Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 42



Cuối cùng Chương Tư Niên chọn một chiếc vòng cổ với mặt dây là nửa vầng trăng nạm kim cương, ở trung tâm có một vì sao thạch anh hồng rơi xuống. Sợi dây chuyền lấp la lấp lánh dưới ánh đèn.

– Em có thích không? – Chương Tư Niên nhẹ giọng hỏi.

Vân Thư gật đầu, dù bây giờ anh có tặng một cái vòng sắt cô cũng hài lòng.

Nhân viên tư vấn vội vàng nịnh nọt tâng bốc: “Đây là sản phẩm mới nhất của công ty chúng tôi, ngôi sao ở giữa được tạo bởi ba loại đá là rose quartz[1], kim cương và đá vỏ chai[2]. Đá rose quartz rất tôn da và màu tóc của chị, chị đeo dây chuyền này đẹp thật sự”.

  • [1]: Đá Thạch Anh hồng là đá thạch anh có màu hồng với sự hiện diện của một số khoáng chất, bao gồm mangan và titan. Màu của Đá Thạch Anh hồng dao động từ màu hồng rất nhạt đến màu hồng đậm.
 

– Vậy lấy sợi dây chuyền này đi. – Chương Tư Niên quẹt thẻ xoèn xoẹt, mua ngay.

– Đến đây để anh đeo cho. – Chương Tư Niên dịu dàng đề nghị.

Vân Thư đứng trước mặt Chương Tư Niên, hơi cứng người.

Chương Tư Niên cúi đầu, anh chăm chú gạt mớ tóc rũ xuống cổ rồi đeo cho Vân Thư. Anh vẫn còn là tay mơ nên lóng ngóng một hồi, chiếc móc khóa vẫn trượt ra, không cài được.

Đầu ngón tay Chương Tư Niên vô tình lướt qua da cổ khiến Vân Thư cảm giác chỗ anh chạm bỏng nóng.

– Để tôi cài giúp ạ. – Nhân viên lập tức tiến đến hỗ trợ.

– Không cần đâu, tôi tự cài được. – Chương Tư Niên quan sát móc khóa kỹ càng, thử thêm một lần nữa, anh vụng về cài lại.

Nhìn mặt dây chuyền rơi xuống xương quai xanh, đá thạch anh trong veo lung linh dưới ánh sáng, làm nổi bật làn da nhẵn mịn. Chương Tư Niên gật đầu, cầm mô hình thay Vân Thư, dắt tay cô ra về.

Suốt quãng đường đến bãi đỗ xe, Vân Thư không kìm nổi nụ cười.

Chương Tư Niên thắt dây an toàn cho Vân Thư, thấy cô cười suốt, anh càng thêm áy náy. Anh đã khiến cô chịu thiệt thòi nhiều, thế mà cô vẫn tràn đầy niềm vui như thể không để tâm.

Chương Tư Niên quệt mũi Vân Thư: “Chỉ một sợi dây chuyền mà em đã cười không ngớt miệng hả?”.

– Vì đây là lần đầu tiên anh chính thức tặng quà cho em. – Vân Thư nũng nịu.

– Tuy trước đây anh từng tặng cho em một chú cún bông… ngày Thất tịch anh tặng cho em một bó hoa nhưng đó là quà của công ty anh, không tính.

– Vậy nên em siêu siêu vui.

Đôi mắt Vân Thư cong cong, khóe miệng vểnh lên, nụ cười ngào ngạt mật ngọt.

Chương Tư Niên hồi tưởng về bó hoa ngày thất tịch, khẽ đằng hắng, giải thích: “Không phải quà của công ty đâu, là anh tặng cho em”

– Hôm ấy anh muốn tặng cho em một bó hoa nhưng với tình trạng mối quan hệ của chúng ta lúc đó chưa thích hợp nên anh viện một cái cớ.

Vừa giải thích, Chương Tư Niên vừa khởi động xe.

Người ngồi bên đột ngột im hẳn, Chương Tư Niên đang lái xe nên anh phải hơi nghiêng đầu liếc xem.

Bỗng khuôn mặt có cảm giác âm ấm, chụt, Vân Thư hôn lên mặt Chương Tư Niên một cái thật kêu.

Giọng nói Vân Thư reo vang lảnh lót: “Hôm nay em thực sự rất hạnh phúc”.

Chương Tư Niên cười, thầm bổ sung thêm kế hoạch mỗi tuần tặng cô một bó hoa.

—- Anh sẽ bù đắp từng chút một, nếu sai từ khi bắt đầu thì bù đắp thêm nữa.

Về đến nhà, Chương Tư Niên đưa Vân Thư đến cửa phòng, anh dừng bước, đưa mô hình cho cô.

Vân Thư đẩy một figure vào lòng anh: “Chúng nó là một đôi đó, anh lấy một cái đi”.

Chương Tư Niên gật đầu, cầm lấy.

Nhìn mô hình trong tay mỗi người, ngoại trừ màu khăn thì không nhận ra bọn chúng khác nhau chỗ nào nhưng Vân Thư đã bảo thế thì cứ mặc định vậy.

– Còn quà quà lưu niệm. – Vân Thư lục cậu Kobitos trong túi vải. Không biết cái cậu quả đào be bé đó đã lăn đi đâu.

Vân Thư đành ngồi thụp xuống, bới từng món ra ngoài. Nào là dây cột tóc, kẹp nhỏ, bóp tiền, gương trang điểm mini, son môi, tấm thiệp nhỏ không biết đã ở đây từ bao lâu…. Từng thứ vụn vặt được lôi ra ngoài cho tới khi tìm thấy Kobitos vừa tậu về.

Chương Tư Niên nhìn Vân Thư ngồi xổm dưới đất, co người như một cây nấm, lục lọi tìm đồ trong túi.

Một cục cực đáng yêu đang ngồi chồm hổm, cau mày.

Tuy nhiên với một người gọn gàng, sắp xếp mọi thứ đúng trật tự như Chương Tư Niên thì không chấp nhận nổi mớ lộn xộn này.

Vân Thư tìm được cậu bé đào, đứng dậy đưa cho Chương Tư Niên.

Cô không chú ý chiếc túi đang mở toang trên đùi, lúc đứng dậy, chiếc túi rơi xuống đất, vài món còn sót lại bên trong đổ ào ra đất.

Lông mày của Chương Tư Niên đã nhăn tít, anh cố nhịn, gắng giữ ngữ điệu bình tĩnh: “Có cô gái nào để túi xách lộn xộn thế không?”.

Vân Thư lập tức ngồi xuống, tống toàn bộ vào trong, le lưỡi: “Rồi rồi rồi, lần sau em sẽ dọn dẹp ngăn nắp”.

Giọng điệu qua loa chứng minh cô không có ý sửa.

Chương Tư Niên tiếp tục rao giảng: “Em dọn mấy thứ không cần thiết đi, bỏ những thứ cần dùng vào từng túi nhỏ cho gọn”.

– Dạ – Vân Thư khoanh tay vung vẩy, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ. Cô nháy mắt, nở một nụ cười xấu xa: “Con biết rồi, thưa — ba”.

Thế rồi Vân Thư chộp lấy túi vải, nhanh chân lỉnh vào phòng: “Em về phòng đây, anh ngủ ngon”.

Chương Tư Niên định gõ trán “cho biết tay” thì Vân Thư đã lẩn như chạch, anh chưa kịp phản ứng thì cô đã về phòng.

Chương Tư Niên bị cánh cửa chặn lại, cười bất lực.

Bản thân chi chít khuyết điểm mà ngang nhiên tỏ thái độ với sự quan tâm của mình — Có lẽ gần đây được chiều quá nên cô to gan hẳn.

Nhưng không sao, anh cũng không có cách nào khác. Ngày mai chỉ bảo lại vậy, Chương Tư Niên mỉm cười, quay về phòng.

Có thể nói, từ ngày có Vân Thư ở bên cạnh, mỗi một ngày của Chương Tư Niên đều là một niềm vui bất ngờ. Tất nhiên, phần ngờ hay phần vui nhiều hơn thì chưa biết.

Sáng sớm hôm sau, Chương Tư Niên đang chuẩn bị bữa sáng sau khi chạy bộ thì bắt gặp Vân Thư đang nhìn anh chăm chăm với cái đầu bù xù. Cô ngẩng đầu nhìn anh, biểu cảm “thôi chết toi” rành rành.

– Có chuyện gì vậy em?

Mặt Vân Thư nhăn nhó, cô kéo sợi dây chuyền ra: “Tóc quấn vào dây chuyền rồi, em không gỡ được”.

Nói xong, cô quay lưng lại cho anh xem.

Chương Tư Niên nhìn theo, đúng là tóc đã bị cuốn vào dây chuyền, rối nùi.

Không biết đêm qua Vân Thư ngủ kiểu gì mà sợi dây lẫn mặt dây chuyền đều bị tóc quấn vào.

Tóc Vân Thư xoăn tự nhiên nên rất khó chăm sóc, bây giờ còn bện vào dây chuyền bạch kim mảnh nên khó khăn nhân đôi.

– Sao em không cởi nó ra trước khi đi ngủ? – Chương Tư Niên vừa gỡ giúp, bó tay toàn tập.

Vân Thư trả lời bằng giọng điệu không đỡ nổi: “Vì anh mới tặng nên em hơi không nỡ. Tiếp đó cô cúi đầu tiu nghỉu.

Vì Chương Tư Niên còn giữ chặt tóc nên một khi cúi xuống, tóc sẽ bị giật căng đến tận da đầu. Vân Thư ối chao xuýt xoa.

Chương Tư Niên không thể không gõ đầu Vân Thư: “Xem nào, em đừng nhúc nhích”.

Chương Tư Niên cau mày quan sát, loay hoay mười phút mới giải cứu tóc của Vân Thư ra khỏi “chị Hằng” và “ông sao”.

Thế nhưng sợi dây vẫn vướng trên tóc, sợi dây mảnh dài rối thành một búi, cực kỳ khó gỡ.

Chương Tư Niên gỡ được một nửa thì Vân Thư đã mất hết kiên nhẫn, cô rầu rĩ: “Nếu không gỡ được thì anh cắt chỗ tóc đó đi”.

Càng nói Vân Thư càng thấy bất khả thi, cô dợm đứng dậy: “Em đi lấy kéo, dù sao đã mắc vào tóc rồi, tóc che hết nên không nhìn thấy được”.

Nghe “sáng kiến” của Vân Thư, Chương Tư Niên đang bối rối thì bỗng cảm thấy tức cười.

Bốp, trán của Vân Thư ăn ngay một cái vỗ: “Ngồi yên”.

Vân Thư uất ức bụm chặt trán, ngồi trên sô pha để Chương Tư Niên gỡ sợi dây chuyền ra.

Mới sáng ra đã loạn cào cào, Chương Tư Niên ăn sáng vội vàng, cuối cùng đã đi làm muộn. Khi lái xe ra ngoài mới sực nhớ một chuyện — Vì mớ bòng bong của Vân Thư mà anh quên tính sổ tội gọi “ba” đêm qua.

Tối đó đi làm về, “ba” đã giải quyết chuyện xưng hô với bạn “Mây” không một chỗ chê.

Anh hôn người ta bủn rủn tay chân mới chịu tha, đi nấu cơm.

Song bạn Mây vì được cưng nên ăn gan hùm mật gấu. Hình phạt không có tác dụng răn đe này ngày càng mạnh miệng, nhất là những khi Chương Tư Niên thuyết giảng bất tận.

Lúc anh uốn nắn, cô ngoan ngoãn nghe theo, bày ra bộ dạng biết lỗi.

Chương Tư Niên vừa ngớt lời thì cô le lưỡi, “nhận lỗi”: “Con biết rồi ba”.

Bỏ lại một câu rồi chuồn đi mất, rốt cuộc không biết lọt lỗ tai chữ nào không.

Chương Tư Niên bó tay toàn tập.

Chương Tư Niên phát hiện gần đây tần suất mình thở dài vỗ trán hơi bị nhiều — anh cứ ngỡ mình đang nuôi dạy một đứa con gái.

Chương Tư Niên là một người tuân theo kế hoạch một cách khắt khe, ngay khi ngầm đưa ra quyết định, anh liền nghiêm túc bắt tay vào lộ trình bù đắp từng chút một.

Anh đã liên hệ được nhà thiết kế nhẫn cưới, chẳng qua vẫn giấu Vân Thư để tặng cho cô một niềm vui bất ngờ.

Mỗi tuần tặng Vân Thư một bó hoa, cuối tuần sẽ đi hẹn hò, ăn uống, xem phim, thiết lập thực đơn dựa trên sở thích của Vân Thư,…

Mỗi một việc khiến dạo này Vân Thư ngày càng vô kỷ luật.

Dĩ nhiên phần lớn là do Chương Tư Niên cưng chiều.

Ví dụ một sớm mai cuối tuần nọ, vì một câu “từ ngày đến thành phố S học chưa được ăn sủi cảo nhà làm” mà Chương Tư Niên bắt đầu gói sủi cảo theo khẩu vị người Bắc từ công thức trên mạng.

Anh gói luôn tay, Vân Thư chỉ toàn ngồi một bên phá đám. Rõ ràng theo lời cô là mình đang giúp đỡ.

Chương Tư Niên nhìn chiếc sủi cảo hình thù quái dị của Vân Thư, chắc lát nữa khi luộc lớp vỏ sẽ bị xẹp nhưng anh không nỡ tổn thương cô, anh nghĩ cách lén nặn lại nó thế nào.

Vân Thư cười khì, thừa lúc Chương Tư Niên lơ là, cô trét bột mì lên mặt anh, bỏ chạy ngay tức thì.

Tiếng cười giòn giã lan khắp căn nhà, ngoài cửa sổ đung đưa những giọt nắng lung linh.

Chưa chạy được bao xa, điện thoại Vân Thư reo vang liên hồi.

Không biết là người gọi đến là ai đã khiến khuôn mặt dính đầy bột mì tươi đang tươi cười hớn hở chợt nghiêm túc hẳn.

Ngay khi cúp máy, Vân Thư quay lại với vẻ mặt nặng trịch, mặt nhăn không khác gì cái sủi cảo kì lạ.

– Chị em mới gọi hỏi vì sao nghỉ hè mà chưa về?

– Chị ấy còn hỏi định giải quyết chuyện ly hôn với anh thế nào?

Bàn tay Chương Tư Niên đang gói sủi cảo hơi khựng.

Cuộc gọi của Vân Lam đã nhắc nhở cho hai người một chuyện vô cùng hệ trọng — hai người diễn giả thành thật, mỗi ngày ngập tràn mật ngọt nhưng người nhà hai bên, nhất là nhà Vân Thư lại không biết một tí ti gì.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...