Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 45



Có lẽ do quá phấn khích nên đêm qua Vân Thư ngủ siêu trễ.

Mãi đến khi Chương Tư Niên gõ cửa, cô mới mơ màng tỉnh dậy.

Ngay khi Vân Thư mở mắt, mùi hương của Chương Tư Niên đã tràn ngập khoang mũi. Đôi mắt ngái ngủ nheo lại, cô vùi vào chăn, mùi hương của riêng anh quấn lấy cơ thể, nó đem đến một cảm giác an toàn đến kỳ lạ. Cảm giác ấy níu chặt lấy Vân Thư xuống giường.

Nghe tiếng mở cửa, tầm mắt mơ màng của Vân Thư lướt qua con búp bê và vật trang trí cặp với cô đang đặt trên tủ đầu giường. Cuối cùng là một dáng người cao lớn đứng ngược sáng.

– Anh vào rồi đây.

Vân Thư đáp dạ, chưa tỉnh hẳn.

Chương Tư Niên kéo Vân Thư ra khỏi chăn, vuốt mái tóc xoăn như vuốt lông mèo.

Cô mèo con Vân Thư lờ đờ, kêu rền rĩ rồi dụi đầu vào hõm cổ Chương Tư Niên.

Âm thanh êm ái cộng với hơi thở phà vào cổ khiến nhịp thở của Chương Tư Niên bị rối loạn.

Chương Tư Niên đằng hắng: “Mau dậy thôi, chúng ta còn phải đi mua giường”.

Chữ “giường” mấu chốt làm những lời nói của Chương Tư Niên đêm qua cứ văng vẳng bên tai. Vân Thư gà gật lập tức tỉnh giấc, cô mèo ngáp ngắn ngáp dài choàng dậy. Vân Thư ngại ngùng đẩy Chương Tư Niên ra rồi lao như bắn đi đánh răng rửa mặt.

Sau khi lấp đầy cái bụng, cả hai lên xe xuất phát đến siêu thị gia dụng.

– Chiều nay anh có việc phải đến công ty, nếu người ta đến giao giường thì em lắp ráp sơ nhé.

– Nếu anh bận thì để em tự làm, dù gì cũng là thợ làm mà.

– Không sao, anh vẫn có thời gian cho việc này. – Chương Tư Niên khởi động xe. “Hai chúng ta cùng chọn giường sẽ tốt hơn”.

Lần cuối cùng Chương Tư Niên đến siêu thị gia dụng chắc là hồi đang du học ở Mỹ. Sau khi về nước, tất cả nội thất đã được trang bị đầy đủ, chỉ cần bổ sung vài thứ và trợ lý của anh đã đảm nhận việc đó.

Chiếc giường ọp ẹp đã bị Vân Thư đánh sập hôm qua là do trợ lý của Chương Tư Niên mua về.

Tuy nhiên cả hai cần phải lựa chọn giường chung và những vật dụng trong nhà.

Chương Tư Niên điềm nhiên như mọi khi, còn hai chữ “ngủ chung” của anh cứ văng vẳng trong đầu Vân Thư khiến chú nai con trong lòng nhảy nhót liên hồi.

Thương hiệu nội thất Chương Tư Niên tin dùng là một thương hiệu đến từ Bắc Âu, phần lớn vật dùng trong nhà đều đến từ hãng này.

Vừa đỗ xe vào bãi, Chương Tư Niên nắm tay Vân Thư vào thẳng bên trong.

Dọc cửa hàng đâu đâu cũng là giường với mọi kiểu dáng. Trong đầu Vân Thư toàn là “khép đôi mi chung một giường” nên vừa thấy những chiếc giường là dòng suy nghĩ bắt đầu lang thang. Chiếc giường gỗ nguyên khối cứng nhắc bỗng mang theo hơi thở quyến rũ/ mê muội làm cô không dám nhìn thẳng.

Hai người dạo một vòng quanh siêu thị.

Chương Tư Niên chỉ vào một trong số chúng, hỏi: “Em thích cái này không?”.

Vân Thư nhìn sang, đó chiếc giường gỗ nguyên khối với đầu giường được bọc nệm, chiếc này to hơn chiếc của Chương Tư Niên. Nhìn là thấy… vô cùng vững chắc.

Vân Thư lắc đầu — suốt ngày suy nghĩ lung tung.

– Dạ được.

– Vậy lấy cái này đi. – Chương Tư Niên bổ sung. “Cái này vừa to vừa bền”.

Vân Thư khoác cánh tay Chương Tư Niên, nghe anh nói thế, cô vội ngước lên lia trộm nhân viên. Thấy nhân viên không phản ứng gì, chỉ cúi đầu ghi lại thông số sản phẩm.

Vân Thư cúi đầu, lén véo lưng Chương Tư Niên một cái.

Chương Tư Niên giương mắt nhìn Vân Thư, khẽ… nhếch môi.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã nhận được hai chiếc giường lớn. Một chiếc giường dài một mét tám, chiếc thứ hai nhỏ hơn một chút.

Vẫn còn sớm, chỉ mới hơn mười giờ.

– Em muốn đi dạo thêm không? – Chương Tư Niên quay sang hỏi Vân Thư.

Vân Thư vốn nghĩ hiếm hoi lắm mới có thời gian ở bên Chương Tư Niên, cứ thuận theo thôi. Cô lập tức gật đầu: “Hồi nãy em thấy có một cái IKEA bên kia đường”.

Chương Tư Niên đồng ý.

Hiện là thời gian mọi người làm việc nên IKEA khá vắng, bên cạnh nhân viên là lác đác vài vị khách. Một số cô gái đang tạo dáng chụp hình bên trong.

Chương Tư Niên lấy một chiếc xe đẩy, một tay anh đẩy xe, một tay nắm tay Vân Thư, chuẩn bị bước vào trong.

Vân Thư nhìn chiếc xe đẩy lớn hơn hẳn so với những chiếc xe của trung tâm mua sắm khác, cô chớp mắt.

– Em ngồi vào xe được không? – Cô dừng bước, kéo tay Chương Tư Niên, ngẩng đầu hỏi.

– Làm sao em ngồi? – Chương Tư Niên hơi nghi ngờ vì anh không thấy chỗ nào ngồi được.

Vân Thư ngượng ngập di chân xuống mặt đất, ngón tay trắng nõn chỉ vào thùng xe: “Ngồi vào đây nè”.

– Trong phim Hàn nè, webdrama nè, mấy cô gái hay ngồi vào xe để mấy anh trai đẩy đó” – Càng nói Vân Thư càng thấy mình ngây ngô, giọng cô ngày một thấp.

Chương Tư Niên không biết trong giới trẻ đang phổ biến trào lưu gì nhưng đây cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn, anh gật đầu: “Vậy em ngồi vào đi”.

Vân Thư “dạ”, cô nở một nụ cười tươi rói, háo hức nhảy chân sáo. Tiếp đó Vân Thư nắm lấy mép xe đẩy, chuẩn bị trèo vào.

Mặc dù Chương Tư Niên đã giữ giúp nhưng khi Vân Thư trèo vào, chiếc xe bốn bánh vẫn chao đảo. Hơn nữa, Vân Thư còn thấp người, chân ngắn, xe đẩy không có điểm đặt chân nên rất khó trèo lên.

– Khoan, em trèo xuống đã. – Thấy Vân Thư vịn chặt vào thành xe, cố hết sức rướn đôi chân ngắn cũn vào trong xe, Chương Tư Niên nhíu mày.

Nghe Chương Tư Niên nhắc nhở, lúc rút chân lại, cô bị vấp nên mất thăng bằng. Thấy Vân Thư suýt ngã nên Chương Tư Niên giơ một tay đỡ lấy.

Thế rồi Chương Tư Niên giữ eo Vân Thư, chỉ cần hơi nâng tay cô đã được nhấc lên.

Cô khẽ há hốc.

Chương Tư Niên bồng Vân Thư lên như con nít, đặt cô vào xe siêu thị.

Vân Thư chưa kịp định thần, cô đã đứng bên trong xe, tay anh vẫn đặt trên eo.

Từ trước đến giờ Vân Thư vẫn thường ngước nhìn Chương Tư Niên, đây là lần đầu tiên được nhìn anh từ trên xuống. Cô mặc sức đánh giá góc độ mới mẻ của Chương Tư Niên. Đôi mắt đen nhánh, sóng mũi cao thẳng, tuy với người thường là góc chết nhưng trông anh vẫn tuấn tú.

– Em mau ngồi xuống, đừng loay hoay nữa.  – Chương Tư Niên giữ thành xe.

Vân Thư khoanh chân ngồi xuống, Chương Tư Niên đẩy xe từ phía sau. Vân Thư tràn ngập niềm vui, không ngừng ngâm nga những giai điệu tùy ý.

Ở lối vào là khu đồ chơi, chưa đến nơi song Vân Thư đã nhắm trúng hai con gấu bông treo tường.

– Cây súp lơ và củ cà rốt kia đáng yêu quá.

Đương nhiên Chương Tư Niên sẽ không từ chối. Anh lấy hai món rau củ nhồi gòn từ hàng treo xuống, đặt vào lòng Vân Thư.

Vân Thư ngó quanh quất, đang không có ai xung quanh. Thừa cơ Chương Tư Niên cúi xuống, cô hôn chụt một cái chớp nhoáng lên má anh.

Rồi cô cứ thế nhận súp lơ cà rốt, giả như chẳng có gì. Vân Thư sờ lớp lông mềm mại bên ngoài, dụi mặt vào chúng: “Sờ đã quá”.

Khóe môi Chương Tư Niên cong nhẹ lên, tiếp tục đẩy xe.

Chương Tư Niên không phải người theo chủ nghĩa tối giản nhưng anh sẽ không mua những vật dụng lãng phí. Trong căn nhà ngăn nắp sáng sủa, mỗi vật dụng đều có công dụng riêng. Cho đến khi Vân Thư dọn vào, trong nhà bắt đầu xuất hiện món này món nọ theo sở thích.

Vân Thư bám vào thành xe, nhoài người ngó ra ngoài. Cô thích món nào là gom món đó, tay không tới món nào thì cô ngẩng nhìn Chương Tư Niên chớp mắt lia lịa.

Chương Tư Niên bất lực lắc đầu, làm cánh tay thay Vân Thư.

– Cái ly này đẹp nè, mua cho tụi mình mỗi người một cái, mình dùng ly đôi nha.

– Cái bình hoa này đẹp quá, mua đi anh, để thay đổi luân phiên với cái ở nhà. Em cắm hoa anh tặng cho em đó mà.

– Cái nệm này trông êm ái ghê, lấy hai cái được không anh?

Mền này cũng xịn nữa, lông dày dặn.

. . . . . .

Ban đầu rõ ràng cả hai không hề có kế hoạch mua sắm nhưng chỉ mới dạo qua một vòng, bên trong xe đã được chất đầy ắp, mém ngốn luôn chỗ Vân Thư ngồi. Hầu hết đều là những món Vân Thư chọn.

Bây giờ phải nhanh chóng tính tiền, Vân Thư ngửa đầu, giơ tay về phía Chương Tư Niên: “Em không đứng dậy được, ba ôm em ra được không?”.

Chương Tư Niên cười cạn lời, anh xoa đầu vợ rồi bế cô nàng ra. Hai người cùng đẩy xe về quầy thu ngân.

Cặp đôi kết thúc buổi mua sắm bất ngờ và cùng ăn một bữa. Sau khi tiễn Vân Thư về nhà, Chương Tư Niên đi làm.

Vào buổi chiều, nhân viên siêu thị giao hai chiếc giường đến. Vân Thư chạy ngược chạy xuôi trong nhà, sắp xếp một đống đồ linh tinh mua được vào đúng vị trí.

Bục ngồi cửa sổ phòng khách đã được tân trang bởi thảm và nệm ngồi mới, kệ sách di động được chuyển xuống để làm bàn trà, hai chiếc ghế lười cũng được chuyển xuống theo để cả hai có thể ngồi thưởng trà, đọc sách.

Trên bàn bày hai chiếc ly đôi.

Cắm cặp đèn ngủ trong phòng ngủ.

. . . . . .

Phòng của Chương Tư Niên được bài trí đẹp mắt mang phong cách tổng thể giản dị. Sau một thời gian dài Vân Thư dọn vào, đồ của anh dần dần được dọn ra ngoài phòng khách, nhường chỗ cho đồ dùng của Vân Thư.

Giờ phút này, những đồ vật lỉnh kỉnh bắt đầu phảng phất hơi thở của một cuộc sống hai người thực sự.

Vân Thư ngắm nghía căn nhà, hài lòng lăn lộn trên sô pha.

Khi Vân Lam gọi, Chương Tư Niên ngồi trên tấm thảm mới mua, lưng tựa vào tấm nệm mới tậu, đọc sách.

Trên giá sách nhỏ đặt hai ly nước ép đào anh vừa ép cho Vân Thư và ly trà Phổ Nhĩ cho anh.

Vân Thư gối đầu trên đùi Chương Tư Niên nghịch điện thoại, một tay anh lật sách, một tay vô thức quấn mái tóc xoăn của Vân Thư vào ngón tay.

Tuy đang đọc sách nhưng anh vẫn không quên nhắc nhở: “Em đừng nằm lướt điện thoại, không tốt cho mắt”.

Vân Thư lười nhác bắt máy: “Alo”.

– Thư – Trong ống nghe vang lên âm thanh thản nhiên nhưng không hiểu sao Vân Thư bỗng lạnh gáy.

– Dạ chị. – Vân Thư vô thức ngồi thẳng dậy.

– Hôm trước em nói sẽ về vào ngày mốt à?

– Dạ, có chuyện gì vậy chị?

Vân Lam nhìn điện thoại trong tay, cười khẩy: “Em có thể giải thích những chuyện khác sau, riêng chị nghĩ chuyện của em với Chương Tư Niên cấp thiết hơn”.

Vân Lam trượt những tấm hình chụp Vân Thư và Chương Tư Niên dạo chơi trong IKEA được đăng trên mạng, hỏi.

Trong hình, Chương Tư Niên mỉm cười nhẹ nhàng, đưa cho Vân Thư chiếc ly nhỏ mà cô không với tới. Vân Thư ngồi trong xe, ngẩng đầu rạng rỡ với anh.

Bằng dáng vẻ ngốc nghếch chìm đắm trong tình yêu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...