Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 41



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương Tư Niên đẩy cửa kính trung tâm thương mại, một tràn khí lạnh ùa ra, kèm thêm một cục bông hồng.

Chú chim non Vân Thư líu ríu sà vào lòng anh, miệng ngậm một cây kẹo m*t, lùng bùng: “Em đặt bàn rồi, chỗ cạnh cửa sổ đang chờ anh”.

Đầu dây mối nhợ hai người không ăn cơm nhà hôm nay phải quay về tối qua.

Chương Tư Niên đọc tài liệu trong phòng sách đến quá nửa đêm, Vân Thư bưng một cốc sữa nóng, mang một bụng thăm dò bước vào.

“Có chuyện gì sao?”.

Vân Thư đưa cốc sữa cho anh, ấp úng: “Ở Bến Thượng Hải sắp khai trường một nhà hàng Nhật…. Chừng nào anh rảnh, anh có thể đi với em không?”.

Chương Tư Niên hớp một ngụm sữa ấm, dạ dày êm ái, hỏi: “Em không thích ăn đồ Nhật mà?”.

Anh nấu cho Vân Thư ăn lâu như vậy, khẩu vị cô thế nào anh nắm rất rõ, cô không bao giờ động vào những món ăn sống, ví dụ như cá hồi, thịt bò thì ăn chín kỹ. Hôm nay không hiểu sao lại muốn ăn món Nhật.

“Nhà hàng đó ở cạnh sông, nghe nói cảnh buổi tối đẹp lắm, rất thích hợp hẹn hò….”.

Chương Tư Nhiên đột nhiên sáng tỏ.

Hai người ở dưới một mái nhà đã lâu, sau khi bày tỏ tình cảm thì anh quay về xử lý chuyện công ty, bắt đầu một cuộc sống vợ chồng gần gũi lâu năm.

Nghiêm túc mà nói, mỗi ngày loanh quanh trong bốn bức tường, chưa từng ăn ngoài hay hẹn hò.

Nội tâm Chương Tư Niên chợt cảm thấy áy náy, anh xoa xoa đầu xù của Vân Thư: “Nhà hàng Nhật luôn hả?”.

“À…..” – Vân Thư đang vui lập tức tiu nghỉu, tủi thân cúi đầu.

“Chọn một nhà hàng em thích, ngày mai anh tan làm sớm một chút, chúng ta cùng đi nhé”.

Vân Thư trong nháy mắt ngập tràn hân hoan: “Thật sao anh?”.

“Anh lừa em bao giờ chưa?”.

Vân Thư nổi đóa: “Viên kem kia, anh có giữ lời đâu?”.

Chương Tư Niên nhìn xuống văn kiện, bưng ly sữa uống thêm một ngụm, khóe môi vẽ một nụ cười nhàn nhạt: “Do câu nói của em có lỗ hổng, không thể trách anh”.

Vân Thư hừ nhẹ một tiếng: “Ngày mai anh tự hâm sữa đi”.

“Được rồi, em về phòng tìm nhà hàng đi. Tìm xong nhớ ngủ sớm đó”.

“Anh ăn gì cũng được, em thích gì anh đều chiều theo ý em”.

Vân Thư chọn tới lựa lui, sáng hôm sau mới đưa ra quyết định.

Địa điểm nằm ở tòa nhà cao nhất ở phố thương mại Bến Thượng Hải[1], cách công ty Chương Tư Niên không xa. Tòa nhà được kính bao quanh, vị trí cạnh cửa sổ có thể quan sát toàn bộ quang cảnh sông Hoàng Phố[2]. 

[1], [2]:

Theo mình tìm hiểu chính là Tháp Thượng Hải, cao 632 mét tương đương 128 tầng, hiện là công trình cao thứ hai thế giới, chỉ sau tháp Burj Khalifa và đồng thời cũng là tòa nhà cao nhất Trung Quốc, tọa lạc ở phố Đông, Thượng Hải.Sông rộng trung bình 400 m và sâu 9 m. Đây là nguồn nước uống cho dân Thượng Hải, chia Thượng Hải ra 2 khu Phố Đông và Phố Tây. Bến Thượng Hải nằm dọc theo sông này.

Nhà hàng khai trương chưa đến hai tháng, kinh doanh phát đạt, mỗi ngày nườm nượp khách.

Lướt qua, có vẻ như tất cả đều hợp mắt, chỉ là….

Chương Tư Niên mặc comple, thắt cà vạt của buổi hội nghị hôm nay, ngẩng đầu nhìn con vịt vàng to bằng một người lớn ở cửa. Anh trấn tĩnh nắm tay Vân Thư, dưới sự hướng dẫn của người phục vụ đeo tạp dề vịt vàng, bước vào nhà hàng được cư dân mạng đua nhau đánh giá: “Top 1 những nhà hàng thích hợp cho cha mẹ dẫn theo con nhỏ”.

Vân Thư vừa bước vào, cô chạy ù đến quầy búp bê và vật phẩm trang trí.

Chương Tư Niên mường tượng đến bộ áo mưa em bé vịt kia[4], anh khẽ lắc đầu —— suy cho cùng Vân Thư thích con vịt này đến mức nào…

[4]: Xuất hiện ở chương (khi nào mình nhớ mình update nha haha).

“Dùng bữa xong rồi mua” – Chương Tư Niên nắm chặt tay Vân Thư.

“Dạ, em chụp với chú vịt dưới cửa sau cũng được”.

Chương Tư Niên ậm ừ, dắt cô đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ Vân Thư nhắc khi nãy.

Không khí nhà hàng không nhốn nháo như Chương Tư Niên dự đoán. Đúng là không ít phụ huynh dẫn theo trẻ nhỏ, tiếng cười vui vẻ không ngớt, tuy thế cũng không ít người trẻ tuổi, nhà hàng náo nhiệt tưng bừng.

Chương Tư Niên xem thực đơn, những món ăn không có gì đặc sắc, cũng như mọi nhà hàng Quảng Đông thông thường như bánh bao Lưu Sa[5], sủi cảo tôm, bánh cuốn Quảng Đông[6], chân gà tàu xì[7], cơm rang dứa, mì cùng rất nhiều món tráng miệng khác. Rất phù hợp với khẩu vị đa số cô gái.

[5], [6], [7]:

Chương Tư Niên đẩy thực đơn sang Vân Thư: “Em cứ gọi món em thích”.

Vân Thư chọn không ít món.

Đồ uống được mang lên trước, một ly lớn rót đầy milkshake trái cây[8] ướp lạnh, trên cùng phủ kem và trang trí rất nhiều bánh quy và bánh ngọt nhỏ xinh xắn.

[8]:

Chương Tư Niêu nhíu mày: “Em có thể ăn hết không?”.

Phục vụ cười giải thích: “Món này quý khách có thể cùng ăn”.

Nói xong, phục vụ cắm hai chiếc ống hút màu hồng cột nơ, một ống hướng về Chương Tư Niên, ống còn lại hướng về phía Vân Thư: “Chúc quý khách ngon miệng”.

Chương Tư Niên nhìn ly nước màu hồng to oành, hàng chân mày nhăn tít. Từ trước đến giờ anh không thích ăn đồ ngọt, huống hồ là thức uống màu hồng vạn cô gái mê.

Vân Thư bày bộ dạng tội nghiệp: “Nếu anh không uống thì để em uống một mình vậy, cùng lắm thì để thừa thôi”.

Anh tổng tài họ Chương quyết đoán, sát phạt nổi danh giới tài chính mềm lòng trước cô vợ nhỏ, anh tiến gần chiếc ly: “Không sao, chúng ta uống thôi”.

Dứt lời, anh Chương mặt mày nhăn nhó cắn cái ống hút chói mắt, hút một hơi, vị sữa và trái cây hòa vào nhau lạnh buốt, không béo lắm, thật ra cũng không khó uống.

Vân Thư e thẹn ngậm ống hút còn lại, chóp mũi cả hai đối diện, ánh mắt chạm vào nhau, cô có thể nhìn rõ mỗi một sợi lông mi của Chương Tư Niên.

Trái tim Vân Thư đập loạn xạ, cô không thể nếm mùi vị gì. Vân Thư bẽn lẽn buông ống hút, đầu lưỡi chỉ vương một chút vị ngọt.

Đến nỗi Vân Thư không dám nhìn thẳng đôi mắt cười của anh, bởi vì, chỉ cần tia nhìn chạm nhau, Vân Thư ngay tức khắc tim đập chân run. Cô lúng túng gỡ hai chiếc bánh trang trí miệng ly, đưa cho Chương Tư Niên: “Nè, mỗi người một cái”.

Chương Tư Niên cười, nhận chiếc bánh ngọt ngào béo ngậy Vân Thư đưa qua.

Món chính nhanh chóng xuất hiện.

Chương Tư Niên vốn nghĩ, cùng lắm thì bên trong nhà hàng, khăn ăn linh tinh trang hoàng theo chủ đề vịt vàng, đến khi phục vụ lên món chính anh mới ngộ ra: Hầu như mỗi món đều được điểm xuyến một chú vịt con.

Sốt cà chua rưới trên cơm cuộn trứng theo khuôn hình vịt, phần cơm ăn kèm với cà ri được nắm thành hình vịt. Bánh bao Lưu Sa, sủi cảo tôm, bánh cuốn đều in một chú vịt nhỏ màu vàng.

Vân Thư phấn khích chụp hình, chụp món xong thì đưa điện thoại cho Chương Tư Niên. Tay nhón lấy một chiếc bánh bao Lưu Sa tròn ủm, Vân Thư chu môi về phía miệng chú vịt trên bánh bao, nhờ Chương Tư Niên chụp giúp một tấm.

Chương Tư Niên vui vẻ đáp ứng, anh xoa đầu cô.

Đồ ăn trông rất đáng yêu, mùi vị tuy không tệ nhưng không xuất sắc mấy, phần lớn mọi người đến đây vì hình ảnh dễ thương này.

Hai người dùng bữa xong, cuối cùng hút cạn ly sữa lắc cạn thấy đáy mới rời đi.

Hoàn tất thanh toán, Vân Thư chạy tít đến quầy búp bê kia, sờ đó sờ đây, đắn đo chọn được một đôi búp bê và hai món trang trí rồi tính tiền một lượt.

Hai món trang trí được đóng gói cẩn thận trong túi, cặp búp bê kia Vân Thư giữ trên tay. Chú vịt vàng cao hơn Vân Thư đang đứng ngay cửa cách đó không xa, Chương Tư Niên dịu dàng chụp Vân Thư ngây ngô đang yeah một cái.

Màn chụp hình riêng Vân Thư kết thúc, anh lấy một con búp bê từ tay cô, mỗi người giữ một con, hai bàn tay trống đan chặt vào nhau.

Hôm nay Vân Thư hứng khởi cực kì, không biết bởi vì đây là lần đầu hai người hẹn hò hay nguyên nhân khác.

Chương Tư Niên nhìn khóe môi Vân Thư cong lên, nhoẻn cười theo.

“Nhà hàng này mỗi hai tháng đổi một chủ đề, tháng trước là Thủy thủ Mặt trăng, lần này là vịt vàng, nghe nói tháng sau là quả đào xì hơi Kobitos[9] đó”.

[9]:

một nhân vật trong trò chơi Yêu tinh nông trại của Nhật.

Đoạn, cô đưa Chương Tư Niên móc treo màu hồng lông lá với hai má đỏ hây hây, biểu cảm vô cùng khôi hài trên túi canvas cho Chương Tư Niên xem.

Mặc dù Chương Tư Niên không thấy thứ xấu xí này đáng yêu chỗ nào, anh vẫn tươi cười: “Nếu em thích, mỗi chủ đề sau anh sẽ đến cùng em”.

“Thật chứ?”.

Chương Tư Niên gật đầu, Vân Thư liếc mắt, xung quanh chẳng có ai, cô nhanh như chớp vươn người hôn lên má Chương Tư Niên, đôi môi mang theo vị sữa lắc trái cây ngọt lịm.

Hai người nắm tay xuống tầng, chân bước về phía bãi đỗ xe.

Thang máy dừng tại tầng một, không biết gần đến ngày gì, cửa hàng trang sức đối diện treo rất nhiều bong bóng hồng, bầu không khí lung linh rực rỡ. Không những thế, một tấm poster hình một người đàn ông quỳ một chân, giơ nhẫn cầu hôn cũng được treo ở đó.

Nhân viên cửa hàng đứng ngay cửa vừa thấy hai người nắm tay, vội vàng tiến đến quảng cáo: “Chào anh chị, anh chị có muốn xem qua thử sản phẩm cửa hàng tụi em không ạ? Hôm nay là kỉ niệm một năm khai trương, nếu mua sản phẩm nhẫn trị giá 15 ngàn nhân dân tệ (~54 triệu đồng) sẽ nhận được dây chuyền bạc mặt Ruby trị giá 999 NDT (~3 triệu)”.

Vân Thư đưa mắt nhìn cửa hàng sáng lấp lánh. Trên kệ hướng ra ngoài cửa, bốn, năm chiếc nhẫn kim cương dáng vẻ đa dạng được trưng bày trên nền satin nhung. Bên cạnh là poster cầu hôn kia.

Cô không nhịn được, cúi đầu, ánh mắt va vào bàn tay hai người đan vào nhau, cùng với….ngón áp út trống rỗng.

Chương Tư Niên bắt gặp bộ dạng này, thở dài.

Là do anh sơ suất.

Trước đây hai người gấp rút kết hôn, sau khi về chung một nhà anh lại bận tối mắt tối mũi, từ khi hẹn hò, nhẫn cầu hôn đến hôn lễ, Vân Thư thật sự thiệt thòi không ít.

“Anh xin lỗi” – Chương Tư Niên khom người, thì thầm bên tai cô.

Vân Thư ngẩng đầu nhìn anh.

Chương Tư Niên không để ý nhân viên đang đứng cạnh, anh tự nhiên hôn thật nhẹ lên trán Vân Thư: “Nhẫn kim cương đương nhiên sẽ đặt thiết kế riêng. Mặc dù sẽ bàn về hôn lễ sau khi em tốt nghiệp, nhưng từ bây giờ cần bắt đầu sắp xếp. Về tuần trăng mật, em có thể chọn bất kì nơi nào em muốn, anh sẽ dành một tháng để tận hưởng cùng em. Tuy chúng ta đã kết hôn nhưng anh nghĩ vẫn có cơ hội bù đắp cho em”.

Một Chương Tư Niên điềm tĩnh giờ phút này cũng nói năng lắp bắp: “Khi anh về nhà sẽ suy nghĩ kĩ càng, những giai đoạn yêu đương, kế hoạch, nghi thức đám cưới, từng cái từng cái, anh sẽ bổ sung tất cả những thiếu sót đó”.

Đáy mắt Vân Thư ngân ngấn khiến Chương Tư Niên áy náy vô cùng. Một nụ hôn đậu lên mắt cô, anh trìu mến nói rành mạch: “Từ từ mỗi món một, anh cam đoan với em sẽ không thiếu thốn”.

Vân Thư bùi ngùi muốn ôm chầm lấy anh, nhưng hai người vẫn ôm chú vịt vàng bé nhỏ kia, cơ thể không áp sát vào nhau được.

Thấy cảnh tượng này, Vân Thư phì cười, đuôi mắt hơi ngấn lệ, môi Chương Tư Niên cũng cong lên hạnh phúc.

“Về thôi anh” – Vân Thư nắm tay Chương Tư Niên.

Chương Tư Niên dẫn cô vào cửa hàng.

Vân Thư khó hiểu: “Không phải anh nói thiết kế nhẫn….”.

Chương Tư Niên cười: “Anh không mua nhẫn ở đây, chỉ là anh chưa nghiêm túc tặng em món quà nào, tiện đây mua dây chuyền, vòng tay hay gì đó”.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...