Chương Tư Niên tự giác siết chặt kỷ cương của bản thân, anh đã duy trì thói quen dậy lúc 6 giờ 30 để chạy bộ suốt 10 năm qua. Hôm nay thói quen này đã bị phá vỡ.
Quen nhịp sinh học, anh tỉnh dậy. Thế mà tiếng thở nhè nhẹ cạnh tai ghì chặt anh xuống giường.
Ánh mặt trời xuyên qua kẽ màn, hắt một đốm nắng lên tấm chăn. Căn phòng từ từ được thắp sáng, anh trở mình, phác họa tỉ mỉ hình bóng người trong lòng dưới ban mai nhàn nhạt.
Bình thường ồn ào là thế nhưng khi ngủ, Vân Thư trông dễ cưng cực kỳ.
Một em bé cuộn tròn ngủ ngon lành trong lòng anh, gương mặt phúng phính nét trẻ con hơi đỏ có phủ một lớp lông tơ mảnh. Rèm mi dày mảnh rũ xuống từ mí mắt, đóa môi chúm chím căng bóng hơi chu ra.
Chương Tư Niên vuốt vài sợi tóc dính vào má Vân Thư, đặt những nụ hôn lụn vụn xuống hai gò má dưới nắng.
Đêm qua anh ngủ không được thẳng giấc.
Vân Thư có thói quen cuộn người ngủ, có thể vì thiếu cảm giác an toàn. Bình thường cô phải ôm gấu mới ngủ ngon.
Vân Thư đã được một đêm ngon giấc, chắc cô đã xem anh là gối ôm nên vô thức chui vào lòng anh. Váy ngủ bị tốc lên tự lúc nào, đôi chân trần gác lên người anh, mùi hương của Vân Thư xâm chiếm chóp mũi anh từng chút một.
Rõ ràng là mùi sữa tắm mọi ngày nhưng trong bóng tối đen kịt, hương bạc hà pha chút vị ngọt móc câu vào người anh.
Ngay từ đầu đã khó lòng nín nhịn nhưng Vân Thư không chịu nằm yên, cô lật người ôm lấy anh, dụi vào người anh, k*ch th*ch hơi thở Chương Tư Niên trĩu nặng rồi ngủ bất chấp.
Nếu không phải Vân Thư đang trong kỳ kinh nguyệt thì mặc cho trời đã sáng hay chốc nữa Chương Tư Niên còn phải đến công ty thì anh sẽ hôn cho cô tỉnh. Anh sẽ dùng hành động thực tế chứng minh cho cô biết k*ch th*ch một người đàn ông sẽ dẫn tới kết cục gì.
Cuối cùng Chương Tư Niên không khống chế được nữa, anh tóm lấy cô nương đang vặn mình nhốt chặt vào lòng. Vân Thư cũng không bị đánh thức, cô ngoan ngoãn tựa vào lòng anh ngủ say.
Xem đồng hồ, Chương Tư Niên từ bỏ thói quen chạy bộ mình tuân thủ mười năm nay không chút phân vân. Lần đầu tiên trong cuộc đời anh quyết định nán lại giường.
Chương Tư Niên điều chỉnh một tư thế để Vân Thư nằm thoải mái trong lòng mình, anh nhắm mắt ngủ bù cho một đêm ngủ không ngon.
Vân Thư lim dim đã tỉnh giấc, định xoay người thì phát hiện cánh tay anh choàng qua người.
Cô giơ tay dụi mắt, người cạnh bên vẫn chưa tỉnh. Vân Thư dí sát mặt vào, quả nhiên đập vào mắt là một Chương Tư Niên tuấn tú, sống mũi thẳng tắp.
Thấy hàng mi Chương Tư Niên rung rung, cô lùi ra sau tức thì.
Sau một hồi không thấy Chương Tư Niên động đậy, cô lại sáp đến. Ánh mắt dừng trên cánh môi mỏng, cô đến gần, định hôn trộm một cái.
Cái chạm môi lan tỏa cảm giác ấm áp. Bỗng đôi mắt đang nhắm của Chương Tư Niên mở bừng, đôi mắt mang theo nụ cười.
Đây hoàn toàn không phải bộ dạng mới thức giấc.
Nụ hôn vội lập tức rụt ra sau liền bị cánh tay rắn chắc ngăn lại.
Bàn tay đặt trên lưng Vân Thư giữ hơi chặt, chưa hồi phục tinh thần thì cơ thể đã áp sát người Chương Tư Niên, tay đang chống lên v*m ng*c rộng lớn với những bó cơ rắn rỏi.
– Mới sáng ra mà em đã lén lút bày trò gì đấy? – Chương Tư Niên khẽ cười thành tiếng, giọng nói khàn khàn, khêu gợi không thể chối từ.
Vân Thư ghé vào người Chương Tư Niên, tưởng chừng cảm nhận được lồng ngực anh nhấp nhô.
Trong cơn ngại ngần tức giận, Vân Thư nhay môi Chương Tư Niên, cô đấm nhẹ vào ngực anh một cái: “Anh giả vờ ngủ phải không?”.
Chương Tư Niên mỉm cười, đầu ngón tay quấn lọn tóc Vân Thư, tay kia khẽ khàng vuốt lớp áo giống v**t v* một chú mèo con.
– Hứ. – Vân Thư bĩu môi, cô nở một nụ cười xấu xa, ngồi lên người Chương Tư Niên rồi giơ tay vò tóc Chương Tư Niên rối xù.
– Cho anh giả vờ ngủ nè.
Chưa hả hê được bao lâu thì Vân Thư đã bị Chương Tư Niên giữ đầu, kéo xuống hôn.
Môi lưỡi cuốn lấy nhau, thậm chí phát ra âm thanh lách chách rõ mồn một trong không gian im ặng.
Nụ hôn làm Vân Thư hứng tình, ngay khi khoảnh khắc ngọt ngào sắp kết thúc, cô ngại ngùng c**n l** đ** l*** Chương Tư Niên cho nụ hôn thêm sâu.
Chiếc hôn kéo dài làm nhũn cánh tay Vân Thư chống trên ngực Chương Tư Niên.
Cô đỏ mặt, quệt vào chóp mũi Chương Tư Niên.
Nhịp thở Chương Tư Niên nặng nhọc trở lại, Vân Thư nằm sấp trên người anh.
Tư thế này hơi bất tiện nên cô ngọ nguậy muốn điều chỉnh dáng nằm.
– Đừng nhúc nhích nữa. – Đột nhiên Chương Tư Niên giữ chặt lưng Vân Thư, giọng nói anh trầm rè.
Cả hai đang dán chặt vào nhau cùng chia sẻ độ ấm cơ thể, đương nhiên Vân Thư cảm nhận được vật nóng rẫy đang áp sát vào đùi mình.
Buổi sáng c** nh* dễ bị c**ng c*ng.
Cây g** n*ng b*ng quấy nhiễu đầu óc Vân Thư hỗn loạn, không biết đã nghe được câu này ở đâu.
Ánh mắt hai người chạm nhau, đôi mắt sâu thẳm của Chương Tư Niên nhìn Vân Thư đắm đuối, anh khẽ tằng hắng:
– Thường chu kỳ kinh nguyệt của em kéo dài mấy ngày?
Vân Thư nhìn Chương Tư Niên chằm chằm, anh thản nhiên thốt ra lời này trông siêu gian tà.
Tựa động vật ăn thịt đang rình mồi trong chương trình thế giới động vật mới xem.
Tất nhiên Vân Thư hiểu hàm nghĩa phía sau lời nói của Chương Tư Niên, mặt trời đang đối mặt với Chương Tư Niên trả lời: “Cỡ năm sáu ngày”.
– Đừng để anh phải đợi lâu.
Anh vừa nói vừa miết lấy vòng eo mềm mịn của người đẹp, lòng bàn tay ấm nóng uy h**p cực độ.
Vân Thư lạnh gáy, cô dạ một tiếng, bối rối đẩy anh ra rồi lao xuống giường.
– Em đi đánh răng rửa mặt.
Chương Tư Niên dõi theo bóng dáng Vân Thư đào tẩu, làn da để lộ trong lúc chuyển động càng thêm k*ch th*ch. Anh bất giác cười khổ, thà vài ngày sau hẵng ngủ chung chứ “món ngon” này đã hành hạ anh kiệt sức.
——
Buổi sáng dềnh dàng tốn không kha khá thời gian, sau khi ăn sáng lót dạ qua loa, Chương Tư Niên vội vàng tới công ty.
Hai người vắng nhà vài ngày, tủ lạnh gần như trống rỗng, Vân Thư chủ động xung phong đi siêu thị.
Tuy nhiên Vân Thư chưa từng vào bếp lần nào, Chương Tư Niên phỏng đoán cô không thể phân biệt được hành và tỏi. Nếu Vân Thư không mua được đúng nguyên liệu thì buổi tối nay cả hai sẽ phải ôm cái bụng rỗng nên anh không dám giao nhiệm vụ này cho cô.
Trước dáng vẻ hăng hái của Vân Thư, Chương Tư Niên không nỡ từ chối cô bằng việc tự mua trước, thế nên anh thuyết phục Vân Thư đợi mình về rồi cả hai cùng đi.
Nghĩ đến chuyện hai người chưa từng dạo siêu thị như một cặp vợ chồng bình thường nên cô đồng ý ngay tắp lự.
Đợi Chương Tư Niên về nhà, hai người nắm tay nhau chậm rãi tản bộ đến siêu thị trong khu dân cư.
Chương Tư Niên đã quen thuộc với nơi đây, ngược lại Vân Thư không mó tay đến việc gì nên chỉ thường đến mua đồ ăn vặt và trái cây, không hề bước chân tới quầy rau củ hay quầy tươi sống.
Vân Thư cầm bó cần tây lên, nhìn ngó, sờ mó tới lui.
Chương Tư Niên để mặc Vân Thư, anh bỏ toàn bộ những nguyên liệu Vân Thư yêu thích vào xe rồi chắt lọc những món phù hợp.
Mua thức ăn xong, Vân Thư làm nũng đổi hướng về quầy quà vặt.
Thật ra ở nhà còn vô số bánh trái cộng với vali quà bánh Vân Thư mang từ thành phố B hôm qua.
Nhác thấy Chương Tư Niên nhíu mày, Vân Thư lập tức kéo tay anh vòi vĩnh: “Lay’s mới ra hai vị mới, em mua hai gói đó nữa là đủ bộ rồi”.
Chương Tư Niên chào thua, đành phải nghe theo.
– Đừng lấy nhiều quá.
– Bánh snack có chứa nhôm oxit[1], anh nhớ rõ đã từng đọc một nghiên cứu nói rằng ăn nhiều chất điều vị sẽ gia tăng nguy cơ mắc bệnh Alzheimer.
[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Chất điều vị – nguyên liệu sản xuất bánh snack.– Dạ dạ dạ.
Dạ là một chuyện nhưng tay ném đồ ăn lia lịa là một chuyện khác.
Cuối cùng Chương Tư Niên không chịu được nữa, anh trả từng món Vân Thư bỏ vào xe mà không cần nhiều lời.
Vân Thư ngẩng đầu, nhìn Chương Tư Niên vô cùng đáng thương.
Ở bên nhau một thời gian dài, Vân Thư được đằng chân lân đằng đầu, Chương Tư Niên đã mất sức phản kháng.
Chương Tư Niên ho nhẹ, nuốt những lời nhượng bộ xuống, nghiêm mặt: “Giới hạn là năm bịch, em chọn đi”.
Vân Thư bất mãn trề môi, chú cá nóc nhỏ lấy toàn bộ bánh snack trong xe trả lên kệ, tiếp đó chọn năm gói chứa những gói nhỏ bên trong.
Chương Tư Niên nhìn năm gói bánh sặc sỡ, bên trong mỗi gói chia những gói khoai tây lát nhỏ, anh cau mặt.
Vân Thư hết sức đắc ý: “Đúng năm gói, không nhiều hơn một tẹo nào”.
Thường thì cô sẽ không mua loại này, lý do là bên trong sẽ có một hai vị cô không thích.
Bộ dạng tự mãn đáng yêu của Vân Thư trêu Chương Tư Niên buồn cười, không những thế anh còn muốn cúi xuống véo mặt cô. Cuối cùng anh vẫn bình thản đứng nhìn.
Vân Thư đối diện với Chương Tư Niên, tuy bản thân đang thắng thế nhưng không hiểu sao cô lại chột dạ.
Vân Thư cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau, hơi tủi thân: “Tại anh để lỗ hổng cho em lách”.
– Thôi không sao. – Chương Tư Niên giơ tay xoa đầu Vân Thư. “Em đừng ăn nhiều quá”.
Chuyến mua sắm đã sắp cán đích, cả hai đan tay đi đến quầy thu ngân.
Ngay quầy tính tiền có một kệ bao cao su, Vân Thư liếc trộm Chương Tư Niên một cái, anh đang cúi nhìn những túi hàng to trong xe. Thế là cô chộp một hộp nhỏ nhanh như chớp rồi vội giấu sau lưng.
Chắc không khác mấy, Vân Thư thỏa mãn nghĩ.
– Đừng lấy bừa, em phải xem kích cỡ trước đã. – Chương Tư Niên bắt quả tang Vân Thư qua góc mắt, anh cười.
– Hả?
– Nước mình thường bán cỡ vừa. – Chương Tư Niên cười dửng dưng. “Còn anh xài cỡ lớn”.
Vân Thư siết chặt chiếc hộp xanh nhỏ trong tay, gương mặt cháy rực.
Chương Tư Niên cười: “Em lấy cho có mà không xem kích cỡ à”.
Vân Thư cúi xuống, đọc lướt qua: “Trên, trên đây không viết”.
Chương Tư Niên lấy chiếc hộp, lật ra sau, chỉ vào tấm nhãn M 52+2mm cho cô xem.
Kích cỡ bao cao su ở Trung Quốc thường là size M, size L thì ít thấy hơn.
– À, thế ở đây có bán size L không?
– Anh không biết, chúng ta tìm xem. – Chương Tư Niên cười, sờ vành tai đỏ như rỏ máu của Vân Thư.
Hai người ngồi xổm xuống quầy “áo mưa”, lật tìm từng cái một, kết quả tìm được một hộp size L trong một dãy hộp size M .
Cả hai cùng nhìn chiếc hộp màu chàm “Lửa băng thêm hưng phấn, gai góc thêm tình thú” trong tay Vân Thư.
Vân Thư thẹn, suýt vứt chiếc hộp ra ngoài.
Chương Tư Niên lấy chiếc hộp từ tay trong tay Vân Thư, bỏ vào xe. Anh dửng dưng như không, kéo cô vào lòng: “Em chọn đấy nhé”.
