Edit: peterpandreammate
– Bà nội ơi, con và thầy Chương về thăm nội nè.
Chương Tư Niên mới dừng xe, Vân Thư liền cởi thắt dây an toàn, xách chiếc túi nhỏ bước xuống.
Kể từ ngày ông nội qua đời, bà nội không chịu về nhà cháu trai ở. Vì sợ bà nội đơn độc nên cả hai tranh thủ ghé về ăn cơm, trò chuyện với bà mỗi cuối tuần.
Bà nội bước ra, chùi tay vào tạp dề, gương mặt in vết hằn thời gian nở một nụ cười dịu dàng. Bà vẫy tay với Vân Thư: “Thư tới rồi hả? Vào đi con”.
Chương Tư Niên đỗ xe xong, anh bước tới: “Dạ bà nội”.
– Ừ, mau vào đi.
Bà nội đã dọn dẹp sân vườn sạch sẽ như mọi khi, rau củ quả sum sê mướt mắt.
Ngay khi bước vào, Vân Thư tiến thẳng đến mảnh vườn nhỏ sau nhà. Vào lần trước ghé chơi, bà và Vân Thư đã gieo hạt giống bắp cải nên mỗi lần ghé thăm nhà, cô cứ phải ngắm nghía xem nó đã lớn được bao nhiêu.
Luống bắp cải phát triển xanh tốc, chẳng mấy chốc đã mọc lá mầm. Nhìn những cây bắp cải lớn lên từng ngày, Vân Thư miết mầm lá xanh mướt, lên ý tưởng về một mảnh vườn trồng rau quả để có thể hái trực tiếp như bà nội khi cần.
Sáng kiến này đã bị Chương Tư Niên phủ quyết phũ phàng.
Lý do Chương Tư Niên đưa ra là khu vườn ở nhà đã được kiến trúc sư thiết kế, phối hợp những giống cây đơn giản một cách hài hòa. Nếu cải tạo, mở rộng thêm đất trồng rau thì sẽ phá hỏng mỹ cảnh ban đầu.
Vì thế, Vân Thư rầu rĩ ngoạm Chương Tư Niên một phát. Anh phải xoa dịu vài ngày thì cô mới chấp nhận giải tán ý tưởng điên rồ này.
Chương Tư Niên ngồi trong nhà bóc vỏ đậu cho bà nội nhưng ánh mắt lại mải miết tập trung vào Vân Thư ở ngoài sân. Giữa trời trưa, Vân Thư ngồi xổm, nghiêm túc tưới từng muôi nước cho luống cải thìa. Một tay tưới nước, một tay Vân Thư miết mấy chiếc lá con xanh tươi. Từng cái cây đã được tắm táp, Vân Thư đứng thẳng dậy, giậm mạnh chân, và gạt mồ hôi trên trán.
Dợm thấy Vân Thư xách chiếc xô nhỏ trở vào, Chương Tư Niên thản nhiên nhìn sang chỗ khác. Anh mỉm cười, cúi xuống tiếp tục tách vỏ đậu.
Bà nội ra khỏi nhà bếp, ngồi xuống bóc vỏ đậu với anh. Bà hỏi: “Dạo giờ con với con bé không xảy ra chuyện gì chứ?”.
Chương Tư Niên không biến sắc, song động tác tay hơi khựng: “Vì sao bà hỏi vậy?”.
– Hai đứa chỉ đóng kịch với ông nội mắt mờ tai điếc của hai đứa thôi. Hai đứa giả cưới để dỗ ngon ngọt ông phải không?
Chương Tư Niên húng hắng: “Nội đã phát hiện rồi à?”.
– Phụ nữ thường nhạy cảm hơn. Thậm chí hai đứa còn chưa tổ chức đám cưới, ngay cả nhẫn cưới cũng không đeo. Không những con không hề ra mắt người lớn nhà Vân Thư mà cả hai nhà cũng chưa từng gặp mặt chính thức. Không quà cáp, không sính lễ, trông chẳng giống cuộc hôn nhân nghiêm chỉnh chút nào…
– Vả lại, lần trước ba mẹ con về, thái độ tụi nó không giống rước được con dâu về nhà. Khi đó ông nội bị bệnh, để ông ra đi thanh thả nên mọi người đều giả câm giả điếc. – Bà nội liếc nhìn chiếc nhẫn cặp trên tay Chương Tư Niên. “Nội cứ tưởng hai đứa sẽ thôi nhau nhưng có vẻ bây giờ hai đứa vẫn hạnh phúc”
Vân Thư xách chiếc xô nhựa nhỏ vào, gương mặt đỏ ửng mỉm cười rạng rỡ: “Hai bà cháu đang nói gì đấy?”.
Chương Tư Niên phủi tay, lấy khăn mùi xoa lau mồ hôi trên trán giúp Vân Thư.
– Bà đang thắc mắc khi nào hai đứa mới tổ chức đám cưới. – Bà nội chọc. “Bà cần mấy nhánh hành lá, bé Thư nhổ cho bà mấy nhánh nào”.
– Dạ – Vân Thư dạ ran rồi chạy loẹt quẹt ra ngoài.
Vân Thư đã rời đi, Chương Tư Niên hắng giọng nhẹ, anh đẩy gọng kính lên: “Sau thời gian gắn bó, tụi con đã nảy sinh tình cảm. Con cũng đến nhà gặp ông nội và chị gái của Thư rồi”.
– Con cũng đã nói chuyện với ba mẹ, ba mẹ con không phản đối. Tụi con sẽ tổ chức một cuộc gặp mặt cho hai bên gia đình vào dịp Tết.
Bà nội gật đầu: “Nếu con đã quyết định nghiêm túc thì con phải đối xử tốt với con bé, biết chưa?”.
Bàn tay Chương Tư Niên đặt trên đùi co thành nắm đấm, anh gật đầu nghiêm trang.
Hai bà cháu kết thúc cuộc trò chuyện, Vân Thư đem mấy nhánh hành vào.
Bà nội nhận: “Trời ơi! Sao con nhổ cả rễ thế?”.
Vân Thư bối rối: “Con không được nhổ rễ hành hả nội? Con thấy ngoài chợ bán hành có cả rễ mà?”.
– Bà không trồng nhiều lắm nên bà thường cắt từ nhánh lên thôi, như vậy mới mọc thêm khóm mới.
– Thế hả nội? – Vân Thư cúi đầu, mười ngón tay đan chặt vào nhau. “Hay để con… mua hạt giống mới cho nội nha”.
– Không sao, lát nữa nữa bà cắt phần thân ra rồi cắm phần rễ xuống. Hành dễ trồng lắm.
Nghe vậy, Vân Thư bất giác cong tít mắt, cô cầm khóm hành trên bàn quơ tới quơ lui: “Hành lá dễ trồng hả nội?”.
Nhìn biểu cảm vui vẻ của Vân Thư, Chương Tư Niên chợt hiểu ra ý tưởng của cô. Anh bất lực vỗ trán.
– Đúng rồi, con chỉ cần vùi rễ xuống đất, tưới nước là xong. Con cứ trồng ở cái góc nào hay trong cái chậu nhỏ là được.
Vân Thư cầm mấy khóm hành mềm liếc nhìn Chương Tư Niên. Đôi mắt cô chớp chớp làm nũng, không cần nói cũng đủ biết.
Chương Tư Niên bó tay. Tại sao cô nhóc vẫn chưa từ bỏ ý định làm vườn cơ chứ.
– Nếu em muốn trồng thì cứ làm nhưng đừng trồng nhiều quá, chúng ta sẽ không ăn hết. – Thật sự anh không thể tưởng tượng nổi khu vườn mà mình thuê kiến trúc sư dày công thiết kế và trùng tu định kỳ lại có một ô nhỏ trồng hành.
Bà nội mỉm cười: “Bé Thư muốn trồng hành hả con, để lát nữa bà lấy cho con cái chậu mang về. Nội không ăn hành nhiều, chưa tới một tuần là hành đã lớn rồi”.
– Con cám ơn nội.
Trở về từ chuyến thăm hỏi bà nội, Vân Thư thu hoạch được một chậu hành lá. Cô ngân nga một giai điệu, hào hứng đi về nhà.
Chương Tư Niên nhìn năm nhánh hành nhỏ, thầm tự an ủi chính mình: “Một chậu cây thôi mà, miễn Vân Thư vui là được”.
Vân Thư mang chậu hành về, sau khi ngắm nghía tới lui, cô đã chọn được một chỗ đắc địa – ngoài ban công phòng khách tầng một. Chỗ này vừa không bị mưa gió, vừa đón được nhiều ánh sáng.
Lần đầu tiên nghiêm túc làm vườn, Vân Thư siêu đầu tư. Ngay khi xuống nhà sáng hôm sau, Vân Thư ghi nhớ phải tưới nước cho cây hành. Vẫn mặc pyjama trên người, Vân Thư ngồi xuống chỗ chậu hành cười tít mắt. Vân Thư giơ tay đo cây: “Chỉ mới một đêm mà cao lên chừng này á?”.
Thế rồi, cô ngồi tra cứu cách trồng hành.
Chương Tư Niên nghe Vân Thư lẩm bẩm “Phải tưới nước trước mười giờ, cần bón phân định kì” thì cười, lắc đầu rồi cúi xuống xắt rau.
Trồng cũng được, có thêm sức sống mới.
Chương Tư Niên không thể nào ngờ mấy khóm hành vô tri vô giác lại ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của mình.
Đơn cử như hôm nay, khó lắm mới có một buổi sáng cuối tuần rảnh rỗi dạt dào ánh nắng ấm áp.
Vân Thư biếng nhác ngồi trên sô pha xem hài độc thoại, thi thoảng bó gối cười phá lên.
Chương Tư Niên xếp bánh kếp lên dĩa, đưa đến tận miệng Vân Thư.
Vân Thư vẫn tập trung xem, há miệng cắn một cái.
Lát bánh hơi lớn, Chương Tư Niên ngồi bên cạnh nhìn chuột hamster Vân Thư gặm từng chút một. Cô vẫn dán mắt vào tivi để Chương Tư Niên đút ăn, cứ thế cắn vào ngón tay anh.
Cảm giác đầu ngón tay âm ấm, tê tê.
Chắc Vân Thư chưa phản ứng kịp, cô ngước mắt nhìn anh.
Trái cổ Chương Tư Niên trượt xuống, cô này còn híp mắt, l**m một vòng quanh đầu ngón tay anh, ướt át và ấm nóng. Tiếp đó cô nhả tay ra, đối diện với anh bằng ánh mắt vô tội hệt chưa từng xảy ra chuyện gì.
Đôi mắt Chương Tư Niên thẫm lại. — Một cuối tuần nhàn nhã hiếm có khó tìm, nếu không làm gì thì phí phạm quá.
Chương Tư Niên đặt ipad lên bàn trà, bế Vân Thư lên đùi, hôn một nụ hôn sâu.
Hôn nghiêng ngả, cuối cùng còn độc một suy nghĩ lâm trận ngay tại đây hay lên giường. Đang quấn quýt giữa chừng thì Vân Thư tránh ra khỏi Chương Tư Niên, nhảy xuống: “Phải tưới cây trước mười giờ, em đi rót nước đã”.
Chương Tư Niên nhẫn nhịn nhìn Vân Thư tưới nước cho năm khóm hành, sau đó quay lại vòng tay ôm eo anh, dụi vào lòng anh nịnh nọt.
Chương Tư Niên cắn mạnh môi Vân Thư, im lặng bế người trong lòng lên phòng rồi ném lên chiếc giường lớn. Anh sẽ cho cô hiểu hậu quả của việc không tập trung vào phút mấu chốt là gì.
Chương Tư Niên bận tối mắt suốt một tuần, làm gì có con mèo nào dễ dàng buông tha mỡ dâng tận miệng?
Mọi chuyện kết thúc khi Vân Thư mềm nhũn trong lòng Chương Tư Niên. Chân cô xụi lơ, tựa vào lòng anh trách móc: “Em mới đi hứng nước đó?”.
Đã cố tình bỏ qua mà Vân Thư vẫn nhắc đến, Chương Tư Niên sa sầm, anh giở chăn lên hăm he: “Em thử tưới nước lần nữa xem”.
. . . . . .
“Kéo co” đến giữa trưa, hai người lười nhác ôm lấy nhau.
Chương Tư Niên xoa bóp vòng eo Vân Thư mỏi nhừ: “Em có dự định gì cho năm học cuối chưa?”.
Thời gian gần đây Vân Thư thường livestream, nếu không thì chăm chó hoặc trồng cây, khá nhàn rỗi..
– Em vẫn đi học mỗi ngày và viết luận văn tốt nghiệp mà?
– Anh nhớ em không thực tập sau ra trường phải không?
– À, Lí Úy đã sắp xếp một chương trình cho em, em là thành viên chính thức trong mùa ba của một chương trình hài độc thoại. Chương trình đã được lên lịch quay vào kì nghỉ đông này rồi.
Tập Vân Thư tham gia được đăng tải vào mùa hè đã nhận được sự ủng hộ đông đảo. Tuy nhiên khi đó Vân Thư đang bận hẹn hò với Chương Tư Niên nên không xem tập mình tham gia, tất cả bình luận trên mạng đều do Lí Úy kể lại.
Chương Tư Niên thở dài: “Vậy học kỳ này em đến công ty anh thực tập đi”.
– Dạ?
Chương Tư Niên không có ý hỏi ý kiến Vân Thư, anh ra quyết định: “Anh thấy dạo này em cũng rảnh, sẵn có thể chỉ dẫn cho em học việc quản lý công ty”.
Cơn say tình rút cạn trí lực của Vân Thư. Hình như bàn làm việc ở công ty to hơn ở nhà, Vân Thư không khỏi run rẩy, kỳ thực tập này liệu có trở thành: “Tình yêu cuồng nhiệt chốn văn phòng.avi” không?
