Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 47



Cặp đôi ngồi trên mái nhà đến tận khi mặt trời khuất dạng, chỉ còn dải ráng chiều lờ mờ.

Khi sắp về phòng, điện thoại Vân Thư reo vang. Vân Lam gửi tin nhắn đến.

[Vân Lam: Ảnh chụp cả hai đang rần rần trên Weibo, chúng ta nên phản hồi và xử lý hiệu quả, kịp thời].

[Vân Lam: Em có cần chị giúp một tay không].

Chương Tư Niên và Vân Thư được tạm xem là người nổi tiếng. Chương Tư Niên nổi danh chủ yếu trong giới tài chính, song song là vlogger Vân Thư với những vlog chiếm lĩnh bảng xếp hạng video thịnh hành của Weibo vài ngày sau mỗi lần đăng tải.

Tối hôm qua, tin đồn chuyện tình không rõ thực hư của cả hai bị tung lên trên mạng đã thu hút một lượng bàn tán khổng lồ.

Fan vợ của Chương Tư Niên không dám tin vào mắt mình, cộng đồng người hâm mộ giàu trí tưởng tượng đã tiếp lửa cho câu chuyện bùng lên cao. Có người cho rằng cỏ với mây không thể hẹn hò, có người đồn đại là kết hôn vì lợi ích gia đình, có người lại suy đoán cả hai là họ hàng…

Cặp đôi biết tin vào tối hôm trước đã phải vội vã đáp máy bay đến thành phố B để gặp người lớn trong nhà ngay hôm sau nên chưa giải quyết những xôn xao trên mạng.

Vân Thư không hiểu ý Vân Lam nên đưa điện thoại cho Chương Tư Niên xem.

Chương Tư Niên lắc đầu: “Không sao, anh sẽ tự xử lý ổn thỏa”.

Vân Thư gật đầu: “Để em nói với chị”.

Chương Tư Niên xem Vân Thư trả lời tin nhắn, anh hỏi: “Nếu anh thẳng thắn thừa nhận chúng ta đã kết hôn thì có ảnh hưởng đến em không?”.

– Em chẳng bị gì hết nhưng chắc sẽ đến anh đó, anh có nhiều “vợ” trên mạng thế mà…

Chương Tư Niên không bận tâm dù chỉ một chút: “Chuyện này không tác động gì đến đối tác hay những dự án anh đã thực hiện. Anh chỉ lo những lời ra vào làm em tổn thương”.

Vân Thư gãi đầu: “Chắc cú là chết chìm trong nước miếng rồi, nói không bị tiêu cực là không đúng”

Hơn nữa trong thâm tâm cô vẫn tự hào với danh xưng “Vợ chính thức của Chương Tư Niên hơn”.

– Vậy thì đưa tay cho anh.

Vân Thư đưa tay phải cho Chương Tư Niên.

– Không phải, là tay mang nhẫn kìa.

Vân Thư đổi tay.

Kế tiếp, hai bàn tay đeo nhẫn đã đan vào nhau, Chương Tư Niên cầm điện thoại bắt lấy khoảnh khắc đôi bàn tay dưới rặng mây cam đỏ.

Chương Tư Niên xem hình, bàn tay Vân Thư rất nhỏ như lọt thỏm trong bàn tay anh. Hai chiếc nhẫn chạm vào nhau, tỏa ra tình yêu ấm áp dưới mặt trời.

Anh đăng nhập vào tài khoản Weibo vốn không đăng tải gì ngoài công việc rồi đăng tấm hình lên.

[@Chương Tư Niên: Chúng tôi đã kết hôn, chúng tôi đang vô cùng hạnh phúc, cám ơn mọi người đã quan tâm].

Vân Thư cũng vào Weibo, cô để lại một icon trái tim ở dưới phần bình luận.

Không mất nhiều thời gian, Weibo đã bị oanh tạc.

[Cư dân mạng A: “Hai người này gặp nhau hồi nào? Chẳng liên quan gì luôn ấy? Cần người thông não].

[Cư dân mạng B: Hình như trước đây công ty của Chương Tư Niên có hợp tác với công ty nhà Vân Thư, hay là đám cưới vì lợi ích đôi bên?]

[Cư dân mạng C: “Bộ có tui thấy hai người này siêu yêu thôi hả? Ánh mắt tổng tài Chương Tư Niên nhìn nàng Vân ngập tràn tình yêu. Ngọt quắn quéo].

[Cư dân mạng D: E hèm, không bàn đến những chuyện khác, thân là sinh viên đại học C thì tôi phục sát đất tinh thần can đảm của Vân Thư khi dám lấy “Hung thần sinh viên”].

. . . . . .

Cả hai không hề quan tâm phản ứng của cộng đồng mạng.

Chương Tư Niên đứng phía sau, đợi Vân Thư trèo qua lan can và đứng vững vàng phía trong thì anh mới trèo qua theo. Khi đáp đất thành công, mái nhà trống huơ trống hóa phía sau làm anh hơi sợ hãi nên anh lại cốc trán Vân Thư.

Hai người ở thành phố B ba ngày mới về.

Qua ba ngày sống chung, ông nội cực kỳ hài lòng về Chương Tư Niên. Ông đã chọn ngày lành tháng tốt để tổ chức đám cưới cho đôi trẻ.

Chương Tư Niên giao một thùng đầy những quà bánh địa phương cho bên vận chuyển. Anh nắm tay Vân Thư, thấy cô cúi đầu và khẽ mím cánh môi mỏng, anh hỏi: “Em nhớ nhà à? Nếu em chưa muốn thì ở thêm vài ngày nữa”.

Tối hôm qua, Vân Thư còn hào hứng nắm tay anh dạo qua những con hẻm nhỏ, nơi cô rảo qua bằng đôi chân ngắn tũn và quải trên lưng chiếc cặp chất đầy sách. Càng nghĩ Chương Tư Niên càng thấy Vân Thư đang nhớ nhà.

Vân Thư hơi nhíu mày, sự rầu rĩ pha chút ngượng ngùng, cô hơi ấp úng: “Không phải… Là”.

Vân Thư ngó trái ngó phải, thấy xung quanh không có ai, cô ghé bên tai Chương Tư Niên thì thầm: “Hôm trước… anh nói… khi nào về sẽ… sẽ… sống chung…đó”.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ mang theo nội dung đầy mời gọi nên dù Chương Tư Niên đã tự kìm chế nhưng vẫn thở gấp vài nhịp.

Chương Tư Niên nghĩ Vân Thư căng thẳng nên ngồi cách xa ra một chút. Anh khẽ nuốt nước bọt, bình ổn lại nhịp thở, nhẫn nại an ủi: “Nếu em chưa sẵn sàng thì mình đợi thêm, không sao hết”.

Vân Thư nhăn nhó, cô kéo cổ tay Chương Tư Niên, mặt đỏ như gấc: “Không phải em không muốn… mà là…”.

Vân Thư hít một hơi thật sâu, cô cau mày: “Em tới tháng rồi”.

– Em mới có sáng nay – Vân Thư cúi đầu, ngại ngùng bổ sung.

Vân Thư thẹn chín người, cô đã chuẩn bị cho ngày nay từ rất lâu và hạ quyết tâm chờ đến khi gặp người lớn về sẽ… Rốt cuộc cô lại quên béng chu kỳ kinh nguyệt sắp đến gần.

Chương Tư Niên cười khẽ: “À chuyện này, nó không đáng để làm em buồn đâu”.

Chúng ta không nhất thiết phải làm chuyện đó. – Nói thế, Chương Tư Niên xoa đầu Vân Thư.

– Khi nào về thì dọn vào phòng anh, anh sẽ phụ em thu dọn đồ đạc.

– Không có cặp vợ chồng nào ngủ riêng hết.

Vân Thư ngả đầu vào vai Chương Tư Niên, gật đầu.

Từ góc nhìn của Chương Tư Niên, anh chỉ thấy vành tai đỏ lựng của Vân Thư lộ bên ngoài.

Anh nhếch môi, bàn tay miết vành tai nho nhỏ nong nóng vài cái.

Trong chớp mắt, Vân Thư đang dựa vào lòng anh đã ngồi cứng người, đầu ngón chân co quắp.

– Đừng…

Nụ cười lẫn vào giọng nói Chương Tư Niên, anh cúi đầu nói nhỏ: “Mới bao nhiêu đây mà em đã không chịu nổi thì sau này phải làm sao bây giờ?”.

Đôi gò má Vân Thư nóng hệt lò lửa, cô không dám ngẩng đầu lên. Cô vòng tay sau lưng anh, ngắt một cái thản nhiên như không.

Ngày đầu tiên trong kỳ kinh nguyệt thường gây cho Vân Thư phiền toái. Có lẽ vì hôm nay ngồi máy bay và xe buýt cả ngày nên lưng cô mỏi nhừ, sắc mặt tái nhợt.

Vì thế, ngay sau khi cất dọn hành lý, Chương Tư Niên liền pha cho Vân Thư một ly trà gừng đường đỏ.

Ly trà gừng nóng nghi ngút giúp cô dễ chịu hơn hẳn.

Nhận ra Vân Thư khó chịu, Chương Tư Niên ấn cô nhỏ dợm đứng dậy thu dọn: “Đồ đạc chuyển lúc nào mà chẳng được, tối nay chuyển người tới là được rồi”.

Vì đã bôn ba một ngày ngược xui nên cả hai chỉ ăn một bữa tối đơn giản.

Chương Tư Niên đi tắm trước, Vân Thư về phòng lấy quần áo ngủ và vật dụng cá nhân. Cô ngại ngùng đi từng bước đến phòng ngủ của anh.

Chương Tư Niên đã tắm xong, anh lau tóc trong khi bước ra ngoài phòng tắm.

Bỗng có tiếng mở cửa nhè nhẹ, Vân Thư hơi ngại ngần, cô ló đầu vào thăm dò.

Khóe miệng Chương Tư Niên cong lên vui vẻ, anh mở cửa, kéo Vân Thư vào trong: “Đây cũng là phòng của em, em cứ tự nhiên”.

Vân Thư dựa nửa người vào lồng ngực Chương Tư Niên. Chương Tư Niên vừa tắm xong nên có lẽ hương sữa tắm bạc hà trộn lẫn với hơi nước và hơi ấm độ cơ thể bao trọn bao trọn lấy cô.

Bầu không khí mập mờ không diễn tả được.

Vân Thư hơi rối loạn, cô đẩy Chương Tư Niên ra, chạy vào phòng tắm: “Em đi tắm đây”.

Hơi nước nóng bốc hôi hổi, trong không khí là hương bạc hà mát lạnh. Vân Thư run run c** q**n áo.

Ném quần áo vào rổ đựng đồ dơ, Vân Thư chợt sực nhớ rằng mình quên mang theo sữa tắm gội. Cô ảo não gõ cốp vào trán rồi xấu hổ nhấn một ít sữa tắm đặt ở bệ bồn rửa mặt. Hai bàn tay xoa qua loa sữa tắm khắp cơ thể, tiếp đó dội sạch nhanh chóng.

Khi bước ra, Vân Thư nhẹ hít một hơi — giờ phút này trên khắp người mình là mùi hương thoang thoảng của Chương Tư Niên.

Chương Tư Niên đang ngồi trên giường sấy tóc cho nhanh khô.

Thấy Vân Thư bước ra, anh vẫy tay: “Đến đây, sẵn anh sấy tóc giúp em”.

Mặt Vân Thư đỏ bừng, cô ngồi lên giường.

Tuy gió từ máy sấy không mạnh nhưng khá ấm áp, bàn tay Chương Tư Niên luồn vào vô cùng êm ái.

Nếu Vân Thư là mèo thì chắc hẳn đã grừ grừ thoải mái bên cạnh Chương Tư Niên.

Cử chỉ dịu dàng của Chương Tư Niên đã trấn tĩnh trái tim loạn nhịp của Vân Thư một chút.

– Ngủ thôi. – Mái tóc dài của Vân Thư đã được Chương Tư Niên sấy xong, anh tắt máy sấy.

Vân Thư vén tấm chăn điều hòa mỏng ra, nằm xuống.

Chương Tư Niên tắt đèn trần, chừa lại hai ngọn đèn ngủ mờ mờ trên đầu giường.

Chiếc giường rất rộng rãi, cô vẫn thẹn thùng từ từ lùi ra mép giường, đầu vùi vào chăn.

Chương Tư Niên nằm xuống, thấy bóng lưng cách xa mình một cánh tay, anh mở lời: “Em xích gần lại đây”.

Căn phòng lặng như tờ, giọng nói khàn khàn của Chương Tư Niên mang theo sức hút. Vân Thư trùm chăn, nhích về sau từng chút một.

Chưa nhích tới gần, Chương Tư Niên đã kéo Vân Thư vào lòng. Dưới ánh đèn sáng lờ mờ, chóp mũi của cô chạm vào lồng ngực anh.

Chương Tư Niên cười vụn, Vân Thư thoáng cảm nhận được lồng ngực anh phập phồng.

– Em còn khó chịu không? – Chương Tư Niên hỏi.

– Dạ? – Vân Thư nhất thời không kịp định thần, cô ngẩng đầu nhìn anh.

Không còn cặp mắt kính phong ấn, đôi đồng tử của Chương Tư Niên đen sâu thẳm, đuôi mắt cong cong hút lấy linh hồn trong căn phòng tù mù. Vân Thư cứ ngẩn người.

Kế đó, bàn tay ấm áp đặt lên bụng dưới của Vân Thư, truyền đến hơi ấm.

Chương Tư Niên dịu dàng: “Bụng em còn đau không?”.

Vân Thư lập tức chui đầu vào chăn, lắc nguầy nguậy.

– Vậy ngủ thôi – Chương Tư Niên kéo cô nhỏ sắp chui tọt vào trong chăn ra chỉnh lại mái tóc hơi rối, anh cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán.

– Em ngủ ngon.

– Chúc anh ngủ ngon.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...