Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 51



Vân Thư tỉ mẩn thu gom hai túi lông lớn, đến cuối mùa hè đã có thể quấn thành một cuộn len mịn. Thành phẩm của cuộn lông là hai đôi găng tay, một lớn một nhỏ.

Sau khi gửi lông tầm non nửa tháng, Vân mới nhận được hàng. Cô mở kiện hàng, lấy ra hai đôi găng tay màu be nhạt. Tuy tiết trời vẫn chưa hạ nhiệt nhưng cô không ngăn được sự hào hứng. Vân Thư đeo vào tay Chương Tư Niên rồi đeo vào tay mình, hai bàn tay xù xì nắm lấy nhau.

Chương Tư Niên hạ mắt quan sát, anh trở bàn tay: “Không khác găng tay là bao nhỉ”. Nếu Vân Thư không nói, có lẽ Chương Tư Niên không biết nó làm từ lông thú cưng.

Vân Thư cởi găng tay và dụi mặt vào, một cảm giác làm cô nổi da gà. Nó mềm mại, mang mùi hương hệt Kẹo Lạc ngày xưa, cô chôn mặt vào nỗi nhung nhớ trong chốc lại, kế đó cẩn trọng cất hai đôi găng tay vào hộp, đóng lại.

– Bình thường găng tay được dệt từ lông cừu, còn hai đôi này được đổi thành lông chó thôi, không khác nhau nhiều đâu anh. Chắc sẽ bị chật, năm sau chúng ta có thể gửi lông Kẹo Bông Gòn đi đan khăn quàng cổ và nhiều thứ nữa.

Chương Tư Niên dịu dàng ôm eo Vân Thư: “Anh đang hy vọng nó đừng rụng lông nhiều quá”.

Vân Thư trốn tránh trả lời, cô ngẩng đầu hôn anh lấy lòng. Nhóc Samoyed được dưỡng thương một tháng nên vết thương đã cải thiện hơn, nó hoạt bát lượn quanh chân hai người. Bầu không khí ấm áp vô cùng.

Đối với học sinh sinh viên, khoảng thời gian nghỉ hè trôi nhanh trong cái chớp mắt, nhoáng một cái đã phải đi học.

Song đối với người chỉ học hai môn trong học kỳ đầu tiên của năm cuối thì lễ khai giảng không quan trọng. Không quan trọng là thế nhưng hôm đó cần đăng ký thẻ lưu hành trong khuôn viên trường.

Vân Thư đã lên kế hoạch hoàn hảo từ sáng sớm, cô sẽ đến căn tin ăn món há cảo hoa hồng mới ra, tiện đường ghé ngang lấy thẻ sinh viên.

Lên kế hoạch là một chuyện còn thực hiện được hay không là chuyện khác.

Mới sáng ra, Vân Thư mặt đỏ như gấc đã ngồi trên người Chương Tư Niên. Đầu ngón tay cô run rẩy không tự chủ, vô lực làm vuột chiếc cà vạt Chương Tư Niên trong tay.

– Em không thắt nổi thật mà – Cô nấc lên, r*n r*, siết chặt cà vạt của anh.

– Nhăn hết rồi. – Chương Tư Niên gỡ cà vạt xuống, lấy một chiếc mới từ trong cái hộp ra, đặt vào tay Vân Thư.

Phía trên bận rộn, phía dưới cũng không rảnh rỗi, Chương Tư Niên nói khẽ bên tai Vân Thư: “Hôm qua chính vợ nói sáng nay vợ sẽ học cách thắt cà vạt cho anh.

– Anh có nói sẽ… học theo kiểu này đâu. – Vân Thư nắm cà vạt, yếu ớt đấm Chương Tư Niên mấy cái.

Cô đáng thương thật, không biết dạo này hai người đã làm gì để đi đến bước đường này.

– Hức… Em không học đâu, anh tự thắt đi. – Cô khóc, ruồng rẫy chiếc cà vạt tơ tằm màu chàm.

Quần áo Vân Thư xộc xệch, trong khi Chương Tư Niên đã cài nút cổ áo sơ mi và mặc quần tây. Tóc anh đã được vuốt keo gọn gàng, chừa mỗi khóa kéo đang tênh hênh.

Chương Tư Niên bình thản đưa cà vạt: “Bỏ dở là một tật xấu, em vắt hai bản qua rồi luồn vào”.

– Em không hức… anh đừng nhúc nhích được không… chậm, chậm, chậm thôi.

. . . . . .

– Anh còn phải đi làm mà… hức.

– Không cần làm đồ ăn sáng mà, vẫn còn thời gian.

. . . . . .

Tiết học thắt cà vạt kéo dài gần nửa tiếng, cuối cùng Vân Thư nghẹn ngào thắt thay cho Chương Tư Niên một cái cà vạt xiêu vẹo trên cổ.

Lúc đứng lên, hai chân Vân Thư run lẩy bẩy mất kiểm soát.

Chương Tư Niên gỡ chiếc cà vạt cẩu thả xuống, vỗ đầu Vân Thư rồi tự mình thắt lại, đồng thời thay áo sơ mi và quần tây mới. Sắc mặt anh tràn ngập sự thỏa mãn: “Em cần phải luyện tập thêm, sau này sẽ thuần thục hơn”.

Vân Thư tức tối kéo cà vạt Chương Tư Niên, dữ tợn cắn môi anh một cái: “Không có chuyện lần sau đâu, anh tự thắt đi”.

Vì động tác hơi mạnh bạo nên chiếc váy vừa mặc được một nửa lại rơi xuống.

Cô liền kéo váy lên ngay, đối diện với ánh mắt nguy hiểm của Chương Tư Niên, cô nũng nịu: “Em còn phải đi học”.

– Em đăng kí lúc nào trong ngày chẳng được. – Mặc dù nói vậy nhưng Chương Tư Niên vẫn kéo dây phéc mơ tuya lên, không “dạy học” nữa: “Em đến căn tin ăn sáng đi”.

Nghe thế, Vân Thư điên tiết. Không những hết món mới mà có khả năng là chẳng còn một viên hoành thành nhỏ nào, những gì sót lại là những viên xíu mại dở ẹc.

Hôm nay em phải ở lại trường à? – Vừa thắt cà vạt, Chương Tư Niên hỏi.

– Em ghi danh rồi ăn trưa ở trường, sau đó gặp giáo sư hướng dẫn luận văn bằng kép, em sẽ không về trễ lắm đâu. Sao vậy anh?

– Tối nay anh có hẹn với mấy người bạn học, bọn họ muốn anh dẫn em theo. Tụi nó bảo anh lấy vợ lâu rồi mà chưa được gặp.

– À… dạ, vậy có cần chú ý ăn mặc hay điều gì không anh?

– Không cần đâu, có mấy người bạn thân thiết thôi. Nếu em về trễ thì anh sẽ đến trường đón em luôn.

– Bây giờ em cũng biết chắc chắn, đợi thầy sinh hoạt xong em sẽ gọi anh.

– Ừ. Giảng viên hướng dẫn cho em tên gì?

– Dạ thầy Lâm Vũ, hồi trước em chưa từng học qua thầy nên không biết thầy ấy thế nào.

Nghe tên Lâm Vũ, Chương Tư Niên cười: “Anh ấy là người tốt, sẽ không làm khó em đâu, đừng lo”.

Đến buổi chiều gặp thầy hướng dẫn, Vân Thư đã xác nhận được lời Chương Tư Niên nói, thầy ấy trông rất tốt.

Thoạt nhìn Lâm Vũ còn trẻ, tuy có khuôn mặt trẻ trung búng ra sữa nhưng con người thầy rất có khí chất, tính cách lại ôn hòa.

Cơ mà… có đến ba học viên nhưng ánh mắt tò mò luôn dừng ở chỗ cô.

Điều này cũng không khó lí giải vì trước đây Chương Tư Niên đã từng công tác ở đại học C, chắc mười mươi là hai người có quen biết.

Lâm Vũ cầm tập hồ sơ nhà trường cung cấp, đọc máy móc chương trình học rồi khẽ hắng giọng.

– Các bạn đều đã hiểu học song bằng là gì đúng không? Tôi nói thẳng luôn nhé, việc tốt nghiệp song ngành tuy không yêu cầu cao như các bạn nghĩ nhưng cũng không có nghĩa là các bạn có thể tốt nghiệp nhờ may rủi được.

– Một khi các bạn đã rớt thì đến sang năm phải thi lại. À Vân Thư đã học năm tư đúng không, nhất định năm nay bạn sẽ đạt.

Cả ba gật đầu.

– Năm ngoái em rớt môn nào? – Lâm Vũ hơi tò mò.

– Dạ kinh tế lượng.

Lâm Vũ không ra chiều nghiêm túc được nữa nữa, câu hỏi mang theo ý cười vui: “Anh Chương, à không, môn của thầy Chương hả?”.

Hai em gái khóa dưới nghe thế, khuôn mặt chỉ toàn là sự hóng hớt ngóng sang.

Tò mò là bản tính của con người, trường đại học C không lớn, vả lại Vân Thư và Chương Tư Niên khá nổi tiếng ở trường. Nói không chừng chuyện hai người kết hôn đã lan truyền khắp đại học C, có lẽ còn mỗi con mèo béo vàng cam trấn ở thư viện là chưa biết đầu cua tai nheo gì.

– Dạ, em học lớp của thầy Chương, điều này chứng minh em không hề được ưu ái. – Vân Thư bất lực dang hai tay ra, giải thích rõ ràng để thỏa mãn mấy mấy cái tai hóng chuyện. “Hai nhà chúng tôi có quen biết, năm nay chính thức kết thông gia”.

Cô đã lặp lại câu này không biết bao nhiêu lần đến mức thuộc làu làu.

Lâm Vũ phì cười: “Không sao, năm nay sẽ đạt”.

– Còn về đề tài, tôi sẽ khái quát phạm vi để các bạn chọn, nếu đã chọn được đề tài phù hợp thì các bạn đưa cho tôi xem.

Vân Thư đưa bài luận văn viết được một nửa trong thời gian nghỉ hè dưới sự giám sát của Chương Tư Niên cho Lâm Vũ.

Lâm Vũ lật mở trang giấy, đọc phần dàn ý, tán thành: “Đề tài này ok đấy, tuy khá đơn giản nhưng phù hợp với việc học song ngành, không, thậm chí hoàn toàn có thể bảo vệ thành công luận văn. Em cứ tiếp tục triển khai chủ đề này là được. Nếu có vấn đề nảy sinh thì gửi email cho tôi”.

Lâm Vũ không nói dông dài, thống nhất cho cả ba học nhóm làm luận văn mỗi gau tuần một lần rồi cho sinh viên ra về.

Do Vân Thư tan học sớm nên đến công ty đợi Chương Tư Niên, điểm hẹn ở gần công ty Chương Tư Niên.

Chương Tư Niên đang chỉ đạo công việc cho trưởng phòng, anh chuẩn bị ra về. Tiếng gõ cửa vang lên.

– Mời vào.

Cửa hé mở từ từ, một cái đầu hồng nhạt xoăn tít thò vào, đôi mắt lanh lợi quan sát xung quanh. Thấy bên trong có người, Vân Thư gãi đầu, xấu hổ đứng thẳng người lèn vào.

– Em định hỏi anh xong việc chưa?

Chương Tư Niên đóng tập tài liệu: “Hôm nay đến đây thôi”.

Hai trưởng bộ phận nhận lấy tập kế hoạch chưa được thông qua, họ nháy mắt ra hiệu với nhau rồi ra ngoài.

Chương Tư Niên mỉm cười ôn hòa: “Sao em không báo trước mà đến đây làm gì, thư ký cũng không nói với anh”.

– Em xong việc sớm nên đến tìm anh. Bây giờ tàu điện ngầm vẫn còn trống chỗ. – Vân Thư mạnh dạn ngồi lên bàn làm việc của Chương Tư Niên, ngó nghiêng xung quanh.

– Ban thư ký nhận ra em nên cho em vào. – Vân Thư khoái chí, chân đung đưa theo.

Vân Thư ngồi trên bàn, vừa hay lọt vào tầm nhìn Chương Tư Niên ngồi trên ghế. Dáng vẻ mặc âu phục của Chương Tư Niên ngồi làm việc trông cực kì mê đắm. Cô không thể kìm chế được bản thân, cô gỡ mắt kính anh ra đặt sang một bên. Thế rồi Vân Thư cúi xuống, nâng khuôn mặt anh lên và kề môi cho một nụ hôn dài.

– Được rồi, mình đến chỗ hẹn thôi. Có lẽ mọi người có mặt đông đủ rồi đấy.

Hai người cùng đến nhà hàng gần công ty Chương Tư Niên, mặc dù chưa đến phòng đặt riêng, Vân Thư đã nghe một giọng nói cực kì nhuyễn tai.

– Tôi nói mấy anh nghe, chữ “tính” duy nhất anh ấy có là giới tính thôi chứ nhân tính thì không. Vậy mà anh Chương siêu dễ dãi với vợ. Hồi đó tôi nhờ anh ấy phân tích số liệu và viết luận văn giúp, anh ấy còn dạy dỗ tôi về sự nghiêm cẩn và trung thực trong học thuật, giờ thì sao? Anh ấy viết luận văn thay vợ. Trong luận văn cô học trò kia, tôi đọc lướt qua là nhận ra phong cách của anh Chương từ cách khái quát đến cách hành văn. Vậy mà “nghiêm cẩn”, ” trung thực” gì nữa?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...