Thấy Vân Thư kinh ngạc, Chương Tư Niên xoa đầu cô: “Em nghĩ gì thế?”.
Vân Thư lắc đầu, dọn sạch nội dung đen tối trong đầu: “Hình như không được ổn lắm”.
– Em cứ đến chỗ đàn anh đóng dấu thực tập, còn anh sẽ chỉ bảo thêm cho em.
– Không mấy ai biết mối quan hệ của em và Lí Úy, ngược lại, hầu như cả đại học C đều biết chuyện của em và anh. Em mà đóng mộc thực tập ở công ty anh trông như em tự làm đồ giả ấy.
– Thật hay giả không quan trọng, trường sẽ không xác minh kĩ càng đâu. Quan trọng là em học được cái gì.
Tuy rất không tình nguyện nhưng Vân Thư vẫn miễn cưỡng gật đầu. Cô trỏ vào ngực Chương Tư Niên, tức tối: “Sao giọng điệu của anh giống ông nội em thế?”.
Đôi mắt Chương Tư Niên lóe sáng, anh vuốt nhẹ vòng eo Vân Thư rồi ngả đầu lên vai. Cô cười bên tai: “Anh có thể hiểu thành vợ đang chê anh già không”.
Trong nháy mắt, Vân Thư đờ người như mèo bị túm cổ, cô vội nhích ra ngoài. Mặc dù Chương Tư Niên hiện hệt một con mèo lớn no bụng lười biếng, song con mèo đó lại cực kỳ nguy hiểm.
Cô đánh trống lảng: “Em sẽ đảm nhận chức vụ gì?”.
Chương Tư Niên nhất thời nảy ra một ý tưởng nhưng chưa chốt, anh tỉnh bơ ôm Vân Thư vào lòng, cụp mắt suy nghĩ: “Trợ lý giám đốc hay thư kí gì đó?”.
– Thư kí hả?
– Có vấn đề gì à?
– Dạ không…
Trong đầu Vân Thư xuất hiện một hàng tiểu thuyết màu sắc rực rỡ của cửa hiệu sách nhỏ trước cổng trường. Nào là “Cô thư kí nóng bỏng và anh tổng tài hư hỏng”, “Cô thư kí quyến rũ của giám đốc”….
Vân Thư cố gắng xóa sạch “văn hóa phẩm đồi trụy” đang hình dung, đưa ra quyết định. Cô sẽ đến công ty Chương Tư Niên thực tập nhưng mộc thực tập sẽ xin ở chỗ Lí Úy. Dù gì với mối quan hệ của cô và Chương Tư Niên, nếu cô nộp giấy xác nhận thực tập với vị trí thư kí giám đốc thì viển vông quá.
Chuyện thực tập xem như đã ấn định, Vân Thư mặc cả thời gian lên công ty: “Chắc không cần đi mỗi ngày ha anh, người ta thực tập một tuần có ba ngày thôi”.
– Anh nhớ thứ ba em có lớp nên không cần đến.
– Uiii.. – Vân Thư bất man bĩu môi, ôm eo Chương Tư Niên năn nỉ. “Phải làm việc tận bốn ngày sao?”.
Chương Tư Niên cười, xoa đầu Vân Thư: “Anh sẽ để cấp dưới chỉ em cách đọc một báo cáo tài chính thôi, không phải làm việc cả ngày đâu”.
– Anh cũng có chút lòng riêng, thời gian còn lại em ở với anh, được không?
Câu “Ở với anh” ghé vào tai Vân Thư, tông giọng ép thấp cực thoang thoảng bên tai. Vân Thư gật đầu, vành tai thiêu nóng.
– Vậy ngày mai chúng ta cùng đến công ty nhé.
– Dạ.
Công ty của Chương Tư Niên nằm ở trung tâm tài chính. Khi hai người được xem là nổi tiếng cùng bước xuống xe, cả hai đã trở thành một dòng tiêu đề biết đi. Cho đến khi bước vào thang máy chuyên dụng, Vân Thư mới nhẹ thở phào.
Chức vụ của Vân Thư là trợ lý, nơi làm việc không phải là văn phòng của Chương Tư Niên mà ở sau một vách ngăn trong ban thư ký.
Dưới ánh nhìn chăm chăm của mọi người, Vân Thư đi theo Chương Tư Niên vào văn phòng. So với lần trước cô đến, bên cạnh bàn làm việc rộng thênh thang của anh đã sắp thêm một cái bàn nhỏ.
– Đây là nơi em sẽ làm việc. – Chương Tư Niên cười, giới thiệu.
Vân Thư gật đầu: “Hôm nay em sẽ làm gì?”.
– Chuyển tài liệu giúp anh.
Việc này thì dễ ợt, Vân Thư gật đầu không chút do dự.
– Tiếp đó anh sẽ dặn Triệu Tân đưa bản sao các báo cáo tài chính của công ty quý này cho em. Anh đã từng chỉ em cách đọc hiểu một bản báo cáo đúng không, hôm nay em tự đọc trước xem sao. Hôm nay anh bận, nếu em không hiểu thì em cứ hỏi, Triệu Tân ở cách gian thư kí thôi.
– Xem hết thì viết báo cáo phân tích cho anh.
– Hả? – Vân Thư nhìn Chương Tư Niên đầy hãi hùng. Sao còn giao bài tập về nhà nữa?
Giao nhiệm vụ xong, Chương Tư Niên vỗ đầu Vân Thư, anh treo áo khoác vest lên giá rồi bắt tay vào việc.
Không phải lần đầu tiên được thấy Chương Tư Niên làm việc nhưng khí chất ở công ty khác hẳn với ở nhà.
Một bên văn phòng của Chương Tư Niên là một bức tường kính. Ánh nắng tôn lên những đường nét góc cạnh của trán và sống mũi. Góc nghiêng của khuôn mặt vô cùng điển trai và ánh mắt sắc bén toát lên một thần thái nghiêm túc. Trên bàn tay đang cầm cây bút máy thanh lịch và thon dài, chiếc nhẫn trên ngón áp út tỏa sáng lấp lánh.
Nghiền ngẫm báo cáo tài chính vốn là việc nhàm chán, một người đang tỏa sáng ngời ngời đằng kia nên Vân Thư không tài nào tập trung vào bảng cân đối kế toán hay báo cáo lưu chuyển tiền tệ được. Gần như cứ vài giây là cô lại ngước mắt nhìn Chương Tư Niên.
Hành động lén lút bị bắt tại trận, Chương Tư Niên bỏ tài liệu xuống. Anh thả lỏng cơ, nheo mắt: “Thư”.
– Dạ?
– Đừng làm ảnh hưởng anh.
– Em chỉ nhìn có vài lần thôi à.
Chương Tư Niên cười nhạt, liếc nhìn: “Hôm nay phải viết báo cáo, không được dưới ba ngàn chữ”.
– Nếu viết không xong thì…” – Đôi mắt Chương Tư Niên lóe lên. “Em vẫn nên viết xong thì hơn”.
“Ba ngàn chữ” của Chương Tư Niên làm mặt Vân Thư ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, cô cụp mắt, hờn giận vùi đầu vào đọc báo cáo.
Một vài trưởng phòng ban có ghé qua, khi thấy Vân Thư ở đây, họ cũng không kinh ngạc mấy. Có lẽ họ đã nghe tin truyền miệng từ sáng sớm.
Làm việc đến gần trưa, Chương Tư Niên mới ngừng tay.
Chương Tư Niên đến chỗ Vân Thư. Anh kéo bảng báo cáo đang che kín mặt cô, áp tay lên khuôn mặt bất lực: “Em đọc không hiểu à?”.
– Chồng. – Vân Thư lắc cánh tay Chương Tư Niên làm nũng. “Em ngu mấy cái này lắm, anh tha em đi mà, nha”.
Chương Tư Niên không hề dao động: “Không hiểu thì mới cần phải học chứ”.
Chương Tư Niên cầm bài báo cáo Vân Thư đang viết giữa chừng, thở dài: “Em quên những gì anh chỉ rồi hả?”.
Nghe thế, Vân Thư hứ một tiếng rồi quay ngoắt đi, không quan tâm Chương Tư Niên nữa.
Triệu Tân gõ cửa bước vào, đưa cả hai hai phần ăn trưa.
– Thôi ăn trưa trước đã. Gần đây có một nhà hàng địa phương, ăn khá ổn đấy.
Vân Thư uể oải cầm đũa lên, gắp mấy gắp. Cô cúi đầu ăn cơm, không để ý tới Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên gắp thức ăn cho Vân Thư, kiên nhẫn giảng giải: “Nếu em khong hiểu thì cứ hỏi Triệu Tân, trước khi ra về phải nộp cho anh”.
Vân Thư khit mũi, cô ghim trong lòng, mặc kệ Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên chạm vào cổ Vân Thư: “Khi làm việc, anh sẽ luôn thưởng phạt thích đáng”.
Điếc không sợ súng, Vân Thư đáp với giọng nghèn nghẹn: “Vậy anh phải trả tiền phụ cấp thực tập cho em”.
Bàn làm việc ở đây rộng rãi và vững chãi hơn ở nhà nhiều. – Chương Tư Niên cười, đổi chủ đề.
Vân Thư “bắt nhịp” tức thì, cô giậm chân bình bịch: “Đây là công ty đấy”.
Chương Tư Niên đẩy gọng kính lên, khóe môi anh còn vương nụ cười khiến anh trông anh tuấn vô cùng. Dưới ánh mắt của Vân Thư, đây đích thực là lưu manh giả danh trí thức.
Vân Thư bị nắm đằng lưỡi, cô tủi thân: “Nếu em viết không được thì sao?”.
Vân Thư yêu cầu Chương Tư Niên bảo đảm, anh vỗ đầu cô động viên. “Nếu em hoàn thành tốt sẽ được thưởng”.
Đoạn, anh quay về bàn tiếp tục giải quyết công việc.
Chương Tư Niên đã khích lệ bằng củ cà rốt[1], hiệu suất làm việc của Vân Thư vào buổi chiều được nâng cao đáng kể. Những bản báo cáo được đưa đến không khó lắm, dưới sự giảng giải tận tình của Triệu Tân, bản báo cáo bị kéo dài suốt buổi sáng đã nhanh chóng được hoàn thành.
[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Chính sách cây gậy và củ cà rốt.Chương Tư Niên đọc lướt qua, không có gì đáng chú ý nên anh buông tha cho Vân Thư.
– Tiếp theo em cần làm gì?
Chương Tư Niên khẽ húng hắng: “Nếu em không còn việc gì nữa thì đến chỗ Triệu Tân hoặc phòng thư kí, em xem có việc gì cần giúp không?”
Tập đoàn của Chương Tư Niên có nhân sự trẻ, cộng với tính tình của Vân Thư hòa đồng nên chẳng bao lâu sau, cô đã gia nhập được vào nhóm mấy quý cô thư kí.
Đảo một vòng, ngoại trừ phần tài liệu của Chương Tư Niên thì Vân Thư “thu thập được” không ít thức ăn vặt nhóm thư kí tặng.
Vào buổi chiều, Vân Thư làm chân chạy vặt giúp đỡ phòng thư kí, nào là giao tài liệu, sửa lại một vài chỗ trong báo cáo phân tích và một vài công việc bàn giấy đơn giản. Bất giác đã đến thời gian tan làm.
Vân Thư vùng vẫy như cá gặp nước, công việc của Chương Tư Niên lại gặp vấn đề vào buổi chiều. Vân Thư nghe Chương Tư Niên họp qua video, kế hoạch xúc tiến đã không diễn ra thuận lợi vì không xoay vốn kịp thời. Chương Tư Niên cau mày, mím môi, nhận lũ lượt hàng tá những cuộc gọi trong buổi chiều. Cấp dưới thắp thỏm đến phòng họp báo cáo.
Trước tình cảnh này, Vân Thư nhíu mày, cô lực bất tòng tâm.
Đến tận lúc phòng thư kí lục tục ra về gần hết, Chương Tư Niên mới bỏ tập tài liệu xuống, giọng điệu áy náy: “Chắc hôm nay anh phải ở lại thêm một chút, sẽ về trễ đấy”.
Triệu Tân đưa cơm tối đến, cũng mua từ nhà hàng gia đình gần công ty. Hương thơm thức ăn ngào ngạt nhưng do Chương Tư Niên không biết mình chán ăn hay bận bịu công việc, anh ăn vội ăn vàng vài gắp rồi thôi.
Trời sẩm tối, Vân Thư đứng bên cửa sổ nhìn dòng người vội vàng lướt qua, ngọn đèn ở tòa nhà đối diện đã dần tắt hết, chỉ còn một vài đốm sáng lẻ tẻ.
Vân Thư chú ý biển hiệu sáng đèn đằng xa, hỏi: “Em có thể xuống dưới đi dạo không anh?”.
– Em đi đi, đi cẩn thận nhé. – Chương Tư Niên ngẩng đầu lên. “Khoảng một tiếng nữa anh sẽ xong, không trễ hơn đâu”.
Vân Thư canh thời gian siêu chuẩn. Chương Tư Niên vừa bỏ bút xuống, cởi mắt kính ra và thở ra một hơi, định gọi Vân Thư thì cô đã xách túi lớn túi nhỏ thoang thoảng mùi thức ăn về. Cô đẩy cửa bước vào.
– Em về rồi hả?
Chương Tư Niên đánh tiếng, giọng điệu mệt mỏi.
– Khi nãy em hơi đói, đúng lúc nhìn thấy tiệm trà gia truyền nổi tiếng bên đường nên mua mang về. Chờ anh làm xong thì mình ăn thêm.
Vân Thư đặt hộp thức ăn lên bàn, cô mở nắp, gắp một miếng há cảo nhân tôm cho Chương Tư Niên.
– Há cảo tôm ở quán này được bình chọn là há cảo ngon nhất thành phố S đấy, anh ăn thử xem.
Chương Tư Niên bận rộn cả ngày, người đang mệt sẽ ăn không ngon.
Chương Tư Niên không muốn phá hỏng tâm trạng của Vân Thư, anh ăn một miếng tượng trưng/ rồi xoa đầu cô: “Anh không đói, há cảo ngon lắm, em ăn nhiều vào”.
– Anh… A – Vân Thư nói, miệng há ra tròn vo, động tác hơi cường điệu.
Chương Tư Niên bị động tác của cô chọ cười, anh cúi xuống, ăn miếng há cảo tôm còn lại.
Thấy Chương Tư Niên chịu ăn, đôi mắt Vân Thư lấp lánh niềm vui. Cô lại múc một muỗng cháo Đĩnh Tử[2], đưa lên miệng thổi rồi đưa đến tận miệng anh.
[2 – Bấm vào đây để xem chú thích]Cháo Đĩnh Tử là món ăn có nguồn gốc từ vịnh Lệ Chi, Quảng Châu. Cháo thường được nấu với gạo, xương heo, đậu phộng rang và phi lê cá.Chương Tư Niên nhìn Vân Thư tập trung thổi cháo nguội, con tim mềm đi.
– Đây là món bán chạy nhất quán, em nghe nói ngon lắm.
Vân Thư nâng muỗng lên, đôi mắt trông mong nhìn Chương Tư Niên. Anh không thể chối từ nên cúi xuống húp một ngụm.
– Cái này là sườn heo sốt đậu đen. Anh xem nè, em đã gỡ thịt ra hết rồi, anh ăn thử.
– Còn đây là bánh cuốn đỏ nhân tôm, anh ăn một miếng đi.
Vân Thư kiên nhẫn dỗ dành, bụng Chương Tư Niên dần ấm lên, miệng cũng có vị giác. Anh đứng thẳng dậy, xoa đầu Vân Thư: “Để anh tự ăn”.
Vân Thư nheo mắt, cô ngồi trên bàn làm việc của Chương Tư Niên đung đưa chân: “Tay em mỏi nhừ rồi”.
Chương Tư Niên gắp một cái há cảo tôm, đút cho Vân Thư.
Vân Thư cúi xuống, cắn nhoàm nửa cái há cảo tôm, bỗng Chương Tư Niên buông đũa làm cô phải giơ tay hứng một nửa cái còn lại trong miệng.
Chương Tư Niên chồm người sang ăn nốt há cảo, anh nuốt xuống rồi cười: “Em nói không sai, ngon thật đấy”.
Vân Thư ngậm một miếng bánh pateso xá xíu, tiến đến gần miệng anh, hai má cô đỏ ứng dưới ánh đèn: “Em thấy món này cũng ngon lắm”.
Chương Tư Niên cắn một miếng nhỏ trong miệng Vân Thư, răng chạm vào cánh môi mềm mại.
Hai người đút nhau ăn, bữa khuya kết thúc nhanh gọn.
Khi ra về, trung tâm tài chính sôi nổi vào ban ngày đã chìm vào giấc ngủ say, trong hành lang vang vọng mỗi tiếng bước chân của hai người.
– Lần nào tăng ca anh cũng ăn như vậy à?
– Lúc bận quá thì anh cũng không tranh thủ kịp.
– Bận thì bận, ăn thì ăn chứ.
Chương Tư Niên nhìn Vân Thư với ánh mắt dịu dàng: “Ừ”.
Đôi uyên ương đan mười ngón tay vào nhau, hai bàn tay cùng nằm một chỗ, đôi bóng lồng vào nhau đổ lên mặt đất dài thật dài.
