Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 50



Đêm qua Vân Thư đã ngủ lịm đi, gà mới gáy cô đã thức dậy.

Hôm qua cả hai chỉ kéo lớp màn ngoài cùng, mặt trời xé toạc cửa sổ bước vào nên hơi chói mắt.

Vân Thư rên nho nhỏ, ngân dài. Cô giơ tay che nắng sớm lóa mắt.

Hốc mắt Vân Thư sưng đỏ. Dù sao cô cũng đã thấm ướt gối bằng nước mắt đêm qua.

Thắt lưng đau êm ẩm, chân nhức nhối.

Hôm qua Chương Tư Nhiên uốn cong chân Vân Thư thành một góc độ không tưởng. Adrenalin tăng vọt khiến cả hai không thể đạp phanh để bây giờ cơn đau mỏi đã ghé thăm.

Cô khó chịu xoay trở mình, liếc chiếc hộp nhỏ bằng bìa cứng bị bóp mạnh. Hiện tại còn vỏn vẹn hai cái áo mưa trong hộp năm nguyên.

…. Đúng là tình thú thật.

Vân Thư cử động đánh thức Chương Tư Niên ngủ nông, anh vòng tay ôm lấy cô, chụm đầu vào như một đôi thiên nga.

Chương Tư Niên cọ cằm vào người Vân Thư, những sợi râu lún phún châm chích buổi sáng sớm khiến cô ngứa ngáy, run rẩy.

– Sao em dậy sớm thế? – Với tông giọng trầm, Chương Tư Niên hỏi.

Vân Thư tủi thân ngoảnh sang chỗ khác, cô cạp môi anh, đáng thương lên án: “Em đau”.

– Em đau ở đâu? – Chương Tư Niên ngỡ ngàng. “Sao mắt em sưng dữ vậy?”.

Vân Thư che mắt, hừ mạnh: “Tại anh chứ ai, em khóc thảm thiết như thế thì mắt phải sưng thôi”.

Chương Tư Niên cười, anh gỡ bàn tay Vân Thư xuống rồi đặt một nụ hôn lên mi mắt nong nóng: “Lần sau anh sẽ chú ý, anh không biết em được cấu tạo bằng nước nên làm bao gối và drap giường ướt hết”.

Vân Thư xấu hổ, đúng là bao gối và drap đã được thay mới, cơ thể cũng nhẹ nhàng sảng khoái hơn.

Có điều áo ngủ cô đang mặc rộng thùng thình, gió lùa vào theo từng cử động. Hình như ởi dưới… thả rông.

Vân Thư cúi nhìn xuống, là áo ngủ kẻ sọc sáng màu của Chương Tư Niên. Chiếc áo này hơi ít vải thì phải, cô lại ngủ quấy làm nửa bả vai lộ ra ngoài.

Cô gượng gạo kéo áo, che được bả vai thì cổ áo lại trũng xuống quá sâu. Vân Thư vòng tay ra sau kéo lưng áo xuống để che phần cổ.

Chương Tư Niên nhìn Vân Thư che chỗ này đắp chỗ kia. anh cười: “Hôm qua anh định mặc áo cho em nhưng dây áo bị đứt rồi. Tạm thời anh chưa tìm được áo ngủ của em nên mặc tạm cái của anh.

Vân Thư hừ một tiếng bẽn lẽn. Cô vẫn cho rằng Chương Tư Niên cố ý.

– À phải rồi, khi nãy em nói đau chỗ nào?

Vân Thư giận dữ: “Eo và chân đều đau, tại anh ép chân em đấy”.

– Được rồi, lỗi tại anh, tại anh kìm chế quá lâu nên nhất thời mất kiểm soát.

Hai người ôm ấp đã bốn năm ngày, một người đàn ông khỏe mạnh náo loạn như vậy là điều dễ hiểu.

Chương Tư Niên luồn tay vào áo ngủ, ấn vào thắt lưng Vân Thư. Bàn tay chạm vào da thịt nhẵn nhụi vào thời điểm buổi sáng nhạy cảm, Vân Thư mơ hồ cảm nhận được “c** nh*” đang áp vào chân mình.

– Anh tiết chế lại đi. – Vân Thư ổi cáu. “Đùi em đau chết đi được”.

– Anh biết rồi. – Nghe Vân Thư oán thán anh liền bóp chân cho cô.

– Em đau ở đâu, ở đây à?

Chỗ này khá nhạy cảm, hơi thở cả hai dần nặng nhịp.

Rốt cuộc thì hai chiếc áo mưa còn lại cũng bị xử nốt ngay vào sáng sớm.

Lửa băng tình thú hành Vân Thư ra nước mắt, cô không rời khỏi giường nổi một bước.

Trái lại, Chương Tư Niên cảm thấy rất dễ chịu, thư thả. Anh vệ sinh cá nhân, làm bữa sáng rồi bưng lên tận phòng.

Chương Tư Niên không hề e ngại, anh cởi bộ đồ ngủ, thay áo sơ mi và quần tây khoe trọn đường nét cơ thể không tỳ vết nhờ được chăm chút trước mặt Vân Thư. Anh đeo chiếc kính không viền vào, xoa đầu người đang ló đôi mắt buồn tủi ra khỏi chăn.

Hình tượng thông thái, tinh anh mười phân vẹn mười gì chứ? Vân Thư hừ mạnh, đúng là lưu manh giả danh trí thức.

– Anh đi làm đây, anh để bữa sáng ở đầu giường nè. Em tranh thủ lúc ăn khi còn nóng nhé.

– Anh cũng cho chó ăn rồi, em đau lưng và chân nên đừng xuống nhà.

Vân Thư dõi theo hình bóng Chương Tư Niên rời đi trong tâm trạng uất ức. — đàn ông bị “bỏ đói” lâu đáng sợ quá.

Nhóc Samoyed đã ở nhà Vân Thư nửa tháng nhưng vẫn chưa tìm được chủ nuôi phù hợp.

Đã có người tìm đến nhưng điều kiện Vân Thư đặt ra với chủ nuôi khá nghiêm ngặt.

Chủ nuôi không được quá bận, phải dành thời gian chơi với bé mỗi ngày. Chủ nuôi không bị trở ngại kinh tế, nơi sống nên có công viên để có không gian dắt chó đi dạo.

Vân Thư vừa tiễn một bạn sinh viên mới tốt nghiệp, cô xoa đầu nhóc Samoyed đang vùi đầu ăn hùng hục. Cô ngẫm nghĩ, thở dài.

Tuy bạn sinh viên có lòng nhưng điều kiện sống cho bản thân còn khó khăn, bạn ấy phải đối mặt với vấn đề triệt sản, chăm sóc chó lúc bệnh tật như thế nào?

Cô hiểu mình đã đặt ra những tiêu chuẩn cao song không thể tùy tiện “giao trứng cho ác”.

Nhóc Samoyed đang ở tuổi ăn tuổi lớn, một tháng qua đã lớn nhanh như thổi. Nhóc chó ăn xong, nó nhào vào lòng cô quấn quýt. Đúng lúc nó chạm vào “chỗ ngứa” trên eo, Vân Thư nó cười lăn lộn.

Trở về sau một ngày làm việc, Chương Tư Niên bước vào nhà, bất giác nhoẻn miệng cười.

Tuy yêu cầu ngặt nghèo nhưng vẫn chọn được ứng cử viên phù hợp cho giống chó Samoyed nịnh chủ.

Đó là một người bạn của Lí Úy. Bạn này có điều kiện kinh tế khá giả, có quản gia dắt chó đi dạo nên đạt những yêu cầu Vân Thư đặt ra. Lí Úy đã bảo đảm, đương nhiên Vân Thư không hề đắn đo. Cô lập tức hẹn bạn đó đến đón nhóc Samoyed vào cuối tuần.

Khi người bạn mới đến, nhóc Samoyed vẫn chưa hiểu tình huống hiện tại. Nó luẩn quẩn quanh chân người lạ, đốn tim người ta.

Nhưng khi chủ mới bế nó ra ngoài sân, nó rưng rưng nước mắt và tru ăng ẳng. Nhóc Samoyed dõi theo Vân Thư với đôi mắt đen láy ướt đẫm.

Vân Thư không nỡ, cô xoay người ôm eo Chương Tư Niên, vùi mặt vào lòng anh.

Chương Tư Niên vỗ lưng Vân Thư dỗ dành.

Nhóc Samoyed đã được bế vào trong xe, bất ngờ thay, nó nhảy xuống, lê cái chân tập tễnh đến cổ chân Vân Thư. Nó ngoạm lấy ống quần cô kêu ư ử.

Vân Thư mềm lòng trong chớp mắt, cô ngồi xuống xoa đầu nó: “Anh đó tốt bụng lắm…”

Chưa nói dứt lời, nước mắt Vân Thư tuôn rơi. Cả hai đã đồng hành với nhau gần một tháng, Vân Thư đã săn sóc từ một bé chó ốm tong teo bệnh tật thành khởi sắc như bây giờ. Vì vậy chuyện nảy sinh tình cảm là chuyện đương nhiên.

– Chị, thật ra tôi không nhất thiết phải nhận nuôi nó. Nếu chị lưu luyến nhóc này thì cứ giữ nhóc lại. Trông nó cũng quý mến chị, chị cũng đủ điều kiện mà, việc gì phải tìm chủ mới? – Anh bạn của Lí Úy nhìn cả hai quyến luyến không rời, khuyên nhủ.

Chương Tư Niên xoa đầu Vân Thư: “Nếu em không nỡ xa nó thì mình giữ nó lại nhé”.

Chương Tự Nhiên nhận ra, việc chăm sóc nhóc Samoyed mấy ngày qua giúp Vân Thư cải thiện tâm trạng. Hơn thế, vì Vân Thư từng nuôi Kẹo Lạc nên anh đã dần quen với chuyện chó rụng lông và ti tỉ những vấn đề linh tinh khác.

– Anh biết em còn bận lòng nhưng cuộc đời chính là thế. Thú cưng, ba mẹ hay người lớn trong nhà chỉ có thể đi cùng em một đoạn đường. Không sao cả, anh vẫn sẽ mãi ở bên em.

Vân Thư cúi đầu, v**t v* bộ lông mềm mượt của nhóc. Có lẽ nó sợ bị “đuổi” đi nên cắn ống quần Vân Thư mãi không nhả.

Vân Thư nhẹ thở dài hạ quyết tâm: “Vậy em sẽ nhận nuôi nó”.

Người góp công cho cuộc trùng phùng vỗ tay: “Phải như thế chứ, tôi còn lo rằng nó về không thèm hôn tôi đây. Chó là loài trung thành nhất đấy”.

Hai vợ chồng vội xin lỗi vì phiền người ta phải đến một chuyến. Người nọ phóng khoáng khoát tay, quay về.

Họ vừa đi, Vân Thư gần như nhảy bổ vào lòng Chương Tư Niên.

Chương Tư Niên nâng bổng Vân Thư lên, bất lực: “Có chuyện gì thế?”.

– Anh mới nói gì đấy? Anh nói lại xem.

Chương Tư Niên hiểu Vân Thư đang nhắc về câu nào, anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô: “Anh sẽ ở bên em đến già”.

Chắc hẳn bé chó đã bị khiếp vía một phen, nó sủa inh ỏi.

– Được rồi, chúng ta nên đặt cho nó một cái tên. – Chương Tư Niên thả Vân Thư xuống.

Vân Thư chống tay lên má, cô nhìn quả lông trắng xù: “Gọi là kẹo bông gòn đi, anh nhìn nè, nó giống y chang”.

Chương Tư Niên thuận theo ý cô: “Vậy gọi nó là Kẹo Bông Gòn nhé”.

Vân Thư vòng tay quanh cổ anh, treo lên người anh như mặt dây chuyền: “Thật ra em hơi lo”.

– Em sợ sẽ không nuôi nó nổi à?

– Không phải… Em sợ năm sau anh sẽ ghét nó đó. – Vân Thư hơi phân vân. Giống Samoyed rụng lông siêu dữ dội. Bây giờ nó còn nhỏ, chưa tới mùa rụng lông nên chưa thấy gì. Coi chừng năm sau nhà mình ngập trong lông.

Nụ cười Chương Tư Niên dần cứng đờ: “Rụng nhiều hơn Kẹo Lạc nữa à?”.

Vân Thư xấu hổ bỏ qua vấn đề khó nhằn này: “Nó rụng nhiều lắm, đến lúc đó sẽ thu hoạch được kha khá lông, mỗi người chúng ta có thể đan được một cái khăn quàng á”.

Vì đã đồng ý cho Vân Thư nuôi nên Chương Tư Niên đành chịu trận.

Anh bó tay gõ trán cô: “Buổi tối anh sẽ xử lý em”.

Nghĩ đến cảnh Chương Tư Niên dùng tay không ép mình ra bã, Vân Thư cúi xuống xoa đầu Kẹo Bông Gòn: “Vì em chị phải trả một cái giá đắt lắm đó”.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...