Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 49



Cả hai ra khỏi nhà lúc trời còn sáng. Hiện giờ trời đã sẩm tối, những áng mây sa xuống đường chân trời.

Một tay Chương Tư Niên xách túi, một tay anh nắm tay Vân Thư: “Mình mau về thôi”.

Vân Thư gật đầu, cả hai rảo bước nhanh hơn.

Những cơn gió lạnh lất phất lướt qua những tán lá đung đưa xào xạc. Cửa nhà hiện ra trước mắt, trời bắt đầu mưa lất phất, từng giọt li ti rơi xuống mỗi lúc một dày đặc.

Giọt nước rơi xuống đầu mũi hơi lạnh. Hai người lại nhanh chân hơn.

Ngay ngã rẽ về nhà, Vân Thư nghe loáng thoáng có tiếng động trong bụi cây. Cô dừng bước.

– Có chuyện gì thế?

– Hình như em nghe trong bụi cây có tiếng gì đó.

Trong bụi rậm có tiếng ư ử nhỏ xíu, lúc tới gần thì âm thanh nhỏ xíu đã được phóng đại vô cùng rõ ràng.

– Để em xem thử.

– Em cẩn thận đấy.

Vân Thư ngồi xổ thụp xuống, gạt lùm cây sang một bên. Dưới gốc cây, có một cục lông be bé, xồm xoàm quện đầy bùn đất đến nỗi không thể nhận ra màu lông ban đầu. Cục lông chưa được một tuổi, ngước nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương.

Vân Thư một chú chó đi lạc ngoài đường. Cô quan sát tới lui, thả nhánh cây ra rồi đứng dậy.

– Chắc là nó lạc, là chó con thôi anh, thấy thương quá.

Trong nhà còn vài hộp thức ăn cho chó, cũng không dùng được nữa, để em lấy ra nó ăn.

Chương Tư Niên lau giọt nước mưa đọng trên chóp mũi cô: “Ừ, chúng ta về trước đã, anh sẽ ra cùng em”.

Cả hai về nhà.

Vân Thư ngồi xuống, ngón tay run rẩy kéo ngăn tủ đựng thức ăn của Kẹo Lạc trong phòng khách.

Bên cạnh thức ăn, bên trong còn có nhiều vật dụng khác

Món đồ chơi nhỏ cho Kẹo Lạc gặm, dây dắt chó, còn cả/ còn có… Cô cất/ trữ/ tích trữ/ để dành từ lâu, sắp đầy một túi, định bụng/ định quấn thành một cuộn len để đan cho Kẹo Lạc một chiếc khăn quàng cổ Hoa sinh đường tốn hơi thừa lời đích tiểu món đồ chơi, dắt thằng, còn có. . . . . . Nàng phía trước tồn  thật lâu, sắp đôi mãn một túi đích, tính toán muốn bắt  đi phưởng thành len sợi, chức khăn quàng cổ đích hoa sinh đường điệu đích mao.

Bắt gặp Vân Thư ngồi bất động trước ngăn tủ, Chương Tư Niên nhận ra việc này đã gợi về ký ức đau thương.

Anh khụy gối ngồi xuống cạnh Vân Thư, xoa lưng cô an ủi: “Tất cả đã kết thúc rồi, em đừng nghĩ về chuyện đó nữa”.

Vân Thư cúi đầu, đáp: “Nhìn nó nhỏ quá, không biết nó ăn được loại này không?”.

Vân Thư lục lọi trong ngăn tủ, cuối cùng chọn một cái chén nhỏ rửa sạch, ngâm thức ăn với sữa dê cho mềm ra.

Mưa mỗi lúc một to, những cơn gió lớn rung mạnh những cành lá dữ dội.

Vân Thư hơi bận lòng, cô kéo vạt áo Chương Tư Niên, đôi chân liến thoắng.

Cô đẩy tán cây ra hai bên, dù đã được nhánh lá che chắn nhưng chú chó vẫn dính mưa. Bộ lông ướt mẹp dán chặt vào người trông xót xa cực kỳ.

Vân Thư giương dù, đặt cái chén xuống mặt đất rồi ngoắc tay với chú chó nhỏ.

Ban đầu chú chó vẫn cảnh giác, nó lùi vào trong, hai hòn mực nhìn cô chằm chằm.

Người và chó đấu mắt nhau vài giây, có lẽ cái bụng cồn cào làm chú chó đứng dậy, từ từ len ra khỏi bụi rậm.

Chú chó đi tập tễnh, nó co chân lên, không dám chạm chân xuống đất. Chắc là nó bị thương.

Nó đớp hai miếng rồi ngẩng đầu quan sát, nhận ra xung quanh không có gì nguy hiểm mới cúi đầu xuống tiếp tục.

Vân Thư ngồi xổm một bên chờ chú chó ăn xong.

Trời đổ mưa, những giọt nước gột sạch cơ thể, để lộ màu lông vốn dĩ của nó. Vân Thư nhìn đôi tai dựng thẳng lên, hơi kinh ngạc.

Anh bảo vệ đi ngang qua, anh chào hai người: “Ối anh chị Chương, hai người đang làm gì đấy”.

Chú chó con nghe tiếng động nên chân cao chân thấp trốn vào bụi cây.

– Có một con chó đi lạc trông tội lắm, tôi đang cho nó ăn.

– À, anh có biết gầy đây có ai trong khu mình bị lạc chó không? Xem tướng tá thì có vẻ là giống Samoyed, chắc nó có chủ đấy.

– Samoyed hả? Chậc, thôi, nó bị bỏ rồi.

– Tại sao?

– Giới trẻ bây giờ rất vô trách nhiệm, mới nhận nuôi nó chưa được bao lâu thì chia tay, bỏ luôn con chó bị thương. Chúng tôi phát hiện nó trong sân hồi hai ngày trước, còn chủ cũ đã dọn đi rồi.

– Thường thì khi xảy ra những trường hợp này sẽ có cư dân nhận về nuôi. Nhưng vì lần này không biết có trị được dứt điểm không nên không ai chịu nhận. Có người đã phản ảnh, yêu cầu chúng tôi đưa nó đi do sợ ảnh hưởng đến sức khỏe rồi, đợi ban lãnh đạo khu dân cư bàn bạc xong thì chúng tôi sẽ đưa con chó này đến trạm cứu hộ động vật.

Nói rồi anh bảo vệ tiếp tục đi tuần tra.

Vân Thư nhìn đồ ăn trong chén còn hơn phân nửa, cô ngồi xuống, dụ chú chó ăn tiếp.

Một lúc sau, chú chó con mới chui ra.

Có lẽ nhóc con đã rỗng bụng nên nó vục đầu vào chén, tiếng nhai thức ăn vang lên rồm rộp. Đánh chén sạch sẽ, chú chó ngước lên nhìn cô bằng đôi mắt lưng nước.

Trái tim Vân Thư mềm nhũn — cử chỉ hành động của nó hệt Kẹo Lạc.

Chú chó nhoài nửa thân mình ra mưa, Vân Thư chìa chiếc dù che mưa cho nó.

Chương Tư Niên lẳng lặng hướng tán dù về Vân Thư, anh tiến lại gần cô, mưa gió dừng lại sau tấm lưng anh.

Chú chó đứng thẳng dậy, lọt thọt đi đến chân Vân Thư. Nó cọ đầu vào chân cô làm ống quần bẩn dính thêm bùn. Chú chó ngước đầu nhìn Vân Thư.

Chương Tư Niên mở lời: “Nếu em muốn thì chúng ta sẽ đem nó về chữa trị”

Vân Thư ngồi xổm dưới đất, cách làn mưa, ánh mắt cô nhìn anh hơi ngổn ngang. Vân Thư cúi đầu nhìn chú chó nhỏ, cô lắc đầu.

– Em sẽ không nuôi chó nữa.

Vân Thư lùi về phía Chương Tư Niên rồi đặt dù của mình xuống bụi cây, tạo một “mái hiên” mà mưa không thể chạm tới.

Chương Tư Niên siết bả vai Vân Thư: “Ngày mai chúng ta đến cho nó ăn tiếp”.

Hai người quay đi, dường như chú chó đã “chọn” Vân Thư, nó khập khiễng đuổi theo cô từng bước dưới cơn mưa. Cô dừng lại, nó dụi cái đầu ướt sũng vào ống quần.

Vân Thư có đôi chút lúng túng. Lông nó ướt dẫm, dính sát vào người, cái chân bị co lên làm cho cơ thể lảo đảo.

Rốt cuộc nó đã không thể đứng vững nữa, chú chó nằm rạp xuống đất, vẫn dụi đầu vào cổ chân Vân Thư.

Vân Thư lưỡng lự, cô vò mái tóc rối xoăn, kết quả trái tim đã chiến thắng: “Em mang nó về chữa trị trước, khi nào nó khỏi sẽ tìm chủ cho nó. Được không anh?”.

– Được. – Chương Tư Niên gật đầu. Em đứng đây đi, để anh lấy cái khăn cho em quấn nó lại rồi hẵng bế nó về. Con chó này hơi bẩn.

Hai vợ chồng đem chú chó về nhà.

Chương Tư Niên nấu bữa tối, Vân Thư đưa chú chó đi tắm, sấy khô lông.

Danh hiệu giống chó thiên thần không phải nói ngoa, bộ lông vừa khô, chú chó đã biến ngay thành một thiên sứ tuyết trắng. Nó thè lưỡi, ngẩng đầu nhìn Vân Thư khiến cô không thể kháng cự.

– Ngày mai đưa em đi khám, hy vọng vết thương không quá nghiêm trọng. – Vân Thư vỗ đầu đứa nhóc, dùng khăn lông mềm của mình làm ổ cho nó.

Cô vẫn giữ đồ đạc của Kẹo Lạc nhưng vì không nỡ dùng nên cô còn cất trong ngăn tủ.

Khi hai người ăn uống xong, bé Samoyed đã ngoan ngoãn ngủ yên trong ổ.

– Em có muốn đặt tên cho nó không?

Vân Thư lắc đầu: “Thôi, để em hỏi xem có bạn bè nào muốn nhận nuôi không. Để chủ mới đặt tên cho nó”.

– Cũng được.

Chương Tư Niên dắt Vân Thư lên phòng.

Kể từ đêm qua, Vân Thư không giữ kẽ nhiều nữa. Cô không còn nằm cách xa Chương Tư Niên mà chủ động nằm vào giữa.

Vân Thư lia mắt qua hộp bao cao su đặt trên tủ đầu giường, ngại ngùng nằm gọn trong lòng Chương Tư Niên.

Sáng sớm hôm sau, Vân Thư đưa bé Samoyed đến bệnh viện thú y để chụp x-quang.

– Nhóc con bị gãy xương nhưng không có gì nghiêm trọng.

Nghe bác sĩ kết luận, Vân Thư nhẹ thở phào, cô xoa đầu bé Samoyed đang nằm trên bàn trấn an.

Bác sĩ bó bột, quấn băng thun: “Trong thời gian này chị cần bổ sung dầu cá và canxi để chỗ gãy xương nhanh lành. Với giống chó to lớn như Samoyed thì cần bổ sung canxi ngay tuổi này, nếu không thì các khớp xương sẽ không chống đỡ được trọng lượng cơ thể trưởng thành, gây ra những trở ngại đáng kẻ. Chỉ cần dùng canxi của hãng…  “.

– Dạ, em đã biết rồi. – Vân Thư buồn bã ngắt ngang.

– Trước đây chị từng nuôi chó rồi à?

– Tôi từng nuôi một con Australian Stepherd. Nó mới… qua đời vì tuổi già.

Bác sĩ hơi ngại: “Chị nuôi chó từ nhỏ rồi hả?”.

Vân Thư cúi đầu, ừ đáp.

– À này, chị có nói mình nhặt được nó hôm qua, không biết nó đã được tiêm phòng hay tẩy giun chưa, tốt nhất chị nên làm luôn một thể nhé.

– Dạ được, em sẽ đợi và thanh toán viện phí.

Vân Thư bận bịu cả một ngày với nhóc Samoyed ở bệnh viện, bên cạnh đó còn mua đệm nằm và hàng loạt đồ dùng mới. Cô khệ nệ lê tấm thân về nhà.

Phải hơn một tháng chân nhóc con mới lành, Vân Thư đã đăng tin tìm chủ nhưng tạm thời chưa ai muốn nhận nên trước mắt quả cầu tuyết ở lại với hai vợ chồng.

Chú nhỏ Samoyed bị gãy chân nên không thể đi lại, mỗi ngày chỉ cần cho ăn. Hơn thế, chú nhóc rất ngoan ngoãn, có thể vì đã được dạy dỗ cẩn thận nên quen nền nếp, không có trở ngại gì.

Không biết do Vân Thư vốn yêu động vật hay nhóc Samoyed quấn người mà chỉ sau hai ngày, người và chó đã trở nên thân thiết.

Chương Tư Niên tham gia một bữa tiệc nên về hơi muộn.

Anh mở cửa, đặt cặp táp lên kệ. Anh có chút mỏi mệt nhéo sống mũi.

Chương Tư Niên thay giày, đi vào phòng khách: “Anh về rồi đây. Em ăn tối có ngon không?”.

Anh vô thức bật cười trước cảnh tượng trong phòng khách, những vồn vã cuộc sống bỗng tan biến.

Chắc hẳn Vân Thư ở nhà cả ngày nay, cô mặc váy ngủ, ngồi khoanh chân múc dưa hấu ăn trên ghế sô pha, ở trên bàn còn khá nhiều trái cây. Như thể quay lại ngày còn Kẹo Lạc, cô chia cho nhóc Samoyed một miếng, cả hai ngẩng lên nhìn anh với khóe miệng đỏ choét, trông siêu yêu.

Thấy anh về, Vân Thư vội rút giấy lau miệng, cô thẹn thò thả chân xuống, kéo váy lại thẳng thớm.

Chương Tư Niên cười, cởi nút cổ áo: “Sắp hết mùa dưa rồi, lần sau em mua trái cây trong mùa đi”.

Vân Thư múc một muỗng cho anh: “Vẫn ngọt lắm, anh ăn thử xem”.

Chương Tư Niên nhìn chiếc muỗng, ở đuôi muỗng còn “thò” ra mấy cái móng. Anh cúi xuống, ăn miếng dưa hấu kia.

Vân Thư ngẩng đầu giống dâng món ăn tiến vua, đôi mắt cô nhìn anh trong veo dưới ánh đèn.

Trái tim Chương Tư Niên bị nung chảy, anh dán mắt vào khóe môi ươn ướt của cô, đáp: “Ngọt thật”.

– Em nói rồi mà. – Vân Thư múc một muỗng nữa. “Anh muốn ăn thêm không”?.

Trong lúc tay cầm cái muỗng, Chương Tư Niên cúi đầu cắn đôi môi Vân Thư. Nước dưa hấu ngọt lịm xen lẫn trong nụ hôn.

Chương Tư Niên ôm trọn vòng eo non mềm của Vân Thư bằng một tay.

Vân Thư ngây ngốc vòng hai chân quanh eo Chương Tư Niên, cô bá cổ anh.

Nhóc Samoyed ngoe nguẩy đuôi, chạy vòng vòng.

Giọng Chương Tư Niên trầm trầm: “Em cho chó ăn chưa?”.

– Em mới cho nó ăn, chắc nó đã no bụng rồi.

– Vậy bây giờ đến lượt anh. – Chương Tư Niên bế Vân Thư lên nhẹ bẫng, bỏ qua nhóc chó nghịch ngợm, anh bước lên phòng.

Cánh cửa mở ra, Chương Tư Niên đè Vân Thư vào tường, hôn thật sâu. Một tay anh giữ cô đang ngây ngất nắm lấy áo sơ mi của anh th* d*c còn tay kia anh mở đèn, trong căn phòng tĩnh lặng chỉ có tiếng quần áo sột soạt.

Chương Tư Niên đặt Vân Thư xuống giường, kê gối xuống thắt lưng rồi hôn lần theo đôi gò má.

Ánh đèn ngủ lờ mờ rọi lên gò má người con gái những nụ hoa ửng hồng đầu xuân.

. . . . . .

Hẹn hò một thời gian, lần đầu tiên Vân Thư cảm nhận được một khía cạnh gợi tình mất kiểm soát của Chương Tư Niên.

Ban đầu là sự cẩn trọng, dịu dàng và tinh tế, tiếp đó là hành động hung bạo sau khi cô ngại ngùng nói mình khó chịu.

Là cô tự tay chọn lửa băng tình thú đày đọa mình.

Nào là Tư Niên, chồng, thầy với đủ hai nghĩa[1], Vân Thư đã nức nở suốt đêm

[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Thầy vừa có nghĩa là ba, vừa có nghĩ là thầy dạy học.

“Ba” Niên nghe thế, “ba” muốn tước nhỏ cô ra, nuốt vào bụng.

Anh khom người day nhẹ vành tai cô: “Em gọi lại một lần nữa xem”.

Mũi Vân Thư cay xè, cô ôm cổ anh nấc lên theo yêu cầu.

. . . . . .

Vân Thư run bần bật, bàn tay vô lực siết cánh tay Chương Tư Niên cầu xin anh giảm tốc độ.

Âm giọng nhũn nhẽo, kèm theo tiếng r*n r* đun sôi mạch máu của Chương Tư Niên.

Chương Tư Niên khỏe như vâm, vượt quá sức chịu đựng của Vân Thư. Người nằm dưới khóc tối mắt, thiếp đi khi nào không hay.


Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

E hèm …..

Chi tiết nhặt được nhóc Samoyed lấy từ trải nghiệm có thật của bạn tôi.

Bạn tôi phát hiện có một con mèo dưới tòa nhà, nó đi theo và còn cọ vào chân bạn tôi nữa. Khi quay lại, chú mèo đang ngồi ở đó, ngước mắt nhìn cô ấy. Cuối cùng bạn tôi mềm lòng đem chú mèo về nuôi.

Sau này chúng tôi hay gọi đùa chú mèo này là chú mèo ăn vạ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...