– Nhanh lên. – Vân Thư bước xuống xe, nhìn quanh con ngõ chật hẹp.
Xuyên suốt hai bên đường eo co là những hàng phá lấu, bánh bao, sạp bánh kếp tàu[1] và trái cây. Chương Tư Niên theo Vân Thư băng thẳng qua con hẻm chật hẹp, thấy cô chào hỏi các cô bác với nụ cười quen thuộc, anh khá ngạc nhiên. Dưới sự dẫn dắt Vân Lam, công ty nhà họ Vân tuy không dẫn đầu trong lĩnh vực thương mại điện tử nhưng vẫn nằm chễm chệ trong top 5. Anh từng gặp những người giàu có sống trong những cơ ngơi nguy nga, sở hữu những chiếc xế hộp hạng sang, nhưng đây là những lần hiếm hoi chứng kiến chủ một doanh nghiệp lớn sống ở một nơi tràn ngập không khí đường phố mà xe hơi không chui vừa.
[1] Bánh kếp tàu– Ông nội em đã quen sống ở đây nên không muốn dọn đi. Sau khi ba mẹ em… mất, hồi nhỏ em toàn ở với ông.
– Chị em bận suốt nên thường không về đây, giờ chị ấy sống ở căn hộ ngay trung tâm tài chính, thuận tiện cho việc đi lại.
Vân Thư vừa đi vừa giải thích cho Chương Tư Niên.
Điểm dừng chân là một cánh cửa sơn son cổ kính. Vân Thư dừng lại, cô cau mày, hít một hơi thật sâu.
Cái vỗ vai của Chương Tư Niên mang theo sự trấn an.
Tuy sắc mặt vẫn điềm nhiên nhưng anh không hề bình tĩnh.
Vân Thư đã ấp a ấp úng thừa nhận trong tâm thế cùi không sợ lở: “Tụi em đang hẹn hò, thế thôi”. Những kế hoạch sắp tới đều bị đẩy lùi để sáng sớm nay, hai người đáp chuyến bay sớm nhất đến thành phố B với đầy đủ quà biếu. Là một người “nuôi quân ba năm, dụng một giờ” nhưng anh chưa bao giờ thiếu sót như thế.
Chương Tư Niên gõ nhẹ cánh cửa gỗ.
Cánh cửa mở ra, kêu cọt kẹt.
Người bước ra là một người phụ nữ trung niên đôn hậu.
– Cô Quế. – Vân Thư cười chào.
– Ôi Thư, về rồi hả? Sao năm nay con về trễ thế, ông nội nhắc con mấy lần.
– Hồi sáng sớm này Lam cũng mới về, đang ở trong phòng với ông nội con đó.
Tuy Vân Thư chuẩn bị tâm lý nhưng ngay khi nghe Vân Lam đã về, cô lại sợ run như cũ.
– Cậu này là… – Ánh mắt của cô Quế dừng ở hai bàn tay đan vào nhau. “Bạn trai con hả?”
Vân Thư vận động cơ mồm định giải thích nhưng sợ người già sẽ hoảng hồn mất vía nên gật đầu ngay tắp lự: “Dạ, tụi con mới quen nhau một thời gian nên đưa anh ấy về gặp ông nội và chị”.
Chương Tư Niên gật đầu: “Chào cô, con là Chương Tư Niên”.
Cô Quế quan sát Chương Tư Niên. Anh ăn mặc tươm tất, lịch sự, toát lên sự chín chắn.
– Sao cô chưa nghe con kể bao giờ, hai đứa còn đứng thừ ra làm gì, mau vào thôi. Cô cứ thắc mắc sao con Lam về sớm.
Cả hai bước vào, bên trong là một tứ hợp viện, ở giữa khoảng sân nhỏ là một khu vườn được chăm sóc tỉ mẩn, tỏa sáng rực rỡ đầy sắc màu.
Chưa đi bao xa đã gặp Vân Lam dắt ông nội bước ra ngoài.
Vân Thư đã không còn nhí nhố như thường ngày, trông ông nội vẫn tươi cười giống mọi khi còn mặt Vân Lam thì lạnh tanh.
Vân Thư cố nặn ra một lời: “Ông nội, chị, đây là Chương Tư Niên”.
Chương Tư Niên cúi đầu chào: “Chào ông nội, chào cô Vân”.
Mặc dù Vân Lam là chị của Vân Thư nhưng chị vẫn nhỏ hơn Chương Tư Niên một tuổi nên chỉ xưng cô.
– Ừ. – Ông nội vui mừng đáp lời. “Con là cháu của ông Chương đúng không? Hồi đó ông Chương nhắc con hoài, nói có đứa cháu ngoan nhưng ông chưa được gặp.
– Hầy, lúc ông nội con mất ông không đến viếng được vì ông yếu quá.
– Ông tuổi cao sức yếu rồi, đi đường xa vất vả lắm, ông có nhã ý là con vui rồi. Với lại Thư có giúp đỡ con.
Thôi đừng đứng bên ngoài nói chuyện nữa, vào nhanh thôi con.
Cả hai vâng lời. Chương Tư Niên ngồi xuống bàn trà nhỏ, rồi tươi cười lấy quà cáp ra.
– Con nghe Thư nói ông nội thích thưởng trà, cô Vân thích rượu vang nên chuẩn bị một ít quà mọn, mong ông và cô Vân không chê.
– Trà Phổ Nhĩ[2] cung đình đây mà. – Ông nội mở chiếc hộp, hơi giương giọng, âm thanh ẩn chứa niềm vui. “Hình như từ thời Dân Quốc, hàng hiếm đó”.
[2]: Loại trà cuối cùng trong danh sách Thập đại danh trà Trung Hoa – Trà Phổ Nhĩ. Loại trà có nhiều tên gọi mà bạn nên biết như Trà Bửu Lị, trà Pu-erh và có nguồn gốc từ tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.– Con cũng được người khác tặng nhưng con không hiểu về trà nên bỏ không cũng lãng phí.
Ông nội vuốt nhè nhẹ bánh trà, ông cực kỳ hài lòng, Vân Thư nhẹ thở ra theo.
Vân Lam liếc nhìn chai rượu vang lâu đời nhưng không biểu lộ gì, cô chỉ nhẹ nhàng cám ơn rồi đặt sang một bên.
– Sáng nay Lam đã kể sơ chuyện của hai đứa rồi, ông cứ tưởng hai đứa đóng kịch để hoàn thành tâm nguyện của ông Chương, không ngờ hai đứa yêu nhau thật.
Chương Tư Niên ngồi nghiêm chỉnh, trả lời: “Con đã không báo tin cho ông và cô Thư sớm, đây là thiếu sót của con”.
Ông nội xua tay: “Ông con khoe thằng cháu xuất sắc với ông không ít lần đấy, vậy nên phẩm cách sẽ không tệ. Hai đứa con tâm đầu ý hợp như thế, ông cũng không phải người chia loan rẽ thúy đâu. Ông chỉ nói với con thế này: Con Thư là do một tay ông nuôi lớn, nếu con làm con bé khóc thì ông già này không tha cho con”.
Chương Tư Niên trịnh trọng: “Xin ông yên tâm, con sẽ đối xử tốt với em ấy”.
– Con đừng hứa suông, phải ghi nhớ trong lòng.
Chương Tư Niên gật đầu.
Ông nội xúc động: “Không ngờ cuối cùng hai nhà chúng ta vẫn kết duyên thông gia, chắc là ý trời”.
– Tính con Thư trẻ con, ông luôn nghĩ con bé nên tìm một người trưởng thành chững chạc. À, bây giờ con đang làm gì? Ông nghe nói con mở công ty riêng từ hồi mới ra trường phải không?
Chương Tư Niên kiên nhẫn giới thiệu tình hình công ty cho ông nội.
Ông nội gật đầu tỏ vẻ vừa ý.
– Ông ơi, còn vài vấn đề hai bên vẫn chưa nhất trí, nhân cơ hội này bàn bạc thêm. – Vân Lam ngắt lời.
Câu nói của Vân Lam đã phá vỡ bầu không khí hòa thuận, mặt Vân Thư căng như dây đàn.
Chương Tư Niên điềm nhiên siết nhẹ bàn tay Vân Thư dưới gầm bàn.
– Vậy hai đứa đi đi, đừng nhì nhằng. Cô Quế sắp nấu cơm xong rồi.
Vân Lam mời Chương Tư Niên đến phòng sách, hai người ngồi ở hai đầu bàn.
Vân Lam hắng giọng: “Anh Chương là người thông minh nên tôi sẽ không dông dài chi nữa. Tôi biết em gái tôi có vài khuyết điểm nhưng con bé là người hoạt bát vui vui tươi nên được nhiều người yêu mến. Hai người đã ở bên nhau một thời gian, tôi không hề thấy lạ việc anh Chương thích nó”.
– Nhưng xin lỗi cho tôi nói thẳng. – Vân Lam đối diện với Chương Tư Niên với ánh mắt sắc lẹm. “Tôi không đánh giá cao tình cảm của hai người”.
– Bây giờ thì anh thấy mọi thứ đang hoàn hảo, có điều về tuổi tác, kinh nghiệm lẫn tích cách đều chênh lệch. Khi những cảm xúc tuyệt vời ban đầu đã qua đi, mâu thuẫn sẽ nảy sinh không hồi kết.
Con bé đang mải mê yêu đương nên đương nhiên không nghe lọt tai những gì tôi nói. Tôi hy vọng anh Chương lắng nghe và suy nghĩ về những điều này. Tôi không muốn em gái mình chịu thiệt.
Như đã đoán trước, anh cười: “Xin lỗi tôi không thể đồng ý với cô”.
– Chúng tôi đã nhận ra những sự khác biệt ngay từ đầu, chúng tôi đã tiến xa được đến đây mà không hề xảy ra xích mích nên có thể chứng tỏ điều cô quan ngại không phải là rào cản trong chuyện tình cảm của tôi và Vân Thư.
Anh nghiêm nghị: “Tôi không còn ở cái tuổi sống bằng tình yêu. Không phải tôi chưa từng nghĩ đến những điều cô nói trước khi bắt đầu mối quan hệ này”.
– Đúng là Vân Thư có một vài khuyết điểm nhỏ nhặt, nhưng trong mắt tôi, chúng vô cùng đáng yêu. Tình yêu phải đi cùng với bao dung, hôm nay tôi có thể rộng lòng như thế nào thì cả đời sau tôi vẫn sẽ như thế.
– Tôi đã sắp xếp vô số mong mỏi cho tương lai. Tôi cam đoan với cô, nếu chúng tôi phải kết thúc thì chỉ có duy nhất một khả năng là Vân Thư nghĩ tôi không phù hợp với em ấy nữa. Cô ấy còn trẻ, còn nhiều thứ đáng trông đợi trong cuộc đời. Nếu chuyện ấy thật sự xảy ra, tôi sẽ buông tay.
– Tôi không hiểu biết sâu rộng nhưng tôi vẫn đủ khả năng đưa ra quyết định trong chuyện tình cảm. Nếu tôi đã lựa chọn đồng hành với Vân Thư thì tôi nhất định sẽ nắm tay cô ấy trong suốt quãng đời còn lại.
Đôi bên đối mắt, Vân Lam không phát hiện sự giả dối trong biểu cảm chân thành của đối phương dù chỉ một chút.
Vân Lam nhẹ thở dài: “Vậy tôi hi vọng anh Chương nói lời phải giữ lấy lời. Tôi chỉ có một đứa em gái, nếu con bé bị thiệt thòi thì tôi nhất định sẽ lấy lại công bằng cho nó”.
– Tập đoàn nhà tôi cũng được xem là đứng hàng đầu trong lĩnh vực thương mại điện tử và có chỗ đứng trong lĩnh vực tài chính, hẳn là anh Chương đã biết rõ.
Chương Tư Niên không hề nao núng trước lời uy h**p: “Tôi biết hiện giờ nói gì cũng vô ích, tôi chỉ khẳng định một câu là tôi sẽ đối xử tốt với em ấy. Cô cứ yên tâm”.
Tuy Vân Lam không kì vọng vào mối quan hệ của hai người nhưng hiện cả hai đang hòa thuận, vì vậy cô sẽ không phản đối công khai. Nhận được lời đảm bảo của Chương Tư Niên, cô khá an lòng.
– Trễ rồi, ăn trưa thôi.
Hai người đến phòng ăn, Chương Tư Niên chăm chút cho Vân Thư trong lúc dùng bữa
Ông nội vừa bị cô cháu gái kể thủng tai cháu rể ân cần săn sóc mình thế nào nên cảnh tượng này giúp ông càng thêm yên tâm.
Buổi chiều, Chương Tư Niên chơi cờ vây với ông nội, ông cực kỳ ksung sướng vì gặp được kỳ phùng địch thủ. Ông bắt Chương Tư Niên chơi ba ván, không thèm quan tâm cô cháu gái lâu ngày trở về.
– Chơi khá đấy. – Ông khen.
– Con học tài chính thống kê nên giỏi tính toán, Chương Tư Niên khiêm tốn trả lời, tay dọn quân cờ.
Ngữ điệu trả lời nhẹ nhàng, cuối cùng anh đã có thể thả lỏng sau một ngày giương cung bạt kiếm.
Vân Thư ngồi bên cạnh xem hai ông cháu chơi cờ chán ngắt, thấy ván cờ đã kết thúc, cô mừng rỡ kéo cổ tay Chương Tư Niên: “Ông chơi với anh Niên lâu rồi, giờ anh ấy là của con”.
– Đi đi. – Ông nội cười ha hả.
Vân Thư nhảy chân sáo, đôi mắt nai con chớp lia lịa: “Em dẫn anh tới chỗ này”.
Dứt lời, cô kéo anh chạy lên lầu, đôi chân nhỏ chạy thoăn thoắt.
– Mau lên anh, mặt trời sắp lặn rồi.
Cô kéo anh chạy lên cầu thang gỗ được chạm trổ, vượt qua căn phòng tràn ngập gấu bông để đến ban công.
Chương Tư Niên đứng ở ban công, hơi hoang mang.
Kết cấu tứ hợp viện kín kẽ, ban công phòng Vân Thư nằm gần sát chái nhà phía đông.
Chương Tư Niên chưa kịp lên tiếng, Vân Thư đã nhảy phốc qua lan can, trèo lên sườn nóc nhà. Cô ngồi trên mái chìa, nhoẻn miệng cười thật tươi trên gương mặt thấm đẫm mãn nguyện. Cô vẫy tay với anh.
– Anh tới mau lên, góc này ngắm hoàng hôn là đẹp nhất đấy.
Chương Tư Niên thấy Vân Thư ngồi chênh vênh trên mái nhà cao chót vót, mặt anh nhăn tít.
– Không sao đâu anh, em trèo lên đây từ nhỏ đến lớn mà. Anh tới đây nhanh lên.
Chương Tư Niên sợ Vân Thư gặp nguy hiểm, anh lưỡng lự vài giây rồi vẫn phóng qua lan can. Anh ngồi xuống bên cạnh nắm chặt tay cô rồi gõ cốp vào trán bà nhỏ: “Chắc chắn em là đứa nhỏ phá phách, thèm đòn hơn thèm cơm”.
Vân Thư che trán, đỏ bừng mặt thanh minh: “Không có… Hồi nhỏ em cũng ngoan mà”.
Chương Tư Niên liếc Vân Thư, cười nhạt.
Sắc chiều đẫm màu, nhuộm đỏ khắp mây trời. Một góc phòng trong tứ hợp viện được ươm nắng vàng rực.
Vân Thư ngồi trên mái nhà, chỉ về căn nhà nho nhỏ phía đằng xa: “Đó là nhà của Lí Úy, nhà anh ấy có nuôi con mèo già, hồi đó nó cào em”.
– Nhà anh ấy trồng nhiều hoa lan đẹp mê mẩn luôn ấy, em từng hái trộm về kết vòng hoa nên ông nội phải đền người ta mấy chậu.
Bà anh ấy kho thịt kho tàu ngon tuyệt cú mèo….
. . . . . .
Vân Thư nắm tay Chương Tư Niên, huyên thuyên đủ chuyện tuổi thơ trên đời dưới biển, cả hai nhìn ráng chiều rơi từng chút một ở phía xa xa dưới mái hiên. Gió len qua cây tán cây bạch quả, nắng chiều vắt lên chân trời một mảnh vàng xán lạn còn sót lại.
Chương Tư Niên phủi nhẹ ống quần bám bụi, ôm Vân Thư vào lòng.
Hôm nay anh mặc áo sơ mi và quần tây, thắt cà vạt kiểu truyền thống Windsor[3] . Vậy mà anh đã trèo qua lan can với dáng vẻ này. Ống quần nhăn nhúm bám bẩn, đầu anh sát bên đầu cô, cùng thưởng thức mặt trời lặn khu phố cổ kính.
[3]: Kiểu thắt cà vạt được đặt theo tên của một vị công tước người Anh mặc dù ông không phải người tạo ra kiểu thắt này. Sau khi kiểu thắt này bắt đầu hình thành và lan rộng thì công tước là người ủng hộ rất nhiệt tình và người đã làm cho kiểu thắt này trở nên phổ biến khắp nước Anh, đặc biệt là những năm 1930, kiểu thắt này trở nên thịnh hành đến nỗi khi bước ra đường thì hầu hết các quý ông thuộc tầng lớp quý tộc đều thắt cà vạt theo – Theo Cavat. comChương Tư Niên bật cười.
– Anh cười cái gì đó?
– Không có gì. – Mặt Chương Tư Niên tỉnh bơ, tay anh giữ chặt eo Vân Thư hơn.
Ở bên Vân Thư, chắc là lúc nào anh cũng phải sẵn sàng cho những điều tốt đẹp ngoài ý muốn.
Ông nội hãm trà cho Vân Lam, nghe tiếng của hai người trên lầu, ông cười: “Con đừng lo lắng quá, ông thấy hai đứa nó rất xứng đôi”.
