đăm nhìn chén cháo hạt kê vàng óng, gục đầu: “Dạ”.

“Em chọn được đề tài chưa?”.

“Vẫn chưa”.

Chương Tư Niên lắc đầu, cho cô một vài lời khuyên có ích: “Từ những luận văn trước đó, hãy chọn một chủ đề dễ thở một chút, nghiên cứu sâu thêm. Vậy thì sẽ không khó như em nghĩ.

Vân Thư bắt được cọng rơm cứu mạng, cô ngạc nhiên mừng rỡ: “Như vậy cũng được sao ——”.

Chương Tư Niên thấy Vân Thư cảm kích như vậy, tuy không nỡ nhưng vẫn phải tạt cô vợ một gáo nước lạnh: “Bài lần trước thì không thể, thời gian gần quá, nếu giáo sư hướng dẫn em hoặc thành viên hội đồng chấm luận án nhớ ra thì vô cùng phiền phức đó”.

Vân Thư ngã nhào từ chín tầng mây: “Ngoại trừ luận văn đó, em chưa từng viết luận văn đo lường bao giờ. không phải bình thường luận văn….. đều tạo mô hình rồi này nọ kia”.

Chương Tư Niên nghĩ tiếp cách giúp Vân Thư: “Vậy em tìm bài báo trước, tiện phân tích một vài dữ liệu về đề tài đó luôn”.

Vân Thư ủ rũ gật đầu —— nếu biết Chương Tư Niên nói về chuyện này, cô tiếp tục chủ đề tối qua còn hơn. V

Vân Thư lục lọi máy tính, cuối cùng tìm được một mớ tài liệu – chính là luận văn lộn xộn của mình năm ngoái.

Thể theo phương pháp của Chương Tư Niên, cô sàng lọc được một bài, định bụng khi Chương Tư Niên về thì đưa anh xem kế tiếp phải chỉnh sửa thế nào.

Kết thúc bữa sáng, Vân Thư ôm laptop và tài liệu theo Chương Tư Niên vào phòng làm việc. Hai người không cần thời gian thích ứng, tự giác quay về hình thức dạy-học.

Vân Thư đưa bài luận văn đã đánh máy cho Chương Tư Niên, đứng cạnh bàn chờ anh xem xong.

Chương Tư Niên đọc tiêu đề, lược đọc hai trang: “Đề tài này không có vấn đề gì, lấy nó đi”.

“Đầu tiên phân tích tính tương quan đơn giản, xây dựng mô hình, chỉ cần dùng mô hình tự hồi quy[2]. Cái này rất quen thuộc với em”.

[2]: mô hình quy trình ngẫu nhiên được sử dụng để nắm bắt các phụ thuộc tuyến tính giữa các chuỗi thời gian.

Chương Tư Niên cẩn thận lật tờ giấy, đến bài viết tổng quan [3], ánh mắt khựng lại.

[3]: Hay còn được biết là Article Review (Literature review), là một cuộc khảo sát các nghiên cứu đã xuất bản trước đây về một chủ đề. Article Review cung cấp một cái nhìn tổng quan về lập luận hiện tại về chủ đề và, không giống như một bài báo nghiên cứu ban đầu, sẽ không trình bày các kết quả thử nghiệm mới.

Anh ngước nhìn, có chút bất lực: “Lúc em chép không xem tác giả là ai sao?”.

Vân Thư thậm chí chưa biết anh nói đến đoạn nào, luận văn cả năm trước ai nhớ cho nổi: “Anh nói cái gì?”.

Đầu ngón tay Chương Tư NIên chỉ chỉ đoạn bài viết khái quát nước ngoài kia: “Đoạn này, là do anh viết và công bố ba năm trước. Năm trăm chữ tí tị này em không thể cóp nhặt mỗi người một ít, một chữ cũng không thay đổi được”.

Vân Thư nghe anh nói như vậy nên hơi có mất mặt: “Lúc đó em chưa biết anh là ai mà. Bài viết kì này không bị kiểm tra đạo văn, ai ai cũng sao chép hết”.

“Hơn nữa….kiến thức tiếng Trung em lơ tơ mơ vậy, anh cho rằng tiếng Anh sẽ thế nào?” – Vân Thư nhõng nhẽo.

Chương Tư Niên cầm quyển luận văn gõ nhẹ vào ót cô: “Còn biện minh nữa”.

Một ý tưởng chợt lóe, Vân Thư kéo tay Chương Tư Niên, lắc qua lắc lại than van: “Không ấy, anh viết giúp em đi~~~~ Em thực sự không biết viết. Mô hình em tự làm, một… một đoạn này là được rồi”.

Chương Tư Niên chẳng còn cách nào, anh nhéo mũi.

“Được thôi” – Chương Tư Niên đùa. “Dù sao em phải trả anh phí dịch vụ, em vẫn nhớ giá một giờ anh tư vấn đầu tư đúng không?”.

Vân Thư phóng vào lòng anh, thẹn thùng ôm mặt Chương Tư Niên, mổ chóc một cái.

“Vậy đủ trả chưa anh?”.

Chương Tư Niên vòng tay qua Vân Thư, cười: “Mỗi ngày một cái, còn thiếu nhiều lắm”.

—— Để bà Chương tốt nghiệp suôn sẻ đúng là không phải chuyện dễ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...