Lâm Vũ mới dứt lời, cả phòng đã cười một tràng.
– Thằng này khờ quá, vợ và em út đặt ngang nhau được hả?
– Mà một người ngay thẳng chính trực như Tư Niên lại viết luận văn thay cô bé thì chắc thích cô bé thật đấy.
Nhắc đến luận văn, Vân Thư đang nắm tay Chương Tư Niên đứng bên ngoài nóng ran mặt.
Làm gì có chuyện tư bản xảo quyệt Chương Tư Niên vì yêu mà phá bỏ nguyên tắc? Vân Thư đã phải trả một cái giá rất đắt.
Rõ ràng mỗi ngày trước đây chỉ hôn nhau thôi. Cả hai hôn nhau cuồng nhiệt/ “lên bờ xuống ruộng”, cô không biết đã hôn bao nhiêu lần Rõ ràng phía trước đâu có, mỗi ngày thân một chút là tốt rồi. Hai người mỗi ngày nị méo mó đích hôn môi, chính cô ta cũng không biết rốt cuộc tiếp nhiều ít thứ.
Kết quả vào một buổi tối Chương Tư Niên khái quát dàn ý luận văn, anh huơ tay trước mặt cô rồi đột nhiên đánh phủ đầu.
Đêm đó cô đã tự kiểm chứng độ cứng bàn làm việc bằng gỗ của Chương Tư Niên tới mức nào. Giấy tờ vương vãi khắp nơi, Vân Thư thì mất tiếng.
Bàn làm việc cứng như đá là Vân Thư bị chuột rút. Cứ nghĩ Chương Tư Niên đã buông tha, nào ngờ anh vẫn giữ nguyên tư thế và mát xa chân cho Vân Thư. Thấy chân Vân Thư đã thả lỏng, anh bế cô từ phòng làm việc về phòng ngủ khiến cô phải bám chặt vào cổ Chương Tư Niên. Vân Thư run rẩy theo mỗi bước anh đi, mỗi nhịp thúc làm hốc mắt cô đỏ au.
Mãi đến khi nửa đêm, Vân Thư phải đe dọa rằng nếu Chương Tư Niên còn “bổ củi” nữa thì cô sẽ mang Kẹo Bông Gòn bỏ đi. Bấy giờ Chương Tư Niên đã no đủ, anh lấy điện thoại gửi bài luận văn cho Vân Thư.
Vì hoạt động dồi dào sức lực này, eo Vân Thư bị đau nhức hai ngày. Ngày hôm sau Chương Tư Niên vừa xoa bóp cho vợ, vừa cằn nhằn về việc Vân Thư không rèn luyện sức khỏe, bắt cô phải dạy sớm tập thể dục với anh.
Tuy nhiên không chỉ Vân Thư mà tần suất Chương Tư Niên tập thể dục buổi sáng đã giảm hẳn, đã thế còn thường xuyên đi làm trễ giờ.
Vân Thư nghĩ đến bài luận văn mới hoàn thành một nửa, tay sờ thắt lưng. Để lấy được bằng tốt nghiệp gian nan thật, tại sao cuộc sống phải làm khó nhau thế?
. . . . . .
– Chúng ta đã giới thiệu cho anh Niên bao nhiêu cô mà anh ấy lại quen một cô trẻ như thế.
– Hôm nay Vũ thấy cô đó thế nào?
– Vợ anh ấy trẻ măng, đáng yêu lắm. Giờ ngẫm lại, anh Niên mất nết thật, dám xuống tay với trẻ nhỏ.
Lâm Vũ bổ sung thêm: “Em kể cho mấy anh một tin chấn động. Vợ của anh Niên học lớp của anh Niên đó.
– Cái gì? — Cả phòng than trời. Tụi mình không đọ lại Chương Tư Niên
– Đã thế anh Niên còn “giam bằng” vợ một năm để vợ mình hoàn tất chương trình học song ngành trong vòng một năm. Vậy nên năm nay mới đến lượt em hướng dẫn cô ấy đấy chứ.
– Ái chà chà, mọi ngày trông nghiêm túc thế mà….
Cuộc hội thoại của họ lọt vào tai Vân Thư đứng bên ngoài, mặt cô ráng đỏ trong khi Chương Tư Niên vẫn dửng dưng. Anh nắm tay cô, đẩy cửa bước vào.
Mọi người im bặt trong nháy mắt.
Một người tóc xoăn với cái cổ áo sơ mi chưa bẻ, có vẻ là người thẳng thắn đã đứng dậy chào hỏi hai người đầu tiên.
– Ngồi xuống thôi, còn mỗi hai người thôi đấy.
Trong phòng có tổng cộng ba người, đều là anh em học chung với nhau ngày xưa.
– Đây là Hạ Sâm, đàn anh của anh. – Chương Tư Niên bắt đầu giới thiệu.
– Chào anh.
– Đây cũng là đàn anh của anh, Mục Phong.
– Em chào anh.
– Còn Lâm Vũ học sau anh nên em gọi cậu ấy là em được rồi.
– Em gọi Thư là chị dâu nha. – Hết giờ làm việc, Chương Tư Niên đã thả lỏng hơn, giọng nói mang theo đùa vui.
Mục Phong và Hạ Sâm cười ha hả.
Vân Thư gãi đầu, hơi khó xử.
– Trời ạ, em nói có mấy câu mà anh để bụng dữ vậy. Em còn là giảng viên hướng dẫn của Vân Thư đó, anh giữ thể diện cho em với.
Vân Thư nhường Lâm Vũ, chào: “Em chào thầy”.
– Chậc chậc, em nói thế không đúng, nói như em là tụi anh đều không bằng vai phải lứa với Vũ đấy. – Mục Phong cười.
– Vả lại thằng Vũ cướp công, Tư Niên đã giúp em viết, nó chỉ hướng dẫn em trên giấy tờ thôi. Đỡ được một sinh viên mà còn nhận cái danh thầy, được cả chì lẫn chài đó.
Vân Thư cúi đầu, ngại ngùng giải thích: “Bình thường em cũng gọi anh Tư Niên là thầy Chương”.
Cả ba liếc nhìn nhau, đồng loạt hướng mắt về phía Chương Tư Niên, cười trêu: “Đúng là cao thủ”.
Chương Tư Niên bình thản dắt Vân Thư vào chỗ ngồi.
Cả nhóm đã quen thân lâu năm, đề tài nói chuyện dần chuyển sang lĩnh vực Vân Thư không hiểu gì.
Vân Thư ngơ ngác nghe những thuật ngữ “ngoại hối”, “bảo hiểm rủi ro”, “quản lý rủi ro” cũng không tham gia cuộc trò chuyện nổi.
Khoảnh khắc Chương Tư Niên trao đổi về những vấn đề chuyên môn của mình, anh tỏa ra một ánh hào quang khó hình dung nhưng Vân Thư không thể dời mắt. Cô ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, ăn uống ngon lành và lẳng lặng nhìn anh, thi thoảng còn gắp đồ ăn cho chồng.
Bận nói chuyện nhưng Chương Tư Niên vẫn gỡ sạch sành sanh tám chân cua.
Giữa cuộc trò chuyện, Chương Tư Niên thản nhiên đặt một chén đầy thịt và gạch cua đến trước mặt Vân Thư, cùng lúc dọn sạch toàn bộ vỏ cua trong chén cô.
– Em lóng nga lóng ngóng. – Anh không quên bồi thêm. “Thịt cua có tính lạnh, em ăn vừa thôi”.
Dặn dò rồi Chương Tư Niên tiếp tục cuộc trò chuyện trong khi tay lại gỡ cua.
Ba người quan sát động tĩnh của cả hai đều cười. Hai người này tình như cái bình.
Hôm nay cả hội không gọi rượu bia, chỉ ăn uống một chút rồi giải tán.
Hai người sóng bước đến bãi giữ xe công ty của anh để lấy xe.
Mặc dù Chương Tư Niên không dặn Vân Thư chú ý ăn mặc nhưng cô vẫn khoác lên mình một chiếc váy thanh lịch kết hợp với đôi giày da đế thấp.
Khởi đầu một ngày mới đầy mệt mỏi cộng thêm việc bận luôn chân luôn tay cả ngày nên chân Vân Thư đau nhức nhối.
Chương Tư Niên nắm tay Vân Thư đi được vài bước, chú ý đôi giày cô mang, anh lập tức nhận ra vấn đề: “Em đau à?”.
Vân Thư gật đầu: “Tìm chỗ nào ngồi nghỉ đi anh”.
– Không cần đâu – Chương Tư Niên dừng trước mặt Vân Thư, thân hình cao lớn ngồi xổm xuống: “Em leo lên đi, anh cõng em”.
Theo chuyển động cơ thể, áo sơ mi ôm lấy vòng eo thon gọn không mỡ thừa của anh.
Vân Thư áp mình lên tấm lưng dày rộng của Chương Tư Niên, hương nước hoa thoang thoảng theo hơi thở anh.
Chương Tư Niên vòng tay ra sau giữ hai chân Vân Thư rồi đứng thẳng dậy, bước từng bước vững chãi.
Đầu thu, buổi tối mát mẻ đã thay thế cho ban ngày khô hanh. Cách một dãy nhà là bến phố phồn hoa nhất thành phố S. Ngẩng đầu lên là những ánh đèn rực rỡ trên những tấm mái tòa nhà Gothic, Romanesque và Baroque.
Nhưng con đường này lại im lặng đến lạ, thi thoảng có vài người đi qua, những con côn trùng bé nhỏ bay vòng vòng. Hai chiếc bóng đổ thật dài xuống mặt đường, tiếng thở vang lên trong bầu không khí im lìm.
– Em có thấy anh nói chuyện chán lắm không?
Vân Thư ngả đầu vào cổ Chương Tư Niên: “Hồi nào chứ?”.
Vân Thư nghĩ câu này không đủ sức thuyết phục nên diễn giải thêm: “Anh cũng có chê em vụng về, chuốc thêm phiền toái cho anh đâu?”.
Nghe thế, Chương Tư Niên khẽ cười. Âm thanh trầm thấp thu hút vang vọng ở ngã tư đường tĩnh lặng.
– Đôi khi đã dọn dẹp hậu quả rồi anh mới thấy hơi phiền thật. – Chương Tư Niên cười chọc Vân Thư.
– Cái anh này. – Vân Thư dỗi đấm vào vai anh.
– Nằm yên, đừng nhúc nhích – Sợ Vân Thư tụt xuống nên Chương Tư NIên xốc cô lên, giữ cô nằm vững vàng trên lưng.
Vân Thư tức khí siết lấy eo Chương Tư Niên, vùng vẫy trên lưng anh.
Chương Tư Niên đành phải cười xin thua: “Thôi thôi, anh không chê em, không ai đáng yêu bằng em bé nhà mình đâu”.
Sau một hồi ầm ĩ, cả hai lại im lặng. Chương Tư Niên cõng Vân Thư trên lưng, lẳng lặng bước đi.
– Chồng, anh đang nghĩ gì thế? – Vân Thư hỏi, tay cô nghịch ngợm cuốn lấy tóc anh.
Chương Tư Niên cười: “Anh đang nghĩ, sáng mai sẽ nấu món cháo gạo kê em thích với món bánh bao chiên anh làm lần trước, rồi mua cho Kẹo Bông Gòn thêm một cái mền nhỏ. Ngày mai anh sẽ tranh thủ họp sớm một chút để về nhà. Buổi tối anh sẽ đọc lại bài luận văn em viết, nếu em không viết được thì sẽ ấn em lên bàn làm việc…”.
Nhắc đến bàn làm việc, Vân Thư tức thẹn đá mũi giày vào Chương Tư Niên một cái. Anh xuýt xoa, cô đắc ý lắc lư cái đầu. Vân Thư nằm trên lưng Chương Tư cười khúc khích, những gì anh nói chẳng khác gì văn mẫu nhưng cô cảm thấy ấm áp vô cùng, bầu không khí ngọt ngây.
– Em yêu anh. – Vân Thư ôm cổ Chương Tư Niên, hôn lên má anh, ghé vào tai anh thì thầm. “Em yêu anh nhất”.
