Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 55



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

– Chồng, cà phê của anh đây. – Một tay Vân Thư cầm ly cà phê, tay còn lại ôm một bó hoa nhỏ, cô đẩy cửa bước vào. “Hôm nay chị ở tiệm hoa đã tặng em thêm vài cành diên vĩ đấy”.

Vân Thư không nghĩ còn một người ngồi đối diện Chương Tư Niên, cô vội chào: “Dạ con chào chú”.

Bàn làm việc của Vân Thư nằm ngay bên cạnh bàn làm việc của Chương Tư Niên. Chương Tư Niên e ngại mọi người ra vào khiến Vân Thư bất tiện nên ngoại trừ gặp những trưởng phòng ban trong phòng họp nhỏ gần đây, hầu như mỗi ngày chỉ có hai vợ chồng trong phòng.

Ngồi trước bàn làm việc là một người đức độ khoảng 50 tuổi, mái tóc hoa râm đã được vuốt cố định. Ông mặc một bộ tây trang ba mảnh cắt may vừa vặn, ngồi thẳng lưng và nở một nụ cười hiền lành.

Chương Tư Niên nhận cà phê của Vân Thư, nhẹ tằng hắng giới thiệu: “Dạ đây là vợ em, Vân Thư”.

Chú nhìn Vân Thư, trêu: “Khi nãy tôi có nói trong văn phòng có gì khang khác. Có hoa, có hình chụp chung, trông có sinh khí hơn rồi đấy”.

Chương Tư Niên giới thiệu với Vân Thư: “Đây là giáo sư Lưu Bác Nguyên, chắc em đã biết thầy qua môn kinh tế vi mô”.

– Em chào thầy Lưu.

– Ừ, em sẽ tốt nghiệp vào năm nay đúng không? – Giảng viên trong trường đã quen nhẵn mặt nhau. Tất cả đều là những đồng nghiệp quen thuộc trong giới tài chính, tuy Chương Tư Niên đã ngừng giảng dạy hai năm nhưng vẫn thường xuyên có cơ hội gặp mặt mọi người. Ai ai ở đại học C đều biết Chương Tư Niên kết hôn với Vân Thư.

Không ai nghi ngờ giữa hai người có gì bất chính. Đầu tiên, Chương Tư Niên là người chính trực, chưa từng lan truyền tin đồn thất thiệt về phương diện nam nữ. Ở trường, nếu sinh viên nữ cần giải đáp bất kì vấn đề gì thì cửa văn phòng mở thông thoáng sẽ luôn sẵn sàng. Thứ hai, kể từ khi công khai mối quan hệ, Vân Thư đã nhắc chuyện Chương Tư Niên đánh rớt mình không dưới một lần, từ đó chứng minh sự trong sáng giữa hai người. Khi tin này được lan truyền rộng rãi, Chương Tư Niên còn bị người ta chọc ghẹo.

– Dạ – Vân Thư gật đầu. “Thời gian này em không có lớp nên đến đây thực tập”.

Giáo sư Lưu nhìn Chương Tư Niên đầy ẩn ý: “Cậu cũng có lúc lấy công làm tư nhỉ?”.

Chương Tư Niên ung dung: “Có báo cáo thường niên trên bàn đó, em đọc xong rồi viết báo cáo cho anh nhé”.

Rồi anh mỉm cười trả lời giáo sư Lưu: “Không hẳn đâu thầy, em chỉ muốn giúp em ấy dễ bề quan sát, học hỏi thêm chút ít thôi. Việc này có ích cho em ấy trong tương lai”.

– Chậc, tôi không làm phiền hai vợ chồng nữa. À phải rồi, nếu tối nay thầy không đến buổi tụ tập tối nay thì ông Lí sẽ cằn nhằn mất. Nếu cô bé cũng muốn đến thì cứ thoải mái nha.

– Nhất định tối nay em sẽ đến. – Chương Tư Niên đứng dậy tiễn thầy Lưu. “Còn Thư thì chắc thôi thầy, em ấy cũng không hiểu mấy chủ đề này. Hơn nữa Thư còn đi học, nói không chừng nếu gặp những thầy cô trong hội đồng thì sẽ hiểu lầm em hối lộ cho em ấy”.

Phần lớn những người trong lĩnh vực tài chính là những tinh tướng thạo đời, Chương Tư Niên biết việc này sẽ gây khó dễ cho Vân Thư, cô sẽ lúng túng trước những tình huống phức tạp. Ngoại trừ những cuộc hội họp với những người bạn thân thiết thì anh sẽ tìm lý do thoái lui.

Giáo sư Lưu cười thành tiếng: “Cậu đọc bài luận văn của con bé rồi mà còn nói thế à. Tôi thấy nếu cậu đã giúp một tay rồi thì phải nâng cao tiêu chuẩn luận văn mới được.”.

– Em Thư vướng môn của em, thầy đừng đánh đố em ấy quá.

– Được rồi, tôi sẽ không làm khó em ấy đâu. Hẹn gặp lại cậu buổi tối nhé.

– Dạ hẹn gặp lại thầy.

Thầy Lưu đã ra về, Vân Thư thở một hơi thanh thản, khi nãy cô cứ nơm nớp sợ Chương Tư Niên sẽ đồng ý. Vân Thư là người thẳng như ruột ngựa, đồng thời cũng không có kiến thức sâu rộng trong lĩnh vực tài chính nên không dễ thích ứng với những tình huống này. Vả chăng sau khi tốt nghiệp, Vân Thư sẽ tập trung vào mảng truyền thông giải trí, bên cạnh tổ chức các phiên hoạt động trên tài khoản Weibo cá nhân, tham gia quản lý công ty của Lí Úy thì cô sẽ thử sức đầu tư vào một vài công ty nếu có điều kiện. Chương Tư Niên đã đặt nền móng một vài kiến thức đầu tư cho Vân Thư, cộng với việc đọc báo cáo tài chính, báo cáo thường niên và báo cáo ngành suốt một tháng nay, cô đã có thể nắm bắt đại khái phương hướng bắt đầu. Dù việc học hành đúng là bể khổ.

– Hôm nay em tự về trước nha

– Dạ. – Vân Thư cắm một bình hoa mới, một bó thược dược trắng nho nhỏ xen lẫn cùng vài cành diên vĩ màu tím nhạt, bên cạnh có đặt một khung ảnh chụp chung của hai người.

Ngoài khung hình và hoa tươi, trong văn phòng còn một vài món. Trong phòng có gối in hoạ tiết sọc đơn giản, ống cắm bút đôi, máy tạo độ ẩm đặt ở góc phòng… Những món này đều do Vân Thư thêm vào trong suốt thời gian ở đây. Cô tâm huyết theo đuổi phong cách đen, trắng, xám đơn giản của Chương Tư Niên, so với văn phòng lạnh tanh trước đây thì vẫn có sức sống hơn.

Chương Tư Niên ngồi làm việc một lát rồi đứng dậy: “Đi ăn trưa thôi”.

Vân Thư ngẩng dậy khỏi chồng báo cáo, cô đã phân tích khả năng sinh lời của doanh nghiệp từ sáng sớm, mái tóc xoăn đã bị vò rối bù.

– Hôm nay anh không có nhiều việc à? – Vân Thư ngước nhìn anh. Chương Tư Niên thân mười thước cao đứng ngược sáng, chắn trước Vân Thư, anh nở một nụ cười dịu dàng hệt một cây bách tùng đắm mình trong ánh dương.

– Anh không. Không phải em từng nói muốn ăn cháo nồi đất[1] ở quán bên cạnh sao, hôm nay chúng ta nha.

[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Cháo nồi đất ở Triều Sán là nổi tiếng nhất, bao gồm cháo cá nguyên hầm, cháo tôm biển nồi đất, cháo cua biển nồi đất, v.v.

Mọi khi là Triệu Tân đưa thức ăn đến cho hai người. Tình cờ hôm nay Chương Tư Niên không bận, cả hai sẽ cùng xuống quán, ngồi lẫn trong đám đông, thưởng thức những hương vị đặc sắc ở những nhà hàng nức danh gần đó.

– Quá đã. – Vân Thư đứng dậy, xoay cần cổ đã cứng đờ. Khi bước về phía giá treo áo gần cửa, cô vươn vai làm áo len mỏng mặc trong phòng mở hệ thống sưởi bị vén lên, mảnh eo trắng muốt thoắt ẩn thoắt hiện.

Đôi mắt Chương Tư Niên thẫm lại, anh kéo cô ôm vào lòng, nhẹ v**t v* vòng eo trắng ngần. Thấy Vân Thư k*ch th*ch co người lại, anh thì thầm bên tai: “Hay là để Triệu Tân mua cháo mang lên đây nhé”.

Vân Thư thở dồn: “Thưa anh, đang ban ngày ban mặt đấy”.

Ngay ngày đầu tiên, Chương Tư Niên đã bóng gió “Ngoan sẽ bị thương, hư sẽ được phạt”, vì vậy mỗi khi Chương Tư Niên ra yêu cầu, cô kiên nhẫn đương đầu mọi khó khăn, trước lúc nộp bài còn chỉnh sửa vài lần.

Song Vân Thư là lính mới, ngày nào cũng phạm phải thiếu sót, trong thời gian thực tập hai tháng, . avi chiếu không dưới một lần.

Ở lần đầu tiên, cô ghé vào bàn, khóc lóc mắng Chương Tư Niên là tên b**n th** dám trang bị sẵn bao cao su trong văn phòng.

Tiếp đó là nài nỉ Chương Tư Niên đừng bày ra đủ loại tư thế như vậy.

Suy cho cùng cái bàn trông có vẻ nguy hiểm vẫn an toàn chán.

Lần xử phạt nặng nhất lần bị trói hai tay bằng cà vạt, cơ thể bị ép vào mặt kính. Dòng người vội vàng lướt qua, những đốm chuyển động nối đuôi thành một luồng. Trong căn phòng ấm áp, Chương Tư Niên kề bộ phận nóng rẫy vào Vân Thư, sự nóng lạnh k*ch th*ch cô từng hồi. Chương Tư Niên buộc Vân Thư học thuộc chỉ số rủi ro doanh nghiệp và công thức tính toán. Cuối cùng, thân thể cô rã rời, chân mềm nhũn gần như dựa hẳn vào Chương Tư Niên. Vì thế, Vân Thư bị ám ảnh, hơn một tuần cô không dám đến gần ngắm cảnh.

Đương nhiên đòn đau này đã giúp Vân Thư khắc ghi các chỉ số và cách tính toán, mục tiêu dạy dỗ của Chương Tư Niên xem như đại thành công.

Vào ban ngày Chương Tư Niên làm việc luôn tay, đa phần thời gian dạy dỗ Vân Thư rơi vào buổi tối sau khi tan làm. Lần đó mặt trời vẫn còn trên cao, cách sát vách là chỗ làm việc của thư ký. Tuy chất lượng cách âm vô cùng chất lượng nhưng Vân Thư biết mấy cô nàng này nhất định đang ngồi chung, mang theo cơm trưa và ngồi tám chuyện rôm rả.

Vân Thư hùng hồn: “Hôm nay em chưa làm sai gì hết”.

Giọng nói khàn khàn của Chương Tư Niên mang theo âm sắc lôi cuốn: “Hiếm có ngày anh được rảnh, buổi chiều cũng không có nhiều việc”.

Hơi thở phà vào tai, vành tai Vân Thư nóng lên ngay tức khắc. Cô thầm mắng mình trong lòng, việc này đã diễn ra không dưới một lần mà mình chẳng bao giờ biết nói không.

Trái tim Vân Thư thậm chí đã hơi chộn rộn, nhưng cảnh tượng không mảnh vải che thân ở văn phòng thật sự rất xấu hổ. Cô đẩy Chương Tư Niên ra, kéo áo khoác trùm lại, miệng nhanh hơn não: “Anh về nhà làm không được hả?”.

Dứt câu, Vân Thư biết mình vừa nói một câu ngu xuẩn, tự lấy đá đập chân mình nên ảo não đá vào góc tường.

Nghe Vân Thư tự “hại” bản thân, Chương Tư Niên mỉm cười. Anh không “gây sự” với cô nữa, chỉ xoa vành tai bỏng nóng: “Vậy để dành về nhà nhé”.

Thế rồi, Chương Tư Niên quàng khăn lông thỏ thay Vân Thư rồi đội mũ, bọc cô lại thành một trái banh.

Tiết trời đã đã trở lạnh, là một địa phương giáp biển nên thành phố S luôn đón được rất nhiều gió. Lần trước, vì chọn thời trang phang thời tiết nên Vân Thư chọn một chiếc váy len phối với áo khoác ngắn. Hậu quả cô đã bị cảm, phải mất một tuần mới khỏi. Từ đó về sau mỗi khi ra ngoài, Chương Tư Niên đều bọc Vân Thư vào áo khoác dài, khăn quàng cổ và mũ.

Trùm kín cho Vân Thư xong, Chương Tư Niên mới khoác lên mình chiếc áo gió màu xám nhạt đang treo trên mắc áo vào. Anh vốn không sợ lạnh, vào thời điểm nhiệt độ thành phố S hạ xuống thấp nhất, cùng lắm anh chỉ mặc một chiếc áo lông lạc đà. Việc rèn luyện sức khỏe thường xuyên đã giúp anh theo đuổi phong cách ăn mặc châu Âu – phong cách yêu cầu hình thể khắc khe nhất. Một người có bờ eo rộng, vòng eo thon gọn, đôi chân dài đang nắm tay một quả banh lông lá bù xù chỉ lộ mỗi khuôn mặt. Khi rảo bước trên đường, họ đã thu hút không ít ánh nhìn.

– Ngày mai em cũng muốn mặc áo gió. – Vân Thư kéo chiếc khăn quàng quấn chặt, buồn bực lên tiếng. Chiếc áo gió anh mặc là một đôi với cô nhưng hai người chưa từng cùng diện qua.

– Không được. – Chương Tư Niên đút tay Vân Thư vào túi áo mình. “Lần trước em uống thuốc chưa đủ no à?”.

– Em ngồi trong xe suốt, xuống thì cũng vào thang máy rồi lên văn phòng, gió không bắt được em đâu.

– Bây giờ ra ngoài ăn sẽ bị cảm, chúng ta quay về văn phòng thôi. – Chương Tư Niên dừng bước, nhướng mày nhìn Vân Thư.

Nghe Chương Tư Niên nói quay về, Vân Thư lập tức kinh hãi: “Thôi… Thôi cứ mặc như vầy đi”.

Chương Tư Niên kéo khóa kéo áo của Vân Thư lên: “Ừ, ngoan nhé”.

Kết thúc buổi tụ tập buổi tối, lấy lí do “Cô bé ở nhà dính người lắm”, Chương Tư Niên từ chối tăng hai, gọi một chiếc taxi ra về dưới ánh mắt châm chọc của mọi người.

Khi về đến nhà đã sắp mười giờ.

Những cơn gió lạnh thét gào, thấm vào trong xương. Những cây đèn đứng im lìm ở hai bên đường, rọi xuống một mảnh sáng trắng ngắt.

Chương Tư Niên ngà ngà hơi men về nhà, ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách hắt ra, hình bóng của Vân Thư và Kẹo Bông Gòn thấp thoáng ngoài cửa sổ.

Ngay khi cửa mở, hơi ấm túa ra ngoài.

Vân Thư đang chơi bóng với Kẹo Bông Gòn.

Trước đây Chương Tư Niên không nhận ra Kẹo Bông Gòn thông minh như thế nào, nhưng sau một thời gian, anh không phủ nhận rằng chỉ số IQ của giống chó Shepherd Úc khá cao.

Vân Thư mặc bộ quần áo ở nhà màu trắng, có chất liệu lông. Cô ngồi xổm trước sô pha, dưới sàn lót một tấm thảm lông, cô cười huơ trái banh trước mặt em chó.

Kẹo Bông Gòn dùng chân trước giữ trái banh, chân sau cố đá vài cái, cuối cùng loạng choạng lộn nhào ra phía sau, ngã chỏng vó.

Vân Thư cười lăn cười bò.

Kẹo Bông Gòn rên ư ử, hết sức tội nghiệp. Vân Thư lau nước mắt, xoa đầu nhóc chó: “Ngoan nào, không đau chút nào luôn, mẹ dỗ em nha”.

Chương Tư Niên đóng cửa, cởi áo khoác dài. Anh mỉm cười, cả người buông thõng, bình tâm lại.

– Anh về rồi. – Vân Thư chạy chân trần, ôm chầm lấy anh. Kẹo Bông Gòn chạy theo, quấn quanh chân anh, đống lông xù trắng quanh quẩn tới lui.

Chương Tư Niên ôm Vân Thư thật chặt, cọ cằm vào đỉnh đầu cô.

– Anh uống rượu nên dạ dày bị khó chịu phải không?

– Anh có uống một chút. – Chương Tư Niên để ý Vân Thư đi chân không, anh hỏi. “Sao em không mang dép?”

– Không lạnh lắm anh.

Chương Tư Niên bất lực gõ đầu Vân Thư, bế bổng cô lên: “Sao anh nói mãi không nhớ thế?”.

Anh đi đến sô pha, ngồi xuống, mang dép vải nhung vào cho Vân Thư.

– Để em hâm cho anh ly sữa.

Chương Tư Niên ôm Vân Thư vào lòng, khẽ hôn lên trán cô: “Lát nữa làm cũng được, cho anh ôm em một lát”.

Ít khi nào Vân Thư ngoan ngoãn để Chương Tư Niên ôm, nhiệt độ tăng lên vùn vụt, cuộn trào trong lòng.

Như thể anh đang ôm lấy thế giới của chính mình.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...