Chương Tư Niên hắng giọng nhẹ, hỏi: “Vậy em trả lời thế nào?”.
Vân Thư cào đầu, ấp úng: “Em nói Lí Úy đang cần em giúp việc một tay nên em sẽ về sau”.
– Gần đây anh bận rộn nên tạm thời hoãn chuyện ly hôn.
Cuối cùng Vân Thư không biết mình đang nghĩ gì nhưng phản ứng đầu tiên khi Vân Lam nghi vấn là phải giấu chị ấy.
Nhờ nhanh nhạy, chỉ chưa tới hai giây, Vân Thư lập tức viện được lý do siêu đáng tin.
Chương Tư Niên lắc đầu: “Đây không phải giải pháp lâu dài”.
Vả lại nếu cả hai có kế hoạch xây dựng cuộc sống cùng nhau thì không thể nói dối thêm nữa.
– Dạo này chị em đang ở Trung Quốc đúng không? Em chọn một ngày để anh về Bắc Kinh với em một chuyến, làm sáng tỏ những vấn đề còn khúc mắc.
– Tuy nhiên trong tuần anh còn một dự án quan trọng, anh không trống lịch cho đến đầu tuần tới.
Vân Thư nhìn Chương Tư Niên, hơi lưỡng lự.
Vân Thư hiểu Vân Lam hơn ai hết, chị là một người cứng cỏi và quyết đoán, hồi nhỏ chị ấy từng đánh đám con trai ăn h**p em gái mình thừa sống thiếu chết. Vì thế, nếu chị ấy không thích Chương Tư Niên thì chị hoàn toàn có thể đuổi cổ Chương Tư Niên ra khỏi nhà. Đó là lý do cô không dám kể cho Vân Lam chuyện hai người.
Chương Tư Niên định xoa đầu Vân Thư nhưng không thể vì tay đang bận gói sủi cảo, anh mỉm cười an ủi: “Anh thấy ngoài điểm trừ tuổi tác, thậm chí đây còn không phải tiêu chuẩn đặc biệt thì anh là người thích hợp với em nhất”.
– Em nên tin tưởng chồng em.
– Còn ba mẹ anh….
Ba mẹ Chương Tư Niên là người nho nhã, có học thức, Vân Thư hơi sợ mình không phải con dâu kiểu mẫu của ông bà.
Chương Tư Niên động viên: “Ba mẹ không bao giờ can thiệp vào quyết định của anh. Mà hơn nữa, anh nghĩ ba mẹ sẽ thích em”.
Vân Thư nẫu ruột đáp lời, tất nhiên không thể yên tâm được rồi. Ba đời nhà họ Chương đều là giáo sư đại học, một gia đình có học thức cao làm sao hài lòng về một cô con dâu sống bất tuân? Hôm đó cô Chương đã nhắc chuyện ly hôn của hai đứa rồi còn gì?
– Vậy để em hỏi trong khoảng thời gian này chị ấy rảnh khi nào.
– Ừ… Nếu không biết giải thích thế nào thì em không cần nói nhiều, cứ giao cho anh.
Chương Tư Niên nhận ra Vân Thư không muốn tự đối mặt với vấn đề này, kế hoạch của anh là khi cả hai gắn bó hơn, khi Vân Thư chuẩn bị tâm lý sẵn sàng thì sẽ nói chuyện với gia đình hai bên. Bên cạnh đó anh sẽ săn sóc Vân Thư chu đáo để người nhà cô tin tưởng vào một cuộc hôn nhân có khởi đầu không dị thường, yên lòng giao cô cho anh.
Tuy phải gặp người lớn sớm hơn dự kiến nhưng anh đã có chuẩn bị. Mặc cho Vân Thư có chối bỏ thực tế, co vòi rụt cổ thì cũng chẳng sao.
Chương Tư Niên gói nốt những chiếc sủi cảo còn lại rồi quay sang xử lý những chiếc sủi cảo biến dị của Vân Thư. Chiếc nào chưa gói chặt miệng thì bóp chặt lại, chiếc nào nhiều nhân quá thì gỡ ra, ngắt bớt nhân rồi bóp vào.
Chương Tư Niên không nói năng gì, Vân Thư cũng hơi xấu hổ với mấy chiếc “sủi cảo” mình gói.
Vân Thư cúi đầu, ủ dột ngoáy mấy ngón tay. — Cô không biết nấu ăn, không biết vun vén tổ ấm, học hành làng nhàng, không giúp ích gì cho sự nghiệp của Chương Tư Niên. Nếu cả hai lấy nhau, tất cả sẽ do một tay Chương Tư Niên gánh vác. Bản thân Vân Thư chưa hình dung mình sẽ làm vợ, làm mẹ như thế nào, cũng không có mặt mũi nào đến gặp ba mẹ chồng tương lai.
Sau khi được sửa chữa, tuy phần nhìn không ngon mắt song cũng ra dáng sủi cảo.
Chương Tư Niên xếp từng cái sủi cảo vào hộp, anh phát hiện Vân Thư im lìm.
– Em đừng suy nghĩ nhiều quá. – Chương Tư Niên rửa tay, lau khô, anh xoa đầu cô ra chiều trấn an.
Vân Thư gọi điện hỏi thời gian Vân Lam rảnh rỗi, kết quả đã ấn định được thời gian đến thành phố B là cuối tuần.
Về phía Chương Tư Niên, anh bận như như cơm bữa, vừa phải dành thời gian về nhà Vân Thư, vừa ra ngoài xã giao vì gần đây công ty đang triển khai một số dự án cùng đối tác, thế nên hai người không ở bên nhau nhiều.
Vậy nhưng khi mọi thứ bắt đầu đi vào quỹ đạo, Chương Tư Niên đã chọn những món quà mà Vân Lam và ông nội Vân Thư yêu thích theo lời cô.
Ngoại trừ đề xuất một vài ý kiến thì Vân Thư không nhúng tay vào bất cứ việc gì.
Chương Tư Niên không đề cập về công việc của mình nhưng Vân Thư đã lén theo dõi Weibo của anh. Là một follower chân chính, tuy không phải chuyên môn của mình nhưng Vân Thư vẫn hiểu được sự hợp tác này có tầm ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển của công ty Chương Tư Niên ngày sau.
Chương Tư Niên đã đủ vất vả ở công ty nhưng anh vẫn đầu tư công sức chọn quà cáp cho gia đình mình, việc này khiến cô vừa cảm động xen lẫn áy náy — Cô thực sự chẳng thể giúp gì cả.
Nhắc tới Weibo, Vân Thư có cảm giác hình như Chương Tư Niên đã lờ mờ phát hiện được điều gì đó. Vài ngày trước, thừa lúc Chương Tư Niên nấu ăn, cô lén đăng nhập acc-clone để “rình” anh. Thấy tấm hình Chương Tư Niên trong buổi tham gia diễn đàn kinh doanh nào đó, cô đã ngay ngất vài phút. Thế là khi ngước lên, ánh mắt chạm phải nụ cười tỉnh rụi của Chương Tư Niên.
Thật ra Vân Thư đang dựng điện thoại lên, có lẽ Chương Tư Niên không thấy gì cơ mà cô có tật giật mình. Vân Thư vội vã tắt đi rồi úp điện thoại xuống mặt bàn.
Thế nên, trong thời gian gần đây Chương Tư Niên hay ở nhà, Vân không dám dùng điện thoại nữa. Cô chỉ lén lướt Weibo những khi anh vắng nhà thôi.
Người thật đang ở ngay đây mỗi ngày nhưng Vân Thư vẫn ngắm không biết mệt.
—– Trong ảnh là một Chương Tư Niên khác mà Vân Thư hiếm khi được thấy.
Tóc anh vuốt cao, anh mặc những bộ âu phục được cắt may khéo léo, phong thái đĩnh đạc nhưng xa cách, nụ cười tươi tắn đạt chuẩn, ưu tú tinh anh.
Có điều Vân Thư vẫn say đắm Chương Tư Niên dành riêng cho mình hơn, tuy anh hay càu nhàu, bới móc đủ thói hư tật xấu của cô, lại hay gõ trán nhưng sự dịu dàng trong đôi mắt anh không thể đánh lừa ai. Anh sẽ cài dây an toàn giúp cô, dù bận đến mấy cũng sẽ nấu đủ cho cô hai bữa sáng tối…
Chương Tư Niên chăm chỉ giải quyết việc ở công ty, Vân Thư cắm đầu mải miết viết luận văn ở nhà.
Vân Thư không có năng khiếu trong việc viết lách, cô trầy trật viết luận văn về đề tài tài chính. Lúc Chương Tư Niên ở nhà giám sát sát sao còn đỡ, khi anh đi làm, cô mới viết được vài dòng đã xao nhãng, cả ngày không nặn nổi 500 từ.
—
Như mọi ngày, Vân Thư không bắt tay vào việc mà lướt Weibo.
Lướt Weibo chính xong thì chuyển sao Weibo phụ chuyên theo dõi Chương Tư Niên.
Thật ra mỗi ngày chẳng có hoạt động gì mới, nhưng ngay cả khi đã xem nhẵn mặt hàng tá tấm hình thì cô vẫn ngắm hăng say.
Tuy nhiên hôm nay, khi chuyển sang tài khoản này, Weibo báo có 100 tin mới. Cô không follow bao nhiêu người, hiếm khi có nhiều tin mới trong một ngày như vậy.
Vừa refresh, trang chủ đã hiển thị một bài đăng chuyển tiếp.
Bài đăng là ảnh Chương Tư Niên đang bắt tay với một người phụ nữ, ảnh được chụp màn hình từ Facebook.
Vân Thư nhận ra người lạ trong tấm hình, cô này là đối tác phụ trách cho lần hợp tác gần đây với công ty Chương Tư Niên. Cô ấy là người Mĩ gốc Hoa, khí phách hệt Chương Tư Niên. Phần lớn người trong ngành đều mặc trang phục vest chuyên nghiệp, nghe người ta nói background của cô ấy hoành tráng ngang với Chương Tư Niên. Cô là người Trung Quốc, sau khi tốt nghiệp ở Mỹ đã lập tức gia nhập ngân hàng đứng đầu trong big four, làm mưa làm gió ở phố Wall, tạo ra những thành tựu xứng danh huyền thoại.
Cô đọc nội dung hình, niềm vui khi được “rình rập” nhan sắc Chương Tư Niên mấy ngày nay đã tiêu tan.
Thật ra chỉ có một dòng trạng thái đơn giản — [Đối tác cũng là bạn trai cũ?!].
Bấm vào hình kèm theo, đó là ảnh chụp khi cả hai bắt đầu hẹn hò. Người đăng viết: [Boyfriend].
Có vẻ tấm hình đã được đăng từ bảy năm về trước, hai người chỉ sóng vai bên nhau, không làm bất kì hành động thân mật gì. Cả hai vẫn còn dáng vẻ ngây ngô thời sinh viên.
Tấm còn lại là hình bài đăng Weibo của Chương Tư Niên, anh viết [Tôi đã nhận được một món quà quý giá], cô gái kia nhấn like.
Mà món quà quý giá kia lại là một thứ Vân Thư cực kỳ quen thuộc. Đúng… Chính là chiếc bút máy Chương Tư Niên thường dùng.
Trước đây, Kẹo Lạc đã từng nhặt nó về.
Vân Thư chợt cảm thấy lòng mình chua chát, Chương Tư Niên đã sắp đầu ba, làm gì có chuyện chưa từng yêu ai. Hơn nữa, hồi hai người bắt đầu cuộc hôn nhân hợp đồng, Chương Tư Niên đã thẳng thắn công khai về quan hệ duy nhất của mình.
Từ quá khứ đến hiện tại chỉ gói gọn trong hai tấm ảnh, hai người đều không có cử chỉ vượt mức xã giao. Cô chọn đại một tấm hình selfie trong điện thoại ra dáng hơn hai tấm này.
Huống hồ đây còn là chuyện của bảy năm trước.
Mối quan tâm của Vân Thư là Chương Tư Niên vẫn giữ chiếc bút máy đó, anh sử dụng nó để giảng bài cho cô, sử dụng nó để ký giấy tờ. Anh giữ món quà giá trị của bạn gái cũ cho tới tận bây giờ.
Trong khi cô và Chương Tư Niên có gì ngoài sợi dây chuyền kỷ niệm?
Đã thế… Trong tấm hình Vân Thư nhìn thấy…
Một cô gái vô cùng xuất chúng. Cô ấy tốt nghiệp từ một trường đại học danh giá, năng lực làm việc hơn người. Cô ấy mặc một bộ âu phục tươm tất, ngồi ở đầu bàn bên kia, đối diện Chương Tư Niên.
Thậm chí sự xuất sắc của cô ấy khiến Vân Thư hơi tự ti… Cô không thể nâng đỡ cho Chương Tư Niên trong sự nghiệp hay đời thường, cô cần anh chăm lo từng li từng tí, lại còn chuốc thêm phiền toái cho anh.
Vân Thư biết rõ Chương Tư Niên không làm gì sai nhưng cô vẫn sầu khổ không thôi.
Mây giăng kín ngoài cửa sổ, che khuất ánh mặt trời, gió lồng lộng thổi tung màn cửa.
Vân Thư mất tinh thần trong chốc lát, cô quyết định ôm ván trượt ra ngoài làm một vòng. Tuy Chương Tư Niên chẳng gây ra lỗi lầm gì nhưng Vân Thư vẫn có cảm giác khó tả. Cô không muốn tình cảm của hai người bị ảnh hưởng nên định ra ngoài giải tỏa, tiêu hóa hết mớ bòng bong này.
Vân Thư không thực hiện bất cứ kỹ thuật phức tạp nào, cô trượt về phía trước vù vù, gió lướt qua vun vút. Vốn nghĩ gió có thể thổi bay cảm giác chướng khí này nhưng sau hai vòng trượt quanh khu dân cư, sự tiêu cực vẫn còn nguyên.
Đã sắp tới giờ Chương Tư Niên về nhà, Vân Thư không muốn làm tốn thời gian ít ỏi của hai người vì một chuyện cỏn con nên cô đổi hướng, buồn bực trượt về nhà.
Trượt được nửa đường, một tiếng kèn vang lên. Vừa quay lại, xe của Chương Tư Niên đã dừng ở phía sau.
Anh đang mặc bộ vest màu chàm trong ảnh chụp.
Vân Thư càng tức anh ách, cô quay đi, không đoái hoài đến anh rồi trượt về nhà.
Chương Tư Niên thong thả lái xe theo sau.
Về tới nhà, Chương Tư Niên đậu xe trong sân.
Vân Thư đang ôm ván trượt đứng chờ nhưng khi thấy Chương Tư Niên bước xuống, cô hơi bực dọc nên đi vào nhà.
Hôm nay tâm trạng Chương Tư Niên phơi phới, anh vội đuổi theo nắm chặt tay Vân Thư, xoay cô nàng về phía mình. Anh quệt mũi cô: “Sao em cau mày, ai chọc ghẹo gì em bé nhà mình?”.
Vân Thư nghĩ mình có thể lặng lẽ nuốt trôi cục tức này, cuối cùng câu “em bé nhà mình” đầy cưng chiều đã phá tan hết.
Vân Thư tức giận nắm bàn tay mới quệt mũi mình xuống, cắn một cái
– Tại sao anh không kể cho em biết đối tác lần này là bạn gái cũ của anh? – Cô tủi hờn chất vấn.
Thoáng nghe Vân Thư hỏi, sắc mặt Chương Tư Niên cứng đờ.
– Dạo này anh không ăn tối ở nhà, anh nói anh ra ngoài xã giao nhưng sự thật là anh ở bên cô ấy phải không? – Càng nói Vân Thư hờn tủi, cô sụt sịt, thanh âm nức nở.
– Anh còn giữ cây bút cô ấy tặng, hồi trước khi Kẹo Lạc tìm được nó, anh đã nói đây là món quà mang ý nghĩa đặc biệt. – Vành mắt Vân Thư đỏ hoe, cô đảo mắt, ấm ức kéo ống tay áo Chương Tư Niên.
– Anh còn chưa tặng em món quà đặc biệt nào.
– Em biết mình ghen tuông với tình cũ bảy năm trước của anh cực kì buồn cười nhưng em rất khó chịu.
Dứt lời, Vân Thư nhào vào lòng Chương Tư Niên, đá anh một cái bù cho sự thiệt thòi.
—
Vòng tay Chương Tư Niên siết chặt Vân Thư hơn, anh cảm thấy bất lực, trái tim anh đau đớn. Chương Tư Niên xoa đầu Vân Thư vỗ về.
Chương Tư Niên ôn hòa: “Được rồi, em đã xả giận xong. Vậy bây giờ em nghe anh nói được không?”.
– Đúng là đối tác lần này là bạn gái cũ của anh. Anh và cô ấy từng là bạn học và là nghiên cứu sinh dưới sự hướng dẫn của một giảng viên, vì thường xuyên tiếp xúc nên thấu hiểu đối phương. Anh và cô ấy từng hẹn hò tầm nửa năm, chắc thế. Ban đầu, anh và cô ấy tìm được rất nhiều tương đồng về quan điểm học thuật lẫn những lĩnh vực khác. Gần gũi là thế nhưng khi chính thức yêu nhau, cả hai nhận ra tính cách của đối phương không thích hợp để hẹn hò với mình. Anh và cô ấy đều là người kiêu ngạo, hồi sinh viên chưa sõi đời nên không ai chịu thỏa hiệp, lúc ngỏ lời ở bên nhau đã nảy sinh đủ loại mâu thuẫn. Dần dà cô ấy cảm thấy anh cứng nhắc, bảo thủ, nhàm chán, kết quả đã chia tay trong hòa bình.
Nghe Chương Tư Niên kể, trái tim Vân Thư càng đẫm nước mắt.
– Tuy nhiên nếu chỉ có mỗi bạn gái cũ thì anh sẽ không bao giờ không nói trước với em hay thậm chí còn ra ngoài giao lưu, lý do là ngồi ở bên cạnh phía đối diện kia là chồng của cô ấy.
Vân Thư hơi “wow” một tiếng kinh ngạc, ngước lên nhìn anh.
– Chồng của cô ấy cũng là bạn học của anh, hai người đã kết hôn được bốn năm và có một trai một gái. Khi ăn uống giao lưu cũng có chồng cô ấy tham gia, anh cũng kể chuyện mình đã kết hôn, trước khi đi hai vợ chồng còn muốn hẹn gặp em ăn một bữa.
– Về cây bút máy kia, anh đã từng nói rồi, đây là món quà anh nhận được sau khi đăng bài báo đầu tiên vào danh mục SCI[1]. Thuở học tiến sĩ không giàu có gì, cây bút này là món quà mấy người bạn mua tặng để chúc mừng anh, cô ấy cũng góp phần vào. Anh giữ món quà không phải vì cô ấy mà là chính nó đã chứa đựng rất nhiều ý nghĩa.
[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]SCI là tập hợp tạp chí khoa học tự nhiên, kỹ thuật, công nghệ, có chất lượng cao nhất trên thế giới do Viện Thông tin Khoa học (ISI), xuất bản lần đầu tiên năm 1960.Gói gọn trong vài câu, Chương Tư Niên đã kiên nhẫn gỡ rối toàn bộ khúc mắc trong lòng Vân Thư.
Vân Thư cúi đầu ngượng một chút, không hiểu sao mình ghen tuông được, quái lạ thật.
Hồi nãy mình còn đá Chương Tư Niên một cú, mình không đá mạnh lắm, chắc anh ấy không đau đâu nhỉ?…
Chương Tư Niên nâng mặt Vân Thư lên, lau những giọt nước mắt chưa kịp ráo: “Nhưng đúng là tại anh không giải quyết ổn thỏa, không nói rõ ràng với em, vì quả thật…”.
Chương Tư Niên ngập ngừng, lấy từ trong túi quần một chiếc hộp nhung nhỏ: “Vì quả thật có một món quà đặc biệt ở trong này. Hôm nay anh mới nhận được, không biết em bé nhà mình có thích không nè?”.
Vân Thư đoán được đồ vật trong hộp, đầu ngón tay cô run rẩy, giữ cổ tay Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên mở hộp nhung, một chiếc nhẫn trơn đính một viên kim cương cỡ vừa. Họa tiết trên sườn nhẫn hơi kỳ lạ, hóa ra là tên viết tắt của hai người được khắc lên.
Mặt trời bỗng rẽ mây bước ra, ánh sáng tràn ngập khắp nơi, mang theo tia ấm áp chiếu rọi xuống anh và cô. Làn gió dịu dàng nhẹ nhàng v**t v* những sợi tóc.
Chương Tư Niên vén những sợi tóc lất phất của Vân Thư ra sau, hôn lên vầng trán nhẵn nhụi.
Dưới trảng ánh dương, Chương Tư Niên nắm tay Vân Thư, quỳ một chân xuống đất.
Chương Tư Niên ngẩng đầu nhìn Vân Thư, trịnh trọng: “Tuy chúng ta đăng ký kết hôn đã lâu nhưng Thư ơi, em có đồng ý nhận nhẫn của anh và đi cùng anh đến cuối đời không?”.
Anh không hề nói những câu ngọt ngào lý tưởng, thay vào đó là một lời cầu hôn bộc trực, đơn giản. Đôi mắt anh chứa chan tình yêu tha thiết.
Nước mắt suýt tràn mi, Vân Thư không thể khống chế bản thân, cô lấy tay bưng mặt.
– Thôi mà, sao lại khóc? – Giọng nói Chương Tư Niên du dương, anh kéo tay Vân Thư rồi đeo nhẫn vào ngón áp út. Chương đặt một chiếc hộp khác vào tay vợ: “Đeo cho anh”.
Vân Thư sẽ sàng đeo nhẫn vào tay anh, hai chiếc nhẫn chạm vào nhau, viên kim cương nho nhỏ tỏa sáng lấp lánh.
Chương Tư Niên ôm Vân Thư vào lòng, anh xoa đầu cô: “Em có thích không?”.
Vân Thư gật đầu.
– Kiểu dáng chiếc nhẫn này hơi đơn giản nên em có thể đeo mỗi ngày. Nhẫn cưới đã thiết kế xong được đính nhiều đá hơn, có thể sử dụng trong những sự kiện quan trọng trong tương lai.
– Một chiếc này là quá đủ rồi. – Vân Thư nghẹn ngào.
Chương Tư Niên vò tóc Vân Thư. Hôm nay anh mới được nhận nhẫn và anh cũng đã đặt bàn ở nhà hàng có cảnh đêm đẹp nhất thành phố S, đại diện nhà hàng đã khái quát sơ bộ phong cách trang trí cho căn phòng vào ba ngày sau. Thậm chí Chương Tư Niên đã cân nhắc đến việc bắn pháo hoa bên bờ sông, tạo cho Vân Thư một màn cầu hôn nhớ mãi không quên.
Vậy mà đã lồng nhẫn ở nhà.
Theo kế hoạch của Chương Tư Niên, kỷ vật đính ước sẽ được “xuất xưởng vào hai ngày tiếp đó nhưng đôi mắt đỏ hoe ầng ậc nước của Vân Thư đã biến anh thành một cậu nhóc chưa biết yêu, anh chẳng thèm quan tâm kế hoạch gì nữa.
Có thể nói, Vân Thư được sinh ra với mục đích duy nhất, cô đến để phá vỡ mọi dự tính của anh.
Chương Tư Niên chưa từng nghĩ đến viễn cảnh bản thân rơi vào lưới tình với một cô gái nhỏ hơn mình tám tuổi hay nhìn trước được một màn cầu hôn lộn xộn như vậy.
Tất cả đều xảy ra ngoài dự kiến.
Song ở thời khắc này, khi được ôm hình bóng dấu yêu vào lòng, anh không hề khó chịu vì sự “chệch đường ray” ấy mà thậm chí còn biết ơn ông trời đã ban cho anh điều ngoài ý muốn.
