Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 44



Trời đã nhá nhem, cả hai cũng bình tĩnh, nắm tay trở về nhà.

Cái đuôi nhỏ Vân Thư lẽo đẽo theo Chương Tư Niên.

– Thôi được rồi, còn lằng nhằng là tối nay không kịp ăn cơm. – Chương Tư Niên đeo tạp dề, đuổi cô ra ngoài.

– Em có thể giúp. – Vân Thư nhiệt tình giơ tay.

Chương Tư Niên cười nửa miệng, liếc Vân Thư: “Nếu em giúp anh thì chắc tối nay khỏi phải ăn luôn”.

Vân Thư hậm hực, cô ngồi ở quầy bar cạnh gian bếp, đung đưa hai chân, cúi đầu ngắm nghía chiếc nhẫn trên tay mình.

Chiếc nhẫn trang nhã được khắc hoa văn uốn lượn, tuy không bắt mắt nhưng khi quan sát kĩ lưỡng thì không hề tầm thường.

– Họa tiết này có nghĩa gì vậy anh? – Vân Thư hỏi.

Chương Tư Niên đang xắt rau, anh trả lời: “Là chữ Vân và chữ Chương viết bằng chữ Triện được biến tấu lại”.

Nghe Chương Tư Niên giải thích, Vân Thư mơ hồ cảm nhận được họ của hai người trong họa tiết, cảm giác chiếc nhẫn càng mang đậm dấu ấn kỷ niệm. Trong lòng cô ngào ngạt hạnh phúc.

Chương Tư Niên cúi đầu cắt dưa leo thành từng miếng mỏng, dáng anh cao gầy, gương mặt anh tuấn ánh dưới ngọn đèn.

Vân Thư bất giác gọi: “Anh Chương…”

Kể từ lúc quen nhau, Vân Thư siêu hiếm gọi Chương Tư Niên như thế.

Chương Tư Niên ngẩng đầu nhìn Vân Thư, mỗi lần anh nhìn đối phương chăm chú trông hết sức tha thiết.

– Rốt cuộc anh thích em ở điểm nào? – Vân Thư nhìn anh, hơi hoài nghi.

– Em không biết nấu ăn, không biết vun vén gia đình, không phải là vợ hiền dâu đảm. Không những luôn chuốc thêm phiền phức cho anh, em cũng không thể nâng đỡ cho con đường công danh sự nghiệp…

Vân Thư cúi gằm, đầu ngón tay vò vạt áo nhàu nhĩ.

– Some of us get dipped in flat, some in satin, some in gloss. But every once in a while, you find someone who’s iridescent. And when you do, nothing will ever compare.[1]

[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Một câu trong tiểu thuyết Flipped của Wendelin Van Draanen, được biết với tên tiếng Việt là Một thuở tình thơ (2010)).

– Đây là lời thoại của một bộ phim anh từng xem, cũng khá lâu rồi, không biết em đã xem chưa.

Trong lúc thái đồ ăn, Chương Tư Niên dịch lời thoại ra tiếng Trung: “Con người… mỗi người một vẻ. Kẻ nhờ nhờ, kẻ hào hoa, bóng bẩy. Nhưng sẽ có lúc nào đó con tìm thấy được ai đó lấp lánh sáng và khi đó thì chẳng gì có thể sánh nổi”[2].

[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Bản dịch của Ngô Hà Thu.

– Nếu anh cần người giúp đỡ trong công việc thì anh tìm đối tác. Còn việc nấu nướng, dọn dẹp, nếu anh không tự làm được thì mình thuê người giúp việc. Anh nghĩ vợ của mình không cần biết về mọi thứ.

– Anh hy vọng vợ anh là người có thể nắm tay anh cả đời.

– Thư, em tốt đẹp hơn rất nhiều so với những gì em nói. Em cởi mở, nhiệt huyết, thiện lương, tuy có những khuyết điểm nhỏ nhặt nhưng chúng không thể che lấp những ưu điểm. Đối với anh, em chính là một chiếc cầu vồng rực rỡ, soi sáng cho những người xung quanh.

– Đúng là em đã mang đến cho anh không ít phiền toái nhưng khi ở cạnh em, mỗi một ngày là một ngày vui, giống “mười thang thuốc bổ” của anh.

Vì thế em đừng nghĩ suy thêm gì, em không hỏng bét như em vẫn nghĩ, anh không cần một cô vợ hoàn hảo. Anh còn lo đến một ngày em sẽ chê anh già cỗi nhạt toẹt.

Hàng cây rì rào, Chương Tư Niên gạt rau vào chảo, dầu kêu xèo xèo, tỏa ra hương thơm ngào ngạt khắp căn nhà.

Hai người đã thân thuộc trong từng khoảnh khắc thường ngày.

Đang bận bịu trong bếp, Chương Tư Niên vừa nói những lời yêu thương bằng giọng điệu bình thản: “Có cần nêm thêm muối không?”.

Vân Thư nhảy phốc xuống, ôm chầm Chương Tư Niên từ phía sau, dụi mặt vào lưng anh.

– Em sẽ, em vẫn, em mãi mãi thích anh. – Vân Thư ngang ngược khẳng định từng chữ.

– Được rồi, nếu em ôm anh sẽ không nấu ăn được. – Chương Tư Niên đành thôi. “Buông anh ra, không thôi dầu bắn lên tay bây giờ”.

Vân Thư dụi mặt vào lưng Chương Tư Niên, siết chặt vòng tay hơn nữa, cô nũng nịu: “Em không buông”.

Chương Tư Niên chịu thua chai keo 502 này, anh trút đồ ăn vào dĩa, cẩn thận từng li từng tí vì sợ làm bỏng em bé nhà mình.

– À phải rồi, em đã xem loại tin tức không đầu không đuôi, râu ông này cắm cằm bà kia đấy? – Tuy đã giải thích rõ ràng cho Vân Thư nhưng anh nghĩ mình phải biết về nguồn cơn mọi chuyện.

Vân Thư nhổ: Em xem… trên mạng… Weibo rồi chỗ này chỗ kia”.

Chương Tư Niên sực nhớ hôm phát hiện Vân Thư lén lút ngắm ảnh chụp mình trên mạng, anh cười cười: “Em theo dõi anh trên mạng hả?”.

Mặt Vân Thư đỏ bừng, thừa cơ Chương Tư Niên không chú ý, cô hùng hồn: “Em xem có chuyện gì không thôi”.

Câu tiếp theo có chút tấm tức: “Anh có quá nhiều bà Chương thèm khát anh trên mạng. Bà Chương thật tới hóng hớt thôi”.

Chương Tư Niên cười thành tiếng: “Bọn họ đùa thôi, em là Hoạn Thư hay sao mà ghen cả cái này”

– Em… không… em không có. – Có chết em cũng không thừa nhận mình ghen chồng đâu nhé.

– Nhắc đến bà Chương, anh bỗng nghiệm ra. – Chương Tư Niên khựng lại, vô thức vui tươi. “Em đã gọi anh là anh, thầy, rồi ba luôn. Hôm nay anh đã cầu hôn lẫn mang nhẫn, em phải gọi anh một tiếng chồng đúng không?”.

Gương mặt Vân Thư đỏ ửng, lan tới tận mang tai và cần cổ.

– Gọi một tiếng anh nghe.

– Cho… Chồng…

Chương Tư Niên gật đầu thỏa mãn, tiếp tục mang cái đuôi nhỏ theo nấu nướng đồ ăn.

Kết thúc bữa tối, Chương Tư Niên đưa Vân Thư lên tận phòng giống mọi ngày, anh đặt một nụ hôn lên trán cô rồi quay về phòng.

Vừa quay đi, Vân Thư khẽ khàng giữ chặt vạt áo sơ mi anh.

Gò má hiện hai vệt ửng hồng, lắp ba lắp bắp: “Vậy khi nào bà Chương… không cần ngủ riêng nữa?”.

Chương Tư Niên nhìn Vân Thư mải miết, sắc mặt nham hiểm. Anh miết nhẹ đôi môi mỏng của cô, sau đó ấn mạnh: “Em đừng khiêu khích anh”.

– Khả năng tự kiềm chế của anh không tốt như em nghĩ đâu, nếu ngủ chung thì anh không nhịn được mất.

Hành động của anh làm cô cứng đờ, nghe anh không thể kiểm soát, mặt cô càng đỏ lựng, ngắc ngứ không nói nên lời.

Chương Tư Niên khẽ hôn lên môi Tần Xu: “Mình còn đến thành phố B gặp gia đình em, em còn nhỏ, anh càng phải có trách nhiệm với em”.

– Em mau vào thôi, em còn trêu anh nữa thì không ổn đâu. – Chương Tư Niên vỗ đầu Vân Thư.

Vân Thư gần như vọt vào phòng với gương mặt đỏ như tôm luộc.

Hôm nay là ngày Vân Thư hạnh phúc nhất cuộc đời. Chương Tư Niên đã cầu hôn, anh nói cô là cầu vồng rực rỡ, còn nói… đợi gặp ông nội và chị là hai người có thể… chấm dứt tình trạng chia phòng này.

Cô nhìn chiếc nhẫn bạch kim trơn trên tay, che miệng gào thét trong im lặng.

Cô vui chết đi được, cô bưng miệng nhảy phốc lên giường.

Hồi trước mỗi lúc phấn khích, Vân Thư sẽ nhảy nhót tưng tưng trên giường, nhưng sau này khi đã lớn, số lần phóng lên giường ngày một ít đi.

Tuy nhiên hôm nay cô thật sự hạnh phúc, hạnh phúc đến mức mất trí.

Vân Thư ném mô hình lên giường, nó nảy lên trần rồi rớt xuống giường, tiếp đó là mặt đất. Cô nhảy tưng cẫng trên giường, chiếc nệm mềm mại đàn hồi tung cô lên rất cao, dường như tóc cô cũng đang bay lên.

Tuy nhiên ngay giây sau nghe rầm rầm.

Chân Vân Thư vừa chạm nệm thì trượt ra, cô ngã sấp trên giường.

Cô nhoài người nhìn xuống, vạt giường đã gãy đầu giường, cô không biết phải phản ứng thế nào.

– Sập… Sập giường rồi hả?!?

Sướng quá hóa khổ, đây có lẽ thành ngữ miêu tả chính xác tình huống của cô hiện tại.

– Thư ơi, có chuyện gì vậy? – Chương Tư Niên gõ cửa.

Âm thanh khi nãy khá chấn động.

Vân Thư nhũn người, trượt xuống theo ván giường dốc, ngồi trên đống chăn.

Chương Tư Niên tiếp tục gõ cửa.

Vân Thư vội vã đứng dậy, luống cuống giẫm lên một mớ gấu bông nằm rải rác rồi bước ra mở cửa.

– Có chuyện gì thế?

Chương Tư Niên nhìn lướt vào trong.

Vân Thư hơi thẹn thùng, cô sờ mũi: “Hồi nãy em hơi kích động… nên có nhảy… hai cái… rồi… giường sập mất”.

Tuy Chương Tư Niên đã quen với mớ rắc rối mà Vân Thư gây ra nhưng anh vẫn kinh ngạc khi nghe giường sập.

– Giường sập á?

– Dạ.

– Để anh xem.

Chương Tư Niên bước vào, vượt qua một đống gấu bông vương vãi, anh đẩy chăn gối sang một bên rồi nhìn vào đầu giường.

– Rớt cây đinh ở đây rồi, không đóng lại được.

Vân Thư hơi hoảng: “Vậy… Vậy phải làm sao bây giờ?”.

Chương Tư Niên đứng dậy, búng vào trán cô một cái thật kêu: “Em đó”.

Tại… Hôm nay em phấn khích quá. Làm sao bây giờ hả anh?

Chương Tư Niên thở dài: “Em sang phòng anh ngủ đi”.

Trong đầu Vân Thư chợt hiện lên một tiểu phẩm hài hước trên mạng nọ:

Làm thế nào biểu đạt mình “nắng” ghê?

Giường nhà em sập rồi, cho em ngủ ké với anh được không?

Hình như tình cảnh bây giờ… hơi giống thế.

Chương Tư Niên cúi đầu nhìn gương mặt Vân Thư sắp bốc khói, anh cốc trán cô một cái nữa: “Em nghĩ đi đâu đấy? Anh xuống sô pha dưới tầng ngủ”.

– Em thu dọn đồ đạc đi, anh về phòng thu xếp đồ.

Vân Thư tiễn Chương Tư Niên rồi thay quần áo ngủ, ôm gấu bông ghiền rồi đến gõ cửa phòng anh.

Khi Chương Tư Niên mở cửa ra, thấy Vân Thư nhẵn nhụi đứng trước cửa, một tay ôm con gấu bông quá khổ, tay còn lại cũng cầm một con nhỏ. Ánh đèn phản chiếu lấp loáng trên cánh tay trần khiến anh không thể khống chế được, anh nuốt nước bọt cái ực.

Cô rất biết thử thách khả năng kiềm chế của anh.

– Em vào đi

Anh đã thay ga trải giường mới cho em rồi, còn chăn thì chưa.

– Như thế nhé, không sao đâu.

– Em ngủ tạm hôm nay, ngày mai chúng ta mua giường mới.

– Dạ – Vân Thư đỏ mặt chui tọt vào chăn nhàn nhạt mùi nước hoa Chương Tư Niên thường dùng, mùi hương quanh quẩn nơi chóp mũi.

– Anh xuống nhà ngủ đây. – Nói xong, Chương Tư Niên ôm chăn gối chuẩn bị rời đi.

Vân Thư hơi lưỡng lự vươn tay giữ cánh tay Chương Tư Niên: “Thật ra không…”.

Cô duỗi hai cánh tay ra, xương quai xanh, bờ vai và cánh tay nổi bật trên chiếc chăn sẫm màu như một mảnh sứ trắng muốt.

Chương Tư Niên biết Vân Thư định nói gì, để giữ cho bản thân tỉnh táo, anh ngăn bản thân mình cúi xuống ôm Vân Thư.

Nếu hôm nay anh ôm cô thì không thể xuống tầng được nữa.

Anh đổi chủ đề: “Ngày mai chúng ta nên mua hai cái giường”.

– Hả?

– Đổi luôn cái ở phòng anh, mới một mình em mà đã làm sập thì sau này chúng ta ngủ chung thì không biết cái giường cũ hơn cái của em nhiều trụ nổi không nữa?

Nào là “ngủ chung giường”, “giường không trụ nổi” làm mặt Vân Thư đỏ như thiêu đốt.

Chương Tư Niên nhìn cô nàng mắc cỡ vùi mặt vào chăn, anh xoa đầu cô, xuống tầng.

Cô nhóc trêu anh mỗi ngày nên phải đáp lễ một chút chứ, như thế cô mới bớt ngây thơ hơn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...